Chương 8
Xung quanh là tiếng reo hò của đám đông đệ tử Thanh Vân Tông, những kẻ đang tin rằng đây là một buổi diễn tập vô hại.
Hắn không hô khẩu quyết, không vận chuyển khí theo cách thường nhân, mà chỉ thầm niệm một chuỗi âm tiết cổ xưa trong đầu.
Âm tiết đó không phải từ hệ thống tu luyện nào, mà vang vọng từ sâu thẳm ký ức của chính hắn, như tiếng vọng của một vị thần đã chết.
Trong đám đông, môn chủ Linh Vân cười rạng rỡ, nhưng nụ cười ấy chỉ dừng lại ở môi, không chạm đến đáy mắt đen thẳm.
Hắn nhìn Trần Mặc như nhìn một con thú đang bị nhốt trong lồng, chờ đợi khoảnh khắc con thú ấy cắn xé chính mình.
Trần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của Lục Trúc đang nép mình sau một tảng đá, ánh mắt người đồng môn cũ đầy lo âu nhưng cũng ẩn chứa một sự kích động kỳ lạ.
Hắn biết Lục Trúc đang âm mưu lật đổ thứ trật tự này, và Trần Mặc chính là con cờ mà Lục Trúc hy vọng sẽ trở thành con dao mổ xẻ.
Nhưng Trần Mặc không quan tâm đến âm mưu của ai.
Hắn chỉ biết rằng nếu không hành động ngay bây giờ, Vực Ký Ức sẽ nuốt chửng mọi thứ, kể cả người em gái mà hắn đang cố gắng cứu lấy.
Thanh mộc kiếm trong tay hắn bắt đầu rung lên, không phải vì linh lực, mà vì sự cộng hưởng với một thứ gì đó đang thức tỉnh từ dưới lòng đất.
Không gian bỗng chốc vặn xoắn, bản đồ trên kiếm bắt đầu co giãn, tạo ra một lỗ hổng nhỏ xíu giữa sân luyện khí và bầu trời.
Không phải mây mù, mà là một màn đêm vĩnh cửu, nơi không có ánh sáng của mặt trời, chỉ có những ký ức mờ ảo trôi nổi như phù du.
Đó là "Vực Ký Cạn Nguồn".
Những ký ức ấy không phải là của người sống, mà là của những linh hồn đã bị trục xuất ra ngoài thời gian, những mảnh vỡ của quá khứ bị xé nát bởi sự vô tâm của hiện tại.
Mọi người trong đám đông bắt đầu hoảng loạn, hô to yêu cầu Trần Mặc dùng linh lực để phong ấn lại vết nứt.
Nhưng Trần Mặc biết rằng linh lực thông thường không thể bịt kín một vết thương của thời gian.
Hắn nhìn về phía chân núi, nơi có cây "Linh Mộc" ngàn năm tuổi — thứ mà môn phái xem như linh vật, từng được Lý Thôn giúp đỡ thu thập hạt giống khi hắn còn là người ngoài môn phái.
Lý Thôn đã vì cây này mà chịu đòn phạt, bị đày ra biên ải, và nay cây ấy đang tỏa ra một ánh sáng xanh biếc, như thể đang gọi mời cái chết.
Trần Mặc biết rằng để bịt lại vết nứt, hắn cần một nguồn năng lượng lớn hơn là linh lực thông thường, và cây Linh Mộc chính là chìa khóa.
Nhưng để lấy được sức mạnh từ cây, hắn phải hy sinh thứ mình trân trọng nhất: ký ức về người em gái của mình.
Trần Mặc bước về phía cây Linh Mộc, từng bước như đang dẫm lên tro tàn của chính mình.
Hắn cảm thấy trái tim mình thắt lại, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng.
Hắn không thể để Vực Ký Ức nuốt chửng thế giới, nhưng cũng không thể để người em gái của mình biến mất trong sự vô tri vô giác.
Hắn giơ thanh mộc kiếm lên, không phải để tấn công, mà để cắt đứt sợi dây liên kết giữa mình và cây Linh Mộc.
Một luồng khí lạnh lẽo bùng nổ từ cây, xé toạc không gian, và Trần Mặc cảm thấy một thứ gì đó trong đầu hắn đang bị xé toạc.
Đó không phải là đau đớn thể xác, mà là đau đớn tinh thần.
Ký ức về người em gái của hắn bắt đầu mờ nhạt, những nụ cười, những lời nói, những khoảnh khắc ấm áp đang dần biến mất.
Nhưng Trần Mặc không dừng lại.
Hắn biết rằng nếu không hy sinh, cả thế giới sẽ tan nát.
Hắn nhắm mắt lại, và trong bóng tối, hắn thấy một bóng hình quen thuộc đang vẫy tay chào hắn, nhưng khi hắn mở mắt ra, bóng hình ấy đã biến mất.
Hắn cảm thấy trống rỗng, như thể một phần linh hồn của hắn đã bị xé toạc và ném vào hư vô.
Vết nứt trên kiếm bắt đầu co lại, rồi tắt lịm.
Lớp vỏ bảo vệ Huyền Vực trở nên vững chắc hơn, nhưng cũng mỏng manh hơn.
Những người xung quanh dần tỉnh ngộ, những người từng tin vào "Chân Lý" giờ đây nhìn nhau với vẻ sợ hãi và hoang mang.
Họ nhớ lại những gì đã xảy ra: những người họ từng tin là ân nhân thực ra là Ký Ức Xưa, những kẻ đã thao túng họ từ ngàn năm trước.
Trần Mặc đứng đó, tay cầm thanh kiếm, nhưng hắn không còn cảm thấy nó là một vũ khí.
Hắn chỉ cảm thấy nó là một gánh nặng, một ký ức về sự hy sinh mà hắn không bao giờ có thể quên.
Lục Trúc bước ra từ sau tảng đá, ánh mắt hắn đầy复杂.
Hắn nhìn Trần Mặc như nhìn một kẻ đã đánh mất chính mình, nhưng cũng như nhìn một vị anh hùng đã hy sinh tất cả.
"Ngươi đã làm được," Lục Trúc nói, giọng hắn run rẩy.
"Ngươi đã cứu thế giới." Trần Mặc không trả lời.
Hắn chỉ nhìn về phía chân núi, nơi cây Linh Mộc giờ đây đã khô héo, như thể nó đã trả giá cho sự sống của nó.
Nhưng trong lòng hắn, một câu hỏi vẫn còn đó: Liệu sự hy sinh của hắn có thực sự cứu được người em gái, hay chỉ là một sự đánh đổi vô nghĩa?
Trần Mặc đặt thanh kiếm xuống đất, nhưng lần này, kiếm không chạm đất mà lơ lửng, xoay tròn chậm rãi.
Trong không khí, những hạt bụi xanh lam bắt đầu tụ lại thành hình dạng của một cánh cửa khổng lồ, hiện ra giữa sân luyện khí.
Bên trong cánh cửa là một vùng đất hoang tàn, không có mặt trời, không có thời gian, chỉ có vô số ký ức đang chờ được giải phóng.
Trần Mặc cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ cánh cửa, như thể nó đang gọi hắn trở về.
Nhưng hắn biết rằng nếu bước vào, hắn sẽ không bao giờ trở lại.
Hắn nhìn về phía Lục Trúc, người đang đứng im lặng, như thể đang chờ đợi một quyết định.
"Ngươi có muốn đi cùng ta không?" Trần Mặc hỏi, giọng hắn lạnh lùng nhưng lại ẩn chứa một sự đau đớn sâu thẳm.
Lục Trúc lắc đầu, ánh mắt hắn đầy kiên quyết.
"Không," hắn nói.
"Ta sẽ ở lại đây, để bảo vệ những gì còn lại." Trần Mặc gật đầu, và rồi hắn bước vào cánh cửa.
Khi cánh cửa đóng lại, sân luyện khí trở nên tĩnh lặng, như thể không bao giờ có gì xảy ra.
Nhưng trong lòng Trần Mặc, một câu hỏi vẫn còn đó: Liệu sự hy sinh của hắn có thực sự cứu được người em gái, hay chỉ là một sự đánh đổi vô nghĩa?
Và liệu có ai đó đang chờ đợi hắn bên kia cánh cửa, hay chỉ là một sự hư vô?
Trần Mặc bước ra khỏi cánh cửa cổ kính, nhưng tiếng vang của sự đóng cửa ấy vẫn còn rền vang trong lồng ngực hắn, như tiếng chuông cảnh tỉnh giữa đại ngàn yên tĩnh.
Cơn gió từ thung lũng sâu thổi tới, mang theo mùi đất ẩm và hơi thở của ngàn năm trước, xé toạc lớp vỏ bình yên giả tạo mà Lục Trúc cố gắng xây dựng.
Trần Mặc không quay lại nhìn, hắn biết nếu quay lại, linh lực trong cơ thể sẽ vỡ vụn thành những mảnh vỡ không thể hàn gắn.
Bàn tay hắn siết chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt, để nỗi đau thể xác giúp hắn giữ lấy lý trí đang tan vỡ.
Trong bóng tối của di tích, những ký ức của vùng đất này bắt đầu trỗi dậy, không phải qua lời kể, mà qua sự xâm lấn trực tiếp vào thần thức.
Trần Mặc cảm thấy sàn đá dưới chân mình trở nên mềm nhũn, rồi cứng lại, rồi lại tan thành cát bụi, như thể thời gian đang bị bóp méo.
Hình ảnh của một thiếu nữ mặc áo lụa trắng đang cười đùa trong sân luyện khí hiện lên mờ ảo, nhưng khi hắn đưa tay ra chạm, chỉ còn lại không khí lạnh lẽo và mùi máu khô.
Đó không phải là ảo ảnh do linh lực tạo ra, mà là vết tích của một nỗi đau đã được in hằn vào từng hạt bụi của nơi này.
Hắn nhớ lại lời của Lục Trúc trước khi cánh cửa đóng: "Chỗ này không thể cứu được, nhưng nó có thể che giấu." Câu nói ấy giờ đây vang vọng như một lời nguyền.
Trần Mặc nhận ra rằng, cái giá phải trả để giữ bí mật này không chỉ là sự hy sinh của một người, mà là cả một dòng họ, cả một thế hệ tu chân đã bị lãng quên.
Hắn bước nhanh hơn, bước chân của hắn in hằn những vệt máu lên nền đá cổ, mỗi bước là một lời thề nguyền với sự thật tàn khốc đang chờ đợi phía trước.
Phía sau lưng, trong bóng tối của di tích, một bóng hình đang từ từ hiện ra.
Không phải là quỷ dữ, cũng không phải là yêu quái, mà là chính bản thân Trần Mặc từ mười năm trước, khi hắn chưa từng biết đến sự tàn khốc của tu chân đạo.
Người thiếu niên ấy nhìn hắn với ánh mắt đầy sự ngây thơ và tin tưởng, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó quan trọng.
Nhưng Trần Mặc không thể nghe thấy, vì tiếng gầm thét của linh phong đang xé toạc bầu trời phía trên đầu hắn.
Trần Mặc ngẩng đầu lên, nhìn thấy bầu trời đang chuyển màu đỏ máu, những đám mây cuồn cuộn như những con rồng đang gầm rú, chuẩn bị nuốt chửng cả thung lũng.
Hắn biết rằng, cánh cửa mà hắn vừa bước qua không chỉ là ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, mà còn là chốt chặn cuối cùng ngăn không cho ký ức của vùng đất này tràn ra ngoài.
Nếu ký ức tràn ra, cả thế giới tu chân sẽ sụp đổ, vì không ai có thể chịu đựng được sự thật rằng, tất cả những gì họ trân trọng đều chỉ là những mảnh vỡ của một quá khứ đã chết.
Hắn rút thanh kiếm "Vô Tận" ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm run rẩy trong tay, như thể đang kháng cự lại ý chí của chủ nhân.
Nhưng Trần Mặc không thể dừng lại, hắn biết rằng mình phải đối mặt với thứ đang chờ đợi mình bên kia cánh cửa.
Hắn không sợ hãi, bởi nỗi sợ hãi đã bị thay thế bằng một sự căm hận sâu sắc, một sự căm hận dành cho chính bản thân mình vì đã để người em gái rơi vào vòng xoáy của số phận này.
"Ta sẽ không để ngươi làm hại cô ấy," Trần Mặc gầm lên, tiếng nói của hắn vang vọng khắp thung lũng, xé toạc màn đêm.
Thanh kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng bạc, ánh sáng ấy không phải là linh lực thuần túy, mà là sự kết tinh của tất cả những hy vọng và nỗi đau mà hắn đã trải qua.
Hắn lao vào bóng tối, không cần biết phía trước là gì, chỉ cần biết rằng, nếu không phá hủy thứ mình trân trọng nhất, thì không ai có thể sống sót.
Trong bóng tối, một giọng nói từ từ vang lên, không phải từ phía trước, mà từ chính trong đầu hắn.
"Ngươi nghĩ rằng, hy sinh là cách duy nhất sao?" Giọng nói ấy quen thuộc, nhưng lại mang một sự lạnh lùng đến rùng mình.
"Ngươi không biết rằng, thứ ngươi trân trọng nhất chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự hủy diệt." Trần Mặc dừng lại, chân hắn run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
"Ta biết," hắn nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Nhưng ta sẽ không để nó xảy ra." "Ngươi không thể," giọng nói đáp lại, mang theo một sự khinh miệt.
"Ngươi chỉ là một con rối, đang nhảy múa theo sợi dây của số phận." Trần Mặc không đáp lại, hắn chỉ nắm chặt thanh kiếm, và lao vào bóng tối.
Hắn biết rằng, nếu mình dừng lại, thì tất cả những gì hắn đã hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu mình tiếp tục, thì có thể cả thế giới sẽ sụp đổ.
Trong bóng tối, hình ảnh của người em gái hiện lên, nhưng lần này, cô ấy không cười, mà đang khóc.
Những giọt nước mắt của cô ấy rơi xuống, và mỗi giọt nước mắt lại hóa thành một con rắn độc, quấn chặt lấy chân Trần Mặc.
Hắn cố gắng bước tiếp, nhưng những con rắn ấy lại siết chặt hơn, khiến hắn không thể di chuyển.
"Anh ơi," giọng nói của người em gái vang lên, nhưng không phải là giọng nói của một đứa trẻ, mà là giọng nói của một người phụ nữ đầy sự đau khổ.
"Tại sao anh lại làm thế?
Tại sao anh lại để em rơi vào vòng xoáy này?" Trần Mặc không thể đáp lại, vì những con rắn độc đang quấn chặt lấy cổ họng hắn, khiến hắn không thể nói được.
Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang dần cạn kiệt, và sự sống đang dần rời bỏ cơ thể hắn.
Nhưng hắn vẫn không từ bỏ, hắn vẫn cố gắng bước tiếp, dù chỉ là một bước nhỏ.
"Anh không thể để em chết," Trần Mặc nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.
"Anh sẽ không để em chết." "Nhưng anh không biết rằng, em đã chết từ lâu," giọng nói của người em gái vang lên, mang theo một sự tuyệt vọng.
"Anh chỉ đang cứu một cái xác, một cái xác không còn linh hồn." Trần Mặc dừng lại, mắt hắn mở to, nhìn thấy hình ảnh của người em gái đang dần biến mất, chỉ còn lại một cái xác không hồn.
Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn sâu thẳm, một nỗi đau đớn mà không ai có thể hiểu được.
Nhưng hắn vẫn không từ bỏ, hắn vẫn cố gắng bước tiếp, dù chỉ là một bước nhỏ.
"Anh không quan tâm," Trần Mặc nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Anh chỉ cần em sống." "Nhưng em không thể sống," giọng nói của người em gái vang lên, mang theo một sự tuyệt vọng.
"Anh chỉ đang giết chết chính mình." Trần Mặc không đáp lại, hắn chỉ nắm chặt thanh kiếm, và lao vào bóng tối.
Hắn biết rằng, nếu mình dừng lại, thì tất cả những gì hắn đã hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu mình tiếp tục, thì có thể cả thế giới sẽ sụp đổ.
Trong bóng tối, một ánh sáng đột ngột bùng nổ, xé toạc màn đêm.
Trần Mặc cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đang tràn vào cơ thể hắn, một sức mạnh mà hắn chưa từng cảm thấy trước đây.
Hắn biết rằng, đó là sức mạnh của sự hy sinh, một sức mạnh mà không ai có thể chống lại.
"Ta sẽ không để ngươi làm hại cô ấy," Trần Mặc gầm lên, tiếng nói của hắn vang vọng khắp thung lũng, xé toạc màn đêm.
Thanh kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng bạc, ánh sáng ấy không phải là linh lực thuần túy, mà là sự kết tinh của tất cả những hy vọng và nỗi đau mà hắn đã trải qua.
Hắn lao vào bóng tối, không cần biết phía trước là gì, chỉ cần biết rằng, nếu không phá hủy thứ mình trân trọng nhất, thì không ai có thể sống sót.
Trong bóng tối, một giọng nói từ từ vang lên, không phải từ phía trước, mà từ chính trong đầu hắn.
"Ngươi nghĩ rằng, hy sinh là cách duy nhất sao?" Giọng nói ấy quen thuộc, nhưng lại mang một sự lạnh lùng đến rùng mình.
"Ngươi không biết rằng, thứ ngươi trân trọng nhất chính là chìa khóa mở ra cánh cửa của sự hủy diệt." Trần Mặc dừng lại, chân hắn run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
"Ta biết," hắn nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Nhưng ta sẽ không để nó xảy ra." "Ngươi không thể," giọng nói đáp lại, mang theo một sự khinh miệt.
"Ngươi chỉ là một con rối, đang nhảy múa theo sợi dây của số phận." Trần Mặc không đáp lại, hắn chỉ nắm chặt thanh kiếm, và lao vào bóng tối.
Hắn biết rằng, nếu mình dừng lại, thì tất cả những gì hắn đã hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu mình tiếp tục, thì có thể cả thế giới sẽ sụp đổ.
Trong bóng tối, hình ảnh của người em gái hiện lên, nhưng lần này, cô ấy không cười, mà đang khóc.
Những giọt nước mắt của cô ấy rơi xuống, và mỗi giọt nước mắt lại hóa thành một con rắn độc, quấn chặt lấy chân Trần Mặc.
Hắn cố gắng bước tiếp, nhưng những con rắn ấy lại siết chặt hơn, khiến hắn không thể di chuyển.
"Anh ơi," giọng nói của người em gái vang lên, nhưng không phải là giọng nói của một đứa trẻ, mà là giọng nói của một người phụ nữ đầy sự đau khổ.
"Tại sao anh lại làm thế?
Tại sao anh lại để em rơi vào vòng xoáy này?" Trần Mặc không thể đáp lại, vì những con rắn độc đang quấn chặt lấy cổ họng hắn, khiến hắn không thể nói được.
Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể đang dần cạn kiệt, và sự sống đang dần rời bỏ cơ thể hắn.
Nhưng hắn vẫn không từ bỏ, hắn vẫn cố gắng bước tiếp, dù chỉ là một bước nhỏ.
"Anh không thể để em chết," Trần Mặc nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.
"Anh sẽ không để em chết." "Nhưng anh không biết rằng, em đã chết từ lâu," giọng nói của người em gái vang lên, mang theo một sự tuyệt vọng.
"Anh chỉ đang cứu một cái xác, một cái xác không còn linh hồn." Trần Mặc dừng lại, mắt hắn mở to, nhìn thấy hình ảnh của người em gái đang dần biến mất, chỉ còn lại một cái xác không hồn.
Hắn cảm thấy một nỗi đau đớn sâu thẳm, một nỗi đau đớn mà không ai có thể hiểu được.
Nhưng hắn vẫn không từ bỏ, hắn vẫn cố gắng bước tiếp, dù chỉ là một bước nhỏ.
"Anh không quan tâm," Trần Mặc nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Anh chỉ cần em sống." "Nhưng em không thể sống," giọng nói của người em gái vang lên, mang theo một sự tuyệt vọng.
"Anh chỉ đang giết chết chính mình." Trần Mặc không đáp lại, hắn chỉ nắm chặt thanh kiếm, và lao vào bóng tối.
Hắn biết rằng, nếu mình dừng lại, thì tất cả những gì hắn đã hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa.
Nhưng hắn cũng biết rằng, nếu mình tiếp tục, thì có thể cả thế giới sẽ sụp đổ.
Trong bóng tối, một ánh sáng đột ngột bùng nổ, xé toạc màn đêm.
Trần Mặc cảm thấy một sức mạnh khủng khiếp đang tràn vào cơ thể hắn, một sức mạnh mà hắn chưa từng cảm thấy trước đây.
Hắn biết rằng, đó là sức mạnh của sự hy sinh, một sức mạnh mà không ai có
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận