Chương 10
Trần Mặc hít một hơi sâu, lồng ngực phập phồng dưới áp lực nặng nề của không khí đặc quánh.
Mỗi phân tử trong không gian này đều mang theo mùi vị của sự thối rữa và hoài niệm, như thể hắn đang thở vào phổi của chính quá khứ.
Hắn không cần thanh kiếm, cũng không cần pháp bảo.
Tại ranh giới này, giữa "Chân Lý" giả dối của Huyền Vực và "Ảo Giấc" hỗn loạn của Vực Ký, vật chất vô nghĩa.
Chỉ còn lại linh hồn trần trụi, nhạy cảm đến mức từng sợi dây thần kinh đều như bị xé toạc bởi những luồng ký ức ngoại lai lao vào.
Hắn bước đi.
Từng bước chân in xuống bề mặt xám xịt, không tạo ra tiếng động, chỉ để lại những vết lõm sâu như những hố đen nhỏ bé nuốt chửng ánh sáng yếu ớt.
Lục Trúc đứng cách hắn ba bước chân, tay nắm chặt vào lưng áo, ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Cô gái ấy không dám nhìn thẳng vào Trần Mặc.
Trong mắt cô, hắn không còn là đồng môn bị đuổi, hay là kẻ thù cần triệt tiêu.
Hắn là một hiện tượng tự nhiên, một cơn bão đang lặng lẽ nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
"Trần Mặc," Lục Trúc gọi, giọng khàn đặc, vỡ vạc giữa tiếng rít của gió thời gian.
"Nếu đi sâu hơn nữa, linh hồn ngươi sẽ bị xé nát.
Những ký ức này...
chúng không cho phép bất kỳ ai xâm nhập mà không trả giá."
Trần Mặc dừng lại.
Hắn quay đầu, đôi mắt đen láy không phản chiếu chút ánh sáng nào, chỉ là hai vực thẳm tĩnh lặng.
"Linh hồn ta đã chết từ lâu, Trúc.
Cái còn lại chỉ là ý chí.
Và ý chí không có trọng lượng."
Anh ta tiếp tục bước đi, bỏ mặc lời cảnh báo.
Trong đầu hắn, hình ảnh người em gái hiện lên, mờ nhạt như làn khói.
Cô ấy đang chờ đợi.
Không phải ở thế giới thực, mà ở dòng chảy ký ức gốc, nơi mà sự thật tàn khốc nhất đang nằm ngủ.
Trần Mặc biết rằng mình đang tự sát.
Nhưng đối với một kẻ đã mất tất cả, cái chết chỉ là một hình thức giải thoát khác.
Hắn chấp nhận sự xé nát.
Hắn chấp nhận biến thành tro bụi, miễn là tro bụi đó có thể đốt cháy lớp vỏ bọc giả dối của thế giới này.
Không khí càng lúc càng loãng, nhưng áp lực tâm lý lại tăng lên gấp bội.
Những bóng hình mờ ảo bắt đầu hiện ra từ hư vô.
Chúng không phải là ma quỷ, mà là những phiên bản khác của chính Trần Mặc.
Một Trần Mặc cười tươi, một Trần Mặc khóc lóc, một Trần Mặc giết chóc.
Tất cả đều là những con đường hắn đã không chọn, những khả năng đã bị triệt tiêu bởi "Chân Lý" của Thanh Vân Tông.
Chúng bám lấy chân hắn, cố gắng kéo hắn trở lại với sự an toàn của sự quên lãng.
Trần Mặc không kháng cự.
Hắn để chúng bám lấy, để chúng kéo giật.
Cảm giác đau đớn xé toạc tâm trí, nhưng hắn vẫn bước tiếp.
Mỗi bước chân là một lần hắn từ bỏ một phần ký ức đẹp đẽ.
Ký ức về bữa cơm gia đình, ký ức về lần đầu tiên luyện khí, ký ức về nụ cười của mẹ.
Hắn ném chúng vào khoảng không, coi chúng như nhiên liệu để sưởi ấm con đường lạnh giá phía trước.
Hắn đã đến trung tâm.
Trước mắt hắn là "Huyền Hồ".
Không có nước.
Chỉ có một mặt phẳng phẳng lì, đen kịt, phản chiếu bầu trời xám xịt.
Nhưng khi nhìn kỹ, Trần Mặc nhận ra đó không phải là bóng tối.
Đó là hàng triệu ký tự, hàng triệu dòng chữ, hàng triệu mảnh ghép ký ức đang trôi nổi, xoay tròn theo một quy luật hỗn loạn nhưng chính xác.
Chúng tạo thành một cơn lốc xoáy tĩnh lặng, nuốt chửng mọi thứ rơi vào.
Đây là nơi Huyền Vực chôn cất những gì họ muốn quên.
Những tội ác, những nỗi đau, những tình yêu bị cấm đoán.
Tất cả đều nằm ở đây, bị giam cầm trong trạng thái ngưng tụ, chờ đợi ngày được giải phóng hoặc bị tiêu hủy vĩnh viễn.
Trần Mặc bước ra giữa hồ.
Bề mặt cứng như đá, nhưng dưới chân hắn, những ký tự bắt đầu lay động, như thể chúng đang tỉnh dậy.
Hắn nhìn xuống, và trong khoảnh khắc ấy, hắn thấy vô số khuôn mặt.
Những khuôn mặt của những người đã chết vì "Chân Lý".
Những người bị tẩy não, những người bị tước đoạt ký ức để trở thành công cụ phục vụ trật tự.
Và trong số đó, hắn thấy chính mình.
Một phiên bản của Trần Mặc, đang mỉm cười, đôi mắt trống rỗng, hoàn toàn tuân thủ mệnh lệnh.
"Ngươi là gì?" Trần Mặc hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian chết chóc.
Những ký tự xoay tròn nhanh hơn, tạo thành một vòng xoáy dữ dội.
Một giọng nói, không phải từ một nguồn cụ thể, mà từ chính không gian, vang lên trong đầu hắn.
"Chúng ta là những gì bị vứt bỏ.
Chúng ta là nỗi đau mà thế giới này không muốn thừa nhận.
Ngươi muốn cứu cô ấy?
Ngươi phải chấp nhận rằng, để cứu một linh hồn, ngươi phải giết chết cả thế giới."
Trần Mặc nhắm mắt lại.
Hắn cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự thôi thúc.
Hắn biết sự thật.
Em gái hắn, Tiểu Ngữ, không phải là một cô bé bình thường.
Cô ấy là "Ký Ức Xưa", là mảnh vỡ cuối cùng của vị Thần cũ, bị giam cầm trong xác thịt phàm nhân để bảo vệ khỏi sự phát hiện của Diệu Không Chân Nhân.
Và Trần Mặc?
Hắn chỉ là con vật nuôi, là lớp vỏ bọc, là bức tường chắn giữa cô ấy và thế giới độc hại bên ngoài.
"Ta biết," Trần Mặc thì thầm.
"Và ta sẽ phá vỡ bức tường đó."
Hắn giơ tay lên, linh lực trong cơ thể hắn, vốn dĩ chỉ ở tầng 1 Luyện Khí, bắt đầu rung động.
Không phải theo quy luật tu luyện thông thường, mà theo nhịp đập của nỗi đau.
Hắn rút ra từ ký ức của chính mình, từ những khoảnh khắc hạnh phúc nhất, và dùng chúng làm nhiên liệu.
Hắn đốt cháy tình yêu thương, đốt cháy sự hy vọng, để tạo ra một ngọn lửa tinh khiết, lạnh lẽo và chết chóc.
Bức tường ảo giác xung quanh bắt đầu nứt vỡ.
Những vết nứt lan tỏa như mạng nhện, phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Qua những vết nứt, hiện thực tàn khốc lộ ra.
Trần Mặc nhìn thấy những ngọn núi xung quanh không phải là đá, mà là những cột sống khổng lồ của những vị thần cũ, vẫn còn đang run rẩy vì đau đớn.
Dòng sông chảy bên dưới không phải là nước, mà là máu của thế giới khởi nguyên, đỏ thẫm và đặc quánh, mang theo mùi sắt gỉ nồng nặc.
Thế giới này không phải là một tạo hóa tự nhiên.
Nó là một xác chết khổng lồ, được bao bọc bởi lớp da giả dối của "Chân Lý".
Và Trần Mặc đang đứng trên xác chết đó, chuẩn bị đâm nhát dao cuối cùng.
"Nếu ta phá vỡ nó, tất cả sẽ sụp đổ," Lục Trúc hét lên, giọng cô ta vỡ vạc vì hoảng loạn.
Cô ta lao tới, cố gắng kéo Trần Mặc lại.
"Trần Mặc, dừng lại!
Ngươi không hiểu!
Nếu lớp vỏ này vỡ, linh lực sẽ cạn kiệt, con người sẽ trở về với sự ngu dốt và hỗn loạn!
Chúng ta sẽ chết!"
Trần Mặc quay lại, nhìn Lục Trúc.
Trong ánh mắt cô gái, hắn thấy sự sợ hãi, nhưng cũng thấy một tia hy vọng mong manh.
Cô ta sợ sự hỗn loạn, nhưng cô ta cũng ghét trật tự giả dối này.
Cô ta muốn lật đổ Thanh Vân Tông, nhưng cô ta chưa đủ can đảm để chấp nhận cái giá của sự tự do.
"Chết là tự do, Trúc," Trần Mặc nói, giọng bình thản.
"Sống trong ảo giác mới là cái chết thực sự.
Ngươi muốn sống trong một thiên đường giả, hay chết trong một địa ngục thật?"
Lục Trúc đứng sững lại.
Cô ta nhìn vào những vết nứt trên bầu trời, nơi mà ánh sáng thật, chói lòa và đau đớn, đang xuyên qua.
Cô ta nhớ lại những năm tháng bị huấn luyện, bị tẩy não, bị dạy rằng cảm xúc là yếu đuối, rằng ký ức là gánh nặng.
Cô ta nhớ lại cảm giác tội lỗi khi nhìn thấy những đồng môn bị "xử lý" vì dám nhớ về quá khứ.
Cô ta lùi lại.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cô ta hiểu rằng mình không thể ngăn cản một dòng chảy đã bắt đầu.
Cô ta cúi đầu, nước mắt rơi xuống, nhưng trên môi cô lại nở một nụ cười buồn bã.
"Cứu lấy em gái ngươi, Trần Mặc.
Và nếu thế giới sụp đổ, hãy để nó sụp đổ."
Trần Mặc quay lại với Huyền Hồ.
Hắn đặt bàn tay lên bề mặt lạnh lẽo của những ký tự.
Cảm giác đau đớn bùng nổ, như thể hắn đang chạm vào lửa.
Nhưng hắn không rút tay lại.
Hắn huy động toàn bộ linh lực, toàn bộ ý chí, và toàn bộ nỗi đau của mình, để đâm xuyên vào trung tâm của cơn lốc xoáy.
"Mảnh Gốc," hắn hét lên.
"Vỡ ra đi!"
Một âm thanh vang lên, không phải từ tai, mà từ chính cốt tủy của vũ trụ.
Nó giống như tiếng kính vỡ, nhưng lớn hơn gấp ngàn lần, lan tỏa khắp không gian, xuyên qua mọi ranh giới.
Huyền Hồ khô cạn đột nhiên phun trào.
Không phải nước, mà là một cột sáng trắng chói lòa, thuần khiết đến mức xóa bỏ mọi màu sắc xung quanh.
Cột sáng xé toạc không gian, nuốt chửng Trần Mặc, nuốt chửng Huyền Hồ, và lan tỏa ra ngoài Gian Cổ.
Bên ngoài, tại các tông môn, tại các thành phố, tại những nơi sâu thẳm nhất của Huyền Vực, mọi người đều dừng lại.
Họ cảm thấy một cái gì đó thiếu hụt dữ dội.
Linh lực trong cơ thể họ, vốn dĩ dồi dào và ổn định, bỗng dưng trở nên hỗn loạn, rồi bắt đầu tiêu tan.
Họ nhìn vào nhau với ánh mắt hoảng loạn, vì họ nhận ra rằng những ký ức họ trân trọng nhất đang biến mất.
Những kỷ niệm về cha mẹ, về tình yêu, về chiến thắng, tất cả đều đang bị cuốn trôi bởi làn sóng trắng xóa.
Diệu Không Chân Nhân, đang ngồi thiền tại đỉnh Thanh Vân Phong, mở mắt ra.
Đôi mắt của ông ta, vốn dĩ tĩnh lặng như mặt hồ, giờ đây đầy vẻ kinh ngạc.
Ông ta nhìn về phía Vực Ký, nơi mà Trần Mặc đang đứng.
Ông ta không tức giận.
Ông ta chỉ cảm thấy một nỗi buồn vô tận.
"Cuối cùng cũng đến lúc này," ông ta thì thầm.
"Sự thật không bao giờ có thể bị giam cầm mãi mãi."
Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang tan rã.
Không phải thành tro bụi, mà thành những luồng thông tin thuần túy.
Hắn không còn là một con người.
Hắn là một dữ liệu, một ký ức, một phần của dòng chảy vĩ đại.
Hắn nhìn thấy em gái mình, Tiểu Ngữ, đang đứng giữa cột sáng, mỉm cười.
Cô ấy không còn là một cô bé yếu ớt.
Cô ấy là một vị thần, đang trở về với vị trí của mình.
"Anh đã làm được," cô ấy nói, giọng nói vang vọng trong tâm trí hắn.
"Cảm ơn anh."
Trần Mặc muốn đáp lại, nhưng hắn không còn miệng, không còn giọng nói.
Hắn chỉ còn là ý thức.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức đó bị hòa tan vào vô cực, hắn nhận ra một điều.
Hắn không phải là người phá hủy.
Hắn là người khai mở.
Và phía sau cột sáng trắng, trong bóng tối sâu thẳm của Vực Ký, một đôi mắt khổng lồ, màu đỏ thẫm, từ từ mở ra.
Nó nhìn Trần Mặc, với một ánh mắt đầy sự tò mò và...
"Con đã trở về," giọng nói của thực tại vang lên, không còn là giọng của thế giới, mà là giọng của chính sự tồn tại.
"Bây giờ, chúng ta có thể bắt đầu lại."
Trần Mặc rơi xuống.
Hắn rơi qua những tầng lớp thời gian, qua những thế giới đã chết, qua những giấc mơ chưa từng được sống.
Và ở cuối cùng của sự rơi, hắn không tìm thấy sự giải thoát.
Hắn tìm thấy một câu hỏi.
Câu hỏi mà không ai trong Huyền Vực dám đặt ra.
"Chúng ta là ai?"
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận