Chương 21

Trần Mặc không chạy.

Hắn đứng yên giữa cơn lốc linh lực hỗn loạn, đôi mắt trắng xóa như hai viên ngọc trai chết lặng, phản chiếu lại bầu trời đang vỡ vụn.

Không gian xung quanh không còn là sân tông môn quen thuộc với những tòa điện vàng son, mà là một mê cung gương vỡ, mỗi mảnh vỡ lại phản chiếu một ký ức khác nhau của quá khứ.

Tiếng gào thét của các đệ tử Thanh Vân Tông vang lên chói tai, nhưng với Trần Mặc, đó chỉ là tiếng vọng của những con rối đang giật dây chính mình trong vô thức.

Hắn bước đi, từng bước một, đạp lên những mảnh kính thời gian sắc lẹm.

Mỗi bước chân dẫm xuống đều khiến thực tại xung quanh rạn nứt thêm một chút nữa.

Các tu sĩ cấp Luyện Khí tầng 7 xung quanh hắn, những kẻ vừa mới được Lục Trúc chỉ điểm cách bịt kín vết nứt, giờ đây đang quỳ gối, tay ấn huyệt đạo, cố gắng dồn toàn bộ linh lực mỏng manh vào những tấm bùa giấy đang bốc cháy.

Họ tin rằng linh lực là ánh sáng, là trật tự, là thứ có thể vá lại thế giới.

Nhưng Trần Mặc biết sự thật tàn khốc hơn: linh lực của họ chỉ là keo dán tạm thời cho một bức tường đang sập, và họ đang dùng máu thịt của chính linh hồn để trám những lỗ hổng ấy.

"Lạy tổ sư!

Xin hãy phù hộ cho Thanh Vân Tông!" Một đệ tử trẻ gào lên, máu từ七窍 (bảy lỗ trên mặt) chảy ra do cố gắng vận chuyển nguyên lực vượt quá giới hạn.

Trần Mặc nhìn anh ta, trong lòng không hề có sự đồng cảm, chỉ có một nỗi buồn xa xôi, lạnh lẽo.

Anh ta không biết rằng, sự cầu nguyện này chính là nhiên liệu duy trì cho cái gọi là "Chân Lý" giả dối.

Trần Mặc giơ tay, ngón tay cái và ngón trỏ chụm lại, rồi nhẹ nhàng búng một cái.

Một làn sóng khí vô hình, lạnh giá như băng hà ngàn năm, quét qua.

Những tấm bùa giấy đang cháy lập tức tắt ngấm, và các tu sĩ xung quanh hắn đồng loạt ngã vật xuống, hôn mê sâu.

Hắn không giết họ.

Hắn chỉ tắt đi ảo giác của họ, để họ có thể nhìn thấy thực tại, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi trước khi bị vực thẳm nuốt chửng.

Trần Mặc tiếp tục tiến về phía trung tâm của "Gian Cổ", nơi vết nứt lớn nhất đang mở ra như một con mắt khổng lồ, nhìn thẳng vào linh hồn hắn.

Từ trong con mắt ấy, mùi hôi thối của ký ức mục nát, của những nỗi đau bị chôn vùi hàng ngàn năm, ùa ra, cuốn phăng mọi hương thơm của hoa sen và nhang trầm mà tông môn từng tự hào.

***

Cơ thể Trần Mặc bắt đầu co giật dữ dội, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự xung đột gay gắt giữa hai thế giới.

Linh lực Trúc Cơ trong kinh mạch của hắn, vốn dĩ đã đạt đến cảnh giới Viên Mãn, giờ đây đang bị xé toạc thành từng mảnh.

Nó không còn tuân theo chu trình tuần hoàn ngũ hành nữa.

Nó vỡ vụn, tan biến vào hư không, rồi tái sinh lại dưới dạng một luồng sáng trắng bạc, lạnh lẽo và vô tri.

Đó không phải là linh lực của người tu luyện.

Đó là "Ký Ức Nguyên Thủy" — thứ năng lượng thô sơ, chưa được lọc qua lăng kính của đạo tâm hay nhân tính.

Nó mang theo tất cả những gì trần tục nhất: nỗi sợ hãi của một đứa trẻ, sự tức giận của một người lính, và nỗi cô đơn của một vị thần bị lãng quên.

Trần Mặc cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo giãn, như một sợi dây đàn sắp đứt.

Hắn nhớ lại lời Lục Trúc nói trước khi biến mất: *"Trần Mặc, nếu ngươi muốn cứu cô ấy, ngươi phải trở thành thứ mà chúng ta ghét nhất."*

Hắn không hiểu lúc đó.

Nhưng giờ đây, khi luồng sáng trắng bạc lan tỏa ra khỏi cơ thể, xé toạc lớp vỏ ảo giác bao quanh sân tông môn, hắn hiểu rồi.

Hắn đang trở thành một lỗ hổng.

Một vết nứt sống.

Những tu sĩ xung quanh, những kẻ vẫn còn tỉnh táo, đang nhìn hắn với ánh mắt kinh hoàng như nhìn một quái vật.

Họ thấy da thịt Trần Mặc trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu bạc, giống như những dòng sông ký ức đang chảy ngược.

đừng lại gần!" Một trưởng lão Thanh Vân Tông hét lên, tay cầm thanh kiếm pháp, nhưng thanh kiếm ấy run rẩy đến mức không thể nâng lên.

Ông ta nhìn thấy trong ánh mắt trắng xóa của Trần Mặc, không phải sự hung bạo, mà là một sự trống rỗng tuyệt đối.

Sự trống rỗng của một người đã từ bỏ chính mình để gánh vác trọng lượng của cả một thế giới ký ức.

Trần Mặc không đáp lại.

Hắn chỉ nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng ký ức cũ đang tràn vào người.

Hắn thấy hình ảnh Tiểu Ngữ cười, thấy hình ảnh cha mẹ mình chết trong lửa, thấy hình ảnh Diệu Không Chân Nhân đứng trên đỉnh núi, mỉm cười lạnh lùng trước sự sụp đổ của nhân tính.

Tất cả những ký ức ấy, vốn dĩ là gánh nặng, giờ đây trở thành vũ khí.

Hắn hít thở sâu, không khí vào phổi không còn là khí trời, mà là bụi tro của quá khứ.

Cơ thể hắn ngừng co giật.

Luồng sáng trắng bạc ổn định lại, bao quanh hắn như một chiếc áo choàng bằng pha lê.

Hắn đã đột phá.

Không phải lên cảnh giới Nguyên Anh, mà là thoát ra khỏi vòng xoáy của "Tu Tiên" thông thường.

Hắn trở thành một "Người Mang Ký Ức".

***

Để tiếp tục thâm nhập vào vực thẳm, Trần Mặc cần phá hủy thứ duy nhất đang giữ cho hàng ngàn sinh mệnh không bị tan chảy ngay lập tức: "Đại Pháp Bảo" của tông môn — Kim Quang Tháp.

Tòa tháp vàng óng, cao chọc trời, đang phát ra một ánh sáng vàng rực rỡ, ấm áp và an toàn.

Đó là biểu tượng của trật tự, của sự kiểm soát, và cũng là nhà tù lớn nhất giam cầm ký ức thật của thế giới.

Trần Mặc bay lên, lướt qua những đám mây linh lực hỗn loạn, hướng thẳng về đỉnh tháp.

Gió cắt da thịt như dao, nhưng hắn không cảm thấy đau.

Trong đầu hắn, giọng nói ngọt ngào của Tiểu Ngữ vang lên, nhưng lần này, nó không còn mềm mại.

Nó trở nên sắc bén, lạnh lùng như một lưỡi kiếm.

*"Phá hủy nó, anh trai.

Nếu không, chúng ta sẽ mãi là tù nhân của quá khứ."*

Hắn hạ cánh trước cánh cửa chính của Kim Quang Tháp.

Hai mươi tên hộ pháp đỉnh cao, tu vi Kim Đan, đứng chắn trước mặt hắn.

Họ không nói lời nào, chỉ gật đầu, rồi đồng loạt tấn công.

Linh lực của họ mạnh mẽ, uy nghiêm, mang theo khí thế của những kẻ bảo vệ chân lý.

Nhưng Trần Mặc không né tránh.

Hắn giơ tay phải, nắm chặt vào không khí, rồi vung ra một cái đấm đơn giản.

Không có kỹ xảo, không có phép thuật hoa mỹ.

Chỉ có một khối năng lượng trắng bạc, nặng trĩu ký ức, đập thẳng vào hàng phòng thủ của họ.

*Boom!*

Âm thanh nổ vang như sấm sét.

Hai mươi tên hộ pháp bị hất văng ra, xương cốt nứt vỡ, miệng phun ra máu tươi.

Họ không chết, nhưng linh lực của họ bị triệt tiêu hoàn toàn trong khoảnh khắc đó.

Trần Mặc bước qua xác họ, tiến vào trong tháp.

Bên trong, không có kho báu, không có bí kíp.

Chỉ có một quả cầu khổng lồ, lơ lửng giữa không trung, chứa đựng hàng triệu sợi tơ vàng.

Mỗi sợi tơ là một ký ức bị loại bỏ, một cảm xúc bị triệt tiêu bởi Diệu Không Chân Nhân.

Trần Mặc nhìn quả cầu.

Hắn thấy hình ảnh của chính mình trong đó: một cậu bé nhỏ bé, khóc lóc vì mất mẹ.

Hắn thấy hình ảnh của Lục Trúc, một cô gái trẻ, run rẩy vì tội lỗi.

Hắn thấy hình ảnh của Diệu Không, một vị thần cô độc, khóc vì không còn ai để yêu.

Tất cả những ký ức đau thương, những cảm xúc tiêu cực, đều bị nhốt ở đây, để thế giới bên ngoài có thể "yên bình".

Hắn đưa tay ra, chạm vào quả cầu.

Da thịt hắn tiếp xúc với những sợi tơ vàng, và một luồng điện sét chạy dọc cơ thể.

Nhưng hắn không rút tay lại.

Hắn bắt đầu rút những sợi tơ ấy ra, từng sợi một.

Mỗi sợi tơ bị rút ra, Kim Quang Tháp bên ngoài lại rung chuyển dữ dội hơn.

Ánh sáng vàng bắt đầu tắt dần, thay vào đó là bóng tối bao trùm.

"Ngươi đang làm gì thế?" Giọng nói của Diệu Không Chân Nhân vang lên từ phía sau, lạnh lùng và uy nghiêm.

Vị chân nhân ấy xuất hiện, mặc áo bào trắng tinh, khuôn mặt không chút cảm xúc.

"Ngươi đang thả những con quỷ ra ngoài, Trần Mặc.

Ngươi đang mang lại đau khổ cho nhân loại."

Trần Mặc quay lại, đôi mắt trắng xóa nhìn thẳng vào Diệu Không.

"Đau khổ là một phần của tồn tại, sư thúc.

Không có đau khổ, làm sao chúng ta biết mình còn sống?"

Diệu Không mỉm cười, một nụ cười đầy bi thương.

"Ta đã từng nghĩ như ngươi.

Nhưng rồi ta nhận ra, hạnh phúc đích thực là sự vắng bóng của nỗi đau.

Và ta sẽ bảo vệ hạnh phúc đó, dù phải hy sinh nhân tính."

**

Trần Mặc nhìn lên bầu trời.

Những vì sao không chỉ biến mất, chúng chết đi.

Không phải vì bị che khuất, mà vì nguồn năng lượng duy trì chúng — ảo giác của tông môn — đã cạn kiệt.

Bầu trời giờ đây là một bức tranh đen kịt, không một ánh sáng, không một hy vọng.

Hắn quay sang nhìn đám đông.

Những tu sĩ Thanh Vân Tông, những người từng kiêu hãnh, giờ đây đang quỳ gối, khóc lóc, gào thét.

Họ không còn linh lực.

Họ không còn địa vị.

Họ chỉ là những con người trần trụi, đối diện với sự thật khủng khiếp: thế giới này không phải là thiên đường, mà là một nhà tù ký ức.

Và họ vừa tự tay phá vỡ cánh cửa nhà tù, để bước ra vào một nơi hoang dã, đầy rẫy nguy hiểm.

Lục Trúc xuất hiện từ trong bóng tối, khuôn mặt cô ta nhợt nhạt, nhưng ánh mắt lại sáng lên một cách kỳ lạ.

Cô ta nhìn Trần Mặc, rồi nhìn vào vực thẳm đang mở rộng trước mặt.

"Ngươi đã làm được rồi," cô ta nói, giọng khàn khàn.

"Nhưng giờ thì sao?

Chúng ta sẽ làm gì khi không còn ảo giác để che đậy?"

Trần Mặc không đáp.

Hắn cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, sắp tan biến vào hư không.

Nhưng rồi, từ trong vực thẳm, một bàn tay vươn ra.

Không phải bàn tay trắng bệch của Tiểu Ngữ, mà là một bàn tay đen xì, phủ đầy gai góc.

Nó nắm lấy cổ tay Trần Mặc, kéo hắn lại, không phải vào trong ánh sáng, mà vào trong bóng tối sâu thẳm nhất.

Và từ trong bóng tối ấy, một giọng nói khác vang lên, không phải của Tiểu Ngữ, cũng không phải của Diệu Không.

Đó là giọng nói của chính Trần Mặc, nhưng từ một tương lai xa xôi, đầy máu và nước mắt.

*"Chào mừng trở lại, Kẻ Phá Hủy.

Giờ thì, hãy bắt đầu cuộc chiến thật sự."*

Trần Mặc mở mắt.

Hắn không còn ở Thanh Vân Tông.

Hắn đang đứng trên đỉnh của một ngọn núi băng giá, nơi gió thổi như dao cứa vào da thịt.

Và trước mặt hắn, là một cánh cửa bằng xương, khắc đầy những ký tự cổ xưa, đang từ từ mở ra.

Bên trong cánh cửa, hắn thấy bóng dáng của một người phụ nữ, giống hệt Tiểu Ngữ, nhưng với đôi mắt đỏ rực, đầy sát khí.

Hắn biết, cuộc chơi mới, thực sự, đã bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập