Chương 9
Sự lựa chọn của người gạt bụi
Trần Mặc không đứng nhìn đám đông kinh hãi đang co ro trên vách đá.
Trong khi những tu sĩ Thanh Vân Tông cố gắng giữ thăng bằng bằng cách niệm chú "Chân Lý" để chống lại sự xói mòn của không gian, ánh mắt hắn lại như một tảng đá băng giá, lạnh lùng nhìn xuống đáy vực sâu thẳm nơi ánh sáng không thể chạm tới.
Hắn từ từ hạ thấp trọng tâm, đôi chân bám chặt vào những mảnh đá đang tan rã, không phải vì sợ hãi mà vì một sự thấu hiểu tàn khốc đến mức khiến tim người ta phải thắt lại.
Hắn hít sâu, cảm nhận luồng khí lạnh thấu xương từ đáy vực – đó không phải là linh lực thuần khiết, mà là hơi thở của cái chết, của những ký ức đã bị bóp nghẹt và chôn vùi trong vô số năm tháng.
"Chân Lý" chỉ là một lời dối trá được dệt bằng sợi tơ vàng của sự an toàn, nhưng Trần Mặc biết rằng sự an toàn ấy là cái giá phải trả cho sự tồn tại của một thế giới giả dối.
Hắn không niệm chú, không cầu khẩn, mà để nguyên khí trong cơ thể ngưng đọng lại, biến thành một tảng đá cứng rắn giữa dòng chảy hỗn loạn của thời gian.
Những mảnh đá dưới chân hắn bắt đầu rạn nứt, không phải do trọng lực, mà do sự xói mòn của ký ức từ dưới sâu trồi lên.
Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong cơ thể đang bị kéo giãn, linh hồn bị xé toạc bởi những tiếng thì thầm vô hình, nhưng hắn vẫn đứng đó, bất động như một bức tượng đá đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa.
Lục Trúc, người đồng môn đang run rẩy ở phía sau, hét lên với giọng đầy hoảng loạn: "Trần Mặc!
Đừng đi xuống!
Nơi đó là nơi mà không có chân lý, chỉ có sự điên rồ!
Nếu anh bước xuống, linh hồn anh sẽ bị xé nát thành từng mảnh!" Nhưng Trần Mặc không quay lại.
Hắn chỉ nhìn xuống vực thẳm, nơi mà bóng đen của hắn đang phản chiếu một cách méo mó, như thể chính cái bóng ấy đang cố gắng thoát khỏi cơ thể hắn để chạy trốn.
Hắn biết rõ hơn ai hết rằng, nếu muốn cứu người em gái đang bị nuốt chửng bởi Vực Ký Ức, hắn phải bước vào chính cái miệng của con quái vật đó, và trở thành thức ăn cho nó.
Sự im lặng của Trần Mặc là một lời tuyên chiến.
Hắn không cần sự đồng cảm của đám đông, không cần sự cứu rỗi từ bất kỳ ai.
Hắn là một kẻ phạm tội, một kẻ đang chuẩn bị hy sinh chính mình để thực hiện một tội ác lớn hơn: phá vỡ trật tự của thế giới này để cứu lấy một linh hồn.
Những luồng khí lạnh từ vực thẳm len lỏi vào huyệt đạo của hắn, không phải để tiêu diệt, mà để đánh thức.
Hắn cảm thấy những ký ức bị phong ấn trong xương cốt đang bắt đầu sôi sục, nóng bỏng như lửa đỏ đang thiêu đốt từng tế bào.
Hắn biết rằng, khi bước xuống, hắn sẽ không còn là Trần Mặc nữa, mà sẽ trở thành một phần của dòng chảy ký ức hỗn loạn, nhưng đó là cái giá hắn sẵn sàng trả.
Hư cấu và thực tại dưới chân người
Bước qua mép vực, Trần Mặc đi trên một bề mặt không còn là đất đá, mà là những ký ức bị xé toạc thành từng mảnh vụn, lơ lửng trong không gian như những hạt bụi sao.
Hắn bước lên một tảng xương khổng lồ của một sinh vật đã tồn tại trước thời gian, trên đó khắc dòng chữ "Chân Lý" bằng một thứ ngôn ngữ cổ xưa mà không ai còn biết cách đọc, nhưng khi nhìn vào nó, tim người ta như bị bóp nghẹt bởi nỗi đau.
Ngay khi chân Trần Mặc chạm vào chữ, âm thanh của một đứa trẻ khóc lóc vang lên rõ rệt, không phải từ đâu xa, mà từ chính trong đầu hắn, từ sâu thẳm trong ký ức của hắn.
Đó là giọng nói của người em gái, nhưng không phải là giọng nói của một đứa trẻ hồn nhiên, mà là giọng nói của một thực thể đã chứng kiến sự sụp đổ của cả một thế giới.
"Anh ơi," giọng nói vang lên, run rẩy và đầy tuyệt vọng, "tại sao anh lại đi sâu vào đây?
Tại sao anh lại muốn nhìn thấy sự thật?" Trần Mặc không đáp lại, hắn chỉ bước tiếp, đôi chân của hắn in hằn lên những mảnh xương trắng xóa, để lại những vết máu đen kịt.
Hắn biết rằng, mỗi bước đi là một sự xé toạc thực tại, mỗi bước đi là một sự phá vỡ ảo giác "Chân Lý" mà thế giới này đang xây dựng.
Xung quanh hắn, những ảo ảnh bắt đầu hiện ra.
Đó không phải là những bóng ma, mà là những ký ức của chính hắn, của những người đã chết, của những ai đã bị "Chân Lý" nuốt chửng.
Một người mẹ đang khóc than vì con cái mất tích, một người cha đang ôm lấy cái xác con mình, một người tình đang nhìn nhau trong tuyệt vọng trước khi bị tách rời bởi thời gian.
Những cảnh tượng này không phải là ảo giác, mà là sự thật bị chôn vùi, bị đè nén bởi lớp vỏ bọc "Chân Lý" của thế giới.
Trần Mặc cảm thấy linh lực trong cơ thể hắn đang bị kéo ra, bị xé toạc bởi những ký ức này, nhưng hắn không chống cự.
Hắn để chúng tràn vào, để chúng xé toạc tâm trí hắn, vì hắn biết rằng chỉ khi chấp nhận sự đau khổ, hắn mới có thể chạm đến cội nguồn của Vực Ký Ức.
Lục Trúc, người đang cố gắng bám vào vách đá phía trên, hét lên: "Trần Mặc!
Hãy dừng lại!
Những ký ức này sẽ làm anh điên!
Chúng sẽ xé toạc linh hồn anh!" Nhưng Trần Mặc chỉ cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy mỉa mai.
"Điên?" hắn nói, giọng nói vang vọng trong không gian hỗn loạn, "Nếu sự điên rồ là cái giá phải trả để cứu cô ấy, thì tôi sẵn sàng điên.
Nếu sự đau khổ là chìa khóa để mở cánh cửa, thì tôi sẵn sàng chịu đựng." Hắn bước tiếp, không quan tâm đến những mảnh ký ức đang xé toạc cơ thể hắn, không quan tâm đến những tiếng hét đau đớn đang vang lên xung quanh.
Sự hy sinh của sự an toàn
Bỗng nhiên, một cơn bão thời gian ập đến, cuốn theo những ảo ảnh kinh hoàng nhất của từng người.
Không gian xung quanh Trần Mặc bắt đầu vặn vẹo, màu sắc đảo lộn, và thời gian như bị nén lại thành một điểm duy nhất.
Lữ Thanh, một tu sĩ cấp cao đang cố gắng giữ bình tĩnh, bỗng nhiên bị cuốn vào một ảo cảnh nơi mọi người đều yêu quý hắn, và hắn tin rằng mình có thể cứu tất cả bằng cách hy sinh chính mình.
Hắn lao về phía Trần Mặc, tay nắm chặt một thanh kiếm sáng ngời, định đâm vào Trần Mặc để "cắt đứt" mối liên hệ giữa hắn và Vực Ký Ức.
Ngươi đang phá hủy thế giới!" Lữ Thanh hét lên, mắt hắn đỏ ngầu, tràn đầy sự điên cuồng của một kẻ tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.
"Nếu ngươi không dừng lại, toàn bộ Thanh Vân Tông sẽ sụp đổ!
Toàn bộ nhân loại sẽ bị nuốt chửng!" Trần Mặc nhìn Lữ Thanh, không né tránh, không chống đỡ.
Hắn chỉ đứng đó, im lặng, để cho lưỡi kiếm của Lữ Thanh đâm vào ngực mình.
Máu phun ra, đỏ tươi, nhưng không phải là máu của Trần Mặc, mà là máu của những ký ức, của những linh hồn đã chết.
"Ngươi nghĩ rằng đây là sự cứu rỗi?" Trần Mặc nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy sức nặng.
"Ngươi nghĩ rằng hy sinh chính mình sẽ cứu được ai?
Không, Lữ Thanh.
Sự hy sinh của ngươi chỉ là một sự tự lừa dối.
Ngươi đang hy sinh mình để giữ gìn một thế giới giả dối, một thế giới mà trong đó, không ai còn cảm xúc, không ai còn ký ức, không ai còn là chính mình." Lữ Thanh run rẩy, thanh kiếm trong tay hắn bắt đầu rung lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thật đang dần hé lộ.
Hắn nhìn thấy những vết máu trên ngực Trần Mặc không phải là máu người, mà là những dòng ký ức đang chảy ra, đang hòa vào không gian, đang lan tỏa đến mọi người xung quanh.
Trần Mặc bước tiếp, không quan tâm đến vết thương trên ngực mình.
Hắn biết rằng, mỗi vết thương là một sự giải thoát, mỗi giọt máu là một sự phá vỡ.
Hắn không còn là một tu sĩ, không còn là một con người, mà là một kẻ phá vỡ trật tự, một kẻ đang dẫn đường cho sự sụp đổ của một thế giới giả dối.
Những ảo ảnh xung quanh bắt đầu tan biến, nhưng không phải vì sự an toàn, mà vì sự thật đang dần chiếm lĩnh.
Trần Mặc cảm thấy linh lực trong cơ thể hắn đang cạn kiệt, nhưng không phải vì kiệt sức, mà vì hắn đang hiến dâng nó cho Vực Ký Ức, cho sự thật, cho người em gái của mình.
Twist – kẻ duy nhất nhớ timeline gốc
Tại điểm sâu nhất của vực thẳm, nơi không gian đã hoàn toàn tan vỡ, Trần Mặc gặp một thực thể khổng lồ đang ngồi co ro, giống hệt hình dáng của chính hắn.
Thực thể đó không nói năng, chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Về đi.
Về lại dòng thời gian gốc." Giọng nói của thực thể đó không phải là tiếng nói của một con người, mà là tiếng nói của một linh hồn đã bị xé toạc, đã bị vùi dập, đã bị quên lãng.
Trần Mặc tiến lại gần, đôi mắt rực sáng với những ký ức mà người khác không thể nhìn thấy, những ký ức về một thế giới đã từng tồn tại, một thế giới mà ở đó, không có "Chân Lý", không có Vực Ký Ức, mà chỉ có sự thật và đau khổ.
"Anh là ai?" Trần Mặc hỏi, giọng nói run rẩy.
"Tại sao anh lại giống tôi?" Thực thể đó ngẩng đầu lên, đôi mắt trống rỗng, không có đồng tử, chỉ có một màu đen thẳm như vực thẳm.
"Tôi là Trần Mặc," thực thể nói, giọng nói vang vọng như tiếng sấm, "nhưng không phải là Trần Mặc của bây giờ.
Tôi là Trần Mặc của quá khứ, của một dòng thời gian đã bị xóa bỏ.
Tôi là kẻ đã từng hy sinh tất cả để cứu cô ấy, nhưng đã thất bại.
Và bây giờ, tôi đang ở đây, để nhắc nhở ngươi: Đừng lặp lại sai lầm của tôi."
Trần Mặc đứng chết lặng.
Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn sâu thẳm, một nỗi đau mà không ai có thể hiểu được.
Hắn biết rằng, nếu hắn tiếp tục, hắn sẽ lặp lại sai lầm của bản thân trong quá khứ, sẽ lại hy sinh tất cả để cứu cô ấy, nhưng sẽ lại thất bại.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu hắn dừng lại, cô ấy sẽ chết, và thế giới sẽ tiếp tục sống trong ảo giác "Chân Lý".
"Tôi không thể dừng lại," Trần Mặc nói, giọng nói đầy quyết tâm.
"Tôi sẽ không để cô ấy chết.
Tôi sẽ không để thế giới này tiếp tục lừa dối." Thực thể đó lắc đầu, một nụ cười bi thương nở trên môi.
"Ngươi không hiểu," nó nói, "cô ấy không phải là người em gái của ngươi.
Cô ấy là Ký Ức Xưa, là linh hồn của một vị Thần cũ đã chết.
Và ngươi, Trần Mặc, là con vật nuôi để bảo vệ cô ấy.
Ngươi không thể cứu cô ấy, vì cô ấy đã chết từ lâu."
Trần Mặc cảm thấy tim mình như bị xé toạc.
Hắn không thể tin được những gì mình vừa nghe.
Nhưng hắn biết rằng, đó là sự thật.
Hắn biết rằng, người em gái của hắn không phải là một con người bình thường, mà là một ký ức, một linh hồn đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.
Và hắn, Trần Mặc, là kẻ đã bị tạo ra để bảo vệ cô ấy, để đưa cô ấy trở lại dòng thời gian gốc.
Nhưng nếu cô ấy đã chết, thì sự hy sinh của hắn là vô nghĩa.
"Không," Trần Mặc nói, giọng nói run rẩy.
"Tôi không quan tâm.
Tôi chỉ cần cô ấy sống.
Dù cô ấy là ký ức, dù cô ấy là linh hồn, dù cô ấy là gì đi nữa, tôi cũng sẽ cứu cô ấy."
Hook – sự lựa chọn không thể lùi bước
Trần Mặc đứng giữa vực thẳm, xung quanh là vô số linh hồn đang tan biến.
Hắn nhìn về phía đám đông đang cố gắng bò về phía sau, chạy trốn khỏi sự thật mà hắn vừa phơi bày.
Họ vẫn đang niệm chú "Chân Lý", tin rằng mình đang sống trong một thế giới bình yên.
Trong đầu Trần Mặc, hai lựa chọn hiện ra: Một là quay lại, chấp nhận sự thật rằng người em gái của hắn đã chết, và sống trong một thế giới giả dối.
Hai là tiếp tục, hy sinh chính mình, phá vỡ "Chân Lý", và đưa cô ấy trở lại dòng thời gian gốc, dù biết rằng đó là một sự hy sinh vô nghĩa.
Hắn nhìn xuống vực thẳm, nơi mà bóng đen của hắn đang phản chiếu một cách méo mó.
Hắn biết rằng, nếu hắn chọn lựa chọn thứ hai, hắn sẽ không còn là Trần Mặc nữa.
Hắn sẽ trở thành một phần của Vực Ký Ức, một phần của dòng chảy ký ức hỗn loạn.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu hắn chọn lựa chọn thứ nhất, hắn sẽ sống trong sự giả dối, trong sự an toàn, nhưng sẽ không bao giờ có thể cứu được cô ấy.
"Tôi chọn," Trần Mặc nói, giọng nói vang vọng trong không gian, "tôi chọn hy sinh." Hắn bước xuống vực thẳm, không quay lại, không sợ hãi.
Hắn biết rằng, khi bước xuống, hắn sẽ mất đi tất cả, nhưng hắn cũng biết rằng, đó là cái giá phải trả để cứu lấy một linh hồn, để phá vỡ một thế giới giả dối.
Và khi hắn bước xuống, một ánh sáng đột ngột bùng nổ, xé toạc màn đêm.
Trần Mặc cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đang tràn vào cơ thể hắn, một sức mạnh mà hắn chưa từng cảm thấy trước đây.
Hắn biết rằng, đó là sức mạnh của sự hy sinh, một sức mạnh mà không ai có thể hiểu được.
Nhưng hắn cũng biết rằng, đó là sức mạnh của sự thật, của sự đau khổ, của những ký ức đã bị chôn vùi.
Và trong ánh sáng đó, hắn nhìn thấy người em gái của mình, đang mỉm cười, đang chờ đợi hắn.
"Anh đã về," cô ấy nói, giọng nói đầy sự dịu dàng.
"Anh đã về." Trần Mặc mỉm cười, một nụ cười đầy nước mắt.
"Anh đã về," hắn nói.
"Và anh sẽ không bao giờ rời bỏ em nữa." Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, hắn biết rằng, khi anh về, thế giới sẽ sụp đổ, và anh sẽ là kẻ phá hủy nó.
Và đó là điều anh sẵn sàng làm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận