Chương 18

Chân Trần Mặc không chạm đất.

Hắn trôi nổi trên một bề mặt lỏng lẻo, nơi không gian và thời gian đã bị xé toạc thành những sợi chỉ rối bời.

Đây không phải là mặt đất, mà là dòng chảy của ký ức.

Mỗi bước đi đều khiến những mảnh vỡ quá khứ bắn ra như tia lửa điện, chập chờn trong bóng tối dày đặc.

Trần Mặc nín thở.

Trong Vực Ký, hô hấp là hành vi tham lam.

Hít vào, ngươi sẽ hút lấy linh hồn và ký ức của kẻ yếu; thở ra, ngươi sẽ thải ra sự tồn tại của chính mình, trở thành mồi ngon cho những thực thể vô hình đang rình rập trong bóng tối.

Xung quanh hắn, không khí ngột ngạt với mùi hương của cũ kỹ và mục rữa.

Những đệ tử môn phái Vân Ẩn, những kẻ vừa bị cuốn vào dòng xoáy không gian này, đang quằn quại trong hoảng loạn tột độ.

Họ là những thiếu niên đầy kiêu hãnh, tin rằng mình đang bước vào một洞天 tiên cảnh (động tiên cảnh) phong phú về linh lực.

Nhưng thực tế, linh lực ở đây không nuôi dưỡng thân thể, mà ăn mòn trí nhớ.

"Mọi người đừng sợ!

Đây là cơ hội đột phá!"

Một tiếng gào thét vang lên, phá vỡ sự im lặng chết chóc.

Đó là Lâm Tiêu, một đệ tử ngoại môn của Vân Ẩn, ánh mắt đỏ ngầu vì tham lam và sợ hãi.

Hắn giơ tay lên, cố gắng hấp thụ những luồng khí đen kịt đang lơ lửng.

Nhiều linh lực đến mức khó tin!

Ai còn đứng yên thì là ngu ngốc!"

Trần Mặc lạnh lùng nhìn hắn.

Hắn thấy rõ những mạch máu trên trán Lâm Tiêu đang phồng lên, đen ngòm như mực tàu.那不是 linh lực, đó là độc tố của sự lãng quên.

Khi Lâm Tiêu hít sâu, một phần ký ức về tuổi thơ của hắn tan biến vào không trung, thay thế bằng một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo.

Nhưng hắn không dừng lại.

Tham lam đã làm mù quáng lý trí, biến hắn thành một con rối đang tự chặt đứt dây điều khiển của chính mình.

Trần Mặc siết chặt tay.

Trong lòng bàn tay, một vết sẹo cũ đau nhói lên.

Đó là dấu hiệu của "Ký Ức Xưa" đang thức tỉnh.

Hắn biết mình không thể cứu họ.

Trong thế giới này, sự đồng cảm là thứ xa xỉ nhất, và cũng là thứ nguy hiểm nhất.

Hắn chỉ có một mục tiêu: đi sâu vào trung tâm, nơi Tiểu Ngữ đang chờ đợi.

Nếu hắn chậm trễ, cô gái ấy sẽ bị hòa tan vào dòng chảy vô tận, trở thành một phần của nền tảng thế giới, vĩnh viễn mất đi ý thức cá nhân.

Hắn bước tiếp, lướt qua những bóng hình đang quằn quại.

Một đệ tử Vân Ẩn khác, mặt mày tái nhợt, run rẩy gọi tên cha mẹ mình.

Nhưng giọng nói của hắn ngày càng yếu ớt, cho đến khi đôi mắt mở to, trống rỗng, không còn nhận ra bất kỳ ai.

Hắn ngã xuống, cơ thể tan rã thành những hạt bụi sáng, hòa vào dòng chảy.

Trần Mặc không nhìn lại.

Nước mắt là thứ không có giá trị ở đây.

Chỉ có hành động mới có ý nghĩa.

***

Trước mặt Trần Mặc, dòng chảy ký ức dừng lại, nhường chỗ cho một vực thẳm sâu不见 đáy.

Tại mép vực, một bức tường khổng lồ sừng sững.

Nó không được xây bằng đá hay kim loại, mà bằng xương.

Hàng triệu, hàng tỷ đốt sống, xương sọ, xương tay, xương chân của các vị tiên tổ, thần linh, và những kẻ đã từng tồn tại trước thời đại này, được ghép lại với nhau bởi một thứ chất keo màu đỏ thẫm, khô cứng như máu đông.

Đây là "Màng Bảo Hộ".

Lớp vỏ duy nhất ngăn chặn Huyền Vực sụp đổ vào trong Vực Ký.

Trần Mặc đứng trước bức tường xương, cảm nhận được một áp lực tâm lý nặng nề.

Mỗi chiếc xương đều mang theo một tiếng than van, một nỗi đau, một niềm vui bị đóng băng.

Chúng là những ký ức bị trục xuất, những linh hồn không thể siêu thoát, bị bắt làm gạch đá để xây dựng nên trật tự giả tạo của thế giới bên ngoài.

Diệu Không Chân Nhân đã gọi đây là "Thiên Đường Vĩnh Cửu", nơi không có đau khổ vì không có ký ức.

Nhưng Trần Mặc thấy rõ sự thật tàn khốc: đó là một nhà tù của sự vô cảm.

Bức tường đang bị rỉ sét.

Những vết nứt nhỏ li ti chạy dọc theo các khớp xương, từ đó rỉ ra một thứ dịch lỏng đen kịt, hôi thối.

Đó là sự phân hủy của chính trật tự này.

Khi lớp vỏ yếu đi, ký ức của những kẻ bị giam cầm bên trong sẽ tràn ra, làm nhiễm độc thế giới bên ngoài.

Trần Mặc rút thanh kiếm đơn giản từ lưng.

Kiếm không phát sáng, không có hào quang.

Nó chỉ là một mảnh sắt lạnh lẽo, đã được hắn tôi luyện bằng chính máu và nước mắt của mình.

Hắn đưa kiếm ra, chạm nhẹ vào một đốt sống gần nhất.

*Crack.*

Một âm thanh nhỏ vang lên, nhưng vang vọng như sấm sét trong không gian tĩnh lặng.

Đốt sống vỡ ra.

Từ bên trong, một luồng khí trắng xóa phụt ra, mang theo hình ảnh của một người mẹ đang hát ru con, một người lính đang nhìn vợ lần cuối, một đứa trẻ đang cười đùa.

Những ký ức đó đẹp đẽ, thuần khiết, nhưng cũng đầy đau thương.

Chúng là nhân tính.

Là thứ Diệu Không Chân Nhân muốn xóa bỏ.

Trần Mặc nhắm mắt, cảm nhận dòng chảy ký ức va vào ý thức.

Hắn không đẩy chúng đi.

Hắn để chúng xâm nhập.

Nỗi đau của người khác trở thành nỗi đau của hắn.

Sự mất mát của họ trở thành mất mát của hắn.

Đây là cách hắn phá vỡ lớp vỏ.

Không phải bằng sức mạnh bạo lực, mà bằng sự đồng cảm tuyệt đối.

Hắn đang trở thành một phần của bức tường, để từ bên trong, làm nó sụp đổ.

"Ngươi đang làm gì?"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.

Lục Trúc xuất hiện, bóng dáng mảnh khảnh nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao.

Hắn đứng cách Trần Mặc mười bước chân, tay đặt lên chuôi kiếm, nhưng không rút ra.

"Ta đang cứu thế giới này khỏi sự chết chóc giả tạo," Trần Mặc đáp, giọng nói trầm thấp, vang vọng trong không gian kín mít.

"Ngươi đang giết chết nó," Lục Trúc sửa lại, bước đến gần hơn.

"Lớp vỏ này duy trì sự sống của hàng triệu người.

Nếu nó vỡ, Vực Ký sẽ nuốt chửng tất cả.

Ngươi nghĩ mình là anh hùng, nhưng ngươi chỉ là một kẻ hủy diệt."

"Thiên đường không có ký ức là địa ngục," Trần Mặc nói, không nhìn lại.

"Và địa ngục có ký ức còn hơn là không tồn tại."

Lục Trúc im lặng.

Hắn nhìn vào bức tường xương, thấy những vết nứt lan rộng hơn dưới áp lực của thanh kiếm Trần Mặc.

Trong mắt hắn, một sự mâu thuẫn dữ dội đang diễn ra.

Hắn muốn lật đổ Thanh Vân Tông, muốn phá vỡ trật tự cũ.

Nhưng liệu hắn có dám phá vỡ chính nền tảng của sự tồn tại?

Hắn nhìn Trần Mặc, thấy sự kiên định tuyệt đối trong dáng đứng của người đàn ông này.

Một sự kiên định không cần lời giải thích.

"Tiểu Ngữ..." Lục Trúc thì thầm, như một lời cầu nguyện, hoặc một lời nguyền.

Trần Mặc gật đầu.

"Cô ấy đang chờ ta.

Và ta sẽ đưa cô ấy về, dù phải đốt cháy cả thế giới này."

**

Trần Mặc bước qua ngọn lửa đen.

Nỗi đau xé toạc cơ thể hắn, nhưng ý thức lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Hắn đã đến trung tâm vực thẳm.

Ở đây, không có không gian, không có thời gian.

Chỉ có một thực thể khổng lồ, bao trùm lấy mọi thứ.

Nó không có hình dạng cố định, mà là một bức tường vô tận của những khuôn mặt.

Hàng triệu khuôn mặt, đang cười, đang khóc, đang gào thét, đang im lặng.

Đó là vị Thần Tể, người cai quản Huyền Vực, người duy trì trật tự bằng cách triệt tiêu ký ức.

"Ngươi là ai?"

Giọng nói của Thần Tể vang lên, không từ một điểm cụ thể, mà từ chính những khuôn mặt trên bức tường.

Nó vang vọng trong đầu Trần Mặc, lay động đến tận xương tủy.

"Một trong số những Ký Ức Xưa bị trục xuất?

Hay một kẻ xâm lược mới?"

Trần Mặc nhìn lên, đôi mắt lạnh lùng như băng giá.

Hắn không dùng linh lực, không dùng nguyên lực.

Hắn dùng "Sự Nhẫn".

Sự nhẫn nại của một người đã chịu đựng quá nhiều đau khổ, sự nhẫn nại của một người đã nhìn thấy quá nhiều sự thật tàn khốc.

"Ta là Trần Mặc," hắn nói, giọng bình thản, như đang nói chuyện với một người bạn cũ.

"Và ta đến đây để lấy lại thứ thuộc về ta."

Thần Tể cười.

Những khuôn mặt trên bức tường cũng cười, một nụ cười đầy mỉa mai và bi thương.

"Thứ thuộc về ngươi?

Ngươi là gì?

Một con rối?

Một con vật nuôi?

Ngươi nghĩ mình có quyền thách thức trật tự vĩnh cửu?"

"Ta không thách thức trật tự," Trần Mặc đáp, bước tới, mỗi bước chân đều khiến bức tường khuôn mặt rung chuyển.

"Ta thách thức sự dối trá.

Ngươi gọi đây là thiên đường, nhưng đây chỉ là một nhà tù của sự lãng quên.

Và ta sẽ phá vỡ nó."

Hắn giơ thanh kiếm lên.

Kiếm không hướng về Thần Tể, mà hướng về chính tim mình.

"Để cứu cô ấy, ta phải hy sinh thứ mình trân trọng nhất," Trần Mặc nói, mắt nhìn vào một khuôn mặt đang khóc trên bức tường.

Đó là khuôn mặt của Tiểu Ngữ, trong ký ức của chính hắn.

"Và thứ đó, là ký ức về cô ấy."

Hắn đâm kiếm vào tim mình.

Không có máu chảy ra.

Chỉ có ánh sáng trắng, thuần khiết, bắn ra từ vết thương.

Những ký ức đẹp đẽ nhất của Trần Mặc về Tiểu Ngữ – những buổi sáng nắng ấm, những nụ cười rạng rỡ, những lời thì thầm đầy yêu thương – tất cả đều tan biến vào không trung, hòa vào bức tường khuôn mặt.

Hắn đang tự xóa bỏ chính mình, để đổi lấy sự tự do cho cô ấy.

Thần Tể ngừng cười.

Bức tường khuôn mặt bắt đầu nứt vỡ.

Những khuôn mặt bắt đầu rơi xuống, tan rã thành bụi.

điên rồi," Thần Tể nói, giọng nói lần đầu tiên lộ ra sự sợ hãi.

"Nếu ngươi xóa bỏ ký ức về cô ấy, cô ấy sẽ không còn tồn tại trong tâm trí ngươi.

Và nếu cô ấy không còn được nhớ đến, cô ấy sẽ biến mất khỏi thực tại."

"Không," Trần Mặc mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng tự do.

"Cô ấy sẽ tồn tại trong thực tại, không phải trong ký ức của ta.

Và đó mới là sự tự do thực sự."

***

Lớp vỏ bảo vệ tan vỡ hoàn toàn.

Ánh sáng trắng không biến mất, mà hóa thành một làn sương mù xám xịt, bao trùm lấy toàn bộ Vực Ký.

Tiếng cười của các đệ tử, tiếng gào thét của Thần Tể, tất cả đều im bặt.

Chỉ còn lại tiếng gió rít qua những đống đổ nát của quá khứ, như một bản nhạc tang chế cho một kỷ nguyên đã kết thúc.

Trần Mặc đứng đó.

Cơ thể hắn đã không còn hình dạng rõ ràng, chỉ còn là một bóng mờ, dần tan biến vào làn sương.

Hắn không còn cảm thấy đau đớn, không còn cảm thấy sợ hãi.

Hắn cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng rồi, một cảm giác lạ lùng xuất hiện.

Trong đầu hắn, nơi những ký ức về Tiểu Ngữ từng ngự trị, giờ đây là một khoảng trống trống rỗng.

Nhưng trong khoảng trống đó, một giọng nói vang lên.

Không phải giọng của Thần Tể, không phải giọng của Lục Trúc.

Đó là giọng của chính Tiểu Ngữ.

"Anh đã quên em rồi sao?"

Trần Mặc cố gắng mở mắt, nhưng thị giác của hắn đã mờ đi.

Hắn cố gắng nói, nhưng giọng nói của hắn đã biến mất.

Hắn chỉ có thể cảm nhận, bằng trực giác sâu thẳm nhất của linh hồn.

Hắn nhớ ra.

Tiểu Ngữ không phải là một con người bình thường.

Cô ấy là "Ký Ức Xưa" duy nhất còn sót lại.

Và anh, Trần Mặc, không phải là người bảo vệ cô ấy.

Anh chính là chiếc lồng giam giữ cô ấy.

Bằng cách xóa bỏ ký ức về cô ấy, anh đã không giải phóng cô ấy.

Anh đã giải phóng chính mình khỏi sự kiểm soát của cô ấy.

Và giờ, cô ấy đang đứng trước mặt anh, trong làn sương xám.

Cô ấy không còn là cô bé ngây thơ.

Cô ấy là một thực thể cổ xưa, mắt đen láy, không có đồng tử, nhìn anh với một ánh mắt đầy bí ẩn và nguy hiểm.

"Chào mừng trở về, người anh yêu dấu," cô ấy nói, giọng nói vang vọng khắp Vực Ký.

"Bây giờ, chúng ta có thể bắt đầu lại từ đầu."

Trần Mặc muốn hét lên, nhưng hắn không thể.

Hắn nhận ra rằng, cuộc chơi mới vừa bắt đầu.

Và lần này, anh không còn là người chơi.

Anh là quân cờ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập