Chương 6
Sương mù này không phải là hơi nước ngưng tụ từ tự nhiên, mà là hiện thân của "Linh Hồn Giả" – những cư dân Huyền Vực đang cố gắng duy trì ảo giác rằng mình vẫn đang sống trong trật tự và bình yên.
Mỗi bước chân của Trần Mặc in xuống mặt đất đá lạnh lẽo đều bị sương mù nuốt chửng, khiến hắn cảm thấy như đang đi trên một vực thẳm vô hình.
Linh lực trong cơ thể hắn, vốn chỉ ở tầng thứ ba của cảnh giới Luyện Khí, bỗng trở nên hỗn loạn, va đập vào thành ngực như những con cá đang tuyệt vọng tìm đường ra khỏi lưới.
"Đừng bước nữa, Trần Mặc!" Một giọng nói vang lên từ phía trước, nhưng không phải từ một người sống, mà từ chính sương mù.
Đó là tiếng kêu của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt trong quá khứ, đang cố gắng níu kéo hắn vào cái vòng xoáy của sự quên lãng.
Trần Mặc nghiến răng, đôi mắt đen kịt như hai hốc than không chút cảm xúc.
Hắn không dừng lại.
Bàn tay phải của hắn siết chặt thành nắm đấm, những ngón tay trắng bệch vì cố gắng kìm nén nguyên lực.
Hắn biết rõ, nếu dừng lại, anh sẽ trở thành một phần của sương mù này, một ký ức chết chóc nữa bị chôn vùi trong lớp vỏ bảo vệ của thế giới.
Trần Mặc vung tay, một luồng khí lạnh lẽo bùng nổ từ lòng bàn tay, xé toạc lớp sương mù dày đặc.
Không phải là ma thuật, mà là sự bùng phát của nguyên lực thuần túy, mang theo ý chí sắt đá của một kẻ đã chấp nhận số phận.
Sương mù rít lên như ngàn vạn con rắn bị thiêu đốt, tan thành những tia sáng bạc rồi biến mất trong hư không.
Tuy nhiên, càng đi sâu, sương mù càng trở nên quằn quại, cố gắng tái tạo lại hình dạng những người thân quen, những đồng môn đã khuất, để đánh lừa tâm trí hắn.
Một bóng hình mờ ảo hiện ra, giống hệt người em gái của hắn, cười tươi và giơ tay ra gọi.
"Anh Mặc, hãy về đi, ở đây có em, không ai làm hại chúng ta nữa."
Hắn lạnh lùng đưa tay lên, xé toạc ảo ảnh đó bằng một tia sét nhỏ từ ngón tay.
"Không có ai ở đây cả," Trần Mặc thì thầm, giọng khàn đặc như đá cuội.
"Chỉ có những kẻ đang chết dần." Hắn không để ý đến nỗi đau xé lòng khi phải nhìn thấy hình ảnh người mình yêu thương nhất bị bóp méo thành công cụ của sự dối trá.
Động lực duy nhất của hắn là sự thật tàn khốc: cứu cô ấy bằng cách phá hủy mọi thứ cô ấy tin tưởng, bao gồm cả chính bản thân cô ấy trong ký ức.
Khi bước vào sâu hơn, Trần Mặc bắt gặp một hình bóng đang bò lê trên mặt đất, tay trái bị bẻ gãy góc độ kỳ lạ, máu chảy ra nhuộm đen những tảng đá.
Đó là một trưởng lão của tông môn, người từng dạy hắn những bài kinh đầu tiên, giờ đây đã trở thành một kẻ điên loạn giữa mê cung ký ức.
Trưởng lão ngước lên, đôi mắt đầy nước mắt không phải vì sợ hãi, mà vì một sự vỡ lẽ kinh hoàng đang xé toạc tâm hồn ông ta.
ngươi đã phá tan chân lý của chúng ta!" Trưởng lão gào lên, giọng nghẹn ngào, "Ngươi khiến mọi người phải nhìn thấy sự thật này!
Chúng ta đã sống trong thiên đường vĩnh cửu, tại sao ngươi lại muốn phá hủy nó?"
Trần Mặc dừng bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống người đàn ông đang quằn quại trong đau đớn.
"Thiên đường?" Hắn cười nhạt, một tiếng cười khô khốc không chút vui vẻ.
"Thiên đường là một nhà tù, lão đầu.
Một nhà tù mà chúng ta tự nguyện nhốt mình vào để không phải đối mặt với cái chết và sự mất mát." Trưởng lão lắc đầu điên cuồng, máu từ vết thương tay chảy ra tạo thành những vệt đỏ tươi trên nền đá xám.
"Ngươi không hiểu!
Nếu không có ảo giác này, nếu không có những ký ức đẹp đẽ này, chúng ta sẽ tan vỡ!
Chúng ta sẽ là những xác chết không còn lý do tồn tại!"
"Chính sự tồn tại ấy mới là tội lỗi," Trần Mặc nói, giọng trầm thấp nhưng đầy uy lực.
"Chúng ta là những con rối, lão đầu.
Chúng ta đang diễn một vở kịch mà không ai biết kịch bản.
Và giờ, tôi đang viết lại kết thúc." Trưởng lão bỗng nhiên im lặng, nhìn Trần Mặc với ánh mắt vừa sợ hãi vừa thương cảm.
"Ngươi là kẻ canh giữ, phải không?
Ngươi biết rõ hơn ai hết.
Nhưng ngươi vẫn chọn con đường này, chọn làm kẻ giết chết hy vọng của chính mình." Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ cảm thấy một nỗi đau lớn lao trong lòng, nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Trần Mặc cúi xuống, đặt tay lên vết thương của trưởng lão.
Nguyên lực của hắn không chữa trị, mà ngược lại, nó xé toạc thêm vết thương để giải phóng linh hồn đang bị giam cầm.
"Hãy tỉnh lại," Trần Mặc thì thầm, "Hãy nhìn thấy sự thật trước khi ngươi biến thành sương mù." Trưởng lão rú lên đau đớn, nhưng trong đôi mắt ông ta, sự mê muội dần tan biến, thay vào đó là một sự thanh thản kỳ lạ.
cảm ơn ngươi đã cho ta nhìn thấy mặt trời thật," ông nói, giọng yếu ớt.
"Chân lý là đau đớn, nhưng đau đớn là sống." Khi linh hồn trưởng lão tan biến vào hư không, Trần Mặc cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
Hắn biết rằng mình đang phạm tội, nhưng đó là tội ác cần thiết để cứu lấy người em gái của mình.
Để mở rộng vết nứt "Vực Ký Cạn Nguồn" và ngăn chặn lớp vỏ bảo vệ sụp đổ hoàn toàn, Trần Mặc phải thực hiện một nghi lễ đảo ngược.
Theo quy luật thế giới, việc phá vỡ ảo giác sẽ khiến toàn bộ tinh hoa tu luyện (nguyên lực) của người thực hiện bị rút cạn, biến thành nhiên liệu cho sự sụp đổ của ảo ảnh.
Đây là cái giá mà Trần Mặc đã chấp nhận từ lâu.
Hắn nhắm mắt, tập trung tất cả ý thức vào tâm trí, nơi chứa đựng những ký ức đẹp nhất của cuộc đời hắn: tiếng cười của em gái, ánh nắng mùa xuân, và cảm giác bình yên khi được ở bên nhau.
"Linh hồn ta, hãy trở thành lưỡi dao," Trần Mặc lẩm bẩm, giọng run rẩy.
Hắn bắt đầu xé toạc những ký ức đó, từng mảnh một.
Mỗi khi hắn cắt đứt một ký ức, nguyên lực trong cơ thể hắn lại tăng lên gấp bội, nhưng đồng thời, linh hồn hắn lại bị bào mòn thêm một phần.
Đau đớn không phải là thứ cảm giác vật lý, mà là sự trống rỗng, là cảm giác như một phần của chính mình đang bị xé toạc và vứt bỏ vào hư không.
Hắn nhớ lại ngày đầu tiên gặp em gái, ngày cô cười khi nhận được món quà đầu tiên, ngày cả hai cùng chạy dưới mưa...
Những hình ảnh đó dần biến mất, trở thành nhiên liệu cho ngọn lửa hủy diệt.
Trần Mặc hét lên, một tiếng hét không âm thanh, mà là sự gào thét của linh hồn.
Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần trở nên trong suốt, như thể hắn đang trở thành một phần của sương mù.
Nhưng hắn không dừng lại.
Hắn tiếp tục xé toạc những ký ức, đưa chúng vào vết nứt "Vực Ký Cạn Nguồn".
"Nếu phải hy sinh tất cả để cứu cô ấy, thì tôi sẵn sàng," Trần Mặc nghĩ trong lòng, khi cảm thấy trái tim mình đang đập yếu dần.
Hắn không còn sợ hãi, không còn nghi ngờ.
Hắn chỉ còn lại mục đích tối thượng: phá vỡ lớp vỏ bảo vệ, để em gái có thể sống trong một thế giới chân thật, dù đó là một thế giới đau khổ.
Khi nghi lễ đạt đến đỉnh điểm, một "Gian Cổ" khổng lồ xuất hiện ngay trên đỉnh núi, phát ra tiếng gầm rú như tiếng biển cả đang nổi giận.
Đó là phản ứng của lớp vỏ bảo vệ khi nhận diện được sự phá vỡ nghiêm trọng.
Nó chuẩn bị nuốt chửng cả khu vực, biến tất cả thành ký ức chết.
Trần Mặc đứng giữa cơn bão của hư không, thân hình gầy guộc nhưng ý chí kiên định.
Hắn không còn nguyên lực, không còn sức mạnh, nhưng hắn có một thứ mạnh mẽ hơn: sự chấp nhận.
"Đến đây nào," hắn gào lên, đối mặt với sự hủy diệt.
"Hãy nuốt chửng tôi, nhưng đừng bao giờ chạm đến cô ấy!"
Twist cốt truyện xảy ra ngay lúc đó.
Thay vì đối đầu với Gian Cổ bằng sức mạnh, Trần Mặc nhận ra rằng chính hắn là chìa khóa.
Hắn không phải là một người tu tiên bình thường, mà là một "Kẻ Canh Giữ" – một con vật nuôi để bảo vệ người em gái, kẻ chính là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ.
Gian Cổ không tấn công hắn, mà tấn công em gái.
Nó muốn nuốt chửng cô ấy để hoàn tất quá trình tái sinh.
Trần Mặc nhận ra sự thật: em gái của hắn không phải là người bình thường, mà là một mảnh vỡ của thần linh, và việc cứu cô ấy có nghĩa là phải phá hủy chính mình để ngăn chặn sự tái sinh của vị Thần cũ.
Trần Mặc lao vào giữa Gian Cổ, không phải để chiến đấu, mà để hiến tế.
Hắn dùng cơ thể mình làm tấm khiên, chặn đứng sự tấn công của Gian Cổ.
"Nếu đó là giá phải trả, thì hãy lấy đi," hắn nói, giọng đầy sự cam chịu.
"Lấy đi tất cả, nhưng để cô ấy sống." Gian Cổ gầm lên, nhưng không thể nuốt chửng được một linh hồn đã chấp nhận sự hy sinh.
Nó lùi lại, rút lui vào hư không, để lại một vùng đất hoang sơ.
Sương mù tan hết.
Núi luyện khí giờ đây trơ trọi, không còn dấu vết của tông môn, chỉ còn là một vùng đất hoang sơ dưới bầu trời xám xịt nhưng chân thật.
Trần Mặc đứng giữa đám đông, nhưng không còn ai nhìn thấy hắn.
Anh ta không còn hình dạng người hoàn chỉnh, mà là một bóng mờ mờ ảo, đôi mắt là hai vệt đen sâu thẳm.
Hắn cảm thấy sự trống rỗng, nhưng trong sự trống rỗng đó, hắn thấy được sự bình yên.
Em gái của hắn đang đứng ở xa, nhìn về phía hắn với ánh mắt không còn sự quen thuộc, nhưng lại đầy sự thanh thản.
Trần Mặc mỉm cười, một nụ cười buồn bã nhưng đầy ý nghĩa.
"Cuối cùng, cô cũng tự do," hắn thì thầm, khi cảm thấy cơ thể mình đang dần tan biến vào hư không.
Nhưng ngay lúc đó, một âm thanh vang lên từ sâu thẳm trong tâm trí hắn.
"Ngươi đã làm được, kẻ canh giữ.
Nhưng giờ, ngươi phải trả giá." Trần Mặc nhìn lên bầu trời, nơi một đôi mắt khổng lồ đang mở ra, quan sát từng cử động của hắn.
"Ngươi nghĩ rằng mình đã cứu cô ấy?
Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng, nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận