Chương 19
Trần Mặc đứng sững sờ, đôi mắt đen sẫm như hai vực thẳm nhỏ, phản chiếu lại hình bóng của "Tiểu Ngữ" — hay chính xác hơn, là thực thể ký ức đang mặc lấy vỏ bọc của người em gái hắn yêu thương.
Giọng nói ấy, ngọt ngào nhưng lạnh lẽo như băng ngàn năm, vang lên trong đầu hắn, xé toạc lớp phòng thủ tinh thần vốn dĩ đã mong manh.
"Anh là chiếc lồng," cô nói, môi không cử động, nhưng âm thanh lại trực tiếp in vào linh hồn hắn.
"Và em là tù nhân.
Giờ thì, mở cửa ra đi, Trần Mặc."
Hắn cố gắng cử động ngón tay, nhưng cơ thể hắn đã không còn thuộc về mình.
Linh lực trong kinh mạch đang đảo lộn, chảy ngược lại như máu bị đông đặc rồi tan chảy.
Hắn cảm thấy sự tồn tại của mình đang bị bào mòn, từng chút một, bị hòa tan vào làn sương xám kia.
Đó không phải là cái chết thông thường, mà là sự xóa sổ.
Hắn sẽ trở thành một phần của Vực Ký, một ký ức vô danh, trôi nổi mãi mãi trong dòng chảy thời gian chết chóc.
Nhưng rồi, một tia sáng lóe lên trong tâm trí hắn.
Không phải hy vọng, mà là sự phẫn nộ thuần khiết.
Hắn đã chấp nhận hy sinh tất cả để cứu cô, để cứu thế giới này khỏi "Chân Lý" giả tạo của Diệu Không Chân Nhân.
Hắn đã sẵn sàng trở thành tội nhân, sẵn sàng quên đi tất cả để đổi lấy sự sống cho người em gái duy nhất còn sót lại.
Nhưng giờ đây, cô ta — hay thứ gì đó đang dùng hình hài cô ta — đang coi sự hy sinh đó như một trò đùa, như một rào cản cần phải phá vỡ.
Trần Mặc hít một hơi sâu.
Không khí vào phổi lạnh buốt, cào xé những phế nang yếu ớt.
Hắn cảm nhận được sự khác biệt giữa "Chân Lý" ấm áp, giả tạo mà thế giới Huyền Vực đang sống, và cái lạnh lẽo, khắc nghiệt của thực tại.
Hắn không do dự.
Nếu hắn là chiếc lồng, thì hắn sẽ tự phá vỡ nó.
Nếu hắn là quân cờ, hắn sẽ nhảy khỏi bàn cờ.
Bước chân thứ nhất của hắn dẫm lên mặt đất.
Không phải là bước lùi, chạy trốn khỏi nỗi kinh hoàng, mà là một cú hích thẳng vào trung tâm của thực tại đang sụp đổ.
Linh lực trong cơ thể hắn, vốn dĩ chỉ ở tầng thứ nhất của cảnh giới Luyện Khí, bỗng dưng bùng lên.
Nó không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng nó kiên quyết.
Nó là ý chí của một con người từ chối bị định đoạt.
Hắn bước vào làn sương.
**
Căng thẳng trong không khí lên đến cực điểm.
Dòng ký ức chết bắt đầu xâm nhập vào nhận thức của Trần Mặc, không còn là những hình ảnh rời rạc, mà là một cơn lũ dữ dội.
Hắn không chỉ thấy hình ảnh thế giới sụp đổ, mà còn cảm nhận được sự phản kháng dữ dội của "Chân Lý".
Những ảo ảnh xuất hiện, hiện thân là các vị thần cổ xưa, những tiên nhân đã từng cai trị Huyền Vực.
Chúng không còn vẻ đẹp hoàn hảo, mà là những quái vật扭曲, với khuôn mặt méo mó vì đau khổ và giận dữ.
Chúng quát mắng hắn, gọi hắn là kẻ phá hoại, là kẻ ngoại lai, là con sâu bọ dám desafiar trật tự vĩnh cửu.
"Ta là Diệu Không!" một ảo ảnh lớn lao, với đôi mắt trắng bệch, không có đồng tử, gầm lên.
"Ta đã thanh lọc thế giới này khỏi sự ô uế của cảm xúc!
Anh dám can đảm mang lại nỗi đau cho nhân loại sao, Trần Mặc?"
Trần Mặc quỳ xuống, hai tay ôm đầu.
Linh lực trong cơ thể hắn đang bị xé toạc.
Hắn cảm thấy như có hàng ngàn lưỡi dao cứa vào não bộ.
Những ký ức của hắn, những ký ức của Tiểu Ngữ, những ký ức của cả thế giới, đang va chạm, xung đột, tạo ra một cơn bão tâm linh dữ dội.
Hắn nhìn thấy Tiểu Ngữ, nhưng lần này, cô ấy không còn là cô bé ngây thơ.
Cô ấy là một nữ thần chết chóc, cầm trên tay một thanh kiếm bằng xương, mắt đen láy nhìn hắn với sự thù hận.
"Anh đã hứa sẽ bảo vệ em," cô ấy nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông tang.
"Nhưng anh lại giam cầm em trong ký ức của anh.
Anh ích kỷ!
Anh chỉ muốn em thuộc về anh, ngay cả khi em đã chết!"
Lời nói đó như một nhát kiếm đâm thẳng vào tim Trần Mặc.
Hắn nhận ra sự thật tàn khốc.
Hắn không cứu Tiểu Ngữ vì tình yêu.
Hắn cứu cô ấy vì sở hữu.
Hắn sợ sự mất mát, sợ cô đơn, nên hắn đã biến cô ấy thành một phần của mình, một ký ức không thể xóa nhòa.
Và giờ, khi hắn cố gắng phá vỡ sự giam cầm đó, hắn đang đối mặt với hậu quả của chính sự ích kỷ của mình.
Nhưng trong cơn đau đớn tột cùng, một sự giác ngộ bất ngờ xuất hiện.
Hắn nhận ra rằng, tình yêu không phải là sở hữu.
Tình yêu là sự buông bỏ.
Để cứu Tiểu Ngữ, hắn phải buông bỏ cô ấy.
Để cứu thế giới, hắn phải chấp nhận sự hỗn loạn, chấp nhận nỗi đau, chấp nhận rằng con người là những sinh vật bất toàn, với những ký ức đầy rẫy sai lầm và hối tiếc.
Hắn đứng dậy.
Đôi mắt hắn không còn sợ hãi, mà tràn đầy một sự bình tĩnh đáng sợ.
Linh lực trong cơ thể hắn, vốn dĩ yếu ớt, bỗng dưng trở nên ổn định.
Hắn không còn chống lại dòng ký ức, mà hòa nhập vào nó.
Hắn chấp nhận nỗi đau, chấp nhận sự mất mát, chấp nhận rằng hắn là một kẻ tội lỗi.
"Ta không phải là kẻ phá hoại," Trần Mặc nói, giọng nói vang lên trong sự im lặng tuyệt đối của đại sảnh sách cháy.
"Ta là người mang lại sự thật.
Và sự thật, dù đau đớn, vẫn là thứ duy nhất có thể cứu rỗi chúng ta."
**
Khói bụi của vụ nổ thời gian dần lắng xuống.
Đại sảnh sách cháy đã biến mất.
Vực Ký Cạn Nguồn giờ đây là một khoảng trống trắng xóa, không có biên giới, không có trọng lực.
Trần Mặc không còn nằm ở đó, không còn trên mặt đất hay trong không khí.
Cơ thể hắn đã tan biến hoàn toàn, hòa nhập vào thực tại mới.
Chỉ còn lại một tảng đá duy nhất, nổi lơ lửng trong khoảng không trắng xóa.
Trên tảng đá đó, khắc một dòng chữ, mờ nhạt nhưng rõ ràng, dường như mới được viết nên vài giây trước đó, bằng mực đen tuyền, chưa kịp khô.
*"Ký ức không chết, nó chỉ chờ đợi người mang nó ra.
Trần Mặc đã chết.
Nhưng sự thật mới vừa bắt đầu."*
Và rồi, từ khoảng trống trắng xóa đó, một bàn tay vươn ra.
Bàn tay đó mảnh mai, trắng bệch, với những ngón tay dài và thon gọn.
Nó nắm lấy tảng đá, nâng nó lên, và một giọng nói nhẹ nhàng, nhưng đầy uy quyền, vang lên trong sự im lặng tuyệt đối.
"Cuối cùng, em cũng đã tìm thấy anh."
Giọng nói đó không phải của Tiểu Ngữ.
Nó thuộc về một thực thể khác, một thực thể mà Trần Mặc chưa từng gặp, nhưng linh hồn hắn lại run rẩy vì sợ hãi.
Tảng đá trong tay người đó vỡ tan thành bụi, và cùng với đó, là sự xuất hiện của một cánh cửa khổng lồ, mở ra vào một thế giới mà Trần Mặc từng nghĩ là đã bị xóa sổ mãi mãi.
Thế giới của những kẻ bị lãng quên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận