Chương 11
Trần Mặc không chút do dự.
Bàn tay trái hắn siết chặt lấy cổ tay gầy guộc của đứa trẻ mồ côi, lực đạo vừa đủ để giữ chặt nhưng không làm gãy xương, một sự kiểm soát tuyệt đối của người tu luyện đã chạm ngưỡng Luyện Khí tầng 7.
Tay phải vung mạnh thanh kiếm sắt rỉ sét, lưỡi blade đen ngòm chém thẳng vào tảng đá lớn chắn ngang lối ra.
Tảng đá này không phải đá thường, mà là "Hồn Đăng" – vật chứa đựng linh lực duy nhất còn sót lại của gia tộc trẻ thơ nơi đây, thứ duy nhất giữ cho chúng tồn tại trong ảo giác bình yên.
Ánh sáng tím nhạt từ trong đá vọt ra, chiếu sáng khuôn mặt lạnh băng của Trần Mặc.
Hắn không nhìn vào ánh sáng ấy, mà nhìn vào đôi mắt hoảng loạn của đứa trẻ.
"Đừng nhìn," hắn ra lệnh, giọng nói trầm thấp như tiếng sét cuộn trong mây.
"Nhìn sẽ khiến ngươi quên đi tên mình." Đứa trẻ run rẩy, nhưng vẫn cố gắng bám lấy tay Trần Mặc như một mỏ neo cuối cùng.
Trần Mặc biết rằng hành động này là phản bội.
Hắn đang phá hủy nguồn sống duy nhất của chúng, nhưng nếu không phá vỡ lớp vỏ ảo tưởng này, linh hồn của đứa trẻ sẽ mãi mãi bị giam cầm trong "Chân Lý" giả tạo của Diệu Không Chân Nhân, trở thành một con rối không có ý chí.
Kiếm khí của Trần Mặc không rực rỡ, không mang theo uy áp của các cao thủ Thanh Vân Tông.
Nó thô kệch, nặng nề, và mang mùi máu tanh của sự sinh tồn.
Lưỡi kiếm đâm vào Hồn Đăng, âm thanh phát ra không phải là tiếng vỡ đá, mà là tiếng thét của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm trong đó.
Trần Mặc nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn xuống trán.
Hắn cảm nhận được sự kháng cự mãnh liệt từ tảng đá, giống như việc hắn đang cố xé nát da thịt của chính mình.
Nhưng hắn không dừng lại.
Mục tiêu tối thượng của hắn là cứu Tiểu Ngữ, và để làm được điều đó, hắn phải chứng minh rằng thế giới này là một lời nói dối.
Nếu không phá hủy những gì trân quý nhất của kẻ khác, hắn không thể hiểu được giá trị của sự thật tàn khốc mà mình đang theo đuổi.
Khi Hồn Đăng vỡ nát, làn khói tím xối xả tràn ra, cuốn theo những ảo ảnh hào nhoáng của "Thế Giới Quan".
Trần Mặc lập tức nhắm mắt lại, khép chặt giác quan, chỉ để lại sự cảm nhận của linh lực bên trong cơ thể.
Trong tâm thức của hắn, thế giới không còn là những núi non hùng vĩ hay dòng sông linh lực dồi dào như những gì người dân Huyền Vực được dạy.
Thay vào đó, hắn thấy một lớp vỏ mỏng manh, giống như trứng gà sắp vỡ, đang nứt nã dưới áp lực của sự thật.
Những vết nứt hiện ra dưới dạng những đường kẻ đen kịt, cắt ngang qua bầu trời, qua mặt đất, và thậm chí xuyên qua cơ thể của những người xung quanh.
Lục Trúc xuất hiện từ bóng tối, bước đi nhẹ nhàng như một con mèo hoang.
Cô gái ấy không mặc áo bào của Thanh Vân Tông nữa, mà khoác lên mình một lớp da thú thô sơ, mắt sáng rực lên vẻ khát khao hỗn loạn.
"Ngươi đã làm đúng," Lục Trúc thì thầm, giọng nói vang lên trong đầu Trần Mặc hơn là qua không khí.
"Nhưng ngươi chưa hiểu hết.
Hồn Đăng không chỉ là nguồn lực, nó là ký ức của họ.
Khi nó vỡ, họ sẽ nhớ lại nỗi đau." Trần Mặc mở mắt, nhìn Lục Trúc với ánh mắt cảnh giác.
Hắn biết cô gái này đang âm mưu lật đổ tông môn từ bên trong, và hắn chỉ là một con cờ trong bàn cờ đó.
Nhưng hiện tại, hắn cần cô ấy.
"Tôi không quan tâm đến nỗi đau," Trần Mặc đáp, giọng lạnh lẽo.
"Tôi chỉ cần họ tỉnh lại để chạy."
Lục Trúc cười, một nụ cười chua chát.
"Nỗi đau là thứ duy nhất còn lại của con người khi ảo tưởng tan biến.
Diệu Không Chân Nhân muốn xóa bỏ nỗi đau, nhưng anh ta đang xóa bỏ chính con người chúng ta." Cô chỉ tay về phía đám trẻ đang quỳ gối, khóc lóc vì sự mất mát đột ngột.
Họ đang nhớ lại cha mẹ mình đã chết như thế nào.
Họ đang nhớ lại sự vô nghĩa của cuộc đời mình.
Đó là sự thức tỉnh, Trần Mặc.
Dù nó có đau đớn đến đâu." Trần Mặc nhìn xuống đôi tay đang run rẩy của mình.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng khủng khiếp trong lồng ngực.
Hắn đã từng có một gia đình, một quá khứ, nhưng tất cả đều đã bị "Vực Ký Ức" nuốt chửng.
Giờ đây, hắn đang tái hiện lại bi kịch đó lên người khác.
Liệu hắn có đang hành hạ họ, hay đang giải phóng họ?
Hắn không có câu trả lời.
Hắn chỉ biết rằng nếu không bước tiếp, Tiểu Ngữ sẽ biến mất vĩnh viễn.
Bị lộ diện lập tức thu hút sự chú ý của những "Ký Ức Xưa" – những linh hồn bị trục xuất ra ngoài thời gian.
Chúng không phải quái vật với răng nanh sắc nhọn, mà là những mảnh ký ức đau thương bị biến dạng, hóa thành hình người vô cảm với bộ áo giáp bằng xương cốt của chính chúng.
Chúng không tấn công bằng bạo lực, mà tấn công bằng sự "quên".
Mỗi bước chân của chúng vang lên như tiếng chuông tang, rung động trong não bộ của Trần Mặc, làm lay động những ký ức mong manh nhất của hắn.
Trần Mặc cảm thấy tên của mình đang mờ đi, khuôn mặt của Tiểu Ngữ đang nhòe đi trong sương mù.
Hắn hét lên, dùng linh lực trong cơ thể để củng cố ý chí, nhưng linh lực của hắn cũng đang bị xói mòn.
"Đừng nghe chúng!" Lục Trúc hét lên, vung thanh đoản kiếm bạc của mình, chém vào không khí.
Những vết cắt của cô không gây ra sát thương vật lý, mà tạo ra những khoảng trống trong không gian, nơi mà sự "quên" không thể lan tới.
"Chúng đang cố xóa bỏ sự tồn tại của ngươi!
Nếu ngươi quên đi mục đích của mình, ngươi sẽ trở thành một phần của chúng!" Trần Mặc nghiến răng, cắn vào môi cho đến khi máu chảy ra.
Vị mặn chát của máu giúp hắn giữ được chút tỉnh táo.
Hắn nhìn thấy một trong những Ký Ức Xưa tiến về phía đứa trẻ mồ côi.
Sinh vật ấy không có mặt, chỉ có một khoảng trống đen kịt.
Khi nó chạm vào đứa trẻ, đứa trẻ ngừng khóc, đôi mắt mở to, trống rỗng, và bắt đầu mỉm cười một cách kỳ lạ.
Nó đã quên đi nỗi đau, và cũng quên đi chính mình.
Trần Mặc lao tới, thanh kiếm sắt chém ngang qua lưng của Ký Ức Xưa.
Không có máu, chỉ có những mảnh vỡ của ký ức bay ra như những con bươm bướm giấy.
Sinh vật ấy tan rã, nhưng đứa trẻ vẫn đứng đó, mắt trống rỗng.
Trần Mặc cảm thấy một nỗi đau dữ dội trong tim.
Hắn đã cứu mạng đứa trẻ, nhưng hắn đã giết chết linh hồn của nó.
Đây là cái giá phải trả cho sự thật sao?
Hắn nhìn về phía trước, nơi mà lớp vỏ thực tại đang mỏng dần.
Hắn biết mình không thể dừng lại.
Nếu hắn dừng lại, tất cả những hy sinh này sẽ trở nên vô nghĩa.
Hắn phải phá vỡ hoàn toàn lớp vỏ này, dù điều đó có nghĩa là hắn phải đối mặt với thứ gì đó khủng khiếp hơn cả sự quên lãng.
Khi lớp vỏ cuối cùng bị phá vỡ, Trần Mặc không rơi xuống đất, mà rơi thẳng vào một vực thẳm vô tận.
Đó là nơi chứa đựng "Ký Ức Xưa" – những linh hồn bị trục xuất ra ngoài thời gian.
Vực thẳm này không phải là sự hủy diệt, mà là một thư viện khổng lồ của những nỗi đau bị chôn vùi.
Trước mặt hắn là vô số bóng hình mờ ảo – những con người từ quá khứ, những kẻ đã chết, những kẻ đã bị quên lãng.
Họ không tấn công hắn, mà chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt đầy thương cảm và tuyệt vọng.
Trần Mặc cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang cạn kiệt.
Hắn đang ở cấp độ Luyện Khí, quá yếu ớt để đối mặt với sức nặng của hàng ngàn năm ký ức.
Nhưng hắn không ngừng rơi.
Hắn rơi qua những tầng lớp thời gian, qua những thế giới đã chết, qua những giấc mơ chưa từng được sống.
Trong khoảnh khắc đó, hắn nhớ lại lời nói của Diệu Không Chân Nhân.
"Sự thật không bao giờ có thể bị giam cầm mãi mãi." Hắn đã nghĩ rằng đó là một lời đe dọa, nhưng giờ đây hắn hiểu rằng đó là một lời cảnh báo.
Sự thật là một con thú hoang dã, và khi nó được thả ra, nó sẽ ăn thịt tất cả những gì nó chạm vào.
Trần Mặc nhìn xuống đôi tay đang run rẩy, nơi máu trộn lẫn với linh lực đang bốc khói đen ngòm.
Bên dưới chân hắn, vô số bóng hình ký ức đang gầm gừ như muốn nuốt chửng anh.
"Nếu tôi rời đi, tất cả sẽ chết," một giọng nói vang vọng từ sâu thẳm vực thẳm, không phải từ ai khác, mà từ chính linh hồn của chính Trần Mặc.
"Nhưng nếu tôi ở lại, tôi sẽ trở thành một phần của chúng.
Tôi sẽ quên đi Tiểu Ngữ.
Tôi sẽ quên đi lý do tại sao tôi chiến đấu."
Trần Mặc nhắm mắt lại.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Tiểu Ngữ ở đâu đó trong vực thẳm này.
Cô ấy không phải là một cô bé yếu ớt, mà là một thực thể vĩ đại, một "Ký Ức Xưa" duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ.
Và hắn chính là con vật nuôi để bảo vệ cô ấy.
Đây là bí mật mà hắn đã nghi ngờ từ lâu, nhưng giờ đây nó đã trở thành sự thật trần trụi.
Hắn phải phá hủy thứ mình trân trọng nhất – chính ký ức về tình anh em – để cứu cô ấy.
Nếu hắn giữ lại ký ức ấy, hắn sẽ bị mắc kẹt trong vòng lặp của quá khứ, và Tiểu Ngữ sẽ mãi mãi bị giam cầm trong Vực Ký.
Hắn mở mắt ra, ánh mắt lạnh lùng hơn bao giờ hết.
Hắn rút thanh kiếm sắt ra, nhưng lần này, hắn không nhắm vào kẻ thù.
Hắn nhắm vào chính trái tim mình.
Không phải để tự sát, mà để cắt đứt sợi dây liên kết giữa ký ức và hiện tại.
"Hãy nhớ lấy," Trần Mặc thì thầm, giọng nói vang vọng trong vực thẳm.
"Và hãy quên đi tôi." Hắn vung kiếm, chém vào không trung, tạo ra một vết nứt lớn trong thực tại.
Vết nứt ấy không dẫn đến sự giải thoát, mà dẫn đến một sự thật mới, một sự thật mà không ai trong Huyền Vực dám đối mặt.
Trần Mặc bước vào vết nứt, để lại phía sau những bóng hình ký ức đang khóc lóc.
Hắn không biết mình sẽ tìm thấy gì ở bên kia, nhưng hắn biết rằng cuộc chiến mới của hắn mới chỉ bắt đầu.
Và lần này, hắn sẽ không còn là một con rối nữa.
Hắn sẽ là người cầm dây thừng, dù giá phải trả là chính linh hồn của mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận