Chương 20
Trần Mặc ngồi thiền trên đài đá, hai mắt mở to, đồng tử co lại thành những chấm đen nhỏ xíu, phản chiếu lại sự rạn nứt của thực tại.
Linh lực trong đan điền của hắn, vốn dĩ chỉ ở tầng thứ nhất của cảnh giới Luyện Khí, bỗng nhiên trở nên hỗn loạn như một con thú hoang bị nhốt trong lồng sắt.
Hắn không né tránh, cũng không cố gắng kìm hãm.
Hắn mở rộng tất cả các huyệt đạo, để cho dòng khí độc hại ấy tràn vào kinh mạch, xé toạc từng thớ thịt vô hình của linh hồn.
Mọi người trong điện nhìn thấy một điềm báo kỳ vĩ.
Ánh sáng trắng xóa từ vực thẳm tỏa ra, nhuộm hồng bầu trời, khiến họ tưởng rằng "Chân Lý" đang tái sinh, ban phước lành cho thế gian.
Họ quỳ xuống, kính cẩn cúi đầu, miệng niệm những câu kinh văn đã thuộc lòng từ nhỏ.
Nhưng với Trần Mặc, đây là địa ngục.
Hắn cảm nhận rõ rệt từng sợi dây thần kinh bị xói mòn bởi ký ức của những người đã chết.
Tiếng khóc của một đứa trẻ, tiếng quát tháo của một vị tướng, tiếng thì thầm của người yêu cũ...
tất cả ùa vào đầu hắn như một cơn lũ dữ.
Hắn cắn chặt răng, máu tươi chảy ra từ khóe miệng, rơi xuống tảng đá lạnh lẽo.
Mỗi giọt máu rơi xuống đều vang lên một tiếng nổ nhỏ, tạo ra những vòng sóng gợn nhẹ trên mặt phẳng trắng xóa.
Trần Mặc không sợ hãi.
Hắn chấp nhận nỗi đau này như một phần của nghi thức.
Hắn biết rằng, để chạm đến sự thật, hắn phải đánh đổi nhân tính.
Hắn phải trở thành một cỗ máy lạnh lùng, một cái ống dẫn cho những ký ức bị lãng quên.
Nếu hắn yếu đi, nếu hắn cảm thấy thương xót cho chính mình, thì tất cả sẽ tan biến vào hư vô.
Hắn hít vào một hơi thật sâu.
Không khí trong điện loãng đến mức khiến phổi hắn như bị cháy rát.
Nhưng hắn vẫn tiếp tục.
Linh lực của hắn, vốn yếu ớt, giờ đây đang được tôi luyện lại trong dòng chảy ký ức tàn khốc này.
Hắn không còn là một phế vật.
Hắn đang trở thành một cái bình chứa, một chiếc chìa khóa sống.
Và cái giá phải trả là sự tồn tại của chính bản thân hắn.
Trần Mặc mỉm cười, một nụ cười đầy đau khổ và quyết绝.
Hắn nhìn về phía trước, nơi bóng tối đang nuốt chửng ánh sáng, và biết rằng mình không thể quay lại.
Trưởng Lão Linh Phong bước ra từ bóng tối, bước chân của ông không chạm đất, mà lướt trên một lớp sương mù mỏng tang.
Tay ông cầm một thanh kiếm ngọc sáng loáng, kiếm khí tỏa ra lạnh lẽo, đủ để đóng băng không khí xung quanh.
Đó là khí thế của một bậc Luyện Khí đỉnh cao, có lẽ đã chạm ngưỡng đột phá vào Cảnh Giới Trúc Cơ nhưng bị bế tắc.
Ánh mắt ông nhìn xuống Trần Mặc, không phải sự thù hận, mà là một sự thương cảm bi thương, như nhìn một đứa trẻ đang chơi đùa bên vực sâu.
– "Trần Mặc!
Dòng khí ấy không phải là của ngươi." – Giọng nói của Linh Phong vang lên, trầm ổn nhưng mang theo áp lực ngàn cân.
– "Đó là 'Thế Giới Ký', ký ức của các thế hệ tiền nhân bị trục xuất.
Ngươi đang cố phá vỡ 'Chân Lý' mà tổ tiên ta gìn giữ!
Nếu tiếp tục, ngươi sẽ không chỉ hủy diệt bản thân, mà còn kéo cả Thanh Vân Tông vào vực thẳm."
Trần Mặc không đáp lại.
Hắn vẫn ngồi đó, hai tay để trên đầu gối, tư thế thiền định không hề thay đổi.
Nhưng trong lòng, tim hắn đập mạnh như trống trận.
Hắn biết Linh Phong nói đúng một nửa.
Dòng khí này thực sự nguy hiểm.
Nhưng nó cũng là thứ duy nhất có thể cứu Tiểu Ngữ.
Nếu hắn từ bỏ, nếu hắn quay về với cuộc sống bình yên dưới sự kiểm soát của "Chân Lý", thì ký ức của em gái hắn sẽ bị xóa sạch, biến thành một con rối trống rỗng.
Linh Phong tiến lại gần hơn, thanh kiếm ngọc rung lên, phát ra âm thanh ngân nga như tiếng chuông chùa.
– "Ngươi nghĩ mình đang làm điều đúng đắn?
Ngươi nghĩ mình đang giải phóng họ?
Không, Trần Mặc.
Ngươi đang mang lại đau khổ.
Một thế giới không có ký ức là một thế giới không có hận thù, không có chiến tranh.
Đó là thiên đường vĩnh cửu mà Diệu Không Chân Nhân đã xây dựng.
Ngươi đang phá hủy thiên đường ấy chỉ vì cái tôi ích kỷ của một kẻ bị ám ảnh bởi quá khứ."
Trần Mặc cuối cùng cũng mở miệng.
Giọng nói của hắn khàn đặc, như vừa nuốt phải tro bụi.
– "Thiên đường không có ký ức là mộ phần của linh hồn." – Hắn nói, từng chữ một như những viên đá rơi xuống hồ nước tĩnh lặng.
– "Nếu không nhớ, chúng ta là ai?
Nếu không đau, chúng ta còn là người nữa không?
Các vị trưởng lão, các vị đệ tử...
các vị đang sống trong một giấc mơ đẹp đẽ nhưng giả dối.
Và tôi, tôi chọn tỉnh dậy, dù điều đó có nghĩa là phải chịu đựng địa ngục."
Linh Phong nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị hơn.
Ông hiểu rằng Trần Mặc đã không còn là một đệ tử dễ dàng bị thuyết phục.
Sự nghi ngờ đã ăn sâu vào tận gốc rễ của hắn, và giờ đây, nó đang nảy mầm thành một ý chí cứng rắn.
Ông biết rằng, nếu để Trần Mặc tiếp tục hấp thụ dòng khí này, hắn sẽ trở thành một mối đe dọa lớn nhất cho trật tự hiện tại.
Và trật tự, đối với Linh Phong, là thứ duy nhất giữ cho thế giới này không sụp đổ vào hỗn loạn.
– "Ngươi đã mù quáng quá mức." – Linh Phong hạ thấp thanh kiếm, chuẩn bị ra tay.
– "Ta sẽ giúp ngươi tỉnh táo lại.
Dù ngươi có phản kháng đến đâu, ta cũng sẽ khóa chặt nguồn năng lượng trong người ngươi, đưa ngươi trở về với sự bình yên mà ngươi đáng được hưởng."
Trước khi đối thoại leo thang thành xung đột, Linh Phong ra lệnh.
Một đạo lệnh phong ấn nguyên lực hòng khóa chặt nguồn năng lượng trong người Trần Mặc.
Không khí xung quanh đột ngột trở nên nặng nề, như có hàng ngàn tấn đá đè lên vai Trần Mặc.
Linh lực của hắn bị ép nén, các huyệt đạo co lại, suýt nữa thì bị đóng băng hoàn toàn.
Đây là kỹ năng độc quyền của Thanh Vân Tông, "Thiên Không Khóa", dùng để chế ngự những kẻ tu luyện tà đạo hoặc những ai có nguy cơ mất kiểm soát.
Trần Mặc không né đòn phong ấn.
Hắn biết mình không thể né được.
Với chênh lệch cảnh giới, bất kỳ cử động nào cũng chỉ khiến hắn bị tổn thương nặng hơn.
Thay vào đó, hắn dùng toàn bộ sức lực đang dồn nén trong đan điền, hướng về một mục tiêu duy nhất: tảng đá khắc chữ đang lơ lửng trước mặt.
Hắn không cố gắng phá vỡ phong ấn của Linh Phong, mà phá vỡ sự liên kết giữa bản thân và thế giới thực tại.
Hắn hét lên, một tiếng hét không âm thanh, mà là sự bùng nổ của linh hồn.
Linh lực trong người hắn, vốn đang bị ép nén, bỗng nhiên quay ngược lại.
Thay vì chảy vào kinh mạch, nó tràn ra ngoài, hòa nhập với dòng khí ký ức từ vực thẳm.
Trần Mặc chủ động mời gọi sự hủy diệt.
Hắn chọn cách tự hủy để tránh bị kiểm soát.
Hắn biết rằng, một khi linh hồn hòa nhập vào ký ức, hắn sẽ không còn là Trần Mặc nữa.
Hắn sẽ trở thành một phần của lịch sử, một mảnh vỡ trong dòng chảy thời gian.
Nhưng ít nhất, hắn sẽ tự do.
Linh Phong kinh hãi.
Ông chưa từng thấy ai lại liều lĩnh đến mức này.
Phá vỡ phong ấn bằng cách tự hủy linh hồn là một việc làm điên rồ, nhưng cũng đầy trí tuệ tàn khốc.
Ông cố gắng rút lại lệnh phong ấn, nhưng đã quá muộn.
Trần Mặc đã cắt đứt mọi dây ràng buộc với thực tại.
Cơ thể hắn bắt đầu mờ dần, tan biến vào trong ánh sáng trắng xóa.
Trong khi các đệ tử hét lên vì sự biến đổi của thực tại, Trần Mặc đứng yên giữa cơn lốc.
Anh nhận ra điều kinh hoàng và cũng là sự thật cuối cùng: Trưởng Lão Linh Phong không hề giận dữ vì bị phản bội, mà đang khóc.
Nước mắt chảy dài trên gương mặt khâm phục của vị trưởng lão, rơi xuống nền đá lạnh lẽo, tạo thành những vệt ẩm ướt nhỏ bé.
ta đã quên mất." – Linh Phong thì thầm, giọng nói run rẩy, đầy nước mắt.
– "Ta đã quên mất cảm giác đau đớn là như thế nào.
Ta đã quên mất rằng, để yêu thương, ta phải chấp nhận mất mát.
Trần Mặc...
ngươi đang dạy cho ta bài học cuối cùng."
Trần Mặc nhìn thấy những giọt nước mắt của Linh Phong.
Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ trong tim.
Hắn không còn thù hận vị trưởng lão này nữa.
Hắn hiểu rằng Linh Phong cũng là một nạn nhân của hệ thống.
Ông ta đã hy sinh nhân tính của chính mình để duy trì trật tự, và giờ đây, ông ta đang bị lương tâm dày vò.
Sự tỉnh thức của Trần Mặc đã đánh thức ký ức ngủ quên trong lòng Linh Phong.
Hắn nhớ lại những ký ức đẹp đẽ nhất của mình: nụ cười của mẹ, ánh mắt trìu mến của cha, và đặc biệt là tiếng cười trong trẻo của Tiểu Ngữ.
Những ký ức ấy, vốn là nguồn sống của hắn, giờ đây đang bị dòng khí ký ức xé toạc.
Hắn phải chọn.
Giữ lại chúng và để thế giới chìm vào hỗn loạn, hay hy sinh chúng để cứu lấy linh hồn của em gái và hàng ngàn người khác đang ngủ trong ảo giác.
Trần Mặc nhắm mắt lại.
Hắn chọn hy sinh.
Hắn chủ động xé toạc những ký ức đẹp đẽ nhất của mình, ném chúng vào vực thẳm.
Mỗi một ký ức tan biến, linh lực của hắn lại mạnh lên một bậc.
Hắn không còn là một con người bình thường.
Hắn đang trở thành một thực thể của ký ức, một hiện thân của sự thật.
Linh Phong nhìn thấy cảnh tượng ấy, ông sụp xuống quỳ, không phải vì kính phục, mà vì sự kinh hoàng tột độ.
Ông nhận ra rằng, Trần Mặc đang thực hiện một nghi thức cổ xưa, một nghi thức mà các vị tổ sư đã từng làm để bảo vệ thế giới khỏi sự sụp đổ.
Nhưng lần này, Trần Mặc không bảo vệ trật tự.
Hắn đang phá hủy nó để xây dựng lại từ nền tảng mới.
Đột nhiên, từ trong vực thẳm, một giọng nói ngọt ngào, mềm mại vang lên, trực tiếp truyền vào não bộ của cả đám đông, nhưng chỉ có Trần Mặc nghe rõ nội dung thật sự.
Giọng nói đó không phải của một con người, mà của một thực thể siêu nhiên, tồn tại từ trước khi thế giới này được hình thành.
– "Hỡi người tỉnh táo nhất...
nếu ngươi muốn cứu lấy ký ức của mình, hãy đến đây.
Nhưng nhớ kỹ, để bước vào, ngươi phải đánh đổi thứ mà ngươi yêu quý nhất."
Trần Mặc mở mắt ra.
Đôi mắt của hắn giờ đây không còn màu đen, mà là màu trắng xóa, không có tròng đen, không có tròng trắng.
Hắn nhìn về phía vực thẳm, nơi cánh cửa khổng lồ đang mở ra.
Hắn biết rằng, bên trong cánh cửa đó là nơi Tiểu Ngữ đang chờ đợi.
Nhưng để đến được đó, hắn phải đánh đổi thứ duy nhất còn lại của mình: chính bản thân Trần Mặc.
Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy bình yên.
Hắn bước về phía vực thẳm, từng bước một, nhẹ nhàng như một cơn gió.
Linh Phong đứng dậy, muốn ngăn cản, nhưng cơ thể ông như bị đóng băng.
Ông chỉ có thể nhìn theo背影 của Trần Mặc, người đang dần tan biến vào trong ánh sáng trắng xóa.
Và rồi, từ trong vực thẳm, một bàn tay vươn ra.
Bàn tay đó mảnh mai, trắng bệch, với những ngón tay dài và thon gọn.
Nó nắm lấy Trần Mặc, kéo hắn vào trong.
Cánh cửa đóng sầm lại, để lại một khoảng không trắng xóa, không có biên giới, không có trọng lực.
Chỉ còn lại tiếng vọng của giọng nói ngọt ngào, vang lên trong sự im lặng tuyệt đối:
– "Chào mừng trở lại, Người Mang Ký Ức.
Cuộc chơi mới vừa bắt đầu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận