Chương 5
Cơ thể hắn mang đầy những vết thương chồng chéo, không phải do dao găm hay kiếm sắc, mà là do cú sốc khi linh hồn bị xé toạc và nhét vào một thân xác mới chưa kịp ổn định.
Những mảng da thịt trên tay chân đang dần tái nhợt, lộ ra những đường vân đen tối như mực tàu lan tỏa, dấu hiệu của sự tẩy xóa ký ức đang diễn ra chậm rãi.
Hệ thống "Ma Giới" vốn dĩ ban cho hắn nhiệm vụ tu luyện bằng cách ăn cắp linh lực từ người khác, giờ đây bỗng dưng tê liệt hoàn toàn.
Trên tay hắn không còn là thứ khí cụ huyền bí để hút linh lực, mà chỉ là một thanh đoản kiếm gỉ sét, lạnh lẽo và vô hồn.
Hắn siết chặt tay, cảm nhận sự thô ráp của lưỡi thép, nhưng trong đầu lại vang lên tiếng cười khẩy của một thực thể vô hình.
"Ngươi đang cố gắng tìm kiếm sự thật bằng cách giết chết chính mình à, Trần Mặc?" giọng nói ấy vang lên từ trong tâm thức, đầy sự mỉa mai và tàn nhẫn.
Hắn không đáp lại, chỉ biết gồng mình đứng dậy, bước đi trong bóng tối với đôi mắt không còn ánh sáng của sự tin tưởng.
Hắn nghi ngờ mọi thứ, kể cả hơi thở của chính mình.
Bước ra khỏi hang động, ánh sáng ban ngày của Huyền Vực không mang lại sự ấm áp mà chỉ là một lớp vỏ màu xanh ngọc giả tạo phủ lên toàn bộ thế giới.
Trần Mặc nhìn thấy Lục Trúc đang đứng ở một góc khuất, người run rẩy, ánh mắt đầy tội lỗi nhưng lại ẩn chứa một sự quyết tâm điên cuồng.
"Cái thế giới này đang sụp đổ," Lục Trúc thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng.
"Và chúng ta là những kẻ duy nhất còn nhớ rằng mình đang đứng trên một cái xác khổng lồ." Trần Mặc lạnh lùng nhìn người đồng môn cũ, không một lời chào hỏi, chỉ hỏi: "Ngươi dẫn ta đến đây để làm gì?" Lục Trúc cười nhạt, ánh mắt lóe lên một tia sáng sắc bén.
"Để ngươi thấy tận mắt nơi mà Thanh Vân Tông đang che giấu sự thật.
Để ngươi thấy rằng, cái gọi là 'Chân Lý' chỉ là một tấm màn che mắt." Hai người tiến về phía trung tâm của vùng đất, nơi một tòa tháp cổ xưa đang sừng sững như một cây cột trụ giữ trời đất.
Đó là một "Gian Cổ", nơi ký ức của quá khứ bị xói mòn và hòa tan vào dòng chảy hiện tại.
Đến trưa, không khí trở nên nặng nề hơn khi Trần Mặc gặp lại một trưởng lão tên là Tiêu Dao đang đứng trước tòa tháp cổ.
Tiêu Dao mặc áo bào gấm thêu hình rồng, dáng vẻ huy hoàng nhưng lại toát ra một khí thế áp đảo, như thể hắn đang đứng trên đỉnh của một thế giới mà chỉ có mình hắn mới được quyền cai trị.
"Thiên địa ban phát linh lực cho ta, vì ta là chủ nhân duy nhất của dòng chảy này," Tiêu Dao nói, giọng điệu tự mãn vang vọng khắp không gian trống trải.
"Mọi thứ đều là của ta, kể cả những ký ức mà ngươi đang cố gắng níu giữ." Trần Mặc bước tiến, từng bước một, cơ thể hắn run lên vì sự giận dữ nhưng cũng vì nỗi đau sâu thẳm.
"Nếu mọi thứ đều là của ngươi, thì tại sao ngươi lại sợ hãi khi nhìn vào những vết nứt trên tháp?" Trần Mặc hỏi, giọng lạnh như băng.
Tiêu Dao cười lớn, tiếng cười vang vọng như tiếng sấm.
"Ta không sợ hãi, ta đang chuẩn bị cho một sự tái sinh.
Ngươi nghĩ rằng sự tồn tại của ngươi là ý nghĩa?
Ngươi chỉ là một con vật nuôi, một con rối đang múa may theo ý của ta."
Căng thẳng leo thang nhanh chóng, không khí giữa hai người trở nên nặng nề đến mức linh lực trong không gian bắt đầu rung động.
Tiêu Dao, trước sự phản đối của Trần Mặc, cố gắng ép hết sức lực vào tay để kích hoạt cơ chế bảo vệ của tòa tháp.
Hắn tin rằng nếu phá vỡ lớp vỏ bảo vệ, hắn sẽ trở thành thần thánh, người thống trị toàn bộ dòng chảy ký ức.
"Ngươi muốn phá hủy thế giới này sao?
Ngươi sẽ bị xóa sổ ngay lập tức!" Tiêu Dao hét lên, tay hắn tỏa ra một luồng nguyên lực màu vàng óng, đánh vào những tảng đá cổ xưa.
Trần Mặc nhìn lên tòa tháp, nơi những vết nứt màu đen đang lan rộng như những con rắn độc đang trườn lên bầu trời.
"Thế giới này đã chết từ lâu," Trần Mặc nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy sức nặng.
"Ngươi chỉ đang cố gắng giữ lại một xác chết để thỏa mãn lòng tham của mình." Tiêu Dao cười điên dại, luồng nguyên lực của hắn mạnh mẽ hơn, xé toạc không gian.
"Nếu thế giới này là một ảo giác, thì ta sẽ là kẻ tạo ra một ảo giác mới, một thế giới mà không có đau khổ, không có ký ức!"
Tòa tháp sụp đổ không phải do bạo lực, mà do mất đi "chất keo" duy trì ảo giác.
Những tảng đá khổng lồ rơi xuống, tạo thành một đám bụi mù mịt, nhưng Trần Mặc không né tránh.
Hắn nằm dưới đống đổ nát, cơ thể cháy rụi, nhưng trong đầu hắn lại thấy một điều kỳ lạ: Hệ thống "Ma Giới" của hắn không chỉ tê liệt, mà còn đang phát ra một tín hiệu đỏ rực, như thể đang cố gắng phản bội chủ nhân.
"Ta không thể để ngươi chết," một giọng nói vang lên từ sâu trong hệ thống, không phải là giọng của Trần Mặc, mà là giọng của một thực thể cổ xưa đang thức tỉnh.
"Ngươi là chìa khóa, và ta là kẻ mở khóa." Trần Mặc cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy qua cơ thể, nhưng không phải là linh lực, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, mạnh mẽ hơn.
Hắn nhìn lên, thấy Lục Trúc đang đứng ở phía xa, ánh mắt đầy sự kinh hoàng.
ngươi là ai?" Lục Trúc hỏi, giọng run rẩy.
"Ta là kẻ đang tỉnh thức," Trần Mặc đáp, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng.
"Và ta sẽ không để ai cướp đi ký ức của em gái mình."
Khi Trần Mặc bước đi, bầu trời phía trên bỗng nhiên vỡ tung.
Không phải mây tan, mà là lớp vỏ bảo vệ màu xanh ngọc đang nứt ra, để lộ ra một vực thẳm đen ngòm bên trong — nơi chứa đựng vô số ký ức đau đớn và chết chóc của hàng triệu năm qua.
Từ sâu thẳm vực thẳm đó, một giọng nói khổng lồ vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp truyền vào tâm thức của mọi sinh vật trong Huyền Vực.
"Ngươi đã đánh thức ta," giọng nói ấy vang lên, đầy sự uy nghiêm và tàn khốc.
"Và giờ đây, ta sẽ trả lại cho ngươi sự thật mà ngươi đã tìm kiếm." Trần Mặc dừng bước, nhìn lên bầu trời đang vỡ vụn.
Hắn thấy những mảnh vỡ của ký ức đang rơi xuống như mưa, mỗi mảnh vỡ là một cuộc đời, một niềm vui, một nỗi đau.
"Em gái ta," Trần Mặc thì thầm, giọng nói run rẩy.
"Em ấy đang ở đâu?" Giọng nói từ vực thẳm đáp lại, đầy sự mỉa mai.
"Em ấy không phải là người.
Em ấy là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ.
Và ngươi, kẻ đang tự gọi mình là anh trai, chỉ là một con vật nuôi để bảo vệ cô ấy."
Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng, nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.
Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.
"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.
"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?
Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.
"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.
"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.
Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.
Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến."
Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.
Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.
"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.
"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?
Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.
"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.
"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.
Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.
Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến."
Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.
Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.
"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.
"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?
Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.
"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.
"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.
Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.
Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến."
Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.
Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.
"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.
"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?
Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.
"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.
"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.
Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.
Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến."
Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.
Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.
"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.
"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?
Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.
"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.
"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.
Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.
Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến."
Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.
Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.
"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.
"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?
Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.
Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.
Nhưng hắn không thể dừng lại.
Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.
Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.
Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.
"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.
"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.
Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.
Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận