Chương 16
Tiếng vọng của câu hỏi chưa được trả lời vẫn còn ngân vang trong đầu Trần Mặc, nhưng cơ thể hắn đã không còn chỗ cho sự do dự.
Dưới ánh đèn dầu loạng choạng, hắn bước thẳng vào khu vực cấm địa mà những người tu luyện khác thường tránh né.
Không có sự trợ giúp từ đồng môn, không có bàn tay nào kéo hắn lại; chính đôi chân trần nứt nẻ của hắn là chiếc la bàn duy nhất dẫn lối vào bóng tối.
Hơi thở lạnh lẽo của đêm thấm vào xương tủy, nhưng Trần Mặc không cảm thấy rét.
Trong lồng ngực, mảnh vỡ Huyền Hoàn Châu đập thình thịch, mỗi nhịp đều là một lời nhắc nhở tàn khốc về cái giá phải trả.
Hắn nhớ lời Lục Trúc, nhưng sâu thẳm trong tâm can, một giọng nói khác đang thì thầm: *Đau khổ là minh chứng cho sự tồn tại.
Nếu ngươi xóa đi nỗi đau, ngươi cũng xóa đi lý do để chiến đấu.*
Bước chân của hắn nặng nề, mỗi bước đi như thể đang dấn thân vào bùn lầy của quá khứ.
Những bóng đen trong hành lang dường như vươn dài ra, cố gắng quấn lấy cổ tay hắn, nhưng Trần Mặc không nhìn lại.
Hắn biết rằng nếu dừng lại, sự yếu đuối sẽ nuốt chửng hắn.
Hắn không phải là một anh hùng trong truyện cổ tích, hắn là một tên tội phạm đang tìm cách chuộc tội bằng cách hủy diệt chính mình.
Lục Trúc đi sau, cách hắn nửa bước chân.
Cô gái ấy không nói lời nào, nhưng Trần Mặc có thể cảm nhận được ánh mắt cô đang soi chiếu từng cử động của mình.
Cô không phải là người bảo vệ, mà là người giám sát.
Cô muốn xem liệu Trần Mặc có đủ bản lĩnh để bước qua ranh giới giữa ảo tưởng và thực tại, hay sẽ sụp đổ dưới trọng lượng của sự thật.
"Ngươi đang tự sát," Lục Trúc cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén như lưỡi dao cạo.
"Lòng lò này không dành cho kẻ ở cảnh giới Luyện Khí.
Linh lực của ngươi mỏng manh như tờ giấy trước những luồng khí hỗn độn ở đây."
Trần Mặc dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Ánh mắt hắn trống rỗng, không có sự sợ hãi, chỉ còn lại một sự bình thản đáng sợ.
"Nếu không tự sát, thì làm sao để tái sinh?
Tiểu Ngữ đang chờ ở kia.
Và tôi không thể để cô ấy biến thành một con rối không tri giác."
Lục Trúc nhíu mày, vẻ mặt cô trở nên phức tạp.
Cô biết mình không thể ngăn cản hắn.
Agenda của cô là lật đổ Thanh Vân Tông, và Trần Mặc là con cờ quan trọng nhất.
Nếu hắn chết, mọi nỗ lực của cô sẽ đổ sông đổ bể.
Nhưng nếu hắn sống và mất đi lý trí, hắn sẽ trở thành một vũ khí hủy diệt mà không ai kiểm soát nổi.
"Đi đi," cô nói, rút kiếm ra nhưng không hướng về phía hắn, mà hướng về phía bóng tối phía trước.
"Tôi sẽ che hậu phương.
Nhưng nhớ lấy, Trần Mặc, một khi ngươi bước vào đó, không có đường lui.
Ký ức của ngươi sẽ bị xé toạc, và nếu ngươi không đủ mạnh để ghép chúng lại, ngươi sẽ trở thành một cái xác không hồn."
Trần Mặc gật đầu, không nói lời cảm ơn.
Hắn bước tiếp, tiến vào miệng hầm lò khổng lồ.
Mùi vị của tro tàn và thời gian mục ruỗng扑 mặt hắn, nhưng hắn hít vào thật sâu.
Hắn cần mùi vị này.
Nó là mùi của sự thật, dù có độc hại đến đâu.
Khi linh lực của Trần Mặc chạm vào lòng lò, không gian xung đột bỗng chốc biến đổi.
Những bức tường đá bắt đầu tan chảy thành từng dòng ký tự mờ ảo, hiện ra không phải là lịch sử Tà Độc Tông, mà là một dòng thời gian khô cằn, nứt nẻ.
Trần Mặc mở mắt, đôi đồng tử co lại như hai hạt đậu đen.
Hắn nhìn thấy hiện thực: Huyền Vực không phải là thế giới, mà là một xác chết khổng lồ đang thối rữa.
Mảnh vỡ trong tay hắn nóng lên, đốt cháy lòng bàn tay.
Nhưng Trần Mặc không buông ra.
Ngược lại, hắn siết chặt nó, để nỗi đau vật lý giúp hắn giữ lấy ý thức.
Trong không gian méo mó này, mọi thứ đều là ảo ảnh.
Trần Mặc thấy mình đứng trên đỉnh núi tuyết, nơi anh và Tiểu Ngữ đã từng trượt tuyết khi còn nhỏ.
Tiếng cười của cô vang vọng, trong trẻo và ngây thơ.
"Anh ơi, nhìn kìa!" Tiểu Ngữ chỉ tay về phía chân trời, nơi những bông tuyết rơi như mưa.
Trần Mặc bước về phía cô, nhưng bàn chân hắn không chạm đất.
Hắn trôi nổi trong không trung.
Khi hắn cố gắng với tay ra, cơ thể của Tiểu Ngữ bắt đầu tan rã thành những hạt bụi trắng.
Cô quay lại, khuôn mặt không còn nụ cười, mà là sự trống rỗng.
"Đây không phải là em," Trần Mặc thì thầm, giọng nói run rẩy.
"Em không bao giờ cười như vậy trong ký ức thực.
Em luôn lo lắng cho tôi."
Hắn hét lên, linh lực trong cơ thể bùng nổ.
Những hạt bụi trắng bị thổi bay, để lộ ra khung cảnh thật: một vùng đất hoang tàn, nơi những xác chết của các vị thần cũ nằm rải rác, cơ thể họ đã hóa thành đá, nhưng đôi mắt vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào bầu trời đen kịt.
Đây là 'Vực Ký Ức'.
Nơi những ký ức đau khổ bị vứt bỏ.
Và Tiểu Ngữ, người em gái mà hắn誓死 bảo vệ, chính là linh hồn của một trong những vị thần đó.
Cô không phải là người.
Cô là một hiện thân của ký ức, một mảnh vỡ của quá khứ bị lãng quên.
Trần Mặc quỳ xuống, nước mắt chảy dài trên má.
Hắn cảm thấy tim mình vỡ vụn.
Tất cả những hy sinh, những tội ác hắn đã phạm, tất cả chỉ để bảo vệ một ảo ảnh?
Không, không chỉ là ảo ảnh.
Cô là thật, nhưng không phải là con người.
Và sự thật này đau đớn hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
"Ngươi thấy rồi," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
Diệu Không Chân Nhân xuất hiện, áo choàng trắng tinh khôi, không một vết bụi.
Hắn đứng đó, như một vị thần phán xét, nhìn xuống Trần Mặc với ánh mắt đầy thương hại.
"Tình cảm là gốc rễ của đau khổ.
Ngươi đang yêu một cái bóng.
Hãy để nó đi, Trần Mặc.
Hãy để sự quên lãng giải thoát cho cả hai."
Trần Mặc đứng dậy, lau khô nước mắt.
Hắn nhìn Diệu Không, ánh mắt sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Nếu tình cảm là đau khổ, thì tôi sẽ chịu đựng nó.
Vì nếu không có đau khổ, tôi không còn là con người."
Đột nhiên, chiếc lò bắt đầu phun trào.
Một luồng khí đen kịt, mang theo mùi của cái chết và sự lãng quên, cuốn lấy tất cả.
Nó không tấn công bằng sát thương vật lý mà tấn công bằng tâm trí, muốn xóa bỏ ký ức về Timeline Gốc khỏi đầu Trần Mặc để hắn trở về với ảo cảnh an toàn.
Một nhóm trưởng bối của Tà Độc Tông, người đã theo dõi Trần Mặc từ xa, hét lên khi bị luồng khí này nuốt chửng.
Đừng nhìn vào nó!"
Nhưng Trần Mặc không thể ngoảnh đi.
Luồng khí đen ấy đang kéo những ký ức đẹp đẽ nhất của hắn ra khỏi đầu.
Hắn thấy cảnh cha mẹ mình chết, thấy cảnh mình giết hại đồng môn, thấy cảnh Tiểu Ngữ khóc.
Mỗi ký ức bị kéo ra đều để lại một vết rách trong tâm trí hắn.
Lục Trúc vung kiếm, cắt ngang luồng khí đen.
Lưỡi kiếm của cô phát ra ánh sáng bạc, đẩy lùi sự xâm lấn tạm thời.
Cô lao đến bên Trần Mặc, nắm chặt vai hắn.
"Đừng để chúng lấy đi ký ức của ngươi!" cô hét lên, máu từ khóe miệng cô chảy ra do áp lực tâm linh quá lớn.
"Nếu ngươi quên đi nỗi đau, ngươi sẽ quên đi lý do để chiến đấu!
Ngươi sẽ trở thành một con rối trong tay Diệu Không!"
Trần Mặc nhìn vào mắt Lục Trúc.
Trong ánh mắt cô, hắn thấy sự hy sinh.
Cô đang dùng chính linh lực của mình để chống lại luồng khí đen, bảo vệ hắn.
Cô không chỉ là người dẫn đường, cô là người bảo vệ.
Và cô biết rằng, nếu Trần Mặc sống, cô sẽ chết.
"Lục Trúc..." Trần Mặc gọi tên cô, giọng nói nghẹn ngào.
"Đi!" cô hét lên, đẩy hắn về phía trước.
"Bước vào ánh sáng đó!
Đó là lối thoát duy nhất!
Đừng quay lại!"
Trần Mặc muốn giữ cô lại, nhưng luồng khí đen đã bao vây hoàn toàn khu vực.
Hắn nhìn thấy Lục Trúc đứng đó, một mình, đối diện với cả một biển ký ức đen kịt.
Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, đầy sự giải thoát.
"Hãy sống, Trần Mặc.
Hãy sống cho chúng tôi."
Và rồi, cô biến mất trong làn khói đen.
Trần Mặc hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn và phẫn nộ.
Hắn không còn gì để mất.
Hắn bước vào ánh sáng trắng xóa, nơi mà sự thật trần trụi đang chờ đợi.
Âm thanh nổ vang không phải từ bên ngoài mà từ bên trong không gian.
Chiếc lò nổ tung, không bắn ra lửa hay mảnh vỡ, mà bắn ra một ánh sáng trắng xóa cực mạnh – ánh sáng của sự thật trần trụi.
Lớp vỏ bảo vệ của Huyền Vực bị xé toang một góc lớn.
Trần Mặc ngã gục xuống, cơ thể khô khốc, linh lực cạn kiệt, nhưng đôi mắt lại sáng lên một cách đáng sợ.
Hắn nhìn thấy thế giới thật.
Không phải là những tòa tháp cao vút của Thanh Vân Tông, không phải là những cánh đồng xanh mướt của thế gian.
Hắn thấy những chuỗi dữ liệu khổng lồ, những dòng chảy ký ức đang tuôn trào như sông ngòi.
Và ở giữa dòng chảy đó, là hình ảnh của Tiểu Ngữ.
Cô không còn là em gái của hắn.
Cô là một thực thể khổng lồ, cơ thể cô làm bằng những ký ức, đôi mắt cô là những vì sao đang chết dần.
Cô nhìn hắn, và trong ánh mắt đó, Trần Mặc thấy sự thương cảm vô bờ bến.
"Anh đã về," cô nói, giọng nói vang vọng khắp không gian.
"Nhưng anh đã phải trả giá quá đắt."
Trần Mặc đứng dậy, chân hắn run rẩy.
Hắn bước về phía cô, mỗi bước đi đều là một sự dấn thân vào vực thẳm.
"Tôi không hối hận.
Nếu phải hy sinh ký ức để cứu em, tôi sẽ làm.
Nhưng em phải hứa với tôi, em sẽ không bao giờ quên mình là ai."
Tiểu Ngữ lắc đầu, nước mắt cô rơi xuống, hóa thành những giọt mưa bạc.
"Em không thể, anh ơi.
Em là ký ức.
Và ký ức luôn bị lãng quên.
Đó là định mệnh của chúng ta."
Trần Mặc nắm chặt tay cô.
Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị hút cạn, nhưng hắn không buông ra.
Hắn sẽ giữ lấy cô, dù chỉ là trong khoảnh khắc cuối cùng.
Trần Mặc đứng giữa đống đổ nát, hít một hơi thật sâu.
Không khí trong mũi hắn lúc này không còn mùi thuốc luyện hay mùi mốc meo, mà là mùi của mưa máu và hơi thở của một thế giới thật.
Nhưng ngay khi hắn định lên tiếng, một giọng nói trầm đục, không đến từ miệng mà vọng ra từ khắp nơi trong đầu mọi người hiện diện vang lên: *"Cảm ơn ngươi đã thức tỉnh, Trần Mặc.
Nhưng ngươi có biết, ai là người đã tạo ra Vực Ký Ức này không?"*
Trần Mặc ngẩng đầu lên, nhìn vào bầu trời đen kịt đang nứt toác ra.
Một khuôn mặt khổng lồ, giống hệt khuôn mặt của chính hắn, hiện ra từ trong đám mây.
Nó mỉm cười, và nụ cười đó chứa đựng cả sự tàn khốc và thương cảm.
*"Ta là ngươi.
Và ngươi là ta.
Chào mừng trở về, Vị Thần Của Sự Lãng Quên."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận