Chương 3
Trần Mặc ngồi co ro trên tảng đá đen kịt, đôi mắt hắn đỏ ngầu, không phải vì thiếu ngủ hay mệt mỏi, mà là do "Hư Không" đang từ từ ăn mòn màng võng mạc của hắn.
Linh khí trong cơ thể hắn không còn lưu chuyển êm đềm như dòng sông, mà trở thành những con thủy quái điên cuồng, va đập vào thành trì nội tạng, gào thét đòi được giải phóng.
Hắn không nhìn thấy một thanh tiến trình nào, không có bản đồ nào dẫn lối, chỉ có một dòng chữ đơn độc, lạnh lẽo như băng giá, in hằn vào đáy mắt: *Bạn đã tỉnh ngủ, giờ hãy chuẩn bị cho giấc mơ ác mộng.*
Hắn hít sâu, cố gắng kìm nén cơn đau nhói đang xé toạc lồng ngực, nhưng linh lực tầng 9 trong cơ thể hắn lại phản ứng gay gắt, biến thành những sợi dây đen kịt quấn chặt quanh tim.
Đó không phải là cảm giác của một tu sĩ đang đột phá, mà là cảm giác của một con vật đang bị xé xác từ bên trong.
Trần Mặc biết mình đang ở ranh giới giữa sinh và tử, giữa thực tại và ảo ảnh.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo của thực thể trong bóng tối: *Ký ức là thứ duy nhất khiến ta là chính ta, nhưng cũng là thứ khiến ta đau khổ.* Giờ đây, nỗi đau đó không còn là một khái niệm trừu tượng, nó là lửa, là nước, là đá, là mọi thứ đang thiêu đốt hắn.
Hắn đưa tay lên ngực, nơi trái tim đập thình thịch một cách hỗn loạn.
Trong lòng bàn tay, một vết nứt nhỏ đang hình thành, không phải trên da thịt, mà trên chính linh hồn.
Đó là dấu hiệu của sự "cạn nguồn".
Vực Ký Ức đang cố gắng nuốt chửng hắn, nhưng thay vì bị tiêu diệt, hắn lại cảm thấy một sự tỉnh táo đáng sợ trỗi dậy.
Hắn không sợ hãi, không cầu nguyện, chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất, sắc bén như lưỡi dao: *Nếu ký ức là cái giá phải trả, thì ta sẽ thanh toán nó bằng máu của chính ta.*
Gió trên đỉnh núi đột ngột thay đổi chiều hướng, mang theo mùi hương của tro tàn và máu tươi.
Đó là mùi của quá khứ đang bị xé toạc.
Trần Mặc đứng dậy, đôi chân hắn run rẩy nhưng bước đi vững chãi.
Hắn không quay lại nhìn đỉnh Phong Nhạn lần nữa.
Nơi đó đã không còn là nhà của hắn, mà là nơi chôn giấu những ảo tưởng cuối cùng.
Hắn là một kẻ thức tỉnh, và kẻ thức tỉnh không được phép quay đầu.
Trần Mặc đứng giữa cơn bão ký ức, quanh mình là những bóng ma của quá khứ đang gào thét.
Hệ thống lúc này cuối cùng cũng hiện lên một thông báo mới, nhưng không phải là chỉ dẫn, mà là một cảnh báo đỏ chói: *Cảnh báo: Vực Ký Cạn Nguồn đã bị kích hoạt.
Thời gian tuyến tính của thế giới này đang sụp đổ.
Bạn không còn là khách.*
Trần Mặc cảm thấy một sự sợ hãi xâm chiếm.
Hắn không còn là một con người, mà là một phần của Vực Ký Ức.
Hắn không còn là chính mình, mà là một công cụ để phá hủy mọi thứ.
Nhưng hắn không quan tâm.
Hắn chỉ muốn cứu người em gái của mình.
"Ta sẽ phá hủy ký ức của chính mình," Trần Mặc nói, giọng lạnh lùng.
"Ta sẽ phá hủy tất cả, để cứu người em gái của ta."
Trần Mặc bước vào cơn bão, và thế giới của hắn bắt đầu sụp đổ.
Hắn không còn là một tu sĩ, mà là một kẻ thức tỉnh, một kẻ sẵn sàng hy sinh tất cả để cứu người mà mình yêu thương.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn nhìn theo, chờ đợi xem liệu Trần Mặc có thể phá hủy ký ức của chính mình, hay sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng.
Nhưng Trần Mặc không biết rằng, người em gái mà hắn đang cố gắng cứu, chính là nguyên nhân khiến Vực Thẳm xuất hiện.
Và khi hắn bước vào, hắn sẽ phát hiện ra một sự thật kinh hoàng hơn bất kỳ điều gì hắn từng tưởng tượng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận