Chương 1
Mồ hôi lạnh không chỉ vã ra trên trán mà còn thấm đẫm cả áo tu phục, dính chặt vào da thịt như một lớp vỏ thứ hai đang bóp nghẹt.
Không gian vốn dĩ tĩnh lặng nay bỗng chốc biến đổi, những luồng linh lực màu xanh ngọc bình thường quanh thân hắn đột ngột chuyển sang sắc đen tuyền, nặng nề như chì, đè nén lên từng huyệt đạo.
Trong đầu óc hắn, tiếng chuông cảnh báo của "Hệ Thống Ma Giới" vang lên không phải để chúc mừng thành tựu, mà là một hồi âm đỏ rực, chói tai như máu: *"Cảnh báo: Chủ nhân đang xâm phạm Vực Ký.
Hãy tu luyện ngay lập tức để khôi phục bình ổn, nếu không, ký ức sẽ bị xé toạc."* Trần Mặc nghiến răng, đôi mắt đen kịt không một chút ánh sáng phản chiếu lại sự sợ hãi, chỉ còn lại sự lạnh lùng của một kẻ đã chấp nhận định mệnh.
Hắn biết rõ đây không phải là lỗi của bản thân, mà là dấu hiệu của sự sụp đổ từ bên trong.
Thế giới Huyền Vực này vốn là một lớp vỏ bảo vệ mong manh, và giờ đây, lớp vỏ ấy đang bị ăn mòn bởi những ký ức chết chóc từ Vực Thẳm.
Hắn không phải là một tu sĩ đang tu luyện để bứt phá cảnh giới, mà là một con vật nuôi đang cố gắng kìm giữ một con quái vật trong lồng.
Sự thật tàn khốc này khiến hắn lạnh người, nhưng đôi tay thì vẫn giữ vững thế tấn công, sẵn sàng xé toạc thực tại.
Lục Trúc, người đồng môn vừa bị đuổi theo và đang nấp sau một tảng đá lớn, nhìn thấy cảnh tượng ấy mà tim đập thình thịch.
Hắn biết Trần Mặc đang làm gì.
Không phải tu luyện, mà là tự hủy hoại chính bản thân để mở đường.
Lục Trúc cắn chặt môi đến chảy máu, cảm giác tội lỗi như lửa đốt.
Hắn từng phụ thuộc vào tổ chức độc ác Thanh Vân Tông, tin rằng trật tự là trên hết, nhưng giờ đây, hắn thấy rõ sự giả dối của "Chân Lý".
Hắn muốn hét lên, muốn cảnh báo Trần Mặc dừng lại, nhưng chân hắn như bị đóng băng.
Hắn biết nếu Trần Mặc thành công, hắn sẽ có cơ hội lật đổ mọi thứ, nhưng cái giá phải trả là một linh hồn phải tan biến.
Trần Mặc không quan tâm đến những ánh nhìn từ phía sau.
Hắn chỉ tập trung vào luồng khí đen đang cuồn cuộn trong lồng ngực.
Linh lực của hắn không còn thuần khiết, nó đã bị nhiễm độc bởi Vực Ký, trở thành thứ khí độc hại có thể xé rách không gian.
Hắn hít một hơi thật sâu, không khí trong phổi như những lưỡi dao cạo nát phế nang.
"Nếu đây là tội ác, thì ta nguyện làm kẻ tội đồ," hắn lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc như tiếng cát xát vào kim loại.
Mục tiêu của hắn không phải là thành tiên, mà là cứu người em gái đang dần bị nuốt chửng bởi bóng tối.
Cô ấy không phải là người bình thường, cô ấy là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại, và hắn là con vật nuôi được sinh ra để bảo vệ cô, bất chấp phải hy sinh chính mình.
Không gian bắt đầu rung chuyển, những viên gạch đá xung quanh phòng luyện khí nứt nẻ, lộ ra những khe hở màu tím sẫm.
Đó không phải là ánh sáng, mà là sự hư vô.
Trần Mặc giơ tay phải, ngón tay run rẩy nhưng quyết tâm như thép, ấn mạnh vào huyệt đạo trên cổ tay trái – điểm kích hoạt thân pháp cấm "Hư Không Cự Phách".
Không có hiệu ứng hào nhoáng, không có ánh sáng rực rỡ như trong những truyền thuyết tu tiên.
Chỉ có một âm thanh "xé rách" kinh hoàng vang lên, như tiếng vải lụa bị kéo đứt giữa không trung, nhưng âm thanh đó lại vang vọng trong tâm trí của mọi người xung quanh.
Không gian quanh hắn bắt đầu bong tróc, lộ ra những đường gân xanh tím vặn vẹo như thịt người bị cắt xén, tạo thành một cảnh tượng kinh hoàng đến mức khiến người ta muốn nôn mửa.
Lục Trúc nhắm chặt mắt lại, nhưng hình ảnh ấy vẫn in hằn trong tâm trí.
Hắn từng nghĩ rằng Thanh Vân Tông là nơi bảo vệ thế giới, nhưng giờ hắn thấy rõ rằng tổ chức ấy chỉ là những người canh gác cho một nhà tù khổng lồ.
Trần Mặc đang phá vỡ bức tường của nhà tù đó.
"Mặc huynh," Lục Trúc thì thầm, giọng run rẩy.
"Ngươi đang làm gì?
Ngươi sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng mất!" Trần Mặc không đáp, hắn chỉ liếc nhìn Lục Trúc qua khe hở của không gian đang vỡ vụn.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo như băng, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi đau thương đến mức khiến người đối diện muốn khóc.
"Không có lựa chọn nào khác," hắn nói, giọng trầm nhưng đầy uy lực.
"Nếu ta không phá vỡ lớp vỏ này, tất cả sẽ sớm bị đồng hóa vào Vực Thẳm và trở thành những bóng ma vô hồn không nhận thức được sự thật." Trần Mặc biết rõ hậu quả của hành động này.
Nếu hắn tiếp tục, ông nội và cả gia tộc sẽ tan thành mây khói, mất đi "Chân Lý" duy nhất giúp họ tồn tại trong thế giới này.
Ông nội, người đã dạy hắn những bài học đầu tiên về tu luyện, người đã kể cho hắn nghe những câu chuyện về một thế giới huy hoàng trước khi Vực Thẳm xuất hiện.
Tất cả những ký ức đẹp đẽ đó sẽ biến mất.
Nhưng nếu không phá vỡ lớp vỏ này, tất cả sẽ sớm bị đồng hóa vào Vực Thẳm và trở thành những bóng ma vô hồn không nhận thức được sự thật.
Đó là sự lựa chọn giữa một cái chết đau đớn nhưng có ý nghĩa, hay một sự sống vĩnh cửu nhưng vô hồn.
Trần Mặc không do dự.
Hắn cắn vào lưỡi, máu tươi trào ra, dùn.
Dòng máu đỏ tươi ấy không rơi xuống đất, mà bị hút ngay lập tức vào những khe hở không gian, trở thành nhiên liệu cho phép thuật cấm.
"Hư Không Cự Phách, khai!" Trần Mặc gầm lên, tiếng gầm của hắn hòa quyện với tiếng rên rỉ của không gian đang vỡ vụn.
Luồng khí đen trong cơ thể hắn bùng nổ, không phải để tấn công, mà để xé toạc màn sương của sự thật.
Những đường gân xanh tím quanh thân hắn bắt đầu co lại, siết chặt lấy xương cốt, như muốn xé toạc cơ thể hắn thành từng mảnh.
Đó là cảm giác duy nhất còn lại.
Nhưng đau đớn lại là bằng chứng cho sự sống.
Trong thế giới này, đau đớn là thứ duy nhất chứng minh rằng ta vẫn là con người, không phải là những con rối đang dần quên đi lý do tồn tại.
Lục Trúc nhìn thấy Trần Mặc đang dần biến mất trong luồng khí đen.
Hắn biết mình phải làm gì.
Hắn không thể đứng nhìn mà không làm gì.
"Thanh Vân Tông sẽ không bao giờ tha thứ cho việc này!" Lục Trúc hét lên, giọng hắn run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Nhưng nếu ta không hành động, thì chúng ta cũng sẽ chết!" Hắn lao ra khỏi tảng đá, tay phải nắm chặt một thanh kiếm nhỏ, ánh mắt sắc bén như dao.
Hắn không phải là người mạnh nhất, nhưng hắn là người thông minh nhất trong nhóm.
Hắn biết rằng nếu muốn lật đổ Thanh Vân Tông, hắn cần một lá chắn, và Trần Mặc chính là lá chắn đó.
"Mặc huynh, ta sẽ giúp ngươi!" Lục Trúc hét lên, lao vào dòng xoáy khí đen.
Trần Mặc nhìn Lục Trúc, đôi mắt hắn mở to, không phải vì ngạc nhiên, mà vì một sự chấp nhận.
"Đừng đến đây, Lục Trúc!
Ngươi sẽ chết!" Trần Mặc hét lên, nhưng tiếng nói của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng rít của không gian.
"Ngươi là kẻ dẫn đường, nhưng ta là kẻ phải đi đến cuối con đường này!" Trần Mặc biết rõ rằng nếu Lục Trúc đến, hắn sẽ bị cuốn vào Vực Thẳm và trở thành một phần của nó.
Nhưng hắn cũng biết rằng nếu không có Lục Trúc, hắn sẽ cô đơn hơn bao giờ hết.
"Mặc huynh..." Lục Trúc nói, giọng hắn run rẩy.
"Ta không thể để ngươi một mình." Trần Mặc nhìn Lục Trúc, đôi mắt hắn mở to, không phải vì ngạc nhiên, mà vì một sự chấp nhận.
"Đừng đến đây, Lục Trúc!
Ngươi sẽ chết!" Trần Mặc hét lên, nhưng tiếng nói của hắn bị nuốt chửng bởi tiếng rít của không gian.
"Ngươi là kẻ dẫn đường, nhưng ta là kẻ phải đi đến cuối con đường này!" Trần Mặc biết rõ rằng nếu Lục Trúc đến, hắn sẽ bị cuốn vào Vực Thẳm và trở thành một phần của nó.
Nhưng hắn cũng biết rằng nếu không có Lục Trúc, hắn sẽ cô đơn hơn bao giờ hết.
"Mặc huynh..." Lục Trúc nói, giọng hắn run rẩy.
"Ta không thể để ngươi một mình." Sự sụp đổ của thực tại diễn ra nhanh hơn cả ánh sáng.
Trần Mặc bị cuốn vào dòng xoáy dữ liệu khổng lồ, không gian và thời gian bị xé toạc, để lộ ra những mảnh ghép của quá khứ và tương lai.
Trong cơn hỗn loạn, ông nội Trần không còn là một người già yếu, mà hóa thành một thực thể khổng lồ bằng ánh sáng trắng, gào thét: "Ngươi là Kẻ Xóa Trí!
Ngươi muốn đưa ta trở về Vực Thẳm sao?!" Trần Mặc thấy rõ bản thân mình, không phải là một tu sĩ, mà là một con thú, một con vật nuôi được sinh ra để bảo vệ một ký ức.
"Không!" Trần Mặc hét lên, giọng hắn vang vọng khắp không gian.
"Ta không phải là con thú!
Ta là Trần Mặc!
Ta là người!" Ông nội Trần, thực thể ánh sáng trắng, nhìn Trần Mặc với ánh mắt đầy đau thương.
"Con ơi, con không hiểu!
Nếu con phá vỡ lớp vỏ này, con sẽ mất đi tất cả!
Con sẽ mất đi ký ức, mất đi tình cảm, mất đi chính mình!" Trần Mặc nhìn ông nội, đôi mắt hắn tràn đầy nước mắt, nhưng không rơi xuống.
"Con không sợ mất đi tất cả!" Trần Mặc hét lên.
"Con chỉ sợ con gái con sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng!
Con chỉ sợ con sẽ mất đi lý do tồn tại!" Ông nội Trần im lặng, ánh mắt hắn dần mờ đi, như thể ông đang nhận ra sự thật.
con đúng," ông nói, giọng hắn run rẩy.
"Con là kẻ thức tỉnh.
Con là hy vọng duy nhất của chúng ta." Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang dần trong suốt, da thịt mờ dần đi, lộ ra những ký tự cổ xưa trôi nổi bên trong.
Ông nội đã chết, nhưng cái chết của ông lại mở ra cánh cửa.
Trần Mặc nhìn xuống đôi tay của mình, nơi đang phát ra luồng sáng xám lạnh lẽo, hắn nhận ra rằng bản thân mình cũng đang trở thành một "Ký Ức Xưa" – một thực thể không còn thuộc về thế giới này.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn biết rằng mình đang bước vào một con đường mới, một con đường đầy gian nan và đau khổ, nhưng đó là con đường duy nhất để cứu người em gái.
"Ta sẽ không bỏ cuộc," Trần Mặc nói, giọng hắn vang vọng khắp không gian.
"Ta sẽ phá hủy mọi thứ để cứu cô ấy, bất chấp phải trả giá bằng chính mạng sống của mình!" Trong bóng tối của Vực Thẳm, một đôi mắt lớn mở ra, nhìn xuống Trần Mặc với ánh mắt đầy tò mò.
"Kẻ thức tỉnh," một giọng nói vang lên, không phải từ đâu xa, mà từ chính trong đầu Trần Mặc.
"Ngươi đã đánh thức ta.
Giờ đây, ngươi phải trả giá." Trần Mặc cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng hắn không sợ.
"Ta không sợ," hắn nói, giọng hắn lạnh lùng.
"Ta đã sẵn sàng cho bất kỳ giá nào." "Giá nào?" giọng nói hỏi, giọng điệu đầy sự mỉa mai.
"Giá của sự sống?" "Không," Trần Mặc đáp.
"Giá của ký ức." "Ký ức?" giọng nói cười lớn.
"Ngươi nghĩ ký ức là gì?
Là thứ để bảo vệ?
Hay là thứ để phá hủy?" "Cả hai," Trần Mặc đáp.
"Ký ức là thứ duy nhất khiến ta là chính ta.
Nhưng cũng là thứ khiến ta đau khổ.
Và ta sẽ phá hủy nó, để cứu người mà ta yêu thương." Giọng cười của thực thể trong Vực Thẳm vang lên, nhưng không còn sự mỉa mai, mà là sự kính trọng.
"Ngươi là người đầu tiên dám nói điều đó," giọng nói nói.
"Ngươi sẽ không sống sót qua điều này." "Không quan trọng," Trần Mặc đáp.
"Chỉ cần cô ấy sống sót, ta không cần sống." "Vậy thì, hãy bắt đầu," giọng nói nói.
"Hãy phá hủy ký ức của chính ngươi, để cứu cô ấy." Trần Mặc nhắm mắt lại, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Ta sẵn sàng," hắn nói.
"Hãy bắt đầu." Trong bóng tối, một cánh cửa mở ra, và Trần Mặc bước vào.
Hắn không còn là một tu sĩ, mà là một kẻ thức tỉnh, một kẻ sẵn sàng hy sinh tất cả để cứu người mà mình yêu thương.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn nhìn theo, chờ đợi xem liệu Trần Mặc có thể phá hủy ký ức của chính mình, hay sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng.
"Chờ xem," giọng nói nói.
"Chờ xem liệu ngươi có thể phá hủy ký ức của chính mình, hay sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng." Trần Mặc không đáp, hắn chỉ bước tiếp, vào bóng tối, vào Vực Thẳm, vào sự thật.
Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang dần trong suốt, da thịt mờ dần đi, lộ ra những ký tự cổ xưa trôi nổi bên trong.
Ông nội đã chết, nhưng cái chết của ông lại mở ra cánh cửa.
Trần Mặc nhìn xuống đôi tay của mình, nơi đang phát ra luồng sáng xám lạnh lẽo, hắn nhận ra rằng bản thân mình cũng đang trở thành một "Ký Ức Xưa" – một thực thể không còn thuộc về thế giới này.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn biết rằng mình đang bước vào một con đường mới, một con đường đầy gian nan và đau khổ, nhưng đó là con đường duy nhất để cứu người em gái.
"Ta sẽ không bỏ cuộc," Trần Mặc nói, giọng hắn vang vọng khắp không gian.
"Ta sẽ phá hủy mọi thứ để cứu cô ấy, bất chấp phải trả giá bằng chính mạng sống của mình!" Trong bóng tối của Vực Thẳm, một đôi mắt lớn mở ra, nhìn xuống Trần Mặc với ánh mắt đầy tò mò.
"Kẻ thức tỉnh," một giọng nói vang lên, không phải từ đâu xa, mà từ chính trong đầu Trần Mặc.
"Ngươi đã đánh thức ta.
Giờ đây, ngươi phải trả giá." Trần Mặc cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng hắn không sợ.
"Ta không sợ," hắn nói, giọng hắn lạnh lùng.
"Ta đã sẵn sàng cho bất kỳ giá nào." "Giá nào?" giọng nói hỏi, giọng điệu đầy sự mỉa mai.
"Giá của sự sống?" "Không," Trần Mặc đáp.
"Giá của ký ức." "Ký ức?" giọng nói cười lớn.
"Ngươi nghĩ ký ức là gì?
Là thứ để bảo vệ?
Hay là thứ để phá hủy?" "Cả hai," Trần Mặc đáp.
"Ký ức là thứ duy nhất khiến ta là chính ta.
Nhưng cũng là thứ khiến ta đau khổ.
Và ta sẽ phá hủy nó, để cứu người mà ta yêu thương." Giọng cười của thực thể trong Vực Thẳm vang lên, nhưng không còn sự mỉa mai, mà là sự kính trọng.
"Ngươi là người đầu tiên dám nói điều đó," giọng nói nói.
"Ngươi sẽ không sống sót qua điều này." "Không quan trọng," Trần Mặc đáp.
"Chỉ cần cô ấy sống sót, ta không cần sống." "Vậy thì, hãy bắt đầu," giọng nói nói.
"Hãy phá hủy ký ức của chính ngươi, để cứu cô ấy." Trần Mặc nhắm mắt lại, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Ta sẵn sàng," hắn nói.
"Hãy bắt đầu." Trong bóng tối, một cánh cửa mở ra, và Trần Mặc bước vào.
Hắn không còn là một tu sĩ, mà là một kẻ thức tỉnh, một kẻ sẵn sàng hy sinh tất cả để cứu người mà mình yêu thương.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn nhìn theo, chờ đợi xem liệu Trần Mặc có thể phá hủy ký ức của chính mình, hay sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng.
"Chờ xem," giọng nói nói.
"Chờ xem liệu ngươi có thể phá hủy ký ức của chính mình, hay sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng." Trần Mặc không đáp, hắn chỉ bước tiếp, vào bóng tối, vào Vực Thẳm, vào sự thật.
Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang dần trong suốt, da thịt mờ dần đi, lộ ra những ký tự cổ xưa trôi nổi bên trong.
Ông nội đã chết, nhưng cái chết của ông lại mở ra cánh cửa.
Trần Mặc nhìn xuống đôi tay của mình, nơi đang phát ra luồng sáng xám lạnh lẽo, hắn nhận ra rằng bản thân mình cũng đang trở thành một "Ký Ức Xưa" – một thực thể không còn thuộc về thế giới này.
Nhưng hắn không sợ.
Hắn biết rằng mình đang bước vào một con đường mới, một con đường đầy gian nan và đau khổ, nhưng đó là con đường duy nhất để cứu người em gái.
"Ta sẽ không bỏ cuộc," Trần Mặc nói, giọng hắn vang vọng khắp không gian.
"Ta sẽ phá hủy mọi thứ để cứu cô ấy, bất chấp phải trả giá bằng chính mạng sống của mình!" Trong bóng tối của Vực Thẳm, một đôi mắt lớn mở ra, nhìn xuống Trần Mặc với ánh mắt đầy tò mò.
"Kẻ thức tỉnh," một giọng nói vang lên, không phải từ đâu xa, mà từ chính trong đầu Trần Mặc.
"Ngươi đã đánh thức ta.
Giờ đây, ngươi phải trả giá." Trần Mặc cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng hắn không sợ.
"Ta không sợ," hắn nói, giọng hắn lạnh lùng.
"Ta đã sẵn sàng cho bất kỳ giá nào." "Giá nào?" giọng nói hỏi, giọng điệu đầy sự mỉa mai.
"Giá của sự sống?" "Không," Trần Mặc đáp.
"Giá của ký ức." "Ký ức?" giọng nói cười lớn.
"Ngươi nghĩ ký ức là gì?
Là thứ để bảo vệ?
Hay là thứ để phá hủy?" "Cả hai," Trần Mặc đáp.
"Ký ức là thứ duy nhất khiến ta là chính ta.
Nhưng cũng là thứ khiến ta đau khổ.
Và ta sẽ phá hủy nó, để cứu người mà ta yêu thương." Giọng cười của thực thể trong Vực Thẳm vang lên, nhưng không còn sự mỉa mai, mà là sự kính trọng.
"Ngươi là người đầu tiên dám nói điều đó," giọng nói nói.
"Ngươi sẽ không sống sót qua điều này." "Không quan trọng," Trần Mặc đáp.
"Chỉ cần cô ấy sống sót, ta không cần sống." "Vậy thì, hãy bắt đầu," giọng nói nói.
"Hãy phá hủy ký ức của chính ngươi, để cứu cô ấy." Trần Mặc nhắm mắt lại, cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Ta sẵn sàng," hắn nói.
"Hãy bắt đầu." Trong bóng tối, một cánh cửa mở ra, và Trần Mặc bước vào.
Hắn không còn là một tu sĩ, mà là một kẻ thức tỉnh, một kẻ sẵn sàng hy sinh tất cả để cứu người mà mình yêu thương.
Và trong bóng tối, một đôi mắt lớn nhìn theo, chờ đợi xem liệu Trần Mặc có thể phá hủy ký ức của chính mình, hay sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận