Chương 15
Thay vì co rúm chờ đợi, hắn đứng thẳng, hai tay phủi đi lớp bụi thời gian trên tay nắm đá cổ – thứ duy nhất còn sót lại từ "Đại Hội Chiến Sắp tới" mà mọi người vừa hoảng loạn rời đi.
Trần Mặc hít một hơi sâu, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo len lỏi vào từng lỗ chân lông, mang theo mùi hương của sự thối rữa và ký ức đã mục nát.
Hắn không sợ hãi trước bóng tối, bởi trong mắt hắn, bóng tối này mới là thực tại chân chính, trong khi ánh sáng của Thanh Vân Tông chỉ là ảo ảnh hão huyền che đậy sự thật tàn khốc.
Lục Trúc xuất hiện từ phía sau, bước chân nhẹ nhàng như một con mèo rừng, nhưng ánh mắt cô ấy lại đầy vẻ dè dặt và lo lắng.
Cô ấy nhìn Trần Mặc, rồi nhìn xuống tay nắm đá cổ, môi mím chặt thành một đường thẳng sắc lẹm.
"Ngươi vẫn còn định đi tiếp sao?" giọng cô ấy trầm thấp, vang lên trong không gian tĩnh mịch như tiếng sỏi rơi vào hồ nước.
"Diệu Không Chân Nhân đã tuyên bố sự quên lãng là quy luật.
Chống lại nó là chống lại trời đất.
Ngươi sẽ bị nuốt chửng, Trần Mặc."
Trần Mặc không quay đầu, giọng nói của hắn lạnh băng, không một chút dao động: "Quy luật của kẻ yếu là tuân phục.
Quy luật của kẻ mạnh là định nghĩa lại thế giới." Hắn xoay tay nắm đá, cảm nhận được sự rung động yếu ớt truyền từ vật thể vào lòng bàn tay.
Đó không phải là linh lực, mà là tiếng khóc của những linh hồn bị giam cầm.
"Tiểu Ngữ đang chờ tôi.
Nếu tôi dừng lại, cô ấy sẽ biến mất vĩnh viễn.
Và nếu cô ấy biến mất, toàn bộ Huyền Vực sẽ sụp đổ theo, vì cô ấy là nền tảng của mọi ký ức còn sót lại."
Lục Trúc cắn môi, ánh mắt lóe lên một tia sáng quyết liệt nhưng cũng đầy bi thương.
Cô ấy bước tới, đặt một tấm bản đồ vẽ bằng máu lên mặt đất.
"Thanh Vân Tông không chỉ là một tông môn.
Nó là một cỗ máy xay xát ký ức.
Diệu Không Chân Nhân không triệt tiêu ký ức để cứu rỗi, hắn làm vậy để kiểm soát.
Nếu ngươi muốn cứu Tiểu Ngữ, ngươi phải phá hủy trung tâm của cỗ máy đó.
Nhưng giá trị của sự phá hủy này...
ngươi có dám trả không?"
Trần Mặc cúi xuống, ngón tay lướt qua những đường nét máu khô trên bản đồ.
Hắn cảm nhận được sự nóng hổi của nó, như thể chính huyết mạch của những người đã chết đang chảy qua đó.
"Tôi không sợ trả giá," hắn nói, giọng điệu dửng dưng nhưng ánh mắt lại chòng chọc vào bóng tối phía trước.
"Tôi chỉ sợ không đủ mạnh để trả hết."
Họ rời khỏi hang động, bước ra khỏi vùng an toàn giả tạo của Tu Minh.
Bầu trời bên ngoài không còn xanh thẳm, mà là một màu xám xịt, như tro tàn của một thế giới đã cháy rụi.
Trần Mặc dẫn đầu, bước đi với những bước chân nặng nề, mỗi bước như dẫm lên xương cốt của quá khứ.
Lục Trúc đi sau, ánh mắt cô ấy luôn quét qua xung quanh, cảnh giác với những bóng ma ký ức đang rình rập trong sương mù.
Họ không nói thêm lời nào, bởi không cần thiết.
Sự im lặng giữa họ là một lời hứa ngầm: một người dẫn đường, một người phá vỡ, và cả hai đều biết rằng con đường phía trước không có lối về.
Trần Mặc đi về phía Bắc, nơi có "Gian Cổ" – một di tích cổ xưa được tôn sùng là nơi chứa đựng bí quyết thành đạo của tông môn.
Nhìn từ bên ngoài, đó là một tòa tháp tinh xảo bằng ngọc bích, tỏa ra ánh sáng hào quang che phủ cả một vùng trời.
Tuy nhiên, khi hắn tiến gần, ánh hào quang ấy bắt đầu chuyển màu thành đỏ thẫm, như máu tươi刚刚 được vắt ra, nhuốm bẩn bầu trời xám xịt.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, mỗi lần hít thở đều như nuốt phải than hồng, nóng rát trong phế nang.
Trần Mặc cảm nhận được áp lực vô hình đè lên vai mình, như thể chính không gian đang cố gắng xé toạc thân thể hắn ra.
Lục Trúc dừng bước, tay đặt lên kiếm trong vỏ, ngón tay run rẩy nhẹ.
"Đây là ranh giới của lớp vỏ bảo vệ," cô ấy thì thầm, giọng nói bị gió hú thổi tan biến.
"Bước qua đây, ngươi sẽ không còn là Trần Mặc nữa.
Ký ức của ngươi sẽ bị xói mòn, nhân cách của ngươi sẽ bị phân rã.
Ngươi có chắc chắn muốn bước vào nơi chết này không?"
Trần Mặc không đáp.
Hắn nhìn lên đỉnh tháp, nơi mà ánh sáng đỏ thẫm đang xoáy mạnh như một cái miệng khổng lồ, muốn nuốt chửng tất cả.
Hắn nhớ lại lời của Diệu Không Chân Nhân: "Sự quên lãng là thiên nhiên." Nhưng trong đầu hắn, hình ảnh Tiểu Ngữ cười tươi, ánh mắt trong veo như nước suối, hiện lên rõ mồn một.
Cô ấy không phải là ảo ảnh.
Cô ấy là sự thật duy nhất còn lại.
Và để giữ lại sự thật đó, hắn phải bước vào nơi mà sự thật bị bóp méo nhất.
Hắn bước qua ranh giới.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh hắn biến dạng.
Những tảng đá ngọc bích tan rã thành những mảnh vỡ thời gian, lơ lửng trong không trung.
Những bóng người mờ ảo xuất hiện, là những ký ức của những đệ tử đã từng tu luyện tại đây, nay đã bị triệt tiêu.
Họ không nói năng, chỉ lặp lại những hành động vô thức: đánh kiếm, tụng kinh, cầu nguyện.
Trần Mặc đi xuyên qua họ, cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng của họ truyền vào cơ thể mình.
Linh lực trong kinh mạch hắn bắt đầu sôi sục, không phải do tu luyện, mà do sự xung đột giữa ký ức hiện tại và ký ức quá khứ.
"Lục Trúc, ở lại đây," Trần Mặc quay lại, giọng nói vang lên giữa cơn lốc ký ức.
"Nếu tôi không trở lại trong một ngày, ngươi phải phá hủy bản đồ đó.
Đừng để ai khác biết về nơi này."
Lục Trúc nhìn hắn, ánh mắt đầy nước mắt nhưng không rơi xuống.
Cô ấy gật đầu, rút kiếm ra, cắt đứt sợi dây kết nối giữa hai người.
"Đừng chết, Trần Mặc.
Đừng để tôi trở thành kẻ tội lỗi duy nhất còn sống."
Trần Mặc quay lưng lại, bước vào sâu thẳm của Gian Cổ.
Càng đi sâu, ánh sáng đỏ thẫm càng mạnh, và tiếng thì thầm của quá khứ càng lớn tiếng.
Hắn nghe thấy tiếng cha mình gọi tên, tiếng mẹ mình khóc lóc, tiếng những người bạn bè phản bội.
Tất cả những ký ức đó, những thứ mà hắn đã cố gắng quên lãng, nay quay lại tấn công hắn, xé toạc ý thức.
Nhưng hắn không chống cự.
Hắn mở lòng mình ra, để những ký ức đó tràn vào, đốt cháy linh lực của hắn, biến chúng thành nhiên liệu cho bước chân tiếp theo.
Căng thẳng leo thang khi Trần Mặc nhận ra rằng để chặn đứng sự xói mòn, hắn không thể phá hủy toàn bộ tòa tháp – điều đó sẽ giết chết hàng ngàn người đang sống trong ảo giác đó, kể cả những người vô tội.
Nhưng nếu không phá, vực thẳm sẽ nuốt chửng tất cả.
Hắn bước vào trung tâm của Gian Cổ, nơi bảo vật tối quý nhất của tông môn được cất giữ: Huyền Hoàn Châu.
Quả cầu đó lơ lửng trong không trung, tỏa ra ánh sáng trắng xóa, che giấu mọi tội ác và đau khổ của thế giới.
Trần Mặc tiến tới, mỗi bước chân đều làm rung chuyển mặt đất.
Hắn cảm nhận được sức hút mạnh mẽ từ Huyền Hoàn Châu, như thể nó đang gọi tên hắn, mời hắn bước vào giấc ngủ vĩnh cửu.
"Ngươi đến đây để gì, Trần Mặc?" giọng nói của Diệu Không Chân Nhân vang lên từ khắp nơi, không từ một hướng cụ thể, mà từ chính trong đầu hắn.
"Để giải thoát họ khỏi đau khổ?
Để giải thoát chính ngươi khỏi tội lỗi?"
Trần Mặc dừng lại, nhìn vào quả cầu.
Trong ánh sáng trắng xóa, hắn thấy hình ảnh của Tiểu Ngữ, nhưng cô ấy không còn là cô bé ngây thơ nữa.
Cô ấy là một vị thần, với đôi mắt chứa đựng cả vũ trụ, và trên trán cô ấy khắc dòng chữ: "Ký Ức Xưa".
Hắn nhớ lại bí mật ẩn giấu: cô ấy không phải là em gái của hắn, mà là linh hồn của vị Thần cũ, và hắn chỉ là con vật nuôi được tạo ra để bảo vệ cô ấy.
Sự thật này xé toạc tim hắn, nhưng hắn không hề run rẩy.
"Tôi đến đây để phá hủy thứ mà tôi trân trọng nhất," Trần Mặc nói, giọng nói của hắn vang lên giữa sự im lặng chết chóc.
"Tôi đến đây để giết chết quá khứ, để tương lai có thể tồn tại."
Hắn đưa tay ra, nắm chặt tay nắm đá cổ.
Linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ, không phải là linh lực thuần khiết, mà là hỗn hợp của đau khổ, hận thù, và tình yêu.
Hắn hướng năng lượng đó vào Huyền Hoàn Châu.
Quả cầu bắt đầu run rẩy, ánh sáng trắng xóa chuyển sang màu đen kịt.
Những vết nứt xuất hiện trên bề mặt nó, như mạng nhện bao phủ cả quả cầu.
"Ngươi không hiểu!" Diệu Không Chân Nhân gầm lên, giọng nói đầy sự giận dữ và tuyệt vọng.
"Nếu ngươi phá hủy nó, thế giới sẽ sụp đổ!
Không có ký ức, không có trật tự, chỉ còn lại hỗn loạn!"
"Hỗn loạn tốt hơn sự dối trá," Trần Mặc đáp lại, ánh mắt lạnh băng.
"Tôi thà sống trong hỗn loạn của sự thật, còn hơn chết trong trật tự của ảo ảnh."
Hắn ấn tay nắm đá cổ vào vết nứt lớn nhất trên Huyền Hoàn Châu.
Một tiếng nổ lớn vang lên, xé toạc không gian.
Ánh sáng trắng xóa bùng nổ, rồi tắt ngấm.
Huyền Hoàn Châu vỡ vụn thành vô số mảnh vỡ, rơi xuống đất như tuyết trắng.
Trần Mặc đứng giữa đống đổ nát, cảm nhận được sự trống rỗng trong lòng mình.
Hắn vừa phá hủy ký ức của chính mình, ký ức của thế giới, và ký ức của Tiểu Ngữ.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, hắn nghe thấy một tiếng cười nhẹ nhàng, quen thuộc, vang lên từ sâu thẳm trong tâm hồn mình.
Khi lớp vỏ sụp đổ, ánh sáng chói lòa chiếu rọi khắp Huyền Vực.
Các đệ tử của tông môn ngã xuống, mắt mở to đầy sợ hãi và tuyệt vọng khi thấy những vị thần linh biến mất, thấy thế giới quanh mình hóa thành những đoạn phim đen trắng đứt gãy, thấy chính bản thân mình không còn là người mà họ từng tin là.
Trong cái hỗn loạn đó, Lục Trúc đứng trên đỉnh núi, nhìn xuống cảnh tượng bi thương.
Cô ấy không khóc, mà mỉm cười.
Cuộc cách mạng của cô ấy đã thành công, dù cái giá phải trả là sự sụp đổ của cả một thế giới.
Trần Mặc nằm trên mặt đất, cơ thể hắn yếu ớt, linh lực cạn kiệt.
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi mà những mảnh vỡ của Huyền Hoàn Châu đang bay lên, hòa vào không gian.
Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng khổng lồ vừa được tháo ra khỏi vai.
Nhưng rồi, hắn nhớ ra điều gì đó.
Hắn nhớ ra Tiểu Ngữ.
Cô ấy vẫn còn ở đó, trong ngọn lửa của sự thật, chờ đợi hắn.
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay hắn không còn nghe lời.
Hắn nhìn về phía trước, nơi mà một cánh cửa khổng lồ, làm bằng những mảnh vỡ của thời gian, đang dần mở ra.
Bên trong cánh cửa đó, không phải là thiên đường, cũng không phải địa ngục.
Mà là một thế giới mới, một thế giới nơi những ký ức chết sẽ được hồi sinh, và những người sống sẽ phải đối mặt với hậu quả của sự thật.
Trần Mặc mỉm cười.
Anh biết rằng mình sẽ không còn là Trần Mặc nữa.
Nhưng anh cũng biết rằng, đó là điều cần thiết.
Vì chỉ khi chết đi trong ký ức, anh mới có thể sống lại trong thực tại.
Và thế giới, cuối cùng, sẽ bắt đầu nhớ lại.
Đám đông các đệ tử, vừa mới mất đi nguồn linh lực và sự bảo vệ, bắt đầu dần dần tan biến khỏi thế giới hiện tại, chuyển hóa thành những hạt bụi ký ức rơi xuống vực thẳm, chờ đợi ngày được tái sinh hoặc vĩnh viễn mất đi.
Trần Mặc đứng giữa bãi rác của thời gian, trên tay nắm chặt một mảnh vỡ nhỏ của Huyền Hoàn Châu – mảnh duy nhất còn nguyên vẹn.
Mảnh vỡ đó nóng hổi, như thể nó đang đập nhịp cùng trái tim hắn.
Hắn nhìn vào mảnh vỡ, và trong đó, hắn thấy phản chiếu khuôn mặt của chính mình, nhưng không phải là Trần Mặc hiện tại.
Đó là một người đàn ông khác, với đôi mắt sâu thẳm, chứa đựng cả vũ trụ.
Người đàn ông đó mỉm cười, rồi biến mất.
Trần Mặc run rẩy.
Hắn nhận ra rằng mảnh vỡ đó không phải là một phần của Huyền Hoàn Châu.
Đó là một phần của chính hắn.
Và nếu hắn giữ nó lại, hắn sẽ không bao giờ có thể bước qua cánh cửa kia.
Nhưng nếu hắn ném nó đi, hắn sẽ mất đi mọi ký ức, kể cả ký ức về Tiểu Ngữ.
Hắn ngước nhìn cánh cửa đang mở rộng hơn, ánh sáng từ bên trong tỏa ra, mời gọi hắn bước vào.
Trong khoảnh khắc đó, hắn nghe thấy giọng nói của Tiểu Ngữ, vang lên rõ ràng, không còn mơ hồ nữa: "Anh ơi, hãy quên đi em.
Hãy sống cho chính mình."
Trần Mặc nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má.
Hắn đưa tay ra, chuẩn bị ném mảnh vỡ đi.
Nhưng trước khi hắn làm vậy, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai hắn.
Hắn mở mắt ra, nhìn thấy Lục Trúc đứng đó, với ánh mắt đầy sự thông cảm và bi thương.
"Đừng làm vậy," cô ấy thì thầm.
"Nếu ngươi quên đi cô ấy, ngươi sẽ không còn lý do để sống.
Và nếu ngươi không sống, thế giới mới này sẽ không bao giờ được sinh ra."
Trần Mặc nhìn vào mắt cô ấy, rồi nhìn vào mảnh vỡ trong tay.
Hắn hiểu ra rằng, đây không phải là lựa chọn giữa sống và chết, mà là lựa chọn giữa đau khổ và giải thoát.
Và cuối cùng, hắn quyết định.
Hắn giữ lại mảnh vỡ, và bước qua cánh cửa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận