Chương 7

Hư không không phải là nơi nghỉ ngơi, mà là vực thẳm đang chờ đợi kẻ nào dám ngoảnh nhìn lại.

Trần Mặc cảm thấy huyết quản của mình đang sôi sục, không phải vì nhiệt độ, mà vì dòng linh lực thô lậu đang bị ép buộc phải chảy ngược lại quy tắc của trời đất.

Trong thế giới Huyền Vực này, vạn vật đều tuân theo dòng chảy thời gian giả tạo, một vòng xoáy vô tận của sự quên lãng và tái sinh.

Nhưng Trần Mặc biết rằng, nếu muốn cứu lấy em gái, hắn phải đi ngược lại dòng sông thời gian, phải làm cho dòng chảy ấy bị tắc nghẽn, bị vỡ vụn.

Hắn nhắm chặt đôi mắt, không phải để trốn tránh thực tại, mà để nhìn sâu vào tâm thức.

Tại tầng thứ nhất của cảnh giới Luyện Khí, linh lực chỉ là những giọt sương mai mỏng manh, dễ vỡ.

Nhưng khi được ép buộc đi ngược lại quỹ đạo, chúng trở thành những lưỡi dao sắc bén, cắt đứt những liên kết yếu ớt giữa thân xác và ý thức.

"Đau đớn là minh chứng cho sự tồn tại," Trần Mặc thì thầm, giọng nói khàn đặc như sỏi đá va đập.

Hắn không cảm thấy thương xót cho bản thân, bởi thương xót là thứ cảm xúc xa xỉ mà một kẻ sắp chết không thể có.

Hắn cần sự tỉnh táo lạnh lùng của một cỗ máy, một cỗ máy được lập trình để hy sinh.

Lục Trúc đứng ở phía sau, cách hắn chưa đầy một bước chân, nhưng khoảng cách ấy lại xa như cả một vực thẳm.

Hắn ta nhìn Trần Mặc với ánh mắt đầy dằn vặt, tay siết chặt thanh kiếm trong tay nhưng không dám rút ra.

"Trần Mặc, ngươi đang làm gì?" Lục Trúc hỏi, giọng run rẩy.

"Ngươi đang phá vỡ quy tắc của Thanh Vân Tông, của cả Huyền Vực này.

Nếu linh lực nghịch lưu, tâm thần sẽ nổ tung trước khi ngươi chạm được đến hòm đá." "Quy tắc là do kẻ yếu đặt ra để che giấu sự thật," Trần Mặc đáp lại, không quay đầu lại.

"Và sự thật này, Lục Trúc, sẽ làm cho cả tông môn của ngươi tan vỡ." Hắn cảm thấy nguyên lực trong cơ thể đang bị xé toạc, từng huyệt đạo trên cơ thể như bị đốt cháy từ bên trong.

Nhưng hắn không dừng lại.

Hắn cần sức mạnh này, không phải để chiến thắng, mà để mở ra cánh cửa của cái chết.

Hắn cần một cái chết đủ lớn để làm rung chuyển lớp vỏ bảo vệ của thế giới này.

Lục Trúc bước tới, định đưa tay ra đỡ, nhưng rồi lại rụt lại.

Hắn nhớ lại những lời đồn đãi về Trần Mặc, về một kẻ luôn nghi ngờ tất cả, một kẻ sẵn sàng bán linh hồn để đổi lấy một cơ hội cứu vãn.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể cứu cô ấy?" Lục Trúc hỏi, giọng đầy mỉa mai nhưng ẩn chứa nỗi đau.

"Ngươi nghĩ ngươi là người duy nhất có thể làm được điều đó?

Hay chỉ là một con rối khác đang nhảy múa theo ý muốn của số phận?" Trần Mặc không trả lời.

Hắn chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo đang tuôn trào từ trong lồng ngực, bao phủ toàn bộ cơ thể.

Hắn biết rằng Lục Trúc đang nói đúng, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.

"Nếu đó là con đường duy nhất, thì hãy để ta đi," hắn nói, giọng lạnh băng.

"Và nếu ngươi muốn sống sót, thì hãy đứng sau ta, đừng để ánh mắt của ngươi nhìn thấy những gì đang chờ đợi phía trước." Khi Trần Mặc bước tới cái hòm đá khổng lồ, không gian xung quanh như bị bóp méo.

Lớp sương mù trắng đục bao phủ hòm đá không phải là linh khí, mà là những ký ức đã chết, những linh hồn bị trục xuất ra ngoài thời gian.

Chúng trôi nổi trong không gian, vô tri vô giác, chờ đợi một cái gì đó để bám víu.

Trần Mặc đưa tay ra, chạm vào bề mặt lạnh lẽo của hòm đá.

Ngay lập tức, một luồng ký ức không phải của hắn ập vào, xé toạc tâm trí hắn.

Hắn thấy một thế giới khác, một thế giới nơi con người không có ký ức, nơi tình yêu và đau khổ không tồn tại.

Đó là một thiên đường vĩnh cửu, nhưng cũng là một địa ngục của sự trống rỗng.

"Đây không phải là bảo khí," Trần Mặc lẩm bẩm, giọng run rẩy.

"Đây là một vết nứt.

Một vết nứt khổng lồ trong lớp vỏ của Huyền Vực." Bên trong hòm đá không chứa linh khí, mà chứa đựng sự thật về nguồn gốc của thế giới này.

Đó là một vực thẳm ký ức chết, nơi những linh hồn bị trục xuất đang chờ đợi được giải thoát.

Và hòm đá này chính là chìa khóa để mở ra cánh cửa của vực thẳm đó.

Trần Mặc cảm thấy một nỗi sợ hãi lớn lao đang bao trùm lấy hắn, nhưng hắn không退缩.

Hắn biết rằng, nếu muốn cứu em gái, hắn phải bước vào vực thẳm đó, phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất.

"Ngươi đã thấy nó rồi," một giọng nói vang lên từ phía sau.

Đó là Diệu Không Chân Nhân, người mà Trần Mặc đã từng gặp ở nơi sâu nhất của tâm thức.

"Ngươi đã thấy sự thật về thế giới này.

Và giờ, ngươi phải chọn.

Chọn sống trong ảo giác, hay chọn chết trong sự thật." Trần Mặc quay lại, nhìn Diệu Không Chân Nhân với ánh mắt lạnh lùng.

"Tôi không cần chọn," hắn nói.

"Tôi đã chọn.

Tôi sẽ phá hủy thứ này, bất chấp giá phải trả." Đạo quang mang chói lòa từ phía trên chiếu xuống, phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian.

Đó là Đạo Tâm của Giáo Chủ Thanh Vân, người vừa tuyên bố phát hiện ra "Đạo Tổ" trong hòm đá.

Ánh sáng đó không phải là linh lực, mà là một thứ năng lượng ăn mòn, đang cố gắng xé toạc lớp vỏ bảo vệ để đưa Huyền Vực vào vòng lặp sinh tử mới.

"Ngươi không hiểu," Giáo Chủ nói, giọng đầy uy quyền.

"Chúng ta đang bảo vệ thế giới này khỏi sự hủy diệt.

Ký ức là nguồn gốc của đau khổ, và chúng ta đang xóa bỏ nó." Trần Mặc cảm thấy một nỗi đau lớn lao trong lòng, nhưng hắn không thể dừng lại.

"Nếu đó là sự thật, thì hãy để ta phá vỡ nó," hắn nói, giọng đầy sự cam chịu.

"Lấy đi tất cả, nhưng để cô ấy sống." Điểm chạm giữa linh lực phong ấn và đạo quang ăn mòn tạo ra một tiếng nổ không âm thanh, nhưng rung chuyển tận sâu trong tâm khảm của cả đám đông.

Trần Mặc ngã xuống đất, nhưng không phải vì bị đánh bại, mà vì cơ thể vật lý của hắn đã không còn đủ chứa đựng lượng ký ức quá tải.

Tuy nhiên, trong khoảnh khắc ấy, "Vết Nứt" đã mở ra, và một luồng khí lạnh lẽo từ vực thẳm ập vào, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn.

Khi bình minh giả tạo ló dạng trên đỉnh núi, ánh sáng của nó không mang lại sự ấm áp, mà là một màu hồng nhạt kỳ lạ, giống như máu khô.

Trần Mặc ngồi dậy, cơ thể gầy gò hơn, nhưng trong mắt hắn lại chứa đựng một vẻ lạnh lùng và tỉnh táo đến rợn người.

Hắn đưa tay lên chạm vào lồng ngực, nơi đốm đen đang pulsate (tiết nhịp) yếu ớt.

Một giọng nói vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí hắn, không phải của hắn, mà của một thực thể khác.

"Ngươi đã làm được, kẻ canh giữ.

Nhưng giờ, ngươi phải trả giá." Trần Mặc nhìn lên bầu trời, nơi một đôi mắt khổng lồ đang mở ra, quan sát từng cử động của hắn.

"Ngươi nghĩ rằng mình đã cứu cô ấy?

Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng, nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Nhưng trong sâu thẳm tâm thức, một câu hỏi vẫn ám ảnh hắn: Liệu sự hy sinh của hắn có thực sự cứu được em gái, hay chỉ là một bước đi trong một vở kịch lớn hơn, nơi mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước?

Lục Trúc đứng ở phía sau, nhìn Trần Mặc với ánh mắt đầy dằn vặt.

"Trần Mặc," hắn nói, giọng run rẩy.

"Ngươi đã làm gì?" Trần Mặc quay lại, nhìn Lục Trúc với ánh mắt lạnh lùng.

"Tôi đã làm điều cần thiết," hắn nói.

"Bây giờ, chúng ta phải tiếp tục.

Vì nếu không, tất cả sẽ tan vỡ." Họ bước đi, không nói lời nào, nhưng trong lòng mỗi người đều chứa đựng một nỗi sợ hãi lớn lao.

Họ biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy rẫy những nguy hiểm, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.

Họ đã bước vào vực thẳm, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Khí thế xung quanh bỗng chốc thay đổi, không còn là sự tĩnh lặng giả dối của di tích cổ mà là một thứ áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực từng người.

Trần Mặc bước đi, mỗi bước chân của hắn như một tiếng chuông đồng ngân vang trong lòng Lục Trúc, vang vọng giữa những vách đá phủ đầy rêu phong và những ký ức mờ ảo đang dần hiện hình.

Không gian nơi này không phải là hư vô, nó là một tấm gương phản chiếu quá khứ, nơi những linh hồn đã khuất vẫn đang gào thét trong câm lặng.

Trần Mặc không nhìn lại, đôi tay hắn nắm chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên trên mu tay như những con rắn độc đang cuộn mình chờ thời cơ cắn噬.

Hắn biết rằng, cái giá mà hắn vừa trả không chỉ là một phần linh lực, mà là một mảnh ký ức của chính mình – ký ức về ngày cha mẹ hắn còn sống, ngày mà hắn chưa phải là một Tu Chân Giả, mà chỉ là một đứa trẻ vô tri vô giác.

Lục Trúc đi bên cạnh, cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Trần Mặc.

Nó không còn là luồng khí thanh thuần, mạnh mẽ như trước, mà giờ đây mang theo một mùi vị tanh hôi của máu và than tro.

Hắn biết Trần Mặc đã làm gì.

Trong thế giới Tu Tiên này, để cứu vãn một sinh mệnh đang ở bờ vực tử vong, người ta thường phải thi triển "Hóa Thần Thuật" hoặc "Thiên Địa Đại Pháp", nhưng những kỹ thuật ấy đều đòi hỏi sự hy sinh về mặt tâm thần.

Trần Mặc đã chọn con đường tàn khốc hơn – hắn đã dùng "Tuyệt Tình Kiếm" để chém đứt một đoạn ký ức cốt lõi của bản thân, dùng chính sự đau đớn tột cùng của tâm linh để làm nhiên liệu cho một trận chiến không cân sức.

Đó là một sự điên rồ, một sự tự hủy hoại bản ngã để đổi lấy sự sống cho người khác.

Họ bước vào một hang động sâu thẳm, nơi ánh sáng từ những viên đá phát quang trên trần nhà tạo nên những vệt sáng mờ ảo, chiếu rọi lên những bức tường đá khắc đầy những trận chiến cổ đại.

Những hình ảnh bắt đầu hiện lên trước mắt họ, không phải là ảo ảnh, mà là những đoạn ký ức còn sót lại của chính hang động này.

Một trận chiến giữa hai đại năng lượng đang diễn ra trước mắt họ, nhưng không phải là của họ.

Đó là một cuộc chiến giữa một vị Tiên Quân tóc trắng và một yêu hoàng da đen, cả hai đều đang tung ra những tuyệt kỹ kinh thiên động địa.

Trần Mặc dừng lại, đôi mắt hắn như bị thôi miên bởi cảnh tượng trước mắt.

Hắn thấy vị Tiên Quân kia, trong khoảnh khắc cuối cùng, cũng đã làm điều tương tự như hắn.

Tiên Quân đã dùng chính linh hồn của mình để phong ấn yêu hoàng, và trong ánh mắt của vị Tiên Quân ấy, cũng đầy dằn vặt và nỗi đau tột cùng.

"Ngươi thấy rồi," Trần Mặc nói, giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự mệt mỏi đến lạ thường.

"Đây không phải là lần đầu tiên.

Di tích này là nơi lưu giữ những ký ức của những kẻ đã hy sinh.

Mỗi bước chân chúng ta đi, chúng ta đang dẫm lên những di tích của những người đã chết vì một lý do nào đó.

Và giờ, chúng ta cũng sẽ trở thành một phần của nó." Lục Trúc nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đang biến mất dần, cảm thấy một sự lạnh lẽo xâm chiếm toàn thân.

"Vậy thì, chúng ta đang làm gì ở đây?

Nếu tất cả chỉ là sự lặp lại của quá khứ, nếu sự hy sinh của chúng ta cũng sẽ trở thành một ký ức vô nghĩa, thì tại sao chúng ta lại tiếp tục?" "Vì chúng ta không có lựa chọn," Trần Mặc đáp, giọng hắn lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết.

"Nếu chúng ta dừng lại, tất cả những gì chúng ta đã hy sinh sẽ trở thành vô nghĩa.

Và nếu chúng ta không cứu được người khác, thì chính chúng ta sẽ trở thành những kẻ vô dụng, những kẻ để lại những ký ức đau thương cho những người sau này." Họ tiếp tục bước đi, không nói lời nào, nhưng trong lòng mỗi người đều chứa đựng một nỗi sợ hãi lớn lao.

Họ biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy rẫy những nguy hiểm, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.

Họ đã bước vào vực thẳm, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Nhưng ngay khi họ bước qua một ngưỡng cửa đá khổng lồ, một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo mùi vị của cái chết và sự hủy diệt, bỗng chốc bao trùm lấy họ.

Đó không phải là khí tức của một con quái vật, mà là khí tức của một thế lực cổ xưa, một thế lực đã bị phong ấn từ ngàn năm trước, và giờ đây, nó đã thức tỉnh.

Trần Mặc lập tức quay lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén như một lưỡi kiếm刚刚 được tôi luyện.

"Nó đã đến rồi," hắn nói, giọng hắn run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích động.

"Chúng ta không còn thời gian để lãng phí.

Nếu chúng ta không tiêu diệt nó ngay bây giờ, tất cả những gì chúng ta đã hy sinh sẽ trở thành vô nghĩa." Lục Trúc gật đầu, trong tay hắn đã xuất hiện một thanh kiếm dài, ánh sáng từ lưỡi kiếm chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, làm cho đôi mắt hắn trở nên sáng ngời.

"Chúng ta sẽ chiến đấu," hắn nói, giọng hắn đầy quyết tâm.

"Dù phải trả giá bằng tính mạng, chúng ta cũng sẽ không lùi bước." Trần Mặc gật đầu, trong tay hắn cũng xuất hiện một thanh kiếm, nhưng đó không phải là một thanh kiếm bình thường.

Đó là một thanh kiếm được rèn từ chính linh hồn của những kẻ đã hy sinh, một thanh kiếm mang theo sức mạnh của sự đau đớn và sự hy sinh.

"Chúng ta sẽ chiến đấu," hắn nói, giọng hắn đầy uy lực.

"Và chúng ta sẽ chiến thắng." Hai người bước vào hang động, nơi ánh sáng từ những viên đá phát quang trên trần nhà tạo nên những vệt sáng mờ ảo, chiếu rọi lên những bức tường đá khắc đầy những trận chiến cổ đại.

Những hình ảnh bắt đầu hiện lên trước mắt họ, không phải là ảo ảnh, mà là những đoạn ký ức còn sót lại của chính hang động này.

Một trận chiến giữa hai đại năng lượng đang diễn ra trước mắt họ, nhưng không phải là của họ.

Đó là một cuộc chiến giữa một vị Tiên Quân tóc trắng và một yêu hoàng da đen, cả hai đều đang tung ra những tuyệt kỹ kinh thiên động địa.

Trần Mặc dừng lại, đôi mắt hắn như bị thôi miên bởi cảnh tượng trước mắt.

Hắn thấy vị Tiên Quân kia, trong khoảnh khắc cuối cùng, cũng đã làm điều tương tự như hắn.

Tiên Quân đã dùng chính linh hồn của mình để phong ấn yêu hoàng, và trong ánh mắt của vị Tiên Quân ấy, cũng đầy dằn vặt và nỗi đau tột cùng.

"Ngươi thấy rồi," Trần Mặc nói, giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự mệt mỏi đến lạ thường.

"Đây không phải là lần đầu tiên.

Di tích này là nơi lưu giữ những ký ức của những kẻ đã hy sinh.

Mỗi bước chân chúng ta đi, chúng ta đang dẫm lên những di tích của những người đã chết vì một lý do nào đó.

Và giờ, chúng ta cũng sẽ trở thành một phần của nó." Lục Trúc nhìn chằm chằm vào những hình ảnh đang biến mất dần, cảm thấy một sự lạnh lẽo xâm chiếm toàn thân.

"Vậy thì, chúng ta đang làm gì ở đây?

Nếu tất cả chỉ là sự lặp lại của quá khứ, nếu sự hy sinh của chúng ta cũng sẽ trở thành một ký ức vô nghĩa, thì tại sao chúng ta lại tiếp tục?" "Vì chúng ta không có lựa chọn," Trần Mặc đáp, giọng hắn lạnh lùng nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết.

"Nếu chúng ta dừng lại, tất cả những gì chúng ta đã hy sinh sẽ trở thành vô nghĩa.

Và nếu chúng ta không cứu được người khác, thì chính chúng ta sẽ trở thành những kẻ vô dụng, những kẻ để lại những ký ức đau thương cho những người sau này." Họ tiếp tục bước đi, không nói lời nào, nhưng trong lòng mỗi người đều chứa đựng một nỗi sợ hãi lớn lao.

Họ biết rằng, con đường phía trước sẽ đầy rẫy những nguy hiểm, nhưng họ không còn lựa chọn nào khác.

Họ đã bước vào vực thẳm, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Nhưng ngay khi họ bước qua một ngưỡng cửa đá khổng lồ, một luồng khí tức lạnh lẽo, mang theo mùi vị của cái chết và sự hủy diệt, bỗng chốc bao trùm lấy họ.

Đó không phải là khí tức của một con quái vật, mà là khí tức của một thế lực cổ xưa, một thế lực đã bị phong ấn từ ngàn năm trước, và giờ đây, nó đã thức tỉnh.

Trần Mặc lập tức quay lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén như một lưỡi kiếm刚刚 được tôi luyện.

"Nó đã đến rồi," hắn nói, giọng hắn run rẩy nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích động.

"Chúng ta không còn thời gian để lãng phí.

Nếu chúng ta không tiêu diệt nó ngay bây giờ, tất cả những gì chúng ta đã hy sinh sẽ trở thành vô nghĩa." Lục Trúc gật đầu, trong tay hắn đã xuất hiện một thanh kiếm dài, ánh sáng từ lưỡi kiếm chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, làm cho đôi mắt hắn trở nên sáng ngời.

"Chúng ta sẽ chiến đấu," hắn nói, giọng hắn đầy quyết tâm.

"Dù phải trả giá bằng tính mạng, chúng ta cũng sẽ không lùi bước." Trần Mặc gật đầu, trong tay hắn cũng xuất hiện một thanh kiếm, nhưng đó không phải là một thanh kiếm bình thường.

Đó là một thanh kiếm được rèn từ chính linh hồn của những kẻ đã hy sinh, một thanh kiếm mang theo sức mạnh của sự đau đớn và sự hy sinh.

"Chúng ta sẽ chiến đấu," hắn nói, giọng hắn đầy uy lực.

"Và chúng ta sẽ chiến thắng." Không gian bỗng chốc rung chuyển, những bức tường đá bắt đầu nứt vỡ, và từ sâu trong lòng đất, một tiếng gầm thét kinh thiên động địa vang lên.

Một con quái vật khổng lồ, với thân hình được
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập