Chương 12

Sương mù ở cửa ải Gian Cổ không phải là hơi nước, mà là những mảnh vỡ của thời gian bị xé toạc, dày đặc và nặng nề như chì.

Trần Mặc đứng đó, hai chân đóng đinh vào mặt đất đá hoa cương lạnh lẽo, hít một hơi sâu.

Không khí ở đây thối mùi của sự quên lãng, một mùi vị ngọt ngào nhưng chết chóc, giống như hoa nở trên nấm mồ.

Hắn không run rẩy.

Trong khi những tu sĩ khác hoảng loạn, gào thét khi linh lực của họ bị sương mù ăn mòn, Trần Mặc lại cảm thấy một sự bình yên chết chóc.

Hắn vận chuyển linh lực Luyện Khí tầng nhất, nhưng cách hắn làm khác biệt.

Thay vì đẩy lùi sương mù, hắn để nó xâm nhập vào kinh mạch, rồi dùng ý chí lạnh băng của mình để nén chúng lại, biến chân khí thành một lưỡi kiếm vô hình, sắc bén hơn cả kim cương.

Hắn bước đi.

Mỗi bước chân là một lời tuyên chiến với hiện thực.

Sương mù quấn lấy chân hắn, cố gắng kéo hắn vào những ký ức hão huyền, nhưng lưỡi kiếm linh lực trên bàn chân hắn chặt đứt những sợi dây liên kết đó.

Rắc.* Tiếng vang khô khốc như xương gãy vang lên trong không gian tĩnh mịch.

Trần Mặc không nhìn về phía sau.

Hắn biết rằng nếu nhìn lại, hắn sẽ thấy hình bóng của Tiểu Ngữ đang khóc, và nếu hắn thấy nước mắt cô ấy, sự kiên định này sẽ sụp đổ.

Hắn phải trở thành một con số không, một khoảng trống, để có thể chứa đựng sự thật mà không bị vỡ vụn.

Lục Trúc, người đang bám sát phía sau, nhìn cảnh tượng đó với đôi mắt mở to, đầy kinh sợ lẫn ngưỡng mộ.

Cô ấy từng nghĩ Trần Mặc chỉ là một phế vật được tổ chức nuôi dưỡng, nhưng giờ đây, cô ấy thấy một thứ gì đó cổ xưa và đáng sợ hơn.

"Cậu đang tự hủy hoại mình," Lục Trúc thì thầm, giọng run rẩy nhưng không dám rời mắt.

Trần Mặc không đáp.

Hắn chỉ đưa tay ra, ngón tay chĩa về phía trước, nơi một cánh cửa vô hình đang chờ đợi.

Hắn không cần mở cửa.

Hắn chỉ cần phá vỡ bức tường ngăn cách giữa sự sống và ký ức.

Khi hắn xuyên qua lớp sương mù cuối cùng, thế giới xung quanh hắn sụp đổ.

Không có tiếng nổ, không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.

Trần Mặc rơi xuống một đại lộ rộng lớn, lát bằng xương trắng.

Những chiếc xương này không thuộc về bất kỳ loài sinh vật nào hắn biết.

Chúng dài, cong queo, và trên bề mặt còn khắc những ký tự cổ xưa đang nhấp nháy yếu ớt, như những đốm lửa tàn trước khi tắt lịm.

Trần Mặc đứng dậy,掸掸 (chà chà) bụi xương bám trên áo bào rách nát.

Hắn nhìn xuống đôi chân mình.

Dưới ánh sáng mờ ảo của đại lộ, da thịt chân hắn đang trở nên trong suốt.

Hắn có thể nhìn thấy xương, nhưng không phải xương cốt, mà là những dòng chảy màu xanh lam, những ký ức đang tuôn trào từ trong tủy xương ra ngoài.

Đó là dấu hiệu của sự đồng hóa.

Hắn đang trở thành một phần của Vực Ký.

Thay vì hoảng loạn, Trần Mặc cảm thấy một sự giải tỏa kỳ lạ.

Hắn đã luôn nghi ngờ cơ thể mình là một vỏ bọc giả tạo, và giờ đây, vỏ bọc đó đang tan rã, lộ ra bản chất thật sự bên trong.

Hắn bắt đầu chạy.

Tốc độ của một tu sĩ Luyện Khí tầng nhất thường chậm chạp, nhưng Trần Mặc chạy như một con thú săn mồi bị thương, desperate và hung bạo.

Hắn nhắm vào một tảng đá lớn lơ lửng giữa không trung, nơi những ký tự khắc trên đó sáng nhất.

Tảng đá đó là một cột mốc thời gian, một điểm neo giữ hiện thực trong dòng chảy hỗn loạn của ký ức.

Nếu hắn chạm vào nó, hắn có thể cố định vị trí của mình, ngăn chặn sự tan biến hoàn toàn.

Lục Trúc cố gắng đuổi theo, nhưng mỗi bước chân của cô ấy trên đại lộ xương trắng lại khiến cô ấy nhớ lại một ký ức đau thương khác.

Cô ấy thấy mình đang bán đứng đồng môn, thấy mình nhận tiền bạc từ Thanh Vân Tông để im lặng.

Những ký ức đó như những con rắn độc bò lên người cô ấy, cắn噬 (cắn nuốt) linh lực của cô ấy.

Đợi tôi!" Cô ấy gào lên, nhưng giọng nói của cô ấy bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng của vực thẳm.

Trần Mặc không quay lại.

Hắn biết rằng nếu hắn dừng lại, hắn sẽ không thể tiếp tục.

Hắn phải cô độc trong khoảnh khắc này, vì chỉ có sự cô độc mới đủ sắc bén để cắt đứt những dây rốn của quá khứ.

Khi bàn tay trần của Trần Mặc chạm vào tảng đá, một cú sốc điện chạy dọc theo cột sống của hắn.

Không phải đau đớn, mà là sự nhận thức.

Hắn thấy mình không phải là Trần Mặc, một thiếu niên mồ côi.

Hắn là một người canh giữ.

Một con chó săn được huấn luyện để bảo vệ chủ nhân khỏi những kẻ săn mồi.

Và chủ nhân của hắn...

là Tiểu Ngữ.

Nhưng không phải Tiểu Ngữ yếu đuối mà hắn biết.

Đó là một thực thể vĩ đại, một "Ký Ức Xưa" còn sót lại của vị Thần cũ, người đã từng cai trị Huyền Vực trước khi nó trở thành một lớp vỏ bảo vệ cho vực thẳm này.

Sự thật này như một nhát dao đâm vào tim hắn.

Hắn không phải là anh trai.

Hắn là một công cụ.

Và bây giờ, công cụ đó phải tự hủy để giải phóng chủ nhân.

Từ những hốc sâu bên cạnh đại lộ, một cơn bão ký ức bùng nổ.

Không phải gió, mà là hàng ngàn hình ảnh, âm thanh, và cảm xúc bị nén chặt trong hàng ngàn năm.

Chúng cuộn xoáy lại, tạo thành những con quái vật làm bằng giấy vàng vọt, mang khuôn mặt của những người thân yêu mà Trần Mặc đã từng có trong Timeline Gốc.

Mẹ hắn, cha hắn, những người bạn thời thơ ấu...

Tất cả đều cười, nhưng nụ cười đó méo mó, đầy đau khổ.

Chúng hét lên: *"Đừng quên chúng tôi!

Đừng để chúng tôi biến thành hư vô!"*

Trần Mặc nhắm mắt lại.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện của chúng.

Chúng không phải là kẻ thù.

Chúng là những mảnh vỡ của chính linh hồn hắn, những phần đã bị cắt bỏ để hắn có thể tồn tại trong thế giới này.

Nhưng giờ đây, để cứu Tiểu Ngữ, hắn phải giết chết chúng.

Hắn phải chấp nhận rằng những ký ức đẹp đẽ đó là một ảo giác, một gông cùm giữ chân hắn lại.

Hắn mở mắt ra, ánh mắt không còn sự mềm yếu.

Hắn rút thanh kiếm sắt gỉ sét từ lưng ra.

Lưỡi kiếm rung lên, phát ra âm thanh u u như tiếng khóc của trẻ con.

Hắn không nhắm vào những con quái vật giấy.

Hắn nhắm vào không gian xung quanh chúng.

Hắn vung kiếm, tạo ra một vòng xoáy linh lực, cuốn tất cả những hình ảnh đó vào trong.

Hắn không phá hủy chúng bằng bạo lực, mà bằng sự phủ nhận.

Hắn nói trong đầu: *"Các ngươi không tồn tại.

Các ngươi chỉ là bóng tối của sự thật."*

Những con quái vật giấy bắt đầu tan rã, biến thành tro bụi.

Tiếng hét của chúng yếu dần, rồi biến mất vào sự im lặng.

Trần Mặc đứng giữa đống tro tàn, ngực he he thở.

Hắn cảm thấy nhẹ bẫng, như thể một phần cơ thể mình đã bị cắt bỏ.

Đó là cảm giác của sự mất mát vĩnh viễn.

Hắn đã giết chết quá khứ của mình.

Và giờ đây, hắn chỉ còn là hiện tại, một hiện tại trống rỗng và đáng sợ.

Khi những ký ức cuối cùng về Timeline Gốc bị xóa sạch, Trần Mặc mở mắt ra.

Trước mắt hắn không còn là đại lộ xương trắng, mà là một vực thẳm khổng lồ bao la.

Nó không có đáy.

Nó chỉ là một khoảng không đen kịt, nơi những dòng chảy ký ức của hàng tỷ sinh vật Huyền Vực đang trôi nổi, va chạm, và hòa lẫn vào nhau.

Chính vực thẳm này là "nguồn gốc" của mọi ảo giác.

Nó là nơi chứa đựng sự thật mà Diệu Không Chân Nhân đang cố gắng triệt tiêu.

Trần Mặc giờ đây giống như một chiếc kim chỉ nam trong một cơn bão từ.

Hắn có thể cảm nhận được dòng chảy của vực thẳm.

Hắn thấy những ký ức của Tiểu Ngữ đang bị cuốn trôi, dần dần hòa tan vào dòng chảy hỗn loạn đó.

Nếu hắn không làm gì, cô ấy sẽ biến mất, trở thành một phần của vực thẳm, và hắn sẽ mãi mãi là một con rối không có chủ nhân.

Hắn phải phá hủy thứ mình trân trọng nhất.

Đó không phải là ký ức về tình anh em, mà là chính sự tồn tại của hắn trong vai trò người bảo vệ.

Hắn phải từ bỏ danh tính "Trần Mặc" để trở thành một thực thể thuần túy, một công cụ hoàn hảo, có thể cắt đứt sợi dây liên kết giữa Tiểu Ngữ và vực thẳm.

Hắn nâng thanh kiếm sắt lên cao.

Lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ vực thẳm.

Hắn nhắm vào chính trái tim mình.

Không phải để tự sát, mà để cắt đứt sợi dây liên kết giữa ký ức và hiện tại.

"Hãy nhớ lấy," Trần Mặc thì thầm, giọng nói vang vọng trong vực thẳm, lạnh lùng và dứt khoát.

"Và hãy quên đi tôi."

Hắn vung kiếm.

Một vết nứt lớn xuất hiện trong không trung, chia cắt thực tại thành hai nửa.

Một nửa là quá khứ, nơi hắn là một thiếu niên có gia đình, có tình cảm.

Nửa kia là tương lai, nơi hắn là một công cụ vô danh, không có ký ức, không có cảm xúc.

Trần Mặc bước vào vết nứt, để lại phía sau những bóng hình ký ức đang khóc lóc.

Hắn không biết mình sẽ tìm thấy gì ở bên kia, nhưng hắn biết rằng cuộc chiến mới của hắn mới chỉ bắt đầu.

Và lần này, hắn sẽ không còn là một con rối nữa.

Hắn sẽ là người cầm dây thừng, dù giá phải trả là chính linh hồn của mình.

Khi hắn bước qua ranh giới, thế giới xung quanh hắn sụp đổ hoàn toàn.

Hắn rơi vào một không gian trắng xóa, không có trọng lực, không có thời gian.

Ở đó, chỉ có một dòng chữ hiện lên, được viết bằng chính linh lực của hắn, màu đen như mực tàu, nổi bật trên nền trắng vô tận:

*"Timeline Gốc không mất đi.

Nó chỉ chờ đợi một ký ức mới để tái sinh – và ký ức đó, chính là của người đang đọc những dòng này."*

Cửa hang động đóng sầm lại phía sau hắn, nhưng lần này, không còn bất kỳ âm thanh nào.

Chỉ có sự im lặng.

Một sự im lặng đầy đe dọa, như thể chính thực tại đang nín thở, chờ đợi bước đi tiếp theo của hắn.

Và trong sâu thẳm vực thẳm, một giọng nói khác, không phải của Trần Mặc, cũng không phải của Tiểu Ngữ, vang lên nhẹ nhàng, đầy mỉa mai:

"Cuộc chơi mới bắt đầu, con vật nuôi.

Hãy xem ai sẽ là người quên trước."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập