Chương 2
Trần Mặc mở mắt, hơi thở của hắn ngưng đọng thành từng đám sương trắng mỏng manh giữa không khí loãng đặc.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm trán, không phải do sợ hãi, mà do sự va chạm dữ dội giữa linh hồn và dòng dữ liệu đang chảy ngược trong đầu.
Những ký ức hỗn loạn về gia tộc Trần bị thảm sát, những tiếng gào thét của mẹ, mùi máu tanh tưởi ngày ấy đã biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc và một dòng chữ lạnh lùng in hằn lên võng mạc: .
Hắn ngồi dậy, đôi chân run rẩy nhưng lập tức cứng lại như sắt.
Linh lực trong cơ thể hắn không còn là dòng sông êm đềm của tu sĩ bình thường, mà là một dòng chảy xoáy, đen kịt và đầy tham vọng.
Trần Mặc nhìn xuống đôi bàn tay của mình, những ngón tay gầy guộc nhưng lại tỏa ra một áp lực vô hình khiến không gian xung quanh bị bóp méo.
Hắn không còn nhớ rõ lý do tại sao mình lại ở đây, chỉ biết rằng mục tiêu tối thượng đã được định hình: phá vỡ những gì đang còn sót lại để cứu người em gái đang bị Vực Ký Ức nuốt chửng.
"Ta đã thức tỉnh," hắn thì thầm, giọng nói khô khốc như tiếng đá ma sát.
"Và ta sẽ không cho phép bất kỳ ảo giác nào ngăn cản ta."
Trần Mặc bước ra khỏi căn phòng đá, nơi đây không có cửa, chỉ có một khe nứt dài hun hút dẫn ra ngoài.
Ánh sáng bên ngoài không phải là ánh mặt trời, mà là một thứ ánh sáng xám xịt, u tối, như thể bầu trời đang bị xé toạc bởi một vết thương không lành.
Khi hắn bước ra, không gian rung chuyển.
Trước mặt hắn là một thung lũng rộng lớn, nơi những tảng đá khổng lồ lơ lửng giữa không trung, mỗi tảng đá lại là một mảnh vỡ của quá khứ.
Và đứng chặn đường hắn là Lý Vỹ cùng một nhóm tu sĩ Thanh Vân Tông, ánh mắt họ sắc bén như dao, nhưng sâu thẳm bên trong lại là sự hoang mang chưa kịp che giấu.
Lý Vỹ, người từng là đồng môn thân thiết nhất của Trần Mặc, nay lại là kẻ dẫn đầu đội truy kích.
Hắn mặc bộ áo bào trắng tuyền, trên tay cầm một thanh kiếm khí màu xám đen, ánh mắt lạnh lùng nhưng tay lại run rẩy nhẹ.
"Trần Mặc," Lý Vỹ hét lên, giọng hắn vang vọng khắp thung lũng, che lấp đi sự run rẩy trong tim.
"Ngươi đã phạm vào đại cấm của Vực Ký.
Ngươi đã đánh thức những thứ không nên đánh thức.
Hãy quỳ xuống nhận tội, nếu không, chúng ta sẽ không chừa tay!"
Trần Mặc không đáp, hắn chỉ nâng tay lên, lòng bàn tay hướng về phía trước.
Hệ thống trong đầu hắn lập tức phân tích: .
"Lý Vỹ," Trần Mặc nói, giọng điệu không chút cảm xúc, như thể đang đọc một bản án tử.
"Ngươi không phải là anh hùng.
Ngươi chỉ là một con rối đang múa may trong kịch bản của kẻ khác."
Lời nói của Trần Mặc như một mũi dao đâm thẳng vào tâm trí Lý Vỹ.
Hắn giận dữ, nghiến răng, tay phải vung mạnh, một luồng khí màu xám đen cuồn cuộn phun ra từ kiếm khí, mang theo tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn bị giam cầm.
Ngươi dám nói ta là con rối?
Hãy để ta cho ngươi thấy sức mạnh của Thanh Vân Tông!" Luồng khí xám đen này không chỉ là năng lượng, mà là sự ô nhiễm tinh thần, nếu trúng phải, tu sĩ sẽ mất đi ý thức, trở thành một cỗ máy chiến đấu vô hồn.
Trần Mặc không né tránh.
Hắn không cần né tránh.
Khi luồng khí xám đen lao tới, hắn mở rộng lòng bàn tay, vận chuyển công thức hệ thống vừa cấp: .
Cơ thể hắn run lên bần bật, nhưng không phải do đau đớn, mà do sự thay đổi cấu trúc nguyên tử.
Luồng khí xám đen khi chạm vào da thịt Trần Mặc không nổ tung, không gây thương tích, mà nó bị hút vào, như một dòng nước đổ vào đại dương khô cằn.
"Không thể nào!" Lý Vỹ kinh hoàng, ánh mắt hắn mở to.
Hắn cảm thấy linh lực của mình đang bị rút cạn, không phải bị tiêu hao, mà bị *nuốt chửng*.
ngươi đang làm gì?"
"Ta đang chữa lành," Trần Mặc đáp, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Ngươi gọi đó là linh lực, nhưng đó chỉ là rác rưởi của quá khứ.
Và rác rưởi thì phải được dọn dẹp." Hắn vung tay phải, toàn bộ luồng khí xám đen vừa bị hấp thụ giờ đã chuyển hóa thành một luồng sáng trắng tinh khiết, nhưng mang theo sức hủy diệt khủng khiếp.
Hắn phóng ra một quyền, không có hoa mỹ, không có tiếng nổ, chỉ có một cú đấm đơn thuần nhưng mang theo sức nặng của cả một kỷ nguyên.
Cú đấm ấy đánh trúng vào không gian trước mặt Lý Vỹ, và không gian lập tức vỡ vụn.
Không phải là không gian vật lý, mà là không gian ký ức.
Những mảnh vỡ của quá khứ bắt đầu hiện ra xung quanh, như những mảnh gương vỡ phản chiếu lại sự thật tàn khốc.
Lý Vỹ lùi lại, hai chân run rẩy, hắn thấy mình không còn đứng trên mặt đất, mà đang đứng trên một bãi chiến trường máu chảy thành sông.
Hắn thấy những người bạn của mình, những người mà hắn từng nghĩ là đồng đội, đang bị giết hại bởi chính tay hắn trong những ảo giác.
ngươi đang làm gì với tôi?" Lý Vỹ gào lên, giọng hắn vỡ vụn.
"Đây là sự thật?
Hay là ảo giác?"
"Đây là sự thật," Trần Mặc bước tới, mỗi bước chân của hắn đều làm rung chuyển mặt đất.
"Và sự thật thì luôn đau đớn hơn bất kỳ ảo mộng nào.
Gian Cổ phía trước đang mở rộng, nó không phải là di tích, mà là nguồn gốc của những ảo giác này.
Nó đang bơm những ký ức giả vào đầu các ngươi, khiến các ngươi tin rằng mình là anh hùng, tin rằng mình đang bảo vệ thế giới.
Nhưng thực tế, các ngươi chỉ là những con vật nuôi để duy trì sự tồn tại của Vực Ký."
Trần Mặc chỉ tay về phía trước, nơi một cánh cổng khổng lồ bằng đá đen đang từ từ mở ra.
Cánh cổng ấy tỏa ra một ánh sáng tím u ám, và từ trong đó, những tiếng thì thầm vang lên, như ngàn vạn linh hồn đang cầu cứu.
"Nếu ta phá hủy nó, toàn bộ ảo giác sẽ tan vỡ.
Các ngươi sẽ nhìn thấy chính sự tàn khốc của thế giới này.
Các ngươi sẽ thấy những gì mình đã làm, những gì mình đã chịu đựng.
Và các ngươi sẽ thấy...
mình là ai."
Lý Vỹ run rẩy, nhưng hắn không lùi bước.
Hắn biết rằng nếu để Trần Mặc phá hủy Gian Cổ, tất cả những gì hắn tin tưởng bấy lâu nay sẽ sụp đổ.
Ngươi không thể làm điều đó!" Lý Vỹ hét lên, hắn rút ra một thanh kiếm phụ, ánh mắt hắn đầy điên loạn.
"Nếu thế giới này là ảo giác, thì ít nhất nó là ảo giác của ta!
Ta sẽ không cho phép ngươi phá hủy nó!"
Trận chiến nổ ra dữ dội hơn bao giờ hết.
Lý Vỹ tung ra những chiêu thức tuyệt học của Thanh Vân Tông, từng chiêu thức đều mang theo sức mạnh hủy diệt, nhưng mỗi đòn tấn công đều bị Trần Mặc hấp thụ và chuyển hóa thành sức mạnh cho chính hắn.
Trần Mặc không né tránh, không phòng thủ, hắn chỉ tấn công.
Mỗi cú đấm, mỗi đòn đánh của hắn đều mang theo một phần ký ức của Lý Vỹ, khiến đối thủ phải đối mặt với những sự thật mà họ không muốn nhìn thấy.
"Ngươi đang giết chết chính mình!" Lý Vỹ gào lên, khi một cú đấm của Trần Mặc xuyên qua ngực hắn, nhưng không gây ra thương tích vật lý, mà khiến hắn thấy mình đang chết đi trong một thế giới hoang tàn.
"Ngươi đang phá hủy tâm trí của chúng ta!"
"Không," Trần Mặc lạnh lùng đáp, giọng hắn vang vọng như tiếng sấm.
"Ta đang giải phóng các ngươi.
Và để giải phóng, ta phải phá hủy thứ mà các ngươi trân trọng nhất: sự thật mà các ngươi muốn tin."
Trận chiến tiếp diễn, và dần dần, những đồng môn của Lý Vỹ cũng bắt đầu bị ảnh hưởng.
Họ thấy những hình ảnh kinh hoàng, những ký ức đau thương mà họ đã cố gắng quên đi.
Họ không còn tấn công, mà chỉ đứng đó, run rẩy trước hiện thực trần trụi.
Gian Cổ phía trước phát ra ánh sáng chói lòa, nhưng ánh sáng đó không phải là hy vọng, mà là sự thật tàn khốc đang tràn ngập không gian.
"Trần Mặc...
dừng lại..." Lý Vỹ quỳ xuống, ánh mắt hắn đã mất đi sự kiên cường, chỉ còn lại sự sợ hãi và tuyệt vọng.
"Nếu ngươi phá hủy nó, chúng ta sẽ chết.
Chúng ta sẽ mất tất cả."
"Chết?" Trần Mặc hỏi, giọng hắn lạnh lùng nhưng lại mang một chút buồn bã.
"Hay là sống?
Sống trong một thế giới giả dối, hay chết trong một thế giới thật?"
Trần Mặc không trả lời, hắn chỉ bước tới, tay phải nắm chặt, tập trung toàn bộ linh lực vào một điểm duy nhất.
Hệ thống trong đầu hắn hiển thị một thông báo đỏ rực: .
"Không quan trọng," Trần Mặc thì thầm, giọng hắn vang vọng khắp không gian.
"Chỉ cần cô ấy sống sót, ta không cần sống."
Hắn vung tay, một luồng sáng trắng bao trùm lấy Gian Cổ.
Không gian rung chuyển, và một tiếng nổ vang lên, như thể cả thế giới đang vỡ vụn.
Ánh sáng trắng xóa lan tràn, nuốt chửng tất cả, nuốt chửng cả Lý Vỹ, cả những đồng môn, và cả chính Trần Mặc.
Trong ánh sáng đó, Trần Mặc thấy mình đang rơi, rơi xuống một vực thẳm không đáy.
Nhưng hắn không sợ, vì hắn biết rằng, khi hắn tỉnh dậy, mọi thứ sẽ khác.
Hắn sẽ không còn là Trần Mặc, nhưng anh em gái của hắn sẽ sống.
Khi ánh sáng tan đi, Trần Mặc bước ra khỏi đống đổ nát của Gian Cổ.
Cơ thể hắn đã thay đổi.
Hắn mặc một bộ chiến giáp bằng đá cổ, không có hiệu ứng hào nhoáng, chỉ tỏa ra áp lực khiến mọi sinh vật xung quanh phải cúi đầu.
Lý Vỹ và các đồng môn khác đã không còn tấn công, họ quỳ lạy, nhưng trong mắt họ không còn sự kính sợ thần thánh, mà là sự kinh hoàng trước sự thật.
Trần Mặc nhìn xuống họ, ánh mắt hắn không còn là ánh mắt của một con người, mà là ánh mắt của một vị thần đã đánh mất nhân tính.
"Các ngươi đã thấy sự thật," hắn nói, giọng hắn lạnh lùng.
"Bây giờ, các ngươi phải chọn: sống trong sự thật, hay chết trong ảo mộng?"
Lý Vỹ ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn đầy nước mắt.
"Chúng ta chọn sự thật," hắn nói, giọng hắn run rẩy.
"Cho dù sự thật có tàn khốc đến đâu, chúng ta cũng sẽ không bao giờ quay lại với ảo mộng."
Trần Mặc gật đầu, nhưng trong lòng hắn, một nỗi đau âm ỉ đang len lỏi.
Hắn biết rằng, để cứu người em gái, hắn đã phải hy sinh chính mình.
Và giờ đây, hắn không còn là Trần Mặc nữa, mà là một kẻ bảo vệ, một con vật nuôi để bảo vệ cô ấy.
"Ta sẽ bảo vệ cô ấy," Trần Mặc thì thầm, giọng hắn vang vọng khắp không gian.
"Dù phải hy sinh tất cả."
Trong bóng tối, một đôi mắt lớn mở ra, nhìn xuống Trần Mặc với ánh mắt đầy tò mò.
"Kẻ thức tỉnh," một giọng nói vang lên, không phải từ đâu xa, mà từ chính trong đầu Trần Mặc.
"Ngươi đã đánh thức ta.
Giờ đây, ngươi phải trả giá."
Trần Mặc cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng hắn không sợ.
"Ta không sợ," hắn nói, giọng hắn lạnh lùng.
"Ta đã sẵn sàng cho bất kỳ giá nào."
"Giá nào?" giọng nói hỏi, giọng điệu đầy sự mỉa mai.
"Giá của ký ức," Trần Mặc đáp.
"Ký ức?" giọng nói cười lớn.
"Ngươi nghĩ ký ức là gì?
Là thứ để bảo vệ?
Hay là thứ để phá hủy?"
"Cả hai," Trần Mặc đáp.
"Ký ức là thứ duy nhất khiến ta là chính ta.
Nhưng cũng là thứ khiến ta đau khổ.
Và ta sẽ phá hủy nó, để cứu người mà ta yêu thương."
Giọng cười của thực thể trong Vực Thẳm vang lên, nhưng không còn sự mỉa mai, mà là sự kính trọng.
"Ngươi là người đầu tiên dám nói điều đó," giọng nói nói.
"Ngươi sẽ không sống sót qua điều này."
"Không quan trọng," Trần Mặc đáp.
"Chỉ cần cô ấy sống sót, ta không cần sống."
"Vậy thì, hãy bắt đầu," giọng nói nói.
"Hãy phá hủy ký ức của chính ngươi, để cứu cô ấy."
Trần Mặc nhắm mắt lại, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Ta sẵn sàng," hắn nói.
"Hãy bắt đầu."
Trong bóng tối, một cánh cửa mở ra, và Trần Mặc bước vào.
Hắn không còn là một tu sĩ, mà là một kẻ thức tỉnh, một kẻ sẵn sàng hy sinh tất cả để cứu người mà mình yêu thương.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn nhìn theo, chờ đợi xem liệu Trần Mặc có thể phá hủy ký ức của chính mình, hay sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng.
Nhưng Trần Mặc không biết rằng, người em gái mà hắn đang cố gắng cứu, chính là nguyên nhân khiến Vực Thẳm xuất hiện.
Và khi hắn bước vào, hắn sẽ phát hiện ra một sự thật kinh hoàng hơn bất kỳ điều gì hắn từng tưởng tượng.
Trần Mặc bước vào cánh cửa, và thế giới của hắn bắt đầu sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận