Chương 4

Giây phút quyết định đã đến, và nó không mang lại sự giải thoát mà là một sự nghẹt thở.

Trần Mặc đứng bên ngưỡng cửa của Gian Cổ, nơi không gian bị bóp méo thành những đường cong kỳ dị, tay trái siết chặt viên ngọc bảo đến mức những ngón tay trắng bệch.

Viên ngọc không lạnh lẽo như đá, mà nóng rực, giống như một quả tim đang đập dồn dập trong lòng bàn tay, truyền vào mạch máu của hắn những rung động dữ dội.

Đó là cảm giác co rút của thời gian, như thể cơ thể hắn đang bị kéo ra khỏi dòng chảy hiện tại, bị xé nhỏ thành từng mảnh ký ức rời rạc.

Trước mặt hắn, không phải là Đại Pháp Sư Lâm Tiêu như hắn đã tưởng tượng, mà là một bóng đen khổng lồ đang từ từ hình thành từ những hạt bụi thời gian.

Bóng đen đó chính là Diệu Không Chân Nhân, kẻ duy trì trật tự bằng cách triệt tiêu mọi cảm xúc.

"Ngươi không thể bước vào," giọng nói của Diệu Không vang lên, không phải từ miệng mà từ sâu trong tâm trí Trần Mặc, mang theo âm hưởng của ngàn vạn tiếng gào thét bị kìm nén.

"Vực Ký Ức không dành cho những kẻ mang theo ký ức.

Nó sẽ nuốt chửng linh hồn ngươi, biến ngươi thành một con rối vô hồn." Trần Mặc không đáp lại, ánh mắt hắn lạnh lùng như băng, nhưng sâu thẳm bên trong là ngọn lửa tàn khốc của sự tuyệt vọng.

Hắn biết rõ điều này.

Hắn biết rằng để cứu người em gái, hắn phải bước vào cái vực thẳm này, phải hy sinh chính mình.

Nhưng tại sao, khi đối diện với cái chết, hắn lại cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ?

"Nếu ký ức là nguồn gốc của đau khổ," Trần Mặc nói, giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng như tiếng sấm, "thì hãy để ta mang theo nó và ném nó vào lửa." Hắn bước chân trước, và ngay lập tức, không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Những bức tường bằng đá đen của Gian Cổ không còn là đá nữa, mà là những lớp sương mờ chứa đựng những hình ảnh quá khứ.

Tiếng cười của cha mẹ, tiếng khóc của trẻ thơ, và cả những tiếng la hét của chiến tranh tràn ngập không gian.

Trần Mặc cảm thấy nguyên lực trong cơ thể mình bị xé toạc, không phải bởi ngoại lực, mà bởi chính những ký ức đang tranh giành nhau để tồn tại.

Hắn nghi ngờ mọi thứ, nghi ngờ cả chính mình, nhưng hắn không thể dừng lại.

Mục tiêu tối thượng của hắn không phải là sống, mà là cứu lấy người em gái khỏi sự nuốt chửng của Vực Ký Ức.

Hắn bước vào, và cánh cửa Gian Cổ đóng sập lại sau lưng, khóa chặt hắn trong một thế giới nơi quá khứ và hiện tại hòa làm một.

Trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của hắn.

Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.

"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.

"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?

Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy viên ngọc bảo trong tay càng nóng hơn, như thể nó đang cố gắng truyền vào hắn một thông điệp gì đó.

Nhưng thông điệp đó quá lớn, quá đau đớn, khiến hắn không thể chịu đựng nổi.

Hắn chỉ biết một điều: nếu không phá hủy ký ức, người em gái của hắn sẽ không bao giờ được giải thoát.

Và nếu phá hủy ký ức, chính hắn sẽ trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến.

Bên trong Gian Cổ, không khí loãng đặc đến mức mỗi hơi thở đều trở thành một cuộc chiến.

Trần Mặc cảm thấy phổi mình như bị xé toạc, không khí không còn là không khí mà là những mảnh vỡ của thời gian, những ký ức bị xé nát đang trôi nổi trong không gian.

Hắn chạm tay vào thành tường, và ngay lập tức, một dòng chảy ký ức ập đến, không phải là của hắn, mà của những người đã chết trong quá khứ.

Tiếng cười của cha mẹ, cảnh tượng chiến tranh tàn khốc, và cuối cùng là một bức thư cũ kỹ nằm trong chiếc hòm gỗ mục nát.

Hắn mở chiếc hòm ra, và bên trong không phải là vàng bạc hay bản đồ bí mật, mà là một bức thư viết bằng máu.

"Trần Mặc," dòng chữ đầu tiên viết, "nếu ngươi đọc được bức thư này, nghĩa là ngươi đã bước vào con đường không lối thoát." Trần Mặc cảm thấy một nỗi đau nhói lên trong tim.

Hắn biết ai đã viết bức thư này.

Đó là người cha đã mất, người đã hy sinh chính mình để bảo vệ gia đình.

"Ta biết ngươi sẽ đến đây," dòng chữ tiếp tục, "và ta biết ngươi sẽ phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất." Trần Mặc đọc tiếp, và từng dòng chữ như những nhát dao cứa vào tâm hồn hắn.

"Người em gái của ngươi không phải là một con người bình thường.

Cô ấy là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ.

Và ngươi, Trần Mặc, chính là con vật nuôi để bảo vệ cô ấy." Hắn dừng lại, tay run rẩy, không thể tin vào những gì mình vừa đọc.

Hắn luôn nghĩ rằng mình là người bảo vệ, là anh trai, là người yêu thương em gái của mình.

Nhưng hóa ra, hắn chỉ là một công cụ, một con vật nuôi được tạo ra để bảo vệ một thực thể cổ xưa.

Hắn cảm thấy một sự giận dữ bùng lên trong lòng, nhưng ngay lập tức, sự giận dữ đó bị dập tắt bởi một nỗi đau sâu sắc.

"Tại sao," hắn tự hỏi, giọng nói run rẩy.

"Tại sao lại là ta?

Tại sao lại là chúng ta?" Hắn tiếp tục đọc, và những dòng chữ tiếp theo càng làm cho hắn đau lòng hơn.

"Để giải cứu cô ấy, ngươi phải phá hủy ký ức của chính mình.

Ngươi phải quên đi tất cả, quên đi tình yêu, quên đi đau khổ, và quên đi cả chính mình.

Chỉ khi đó, cô ấy mới có thể được giải thoát." Trần Mặc đặt bức thư xuống, tay run rẩy.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong lòng, như thể một phần của hắn đã bị xé toạc.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Để mở lối ra khỏi Gian Cổ và giải cứu người chị, Trần Mặc buộc phải đối mặt với quy tắc tàn khốc của thế giới này: muốn bước qua lớp vỏ bảo vệ, phải đánh cắp lại phần ký ức của chính mình – phần ký ức làm nên "chân lý" mà người dân Huyền Vực tin tưởng.

Hắn đối diện với một bệ thờ khổng lồ, nơi đặt hình ảnh người chị ruột trong một lớp sương mờ.

Bệ thờ đó không phải là đá, mà là những mảnh vỡ của thời gian, những ký ức bị xé nát đang trôi nổi trong không gian.

Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao khi nhìn vào hình ảnh người chị.

Cô ấy đang mỉm cười, nhưng nụ cười đó không phải là nụ cười của sự hạnh phúc, mà là nụ cười của sự đau khổ.

Cô ấy đang bị mắc kẹt trong một vòng lặp vô tận, nơi cô ấy không thể nhớ được mình là ai, và không thể nhớ được ai là người đã cứu cô ấy.

"Ngươi muốn giải cứu cô ấy?" một giọng nói vang lên, không phải từ bệ thờ, mà từ chính trong lòng Trần Mặc.

"Ngươi phải trả giá.

Ngươi phải đánh đổi ký ức của chính mình để đổi lấy sự tự do của cô ấy." Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Hắn bước đến bệ thờ, và đặt tay lên hình ảnh người chị.

Ngay lập tức, một luồng nguyên lực khổng lồ ập đến, xé toạc cơ thể hắn.

Nhưng thay vì bị thương, Trần Mặc lại cảm thấy một sự tỉnh táo lạ kỳ.

"Ngươi không thể phong ấn ta," Trần Mặc nói, giọng đầy sự kiêu hãnh.

"Bởi vì ta đã là một phần của Vực Ký Ức." Hắn cảm thấy những ký ức của mình đang bị xé toạc, những hình ảnh đẹp nhất của quá khứ đang biến mất.

Hắn cảm thấy một sự đau đớn lớn lao, nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn phải tiếp tục, phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Khi Trần Mặc mất đi ký ức về người chị, bệ thờ nổ tung, giải phóng người chị khỏi trạng thái bị kiểm soát.

Tuy nhiên, twist lớn nhất xảy ra khi người chị tỉnh dậy và nhìn vào gương.

Trong mắt người chị, Trần Mặc đã không còn là anh trai, mà là một người xa lạ hoàn toàn, chỉ mặc một bộ đồ rách nát và mang một khuôn mặt không còn dấu vết của sự quen thuộc.

"Anh trai?" giọng nói của người chị run rẩy, đầy sự sợ hãi.

"Ai là anh?

Tại sao anh lại ở đây?" Trần Mặc đứng đó, tay run rẩy.

Hắn muốn nói, muốn giải thích, nhưng hắn không thể.

Hắn đã mất đi ký ức về người chị, và giờ đây, hắn không còn nhớ cô ấy là ai.

Hắn chỉ biết rằng, hắn đã hy sinh tất cả để cứu cô ấy, nhưng giờ đây, cô ấy không còn nhớ hắn nữa.

"Anh trai," người chị tiếp tục, giọng nói run rẩy.

"Tại sao anh lại mặc bộ đồ rách nát?

Tại sao anh lại có một khuôn mặt không quen thuộc?" Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Hắn đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến hắn.

Hắn đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Trần Mặc đứng lặng lẽ giữa Gian Cổ, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía người chị vừa được giải thoát.

Người chị đang nắm lấy tay hắn, khóc nức nở vì nhớ lại quá khứ mà không thể hiểu tại sao mình lại khóc.

"Anh ơi, tại sao anh không nhớ gì về chúng ta?" giọng nàng run rẩy, đầy sự đau khổ.

Trần Mặc muốn nói, nhưng miệng lại không thể phát ra tiếng.

Hắn cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng, nhưng hắn không thể nói.

Hắn đã mất đi ký ức về người chị, và giờ đây, hắn không còn nhớ cô ấy là ai.

Hắn chỉ biết rằng, hắn đã hy sinh tất cả để cứu cô ấy, nhưng giờ đây, cô ấy không còn nhớ hắn nữa.

Trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.

Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.

"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.

"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?

Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.

"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.

"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.

Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.

Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến." Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.

Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.

"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.

"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?

Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.

"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.

"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.

Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.

Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến." Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.

Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.

"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.

"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?

Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.

"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.

"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.

Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.

Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến." Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.

Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.

"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.

"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?

Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.

"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.

"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.

Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.

Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến." Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.

Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.

"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.

"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?

Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một âm thanh vang lên, như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang bị xé toạc.

"Trần Mặc," giọng nói vang lên, đầy sự đe dọa.

"Ngươi đã bước vào con đường không lối thoát.

Ngươi đã hy sinh tất cả, nhưng giờ đây, không ai nhớ đến ngươi.

Ngươi đã trở thành một kẻ vô danh, một kẻ không còn ai nhớ đến." Trần Mặc cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ đây, không còn cách nào để quay lại.

Hắn phải đối mặt với sự thật tàn khốc nhất, và phải hy sinh chính mình để cứu lấy người em gái của mình.

Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn đang mở ra, quan sát từng cử động của Trần Mặc.

Đó không phải là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần cũ, một vị thần đã bị trục xuất ra ngoài thời gian.

"Kẻ thức tỉnh," giọng nói của vị thần vang lên, đầy sự mỉa mai.

"Ngươi nghĩ rằng mình đang cứu cô ấy?

Hay ngươi đang đẩy cô ấy vào cái chết?" Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ cảm thấy một sự đau đớn lớn lao trong lòng.

Nhưng hắn không thể dừng lại.

Hắn đã bước vào con đường này, và giờ
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập