Chương 22
Trần Mặc bước chân vào Thư Viện Chân Lý.
Không khí ở đây không còn mang mùi giấy mực nồng nàn của những ngày tháng học问道, mà là mùi của băng giá, của sự chết chóc đông cứng.
Những cột trụ bằng ngọc trắng, từng chứng kiến biết bao cuộc tranh luận triết lý giữa các đệ tử Thanh Vân Tông, giờ đây phủ đầy sương mù dày đặc, lạnh đến mức xuyên thủng cả áo bào bảo vệ.
Hắn nhìn quanh.
Những kệ sách khổng lồ, trước đây chứa đựng vô vàn bí kíp tu luyện và lịch sử huy hoàng của Huyền Vực, nay đã biến dạng.
Chúng không còn là gỗ hay đá, mà hóa thành những chuỗi ký ức dẻo dai, nhầy nhụa, treo lơ lửng trong không trung như những con rắn đang ngủ đông.
Mỗi cuốn sách là một đoạn đời, một niềm vui, một nỗi đau bị cô lập và phong ấn.
Trần Mặc chạm tay vào một trong những "cuốn sách" ấy.指尖 (ngón tay) hắn run rẩy.
Hình ảnh hiện lên trong đầu: tiếng cười của Tiểu Ngữ khi hai người cùng luyện kiếm dưới mưa, ánh mắt trìu mến của Đạo Tôn khi hắn lần đầu tiên luyện thành Linh Lực.
Nhưng khi hắn cố nắm chặt, hình ảnh đó vỡ vụn, tan biến vào làn sương lạnh.
Đây không phải là tri thức.
Đây là xác chết của ký ức.
Lục Trúc đi sau hắn, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy dè dặt.
Cô ta không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát sự suy tàn của nơi từng là thánh địa.
Gương mặt cô ta nhợt nhạt, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự thống khổ im lặng.
Cô ta biết, mỗi bước chân họ đặt xuống sàn đá lạnh lẽo này, họ đang dẫm lên xương cốt của những ảo tưởng mà cả thế giới Huyền Vực đã xây dựng.
"Chúng ta không thể quay lại," Trần Mặc lên tiếng, giọng nói của hắn khô khan, vang vọng trong không gian trống trải.
"Lớp vỏ đã nứt.
Chân lý không còn là cái chúng ta tin, mà là thứ chúng ta phải đối mặt."
Lục Trúc gật đầu, tay cô ta siết chặt lấy cây kiếm ngắn bên hông.
"Tôi đã từng tin rằng Thanh Vân Tông là nơi cứu rỗi.
Giờ tôi mới hiểu, họ chỉ là những kẻ canh giữ nhà tù, khóa chặt cánh cửa để không ai nhìn thấy sự thật kinh hoàng bên ngoài.
Và ngươi, Trần Mặc, ngươi là kẻ phá vỡ chiếc khóa đó."
Trần Mặc không đáp.
Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè lên lồng ngực.
Không phải từ Linh Lực của kẻ thù, mà từ chính ký ức của hắn đang dần bị xói mòn.
Hắn nhớ rõ lý do mình đến đây: cứu Tiểu Ngữ.
Nhưng khi nhìn vào những chuỗi ký ức đang tan rã, hắn bắt đầu nghi ngờ.
Liệu Tiểu Ngữ có còn là người em gái mà hắn biết?
Hay cô ta chỉ là một mảnh vỡ của một thế giới cũ, một linh hồn bị mắc kẹt trong vòng lặp thời gian?
Họ tiến sâu hơn vào trung tâm thư viện.
Ở đó, một chiếc bàn đá khổng lồ đặt giữa không trung, xung quanh là những vòng tròn phép thuật đang xoay chậm, phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo.
Trên bàn đá, không có sách, không có bút, mà chỉ có một hố đen nhỏ bé, nhưng lại hút lấy mọi ánh sáng và âm thanh xung quanh.
Đó là Vực Ký Ức — nơi lưu trữ những ký ức độc hại, những đau khổ mà Diệu Không Chân Nhân đã cố gắng triệt tiêu.
Trần Mặc bước tới gần hố đen.
Hắn cảm thấy một sức hút mạnh mẽ kéo hắn vào.
Tiếng thì thầm vang lên trong đầu hắn, không phải từ một giọng nói cụ thể, mà từ hàng triệu linh hồn đang gào thét trong bóng tối.
*"Quên đi...
Quên đi..."*
Hắn nhắm mắt, hít một hơi sâu.
Linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển, tuần hoàn qua các huyệt đạo, cố gắng giữ lấy ý thức.
Hắn biết, nếu hắn để cho những tiếng thì thầm này lấn át, hắn sẽ trở thành một phần của Vực Ký Ức, mất đi bản ngã, trở thành một bóng ma không tên.
"Đừng nghe chúng," Lục Trúc nói, giọng cô ta vang lên như một tiếng chuông báo động.
"Chúng là bẫy.
Ký ức đau khổ không phải là thứ cần bị xóa bỏ, mà là thứ cần được chấp nhận.
Nếu ngươi quên, ngươi sẽ mất đi lý do để chiến đấu."
Trần Mặc mở mắt, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao.
"Tôi không cần chấp nhận.
Tôi cần phá hủy.
Chỉ khi nào Vực Ký Ức bị xóa sạch, thế giới này mới có thể tái sinh.
Dù phải trả giá bằng chính ký ức của tôi."
Bức tường thực tại rạn nứt.
Nó bắt đầu từ một vết nứt nhỏ trên trần nhà thư viện, giống như một tia sét trắng xóa cắt ngang bầu trời đen kịt.
Rồi từ vết nứt đó, một luồng khí đen kịt tuôn ra, mang theo áp lực của hàng ngàn năm tích tụ.
Đó không phải là Linh Lực thông thường, mà là Nguyên Lực nguyên thủy của Vực thẳm — thứ năng lượng hỗn độn, chưa được tinh lọc, mang theo cả sự sinh thành lẫn hủy diệt.
Đối với bất kỳ tu sĩ nào khác, luồng khí này sẽ nghiền nát cơ thể họ, xé toạc linh hồn, và biến họ thành tro bụi.
Nhưng Trần Mặc, người duy nhất nhớ Timeline gốc, biết rằng đây là cơ hội duy nhất.
Hắn đã dành cả đời để tìm kiếm sức mạnh để cứu Tiểu Ngữ, và giờ đây, sức mạnh đó đang nằm ngay trước mặt hắn, nhưng kèm theo cái giá phải trả là sự hủy diệt bản thân.
H hắn giơ tay lên, nắm chặt thành quyền.
Linh lực Kim Đan trong cơ thể hắn bắt đầu xoay chuyển, tạo thành một lớp phòng vệ mỏng manh trước khi tiếp xúc với luồng khí đen.
Hắn không né tránh.
Hắn chủ động bước vào luồng khí đó.
Cảm giác đầu tiên là đau đớn.
Không phải đau đớn về thể xác, mà là đau đớn về tinh thần.
Mỗi phân tử Nguyên Lực chạm vào da thịt hắn đều mang theo một ký ức ngoại lai — những cuộc chiến khốc liệt, những lời thề nguyện bị phản bội, những cái chết oan uổng.
Chúng xâm nhập vào ý thức của hắn, cố gắng viết lại bộ nhớ của hắn, biến hắn thành một kẻ thù của chính mình.
Trần Mặc nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.
Hắn cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo giãn, sắp vỡ vụn.
Nhưng hắn không buông tay.
Hắn tập trung tất cả ý chí vào một điểm duy nhất: hình ảnh của Tiểu Ngữ đang mỉm cười.
Đó là neo giữ hắn lại với thực tại, thứ duy nhất ngăn cản hắn bị cuốn trôi vào dòng chảy hỗn độn.
"Tiếp tục," hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc.
"Đừng dừng lại."
Luồng khí đen ngày càng mạnh, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể hắn.
Áo bào của hắn rách nát, da thịt bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ, từ đó tỏa ra ánh sáng xanh lè.
Linh lực Kim Đan trong hắn bắt đầu biến đổi, từ trạng thái ổn định chuyển sang một dạng hỗn độn, nhưng lại mạnh mẽ hơn gấp bội.
Lục Trúc đứng xa ra, nhìn cảnh tượng ấy với đôi mắt mở to.
Cô ta không dám can thiệp.
Cô ta biết, nếu cô ta chạm vào Trần Mặc lúc này, cả hai sẽ cùng bị hủy diệt.
Cô ta chỉ có thể cầu nguyện, cầu nguyện cho người đàn ông lạnh lùng này đủ mạnh để chịu đựng được sự thật tàn khốc nhất.
Trần Mặc cảm thấy kinh mạch của mình đang bị đốt cháy.
Nhưng trong đau đớn, hắn thấy một sự thanh thản kỳ lạ.
Hắn hiểu ra rằng, sức mạnh thực sự không đến từ việc tích tụ Linh Lực, mà từ việc chấp nhận sự hỗn độn.
Vực thẳm không phải là nơi của cái ác, mà là nơi của sự thật trần trụi.
Và hắn, kẻ phá hủy, đang trở thành một phần của sự thật đó.
Ánh sáng xanh từ những vết nứt trên da thịt hắn ngày càng rực rỡ, chiếu rọi khắp thư viện.
Những chuỗi ký ức treo lơ lửng bắt đầu rung chuyển, rơi xuống đất và tan thành bụi.
Trần Mặc đang hấp thụ chúng, không phải để ghi nhớ, mà để phân giải.
Hắn đang trở thành một cái lò luyện, nung chảy quá khứ để tạo ra tương lai.
Sự tiến hóa của Trần Mặc kích hoạt phản ứng miễn dịch của Thế Giới Quan.
Thế giới Huyền Vực, vốn dĩ là một lớp vỏ bảo vệ, không thể chấp nhận sự tồn tại của một thực thể đang phá vỡ quy luật của nó.
Hệ thống bắt đầu xóa bỏ những phần "không thuộc về" — tức là chính những ký ức của Trần Mặc về Đạo Tôn, về đồng môn, về tình bạn.
Hắn nhìn thấy những ký ức đẹp đẽ nhất của mình đang dần mờ đi.
Hình ảnh của Đạo Tôn, người thầy từng dạy hắn cách kiểm soát Linh Lực, giờ đây chỉ còn là một bóng mờ.
Tiếng cười của những người bạn cùng phòng, những đêm thức trắng luận bàn đạo lý, đang tan biến vào hư không.
Trần Mặc quỳ xuống, ôm lấy đầu.
Nỗi đau không đến từ thể xác, mà từ sự mất mát tâm hồn.
Hắn đang hy sinh chính lý do mình ở lại đây.
Nếu hắn quên đi Tiểu Ngữ, quên đi tình yêu thương dành cho cô ấy, thì việc cứu cô ấy còn ý nghĩa gì?
"Lục Trúc..." hắn gọi tên cô ta, giọng nói yếu ớt.
"Hãy nhớ giúp tôi.
Hãy nhớ những gì chúng ta đã trải qua."
Lục Trúc bước tới, quỳ xuống bên cạnh hắn.
Cô ta không nói gì, chỉ đặt tay lên vai hắn.
Cử chỉ đơn giản ấy mang lại một chút ấm áp trong biển lạnh giá của sự quên lãng.
"Tôi sẽ nhớ," cô ta nói, giọng run rẩy.
"Tôi sẽ nhớ tất cả.
Ngươi không cần phải nhớ một mình."
Trần Mặc nhắm mắt, để cho ký ức trôi đi.
Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng trống rỗng.
Hắn đang trở thành một cỗ máy chiến đấu, một công cụ hủy diệt, không còn cảm xúc, không còn ký ức.
Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một hạt giống nhỏ bé vẫn còn tồn tại: niềm tin rằng sự hy sinh này là cần thiết.
Hắn mở mắt, ánh mắt giờ đây không còn sự do dự, mà là sự lạnh lùng tuyệt đối.
Linh lực trong cơ thể hắn đã ổn định, nhưng nó không còn màu xanh lam của Kim Đan thông thường, mà là màu đen tuyền, mang theo hơi thở của Vực thẳm.
Hắn đã đột phá, không phải lên cảnh giới Nguyên Anh, mà là một cảnh giới mới — cảnh giới của Kẻ Phá Hủy.
Đỉnh điểm của sự sụp đổ, bức tường ngăn cách Huyền Vực và Vực thẳm hoàn toàn tan rã.
Đạo Tôn – người thầy trong ký ức – nổi dậy lần cuối.
Không phải là hình ảnh hiền từ của một bậc thầy tu luyện, mà là một quái vật khổng lồ, cơ thể được tạo thành từ hàng ngàn cuốn sách vỡ vụn và những chuỗi ký ức đen kịt.
Đôi mắt hắn đỏ rực, đầy sát khí, miệng gầm lên một câu thần chú cổ xưa.
"Hãy quên tất cả!
Quên tôi đi, để chúng ta cùng tồn tại trong ảo giác vĩnh cửu!"
Giọng nói của Đạo Tôn vang vọng khắp thư viện, mang theo sức mạnh của một vị thần cũ.
Hắn giơ tay, một luồng năng lượng khổng lồ lao về phía Trần Mặc.
Trần Mặc không né tránh.
Hắn giơ tay, không tấn công, mà đưa ra một lời mời.
Hắn mở lòng bàn tay, để cho luồng năng lượng của Đạo Tôn chạm vào.
"Ta không thể quên," Trần Mặc nói, giọng nói vang lên như sấm sét.
"Vì quên là sự trốn tránh.
Và ta đã học được rằng, chỉ khi đối mặt với sự thật, ta mới có thể tự do."
Luồng năng lượng của Đạo Tôn va chạm với lòng bàn tay Trần Mặc, nhưng thay vì nổ tung, nó bị hấp thụ.
Trần Mặc đang sử dụng kỹ năng mới của mình — kỹ năng của Vực thẳm — để nuốt chửng ký ức của Đạo Tôn.
Đạo Tôn hét lên, cơ thể hắn bắt đầu tan rã.
ngươi đang giết chết ta!
Ngươi đang giết chết quá khứ!"
"Không," Trần Mặc đáp, ánh mắt lạnh lùng.
"Ta đang giải phóng ngươi.
Và giải phóng chính ta."
Khi cơ thể Đạo Tôn hoàn toàn tan biến, một ánh sáng trắng xóa bùng nổ, bao trùm lấy toàn bộ thư viện.
Trần Mặc đứng giữa ánh sáng, cảm thấy một sự trống rỗng chưa từng có.
Hắn đã phá hủy ký ức cuối cùng gắn kết hắn với thế giới cũ.
Giờ đây, hắn là một kẻ lang thang, không quá khứ, không tương lai, chỉ có hiện tại khắc nghiệt.
Cánh cửa lớn của Thư Viện Chân Lý mở toang, không phải dẫn ra ánh sáng, mà dẫn thẳng xuống một hang động tối om, nơi tiếng khóc than của hàng triệu linh hồn vọng lại.
Trần Mặc và Lục Trúc đứng trên ngưỡng cửa, phía sau lưng là một Huyền Vực đang bắt đầu sụp đổ hoàn toàn.
Trần Mặc nhìn xuống vực sâu, nơi thực sự là khởi nguyên của mọi ký ức.
Và từ trong bóng tối ấy, một bàn tay vươn ra.
Không phải bàn tay trắng bệch của Tiểu Ngữ, mà là một bàn tay đen xì, phủ đầy gai góc.
Nó nắm lấy cổ tay Trần Mặc, kéo hắn lại, không phải vào trong ánh sáng, mà vào trong bóng tối sâu thẳm nhất.
Và từ trong bóng tối ấy, một giọng nói khác vang lên, không phải của Tiểu Ngữ, cũng không phải của Diệu Không.
Đó là giọng nói của chính Trần Mặc, nhưng từ một tương lai xa xôi, đầy máu và nước mắt.
*"Chào mừng trở lại, Kẻ Phá Hủy.
Giờ thì, hãy bắt đầu cuộc chiến thật sự."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận