Chương 17

Chương 17 — Vực Ký Cạn Nguồn

Trần Mặc mở mắt, nhưng thị giác của hắn không đón nhận ánh sáng ngay lập tức.

Thay vào đó, một mùi hương nồng nàn, ngọt ngào đến mức gây nôn nao tràn vào khứu giác.

Đó không phải là mùi hoa cỏ, mà là mùi của thời gian đã thiu rữa, của những ký ức bị ép chặt vào trong hốc mũi.

Hắn đứng dậy, bàn chân trần chạm xuống mặt đất lạnh lẽo.

Không phải đáGranite thô ráp của phòng giam, mà là ngọc trắng tinh khôi, phản chiếu lại hình ảnh một con người gầy gò, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và đau đớn.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Thanh kiếm gãy vẫn còn đó, lưỡi kiếm rỉ máu, dính đầy bùn đất từ thế giới ảo刚才.

Linh lực trong kinh mạch hắn đang cuồng nộ, xung đột dữ dội giữa nguyên lực tạp nham của Luyện Khí tầng 1 và luồng khí cổ xưa, thuần khiết đến mức đáng sợ đang thẩm thấu từ dưới nền ngọc.

Cảm giác này giống như uống rượu độc để rửa ruột.

Hắn nghiến răng, cố gắng điều hòa hô hấp, nhưng mỗi hơi thở đều mang theo vị "quá khứ".

"Ngươi đã thức tỉnh."

Một giọng nói nữ tính, thanh tao nhưng lạnh như băng giá vang lên từ phía sau.

Trần Mặc không quay lại, nhưng cơ bắp trên lưng hắn cứng đờ.

Hắn biết bước chân của người đó.

Nhẹ, không tiếng động, nhưng mỗi bước đi đều như đóng đinh vào không gian xung quanh.

Nữ tử đó bước ra từ bóng tối, áo bào trắng muốt không một chút bụi trần, tương phản hoàn toàn với vẻ ngoài tàn tạ của Trần Mặc.

Ánh mắt cô ta quét qua hắn, không phải sự thù hận, mà là sự quan sát của một nhà khoa học đang nhìn một con chuột trong mê cung.

Cô ta dừng lại trước mặt hắn, ngón tay thon dài khẽ chạm vào vầng trán lạnh toát của hắn.

"Ngươi nghĩ mình đã thoát ra được khỏi cạm bẫy của Thanh Vân Tông," Lục Trúc mỉm cười, nụ cười đó chứa đựng một sự mỉa mai sâu thẳm.

"Nhưng ngươi chỉ mới bước từ một nhà tù sang một nhà tù khác.

Nơi này là Độ Ngộ Thành, trung tâm của 'Chân Lý'.

Và ở đây, sự thật là thứ độc hại nhất."

Trần Mặc gạt tay cô ta ra, lực đạo không lớn, nhưng đủ để khiến Lục Trúc lùi lại nửa bước.

Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy của cô ta, nơi ẩn giấu những bí mật mà hắn chưa từng hiểu rõ.

"Nếu đây là nhà tù, thì ai là người giam cầm chúng ta?

Hay chính chúng ta đang tự giam mình trong những ký ức giả tạo?"

Lục Trúc nhếch mép, ánh mắt cô ta lướt về phía trung tâm quảng trường.

"Đó là câu hỏi sai lầm.

Không có ai giam cầm.

Chỉ có sự lựa chọn.

Và ngươi, Trần Mặc, vừa chọn con đường đau đớn nhất."

Hắn theo ánh mắt của cô ta.

Ở trung tâm quảng trường, một khối lập thể khổng lồ bằng tinh thể đen đang lơ lửng.

Nó không phát ra ánh sáng, mà lại hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

Đó là một "Gian Cổ" – vết nứt trong lớp vỏ thực tại.

Trần Mặc cảm thấy tim mình đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thu hút kỳ lạ.

Khối tinh thể đó giống như trái tim của thế giới này, và nó đang đập, chậm chạp, nặng nề, như tiếng thở dài của một vị thần sắp chết.

"Đó là Vực Ký Ức," Lục Trúc giải thích, giọng nói thấp xuống, mang theo một chút run rẩy hiếm thấy.

"Nó chứa đựng tất cả những ký ức mà Thanh Vân Tông đã tước đoạt.

Những đau khổ, những tội lỗi, những tình yêu bị lãng quên.

Diệu Không Chân Nhân tin rằng nếu loại bỏ chúng, thế giới sẽ vĩnh cửu hòa bình.

Nhưng ngươi biết điều gì xảy ra khi ngươi bước vào đó không?"

Trần Mặc không trả lời.

Hắn cảm thấy luồng linh lực trong cơ thể mình đang bị hút mạnh mẽ về phía khối tinh thể.

Hắn nhớ đến Tiểu Ngữ.

Cô gái với đôi mắt sao đang chết dần.

Cô là ký ức.

Và ký ức luôn bị lãng quên.

Nếu hắn muốn cứu cô, hắn phải phá vỡ cái lồng kính này.

Dù biết rằng bên ngoài lồng kính có thể là vực thẳm.

Hắn bước về phía trước.

Mỗi bước chân đều làm rung chuyển nền ngọc trắng.

Lục Trúc không ngăn cản, cô ta chỉ đứng đó, nhìn hắn với ánh mắt phức tạp, như thể đang chờ đợi một bi kịch tất yếu.

"Ngươi đang đi vào cạm bẫy của chính bản thân mình, Trần Mặc.

Chân lý không phải là thứ để phá vỡ, nó là thứ để chấp nhận."

"Chấp nhận sự dối trá ư?" Trần Mặc hỏi, giọng nói khàn đặc.

Hắn giơ thanh kiếm gãy lên, mặc dù hắn biết thanh kiếm này vô dụng trước một thực thể bằng ký ức.

"Tôi không chấp nhận."

Hắn lao về phía trung tâm.

Không phải chạy, mà là lao xuống, như một viên đạn bắn vào lòng đất.

Khi hắn tiếp cận khối tinh thể đen, không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những bức tường ngọc trắng bắt đầu tan biến, thay vào đó là những màn hình ảo giác.

Hắn thấy những cảnh tượng từ quá khứ: một trận chiến khốc liệt, máu nhuộm đỏ trời; một đứa trẻ khóc声中 tìm kiếm cha mẹ; một cặp tình nhân chia tay trong nước mắt.

Tất cả những hình ảnh đó quay cuồng xung quanh hắn, tấn công vào giác quan, vào tâm trí.

Áp lực tâm linh ghê gớm đè nặng lên vai hắn.

Đây không phải là đòn tấn công bằng linh lực, mà là bằng cảm xúc.

Những ký ức đau khổ của hàng triệu người đang đổ vào đầu hắn.

Hắn cảm thấy đau đớn, không phải trên cơ thể, mà trong linh hồn.

Hắn nhớ lại ngày mẹ mình chết, ngày cha mình bỏ đi, ngày Tiểu Ngữ bị bắt.

Những vết thương cũ mở ra, rỉ máu tâm can.

"Chịu đựng!" Hắn gầm lên, nghiến răng đến mức răng cạo vào nhau.

Hắn không để cho những ký ức đó nhấn chìm mình.

Hắn dùng chúng như nhiên liệu.

Hắn nhớ rõ mục đích của mình.

Cứu Tiểu Ngữ.

Dù phải hy sinh chính mình.

Khối tinh thể đen phản ứng lại.

Nó co rút lại, giống như một vết nứt trên gương vỡ.

Mỗi lần co rút, không gian xung quanh lại bị xói mòn thêm.

Trần Mặc thấy cơ thể mình bắt đầu mờ đi, linh lực trong kinh mạch bị hút cạn kiệt.

Hắn đang trở thành một phần của ký ức, hòa tan vào dòng chảy thời gian.

"Ngươi điên rồi!" Một giọng nữ khác vang lên, đầy hoảng loạn.

Nàng đứng ở rìa quảng trường, tay run rẩy, linh lực của nàng cũng đang bị kéo về phía trung tâm.

Cơ thể nàng dần trở nên trong suốt, như thể đang biến mất khỏi thực tại.

"Chàng phá hủy Gian Cổ, chàng đang phá vỡ chân lý!

Mọi người sẽ nhớ lại nỗi đau, họ sẽ sụp đổ!

Thế giới này sẽ tan rã!"

Trần Mặc quay đầu lại, nhìn Hoa Lâm.

Ánh mắt nàng đầy nước mắt, nhưng không phải vì thương cảm cho hắn, mà vì sợ hãi cho chính sự tồn tại của mình.

Nàng là một phần của ảo giác, một linh hồn bị trục xuất đang sống trong ảo tưởng về hạnh phúc.

Nếu hắn phá vỡ ảo giác, nàng sẽ phải đối mặt với sự thật tàn khốc: nàng không có quá khứ, nàng không có tương lai, nàng chỉ là một mảnh vỡ ký ức.

"Đau đớn là bằng chứng của sự sống, Hoa Lâm," Trần Mặc nói, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian méo mó.

"Một thế giới không có đau đớn là một thế giới chết.

Và tôi không muốn sống trong thế giới chết."

Hắn quay lại, đưa thanh kiếm gãy đâm thẳng vào trung tâm khối tinh thể đen.

Không có tiếng kim loại va chạm.

Chỉ có một âm thanh rên rỉ, như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Lưỡi kiếm xuyên qua lớp vỏ tinh thể, chạm vào lõi bên trong.

Khoảnh khắc đó, thời gian dừng lại.

Trần Mặc cảm thấy một lực lượng khủng khiếp đang bùng nổ từ bên trong.

Không phải linh lực, mà là "Sự Thật".

Những ảo giác về thiên đường, về hòa bình vĩnh cửu, về một thế giới không có ký ức, bắt đầu tan biến như sương mai dưới ánh nắng.

Những bức tường ngọc trắng vỡ vụn, rơi xuống thành những mảnh vụn vô nghĩa.

Những cư dân trong quảng trường, những linh hồn bị trục xuất, bắt đầu gào thét.

Họ nhớ lại.

Họ nhớ lại những tội lỗi mình đã phạm, những người mình đã hại, những nỗi đau mình đã gây ra.

Không phải chết, mà là tỉnh thức.

Và sự tỉnh thức đó là đau đớn nhất.

Trần Mặc đứng giữa cơn bão sự thật, cơ thể hắn đang bị xé toạc.

Linh lực của hắn cạn kiệt hoàn toàn, nhưng hắn không cảm thấy mệt mỏi.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Hắn đã làm được điều mà Diệu Không Chân Nhân không bao giờ dám làm.

Hắn đã phá vỡ cái lồng kính.

Nhưng rồi, một bóng đen khổng lồ xuất hiện từ phía sau khối tinh thể vỡ.

Đó không phải là một con quái vật, mà là một bóng người, cao lớn, mặc áo bào đen.

Diệu Không Chân Nhân.

Hắn không hề giận dữ, không hề tức giận.

Hắn chỉ nhìn Trần Mặc với ánh mắt thương cảm, như thể đang nhìn một đứa trẻ ngây thơ vừa làm vỡ đồ chơi yêu quý.

"Ngươi đã giải phóng họ khỏi ảo giác," Diệu Không Chân Nhân nói, giọng nói trầm ấm, lan tỏa khắp không gian.

"Nhưng ngươi có biết, điều gì sẽ xảy ra khi họ nhớ lại tất cả?

Chiến tranh sẽ bùng nổ.

Giết chóc sẽ trở lại.

Hate sẽ lan truyền.

Ngươi vừa ném thế giới này vào địa ngục."

Trần Mặc khạc ra một ngụm máu, nhưng hắn vẫn đứng vững.

"Thà sống trong địa ngục với sự thật, còn hơn chết trong thiên đường với dối trá."

Diệu Không Chân Nhân lắc đầu.

"Sự thật không phải lúc nào cũng tốt đẹp.

Đôi khi, nó là thứ độc hại nhất.

Và ngươi, Trần Mặc, ngươi chính là chất độc đó."

Hắn giơ tay lên, một luồng khí đen kịt, dày đặc như mực, bắt đầu bao trùm lấy Trần Mặc.

Đó không phải là công kích, mà là sự xóa bỏ.

Hắn muốn xóa bỏ Trần Mặc khỏi ký ức của thế giới.

Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang tan biến.

Nhưng trước khi hắn hoàn toàn biến mất, hắn nhìn thấy một tia sáng le lói từ phía xa.

Đó không phải là mặt trời của Huyền Vực.

Đó là một vết nứt, một cánh cửa dẫn vào trung tâm thế giới.

Và ở đó, hắn thấy bóng dáng của Tiểu Ngữ.

Cô đang chờ đợi hắn.

"Lớp vỏ đã tan," một giọng nói vang lên, không rõ từ đâu, có thể là từ trong đầu hắn, có thể là từ chính thế giới này.

"Ký ức Xưa thức tỉnh.

Nhưng liệu có ai còn nhớ đến ngươi, khi cả thế giới vừa mới sinh ra lần đầu tiên?"

Trần Mặc mỉm cười, một nụ cười chua chát nhưng tự do.

Hắn nhắm mắt lại, để cho sự thật cuốn trôi mình.

Hắn không sợ bị lãng quên.

Vì trong khoảnh khắc cuối cùng này, hắn đã nhớ lại tất cả.

Và đó là đủ.

Hắn rơi xuống vực thẳm, nơi ký ức và thực tại hòa làm một.

Và ở đáy vực, một cánh cửa đang mở ra, mời gọi hắn bước vào một thế giới mới, một thế giới mà ở đó, anh sẽ không còn là con rối, mà là người viết nên số phận.

Nhưng cái giá phải trả là gì?

Hắn sẽ không bao giờ biết, cho đến khi hắn bước qua cánh cửa đó.

Và khi hắn rơi, hắn nghe thấy tiếng cười của Lục Trúc.

Tiếng cười đó vang vọng trong bóng tối, như một lời nguyền, hoặc có thể là một lời hứa hẹn.

"Chào mừng trở về, Vị Thần Của Sự Lãng Quên.

Cuộc chơi mới vừa bắt đầu."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập