Chương 14

Khí tức bên ngoài Dinh Đạo Tổ nồng nặc mùi máu tanh và hương trầm bị cháy khét.

Trần Mặc bước ra từ cánh cửa gỗ nặng nề, đôi chân như bị rễ cây bám chặt vào mặt đất.

Không phải vì trọng lực, mà vì sự sụp đổ của trật tự cũ.

Hàng ngàn đệ tử Thanh Vân Tông đứng thành vòng tròn rộng, tay cầm pháp quyết, miệng tụng niệm liên hồi.

Tiếng tụng niệm vang lên như sóng thần, cố gắng dằn xuống những đợt rung lắc dữ dội của không gian.

"Linh lực hồi lưu!

Giữ vững tâm thần!"

Một trưởng lão tóc bạc phơ hét lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi.

Mắt ông ta trợn ngược, nhìn chằm chằm vào Trần Mặc như nhìn một quái vật vừa phá vỡ lồng giam.

Trong mắt họ, Trần Mặc không còn là một đệ tử, mà là một lỗ hổng đen ngòm đang hút cạn linh lực của thế giới.

Anh ta đứng đó, lạnh lùng, áo bào rách nát, trên người không còn chút dấu vết của nguyên lực tu luyện.

Anh đã mất hết.

Nhưng chính sự trống rỗng ấy lại khiến không khí xung quanh anh trở nên nặng trĩu, ngột ngạt như trước cơn bão tố.

Trần Mặc không nói gì.

Anh chỉ bước đi.

Mỗi bước chân là một lần đạp vỡ ảo tưởng "Chân Lý" mà Thanh Vân Tông dày công xây dựng.

Những đệ tử gần nhất bị luồng khí lạnh tỏa ra từ người anh quét qua, lập tức quỳ xuống, nôn mửa ra những thứ đen ngòm.

Đó không phải là thức ăn, mà là ký ức độc hại, những mảnh vỡ của quá khứ bị áp chế bấy lâu nay.

Hắn bị tà khí xâm nhập!" Một đệ tử trẻ tuổi gào lên, mắt đỏ ngầu.

"Dùng Huyền Không Pháp!

Đốt cháy linh hồn hắn!"

Họ tin rằng Trần Mặc là con rối của quỷ dữ.

Họ tin rằng nỗi đau họ đang chịu đựng là do một kẻ ngoại lai mang bệnh dịch đến.

Họ không biết rằng, cái gọi là "tà khí" kia, thực chất là sự thật trần trụi đang tràn ra từ những vết nứt trong lớp vỏ thế giới.

Trần Mặc nhìn họ, ánh mắt không có sự thương hại, chỉ có một sự mệt mỏi sâu thẳm.

Anh hiểu nỗi sợ của họ.

Sợ hãi không phải vì cái chết, mà vì sự quên lãng.

Và ngay lúc này, sự quên lãng đang đến gần hơn bao giờ hết.

***

Trần Mặc tiến vào Quảng trường Khởi Nguyên.

Đây là trung tâm của Thanh Vân Tông, nơi được tôn vinh là nguồn gốc của mọi đạo pháp.

Những cột đá trắng muốt vươn lên trời cao, chạm khắc những hình ảnh anh hùng cứu thế, những vị tiên nhân ban phát phúc đức.

Nhưng dưới ánh mắt của Trần Mặc, những bức phù điêu ấy đang chảy máu.

Màu đỏ thẫm loang lổ trên đá trắng, tạo thành những khuôn mặt đau đớn,扭曲 méo mó.

Anh dừng bước trước đài tưởng niệm "Khởi Nguyên Đại Đạo".

Đá lạnh lẽo, ướt sũng.

Khi bàn chân trần của anh chạm vào mặt đá, một cú sốc điện từ xuyên thẳng vào tủy sống.

Không có luồng khí nóng ấm áp như sách vở ghi chép.

Không có cảm giác được ban phước.

Chỉ có một tiếng thì thầm, nhỏ bé nhưng rõ ràng, vang lên ngay trong đầu anh.

*“Con quay về rồi à...”*

Giọng nói ấy quen thuộc đến rợn người.

Nó không đến từ bên ngoài, mà từ chính sâu thẳm ký ức của anh.

Trần Mặc run rẩy.

Anh cúi xuống, nhìn vào khe nứt giữa các phiến đá.

Ở đó, bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể sống động, đang hít thở.

Nó giống như hơi thở của một con thú khổng lồ ngủ say, chờ đợi cơ hội để thức dậy và nuốt chửng tất cả.

Lục Trúc xuất hiện từ phía sau một cột đá, vẻ mặt tái nhợt.

Cô gái ấy cầm chặt thanh kiếm ngắn của mình, nhưng tay run rẩy đến mức lưỡi kiếm va vào nhau tạo ra tiếng leng keng yếu ớt.

"Trần Mặc, đừng chạm vào đó," cô thì thầm, giọng vỡ vạc.

"Đó là miệng của Vực Ký.

Nếu ngươi nhìn vào quá sâu, ngươi sẽ không còn là mình nữa.

Ngươi sẽ trở thành một phần của ký ức chết."

Trần Mặc không quay lại.

Anh vẫn cúi xuống, ngón tay run rẩy chạm vào bóng tối trong khe nứt.

"Nếu không nhìn vào đó, làm sao ta biết được Tiểu Ngữ đang ở đâu?" anh hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Làm sao ta biết được liệu những gì ta nhớ về cô ấy là sự thật, hay chỉ là ảo ảnh được cấy ghép?"

Lục Trúc cắn chặt môi cho đến khi máu chảy.

Cô muốn nói rằng sự thật không quan trọng, chỉ cần sống sót là đủ.

Nhưng cô không thể.

Vì chính cô cũng đã thấy những vết nứt trên bầu trời.

Cô đã thấy thanh kiếm của mình phản chiếu lại một khuôn mặt không phải của cô.

Một khuôn mặt của một vị thần đã chết, đang cười nhạo tất cả nỗ lực tồn tại của con người.

"Ngươi đang đánh cược linh hồn mình," Lục Trúc nói, nước mắt rơi xuống, hóa thành những giọt sương lạnh trên mặt đá.

"Và nếu ngươi thua, cả Thanh Vân Tông, cả Huyền Vực, sẽ bị kéo xuống vực thẳm cùng ngươi."

"Thì sao?" Trần Mặc đứng dậy, đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn đen ngòm, không còn tròng trắng.

"Nếu thế giới này là một nhà tù làm bằng ký ức giả, thì phá vỡ nó là giải phóng.

Dù giá phải trả là cái chết."

**

Khi vòm sáng tan biến, Trần Mặc không còn là một con người nữa.

Cơ thể anh đã bị xé toạc bởi luồng năng lượng từ Vực Ký.

Da thịt, xương cốt, thậm chí cả linh hồn, tất cả đều bị bào mòn.

Chỉ còn lại một khung xương trắng xóa, lơ lửng giữa không trung.

Nhưng khung xương ấy không tan biến.

Nó phát ra một luồng sáng trắng lạnh lùng, không phải từ linh lực, mà từ chính bản chất của sự trống rỗng.

Đó là ánh sáng của sự thật.

Một sự thật không màu sắc, không cảm xúc, chỉ có tồn tại.

Những đệ tử xung quanh bắt đầu gào thét.

Không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự thức tỉnh.

Họ nhớ lại.

Họ nhớ lại những lần phản bội, những lần yêu đương, những lần giết chóc.

Ký ức bị phong ấn bấy lâu nay vỡ òa, tràn vào đầu họ như một con lũ dữ.

Một số người quỳ xuống, ôm đầu khóc lóc.

Một số người điên cuồng tự hại mình, cố gắng xóa đi những ký ức vừa trở lại.

Lục Trúc đứng đó, nhìn khung xương của Trần Mặc.

Cô không chạy.

Cô không hét lên.

Cô chỉ đứng đó, cảm nhận từng ký ức của chính mình quay trở lại.

Cô nhớ đến ngày cô gia nhập Thanh Vân Tông, không phải vì đạo nghĩa, mà vì sự sợ hãi bị bỏ rơi.

Cô nhớ đến những lần cô bán đứng đồng môn để được thăng cấp.

Cô nhớ đến nỗi tội lỗi đã ăn mòn lương tâm cô trong nhiều năm qua.

Khung xương của Trần Mặc bắt đầu phát sáng mạnh hơn.

Ánh sáng trắng lan tỏa, quét qua toàn bộ quảng trường, quét qua từng người, từng vật.

Nó không tiêu diệt, mà nó phơi bày.

Nó lột trần lớp vỏ bọc "Chân Lý" mà Diệu Không Chân Nhân và Đạo Tổ đã dày công xây dựng.

Trong ánh sáng đó, Trần Mặc, dù đã mất hình hài, vẫn tồn tại.

Ý thức của anh lan tỏa khắp không gian, như một cơn gió vô hình, lạnh lẽo nhưng mạnh mẽ.

Anh cảm nhận được sự sợ hãi của mọi người.

Anh cảm nhận được nỗi đau của họ.

Và anh cảm nhận được một thứ gì đó khác.

Một sự kết nối.

Những ký ức của họ, dù đau đớn, dù丑陋, nhưng chúng là của họ.

Chúng là bằng chứng cho thấy họ đã sống, đã yêu, đã hận.

Và chính những ký ức đó đang giữ họ lại với thế giới này, ngăn không cho họ bị cuốn trôi vào vực thẳm của sự vô nghĩa.

Trần Mặc mỉm cười, dù anh không còn khuôn mặt.

Anh đã tìm thấy câu trả lời.

Để cứu Tiểu Ngữ, anh không cần phá hủy ký ức của cô.

Anh cần phá hủy sự kiểm soát của Diệu Không Chân Nhân đối với ký ức đó.

Anh cần cho phép ký ức đó được tự do, được đau đớn, được tồn tại trong sự hỗn loạn của thực tại.

Và để làm được điều đó, anh phải trở thành cái giá phải trả.

Anh phải trở thành cái lỗ hổng, cái khoảng trống, nơi những ký ức độc hại có thể thoát ra, để rồi được tái tạo lại thành những ký ức mới, chân thật hơn.

***

Bóng tối bao trùm toàn bộ không gian, nhưng không đáng sợ.

Nó mềm mại, như một tấm chăn dày, bao bọc lấy những mảnh vỡ của thế giới cũ.

Trần Mặc, dưới dạng luồng ý thức thuần túy, lơ lửng giữa hư không.

Anh nhìn xuống.

Đạo Tổ đang ngồi bệt xuống đất, đôi tay trần của ông ta chạm vào mặt đá, cảm nhận từng hạt bụi, từng vết nứt.

Ông ta không còn cố gắng che đậy nữa.

Ông ta đang chấp nhận.

Lục Trúc đứng dậy, lau khô nước mắt.

Cô nhìn về phía khung xương trắng xóa của Trần Mặc, rồi nhìn về phía chân trời nơi bóng đen của Diệu Không Chân Nhân đang dần hiện ra.

Bóng đen đó to lớn, uy nghi, mang theo sức mạnh của sự quên lãng vĩnh cửu.

Nhưng lần này, nó không còn đơn độc.

Xung quanh Trần Mặc, hàng ngàn luồng ánh sáng nhỏ bé đang tụ tập.

Đó là những ký ức của những đệ tử, của những người dân Huyền Vực.

Họ đang tự nguyện dâng hiến ký ức của mình, không phải để bị xóa bỏ, mà để tạo thành một bức tường lửa, một lá chắn chống lại sự xâm nhập của Vực Thẳm.

Trần Mặc cảm thấy một luồng nhiệt ấm áp lan tỏa trong ý thức của mình.

Đó không phải là linh lực.

Đó là sự kết nối.

Sự kết nối giữa những linh hồn đang đau đớn, nhưng vẫn kiên cường tồn tại.

Anh nhìn về phía bóng đen của Diệu Không Chân Nhân.

Vị chân nhân đó đang bước tới, từng bước một, chậm rãi, đầy kiêu hãnh.

Nhưng trong ánh mắt của Trần Mặc, anh thấy một điều gì đó khác.

Một sự mệt mỏi.

Một nỗi cô đơn sâu thẳm.

Diệu Không Chân Nhân không phải là kẻ ác.

Anh ta là một kẻ đã từng đau khổ quá nhiều, đến mức anh ta muốn xóa đi tất cả nỗi đau của nhân loại, kể cả của chính mình.

"Ngươi không thể thắng được sự quên lãng, Trần Mặc," giọng nói của Diệu Không Chân Nhân vang lên, không qua âm thanh, mà qua sự rung động của không gian.

"Sự quên lãng là thiên nhiên.

Là quy luật.

Ngươi đang chống lại dòng chảy của thời gian."

Trần Mặc không trả lời.

Anh chỉ mở rộng ý thức của mình, bao trùm lấy toàn bộ quảng trường, toàn bộ Thanh Vân Tông.

Anh cảm nhận được nhịp đập của trái tim từng người.

Anh cảm nhận được nỗi sợ, hy vọng, hận thù, và tình yêu.

Và rồi, anh làm một điều mà Diệu Không Chân Nhân không bao giờ ngờ tới.

Anh không chống lại sự quên lãng.

Anh chấp nhận nó.

Anh cho phép những ký ức đau đớn nhất của chính mình — những ký ức về cha mẹ, về sự phản bội, về sự cô độc — tan biến vào trong bóng tối.

Nhưng thay vì biến mất, những ký ức đó trở thành nhiên liệu.

Chúng bùng cháy, tạo ra một ngọn lửa trắng xóa, mạnh mẽ hơn bất kỳ pháp thuật nào.

Ngọn lửa đó không thiêu đốt, mà nó thanh tẩy.

Nó xóa đi sự kiểm soát của Diệu Không Chân Nhân, trả lại quyền tự do cho những ký ức.

Và trong khoảnh khắc đó, Trần Mặc nghe thấy một giọng nói nhỏ bé, quen thuộc, vang lên từ sâu thẳm trong ngọn lửa.

*“Anh ấy...”*

Tiểu Ngữ.

Cô ấy không bị nuốt chửng.

Cô ấy đang ở đó, trong ngọn lửa của sự thật, chờ đợi anh.

Nhưng để đến được với cô ấy, Trần Mặc phải bước vào một thử thách mới.

Một thử thách nơi ranh giới giữa người và thần, giữa ký ức và hiện tại, hoàn toàn bị xóa nhòa.

Và từ phía chân trời, một cánh cửa khổng lồ, làm bằng những mảnh vỡ của thời gian, đang dần mở ra.

Bên trong cánh cửa đó, không phải là thiên đường, cũng không phải địa ngục.

Mà là một thế giới mới, một thế giới nơi những ký ức chết sẽ được hồi sinh, và những người sống sẽ phải đối mặt với hậu quả của sự thật.

Trần Mặc mỉm cười.

Anh biết rằng mình sẽ không còn là Trần Mặc nữa.

Nhưng anh cũng biết rằng, đó là điều cần thiết.

Vì chỉ khi chết đi trong ký ức, anh mới có thể sống lại trong thực tại.

Và thế giới, cuối cùng, sẽ bắt đầu nhớ lại.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập