Chương 13
Cửa hang động đóng sầm lại, âm thanh va đập của đá không phải do lực vật lý, mà là tiếng rên rỉ của lớp màng thời gian bị xé toạc.
Trần Mặc không dừng lại để thở, cũng không kiểm tra những vết thương đang rỉ máu trên người.
Anh áp chặt hai bàn tay lên vách đá lạnh lẽo, ngón tay cào xé vào những khe nứt, tìm kiếm dòng chảy của linh lực.
Tại thế giới Huyền Vực, Khí là dòng máu của vạn vật, nhưng ở đây, dưới chân anh, mọi thứ đều khô cằn, chết chóc như xác chết của một thế kỷ đã qua.
Linh lực trong cơ thể anh cuộn trào dữ dội, nhưng thay vì lưu thông theo huyệt đạo, nó bị hút mạnh vào những vết nứt trên đá.
Trần Mặc nhíu mày, cảm giác đó giống như đang uống nước từ một cái giếng sâu thăm thẳm, nơi đáy giếng là sự trống rỗng tuyệt đối.
Anh nghiến răng, cố gắng thu hồi nguyên lực, nhưng càng kéo, sức hút càng mạnh.
Đây không phải là thiên địa linh khí, mà là "Ký Ức Cạn Kiệt" — những mảnh vỡ của quá khứ bị tước đoạt, bị nghiền nát thành bụi tro.
Mỗi hơi thở của anh đều khiến phổi đau nhói, như thể anh đang hít phải tro tàn của hàng ngàn linh hồn đã từng tồn tại.
"Đừng kháng cự," một giọng nói thầm thì vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong ý thức.
"Hãy để chúng ăn mòn ngươi.
Chỉ khi vỏ bọc bị phá vỡ, hạt nhân mới lộ ra."
Trần Mặc nghiến chặt hàm, mồ hôi lạnh tuôn rơi.
Anh biết đó là lời dụ dỗ của Vực Thẳm, nhưng anh cũng biết sự thật tàn khốc: để cứu Tiểu Ngữ, anh phải chấp nhận bị ăn mòn.
Anh không còn là một tu giả bình thường đang tìm kiếm đường thành tiên, mà là một con rối đang cố gắng cắt đứt sợi dây thừng bằng chính móng tay của mình.
Anh nhắm mắt lại, cảm nhận từng sợi dây thần kinh bị xé toạc, từng mảnh ký ức đẹp đẽ nhất của tuổi thơ đang bị cuốn trôi vào vực thẳm.
Anh không khóc, vì nước mắt cũng là một dạng ký ức, và anh không thể lãng phí bất kỳ giọt nào trong cuộc chiến sinh tử này.
**
Đột nhiên, một bóng đen khổng lồ hiện ra từ phía sau hang động — đó là hình ảnh của chính Trần Mặc, nhưng phiên bản đó đang mặc áo vàng rực rỡ, khí thế hùng hồn, miệng hô to: "Đây là chân lý duy nhất!
Hãy thờ phụng chủ nhân Huyền Vực!"
Trần Mặc quay lại, mắt mở to.
Phiên bản "Áo Vàng" của anh có khuôn mặt giống hệt anh, nhưng ánh mắt thì trống rỗng, không còn chút nhân tính nào.
Đó là phiên bản của anh, bị mắc kẹt trong vòng lặp ảo giác "Chân Lý", tin rằng sự hủy diệt ký ức là con đường duy nhất để đạt được hòa bình vĩnh cửu.
Hắn là hiện thân của Diệu Không Chân Nhân, của trật tự tàn bạo mà Trần Mặc đang cố gắng phá vỡ.
"Hãy thức tỉnh!" phiên bản Áo Vàng hét lên, giọng nói vang vọng như sấm sét.
"Tại sao ngươi lại chiến đấu vì những thứ vô nghĩa?
Tình cảm chỉ là gánh nặng, ký ức chỉ là vết sẹo.
Hãy để ta giải thoát ngươi!"
Trần Mặc cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy mỉa mai.
"Giải thoát?
Hay là hủy diệt?" anh hỏi, giọng nói trầm ổn, không chút run rẩy.
"Ngươi không hiểu, người anh em của ta.
Ký ức không phải là gánh nặng, mà là lý do để chúng ta tồn tại.
Nếu không có ký ức, chúng ta khác gì những cục đá vô tri?"
Phiên bản Áo Vàng gầm lên, lao về phía Trần Mặc.
Hắn không dùng kiếm, mà dùng chính linh lực của mình, tạo ra một cơn bão lửa vàng rực rỡ.
Cơn bão ấy không chỉ đốt cháy không gian, mà còn đốt cháy ký ức của Trần Mặc.
Anh cảm thấy đau đớn, như thể từng mảnh ký ức của mình đang bị thiêu rụi.
Hình ảnh Tiểu Ngữ cười đùa, hình ảnh cha mẹ anh trong những ngày cuối cùng, tất cả đều biến thành tro tàn.
Trần Mặc nghiến răng, cố gắng giữ vững tâm trí.
Anh biết rằng nếu anh thua, anh sẽ trở thành phiên bản Áo Vàng, một con rối phục tùng Diệu Không Chân Nhân, một công cụ hủy diệt ký ức.
Nhưng anh cũng biết rằng, để đánh bại phiên bản Áo Vàng, anh không thể dùng sức mạnh vật lý.
Anh phải dùng chính ký ức của mình, những ký ức mà phiên bản Áo Vàng đã cố gắng xóa bỏ.
Anh nhắm mắt lại, nhớ lại khoảnh khắc Tiểu Ngữ nắm tay anh, nói: "Anh ơi, đừng quên em." Câu nói ấy vang lên trong đầu anh, mạnh mẽ hơn bất kỳ lời nguyền nào.
Anh mở mắt, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết.
Anh vung kiếm, không phải để chém vào phiên bản Áo Vàng, mà để chém vào chính trái tim mình.
Một vết thương sâu xuất hiện trên ngực anh, máu tươi bắn ra, nhưng anh không hề đau đớn.
Thay vào đó, anh cảm thấy một luồng năng lượng mới, mạnh mẽ hơn, thuần khiết hơn, đang tuôn chảy từ vết thương ấy.
Đó là "Khí của Sự Hy Sinh", thứ chỉ có thể sinh ra khi một người sẵn sàng đánh đổi chính mình vì người khác.
**
Trần Mặc mở mắt, ánh sáng từ phía sau hang động không còn là ảo giác, mà là ánh bình minh thực sự của Timeline gốc.
Hang động bắt đầu sụp đổ, các khối đá ký ức vỡ vụn biến mất, để lộ ra một không gian trống trải, sạch sẽ, nơi không còn dấu vết của Huyền Vực.
Trần Mặc bước ra, chân bước vững chãi, dù cơ thể anh đang kiệt sức.
Một giọng nói vang lên từ chính trong đầu anh, không phải bằng âm thanh, mà bằng sự rung động của linh hồn.
"Chúc mừng ngươi, Trần Mặc.
Ngươi đã vượt qua thử thách đầu tiên.
Nhưng đây chỉ mới là khởi đầu.
Vực Thẳm vẫn đang chờ đợi, và Ký Ức Xưa của Tiểu Ngữ vẫn đang dần bị nuốt chửng.
Ngươi có muốn biết bí mật về cha mẹ mình không?
Bí mật mà Diệu Không Chân Nhân đã cố gắng che giấu trong suốt mười năm qua?"
Trần Mặc dừng bước, nhìn về phía chân trời xa xôi.
Ở đó, một bóng đen đang dần hiện ra, to lớn và uy nghi, như thể đang chờ đợi anh.
Anh không biết đó là cơ hội hay bẫy, nhưng anh biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác.
Anh rút kiếm, ánh mắt sắc bén, và bước về phía bóng đen ấy.
"Cho ta biết," anh thì thầm, giọng nói vang vọng trong sự im lặng của thế giới mới.
"Cho ta biết tất cả."
Và trong sâu thẳm vực thẳm, một tiếng cười nhẹ vang lên, đầy mỉa mai và đầy hứa hẹn.
Cuộc chơi mới đã bắt đầu, và lần này, Trần Mặc sẽ không còn là con rối.
Hắn sẽ là người cầm dây thừng, dù giá phải trả là chính linh hồn của mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận