Chương 23
Trần Mặc không chờ đợi câu trả lời.
Câu hỏi kia là cái bẫy tinh thần mà "Chân Lý" thiết kế để giam cầm ý chí của hắn.
Hắn nhắm mắt lại, không phải để nghỉ ngơi, mà để cắt đứt sự kết nối với dòng chảy thời gian sai lệch.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối, hắn nghe thấy tiếng rên rỉ.
Không phải từ đồng môn, mà từ chính da thịt mình.
Những ký ức bị trục xuất đang cố gắng thủng lớp vỏ bảo vệ, xâm nhập vào thức tỉnh của hắn.
Hắn mở mắt.
Thế giới xung quanh đã biến dạng.
Những trụ đá bằng ngọc bích của Gian Cổ nay trở thành những ống xương trắng ngà, vươn lên vô tận vào bầu trời đen kịt.
Linh lực trong cơ thể hắn, vốn dĩ ổn định ở tầng 7 Luyện Khí, bỗng chốc trở nên dữ dội, như muốn xé nát kinh mạch.
Đây không phải là đột phá, mà là sự xâm thực.
Lục Trúc đứng cách hắn ba bước chân, gương mặt tái mét.
Cô ta không nhìn Trần Mặc, mà nhìn xuống đôi bàn tay mình.
Những ngón tay thon dài đang run rẩy, da thịt nơi cổ tay bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch máu màu tím than – dấu hiệu của sự phân hủy ký ức.
"Đừng nhìn vào nó," Lục Trúc nói, giọng khàn đặc như nuốt than.
"Nếu ngươi nhìn thấy bóng dáng mình trong đó, ngươi sẽ trở thành một phần của bức tường này."
Trần Mặc bước tới, từng bước nặng trĩu.
Mỗi bước chân đạp xuống mặt đất bằng xương, âm thanh vang lên như tiếng xương vỡ.
Hắn cảm nhận được sự kháng cự từ không gian.
Không khí ở đây đặc quánh lại, nặng như chì.
Mỗi hơi thở đều kéo theo mùi hôi thối của sự mục rữa và mùi máu tanh của quá khứ.
"Tiểu Ngữ ở đâu?" Trần Mặc hỏi, giọng lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự căng thẳng tột độ.
Lục Trúc hít một hơi sâu, cố gắng ổn định nguyên khí.
"Cô ấy không ở đây.
Ít nhất, không phải phiên bản cô ấy mà ngươi nhớ.
Ở Vực Ký Cạn Nguồn, mọi thứ đều là bóng ma.
Ngươi đang đi tìm một cái bóng, Trần Mặc.
Và cái bóng đó sẽ ăn thịt ngươi."
Trần Mặc không đáp.
Hắn giơ tay phải lên, nguyên lực trong lòng bàn tay ngưng tụ thành một mũi kiếm sắc bén.
Ánh sáng xanh nhạt của nguyên lực chiếu rọi lên những ống xương xung quanh.
Hắn thấy những khuôn mặt khắc trên bề mặt xương.
Chúng đang khóc.
Chúng đang cười.
Chúng đang cầu xin.
Hắn nhận ra một khuôn mặt.
Đó là cha hắn.
Người cha đã chết khi hắn còn là một đứa trẻ mồ côi trong Thanh Vân Tông.
"Con..." Tiếng nói vang lên từ chính ống xương nơi khuôn mặt cha khắc họa.
"Con đã về rồi sao?"
Trần Mặc nghiến răng.
Hắn không đáp lại.
Hắn biết đây là ảo giác.
Nhưng nỗi đau trong tim hắn lại thực đến mức nghẹt thở.
Hắn nhớ lại những đêm lạnh giá, những bữa cơm đạm bạc, và ánh mắt đầy yêu thương nhưng đau khổ của người cha già.
"Đừng nghe," Lục Trúc hét lên, lao tới kéo tay áo Trần Mặc.
"Đó không phải là cha ngươi!
Đó là ký ức bị ô nhiễm!
Nếu ngươi đáp lại, linh hồn ngươi sẽ bị mắc kẹt mãi mãi!"
Trần Mặc giật phắt tay áo cô ta ra.
Hành động thô bạo khiến Lục Trúc chựng lại, ánh mắt đầy bất tin và tổn thương.
"Ta biết đó là ảo giác," Trần Mặc nói, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo.
"Nhưng nếu ta không bước qua nỗi đau này, ta không thể tiến tới.
Ta đã học được bài học đó từ Đạo Tôn."
Hắn quay lại, nhìn thẳng vào ống xương nơi khuôn mặt cha đang biến dạng, miệng mở rộng như một cái hố đen.
"Ta không cần cha," Trần Mặc nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
"Ta chỉ cần em gái ta."
Khuôn mặt trên ống xương vỡ tan thành bụi tro.
Tiếng khóc than của hàng triệu linh hồn bỗng chốc im bặt.
Sự tĩnh lặng trở lại, nhưng lần này, nó đáng sợ hơn gấp bội.
Lục Trúc đứng đó, thở hổn hển.
Cô ta nhìn Trần Mặc với ánh mắt phức tạp.
Có sự kính sợ, có sự tức giận, và sâu thẳm trong đó là một nỗi sợ hãi lớn hơn tất cả.
"Ngươi lạnh lùng đến đáng sợ," cô ta thì thầm.
"Ngươi sẵn sàng chà đạp lên những ký ức đau thương nhất chỉ để đạt được mục đích.
Ngươi khác hẳn người mà ta từng biết."
Trần Mặc quay người, bước tiếp.
"Người mà cô từng biết đã chết cùng với Thanh Vân Tông.
Tôi là Trần Mặc của Vực Thẳm.
Và tôi không có thời gian cho những cảm xúc thừa thãi."
Lục Trúc đuổi theo, chân bước nhanh hơn.
"Đừng nghĩ rằng tôi đi theo ngươi vì lòng tốt.
Tôi đi theo ngươi vì tôi cần ngươi sống.
Ngươi là lá chắn duy nhất có thể đối đầu với Diệu Không Chân Nhân."
Trần Mặc dừng bước.
Hắn quay lại, ánh mắt sắc bén quét qua khuôn mặt Lục Trúc.
Cô đang lợi dụng tôi?"
Lục Trúc cúi đầu, tóc đen che khuất nửa khuôn mặt.
"Thanh Vân Tông đã sai lầm.
Họ tin rằng trật tự là tuyệt đối.
Nhưng trật tự xây dựng trên sự quên lãng là một nhà tù.
Tôi muốn lật đổ nó.
Tôi muốn người dân Huyền Vực nhớ lại họ là ai.
Và ngươi...
ngươi là chìa khóa."
Trần Mặc冷笑 (cười khẩy).
"Vậy thì cô đang đưa tôi vào một cái bẫy khác.
Cô nghĩ tôi là công cụ để thực hiện ý đồ của cô.
Nhưng cô đã quên một điều."
"Điều gì?" Lục Trúc ngẩng đầu lên, ánh mắt rực lửa.
"Ta không phục vụ bất kỳ ai.
Ta chỉ phục vụ sự thật.
Dù sự thật đó có tàn khốc đến đâu."
Trần Mặc bước tiếp, bỏ lại Lục Trúc trong sự im lặng.
Hắn cảm nhận được nguyên lực trong cơ thể mình đang dao động mạnh mẽ.
Mỗi bước chân đưa hắn sâu hơn vào lòng đất, nơi áp lực không gian tăng lên gấp bội.
Những ống xương xung quanh bắt đầu co lại, như những cơ bắp đang siết chặt lấy họ.
Lục Trúc chạy theo, mồ hôi ướt đẫm trán.
Cô ta biết mình đang nói dối.
Một phần cô ta thực sự muốn lật đổ Thanh Vân Tông.
Nhưng phần lớn, cô ta sợ hãi.
Sợ hãi trước sức mạnh của Trần Mặc.
Sợ hãi trước bí mật mà cô ta vừa khám phá ra.
Cô ta nhớ lại những cuộn giấy cổ trong thư viện cấm.
Những ghi chép về "Ký Ức Xưa".
Và tên của người con gái duy nhất còn sót lại: Tiểu Ngữ.
Nếu Tiểu Ngữ là Ký Ức Xưa, thì Trần Mặc là gì?
Câu hỏi này gnawing (gặm nhấm) tâm trí cô ta.
Cô ta nhìn bóng lưng lạnh lùng của Trần Mặc, cảm thấy một nỗi kinh hãi thầm kín.
Anh ta không phải là một con người bình thường.
Anh ta là một hiện tượng.
Một tai họa đang được dẫn dắt bởi một mục đích duy nhất.
Và cô ta, đang tự nguyện bước vào miệng sói.
Không gian bỗng nhiên mở rộng.
Họ bước vào một hang động khổng lồ, trần nhà cao vút, mất hút trong bóng tối.
Sàn nhà được lát bằng những tấm gương vỡ.
Mỗi mảnh gương phản chiếu một cảnh tượng khác nhau.
Trần Mặc bước lên một mảnh gương.
Ngay lập tức, hình ảnh một ngôi làng nhỏ hiện ra.
Những đứa trẻ đang chơi đùa.
Một người phụ nữ trẻ đang giặt quần áo bên bờ sông.
Đó là mẹ của Tiểu Ngữ.
Trần Mặc cứng đờ.
Hắn chưa bao giờ gặp mẹ của em gái mình.
Hắn chỉ nghe nói rằng bà ấy đã chết trong một trận dịch bệnh.
Nhưng hình ảnh này...
nó sống động đến kinh người.
Hắn có thể ngửi thấy mùi nước sông, cảm nhận được ánh nắng ấm áp.
"Đừng chạm vào," Lục Trúc cảnh báo, giọng run rẩy.
"Những mảnh gương này là cửa sổ vào quá khứ.
Nhưng chúng không phải là quá khứ thật.
Chúng là những ký ức bị bóp méo bởi nỗi đau."
Trần Mặc không nghe.
Hắn bước tới, tay run rẩy chạm vào mặt gương.
Hình ảnh đột ngột thay đổi.
Người phụ nữ trẻ quay lại, khuôn mặt méo mó, mắt đỏ ngầu.
Bà ta hét lên, giọng nói như xé toạc không khí.
"Đứa trẻ đó không phải là con tôi!
Nó là một quái vật!
Nó sẽ phá hủy tất cả!"
Trần Mặc giật lùi, tim đập thình thịch.
"Nonsense (Vô lý)!
Mẹ cô ấy không bao giờ nói vậy!"
"Đó là ký ức bị ô nhiễm!" Lục Trúc hét lên.
"Diệu Không Chân Nhân đã tiêm nhiễm nỗi sợ hãi vào những ký ức này!
Hắn muốn chúng ta tin rằng tình yêu là nguồn gốc của sự hủy diệt!"
Trần Mặc nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Hắn tập trung vào nguyên lực trong cơ thể.
Hắn tưởng tượng ra một bức tường lửa, đốt cháy những hình ảnh giả tạo.
"Ta không sợ," hắn nói.
"Ta biết em gái ta là ai.
Ta biết mình là ai."
Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh băng.
Hắn giơ chân, đạp mạnh vào mảnh gương.
Mảnh gương vỡ tan thành万千 mảnh.
Hình ảnh người phụ nữ biến mất, thay vào đó là một màn sương mù trắng xóa.
Lục Trúc nhìn hành động đó, kinh hãi.
"Ngươi đã phá hủy một cửa sổ.
Bây giờ, chúng ta không thể quay lại.
Con đường phía trước chỉ có một hướng: xuống dưới."
Trần Mặc gật đầu.
"Đó là điều ta muốn."
Họ bước tiếp.
Những mảnh gương xung quanh bắt đầu vỡ vụn, tạo thành một con đường bằng thủy tinh sắc lẹm.
Mỗi bước chân đều gây ra tiếng lách cách, như tiếng xương gãy.
Khi họ đi sâu hơn, ánh sáng từ trên cao mờ dần.
Bóng tối bao trùm lấy họ.
Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ nguyên lực của Trần Mặc và Lục Trúc chiếu rọi xung quanh.
Trần Mặc cảm thấy mệt mỏi.
Không phải mệt mỏi thể xác, mà là mệt mỏi tinh thần.
Mỗi ký ức mà hắn phá hủy đều để lại một vết sẹo trong tâm hồn.
Hắn cảm thấy trống rỗng, như thể một phần của mình đang bị bào mòn.
Lục Trúc đi bên cạnh, im lặng.
Cô ta quan sát Trần Mặc, thấy sự suy kiệt trong ánh mắt anh ta.
"Ngươi ổn chứ?" cô ta hỏi khẽ.
Trần Mặc lắc đầu.
Nhưng ta không có lựa chọn."
"Làm thế nào ngươi có thể tiếp tục?
Ngươi đang phá hủy chính mình."
"Vì nếu ta dừng lại, Tiểu Ngữ sẽ chết.
Và nếu cô ấy chết, mọi ký ức về chúng ta sẽ biến mất vĩnh viễn.
Thế giới này sẽ trở thành một nơi trống rỗng, nơi không có tình yêu, không có nỗi đau, và cũng không có ý nghĩa."
Lục Trúc im lặng.
Cô ta hiểu.
Cô ta cũng từng phải hy sinh những thứ quý giá để đạt được mục đích.
Nhưng hy sinh của cô ta là danh dự, là địa vị.
Hy sinh của Trần Mặc là chính linh hồn mình.
Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên từ phía trước.
"Ngươi nói đúng, Trần Mặc.
Tình yêu là nguồn gốc của đau khổ.
Nhưng ngươi cũng nói sai một điều."
Trần Mặc dừng bước.
Hắn quay lại, nhìn vào bóng tối.
Một bóng người bước ra từ bóng tối.
Đó là Diệu Không Chân Nhân.
Ông ta mặc áo choàng trắng tinh khiết, khuôn mặt bình thản, không chút cảm xúc.
Trong tay ông ta cầm một cây gậy bằng ngọc, tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
"Điều gì?" Trần Mặc hỏi, giọng lạnh lùng.
"Ngươi nghĩ rằng ngươi đang cứu Tiểu Ngữ.
Nhưng thực ra, ngươi đang giết chết cô ấy.
Bằng cách phá hủy những ký ức, ngươi đang tước đoạt nhân tính của cô ấy.
Khi không còn ký ức, cô ấy sẽ trở thành một con rối, giống như tất cả chúng ta."
Trần Mặc nghiến răng.
"Lời nói dối của kẻ độc tài.
Ngươi muốn chúng ta quên lãng để dễ dàng kiểm soát."
"Kiểm soát?" Diệu Không Chân Nhân cười nhạt.
"Ta đang bảo vệ các ngươi khỏi chính các ngươi.
Nhìn xung quanh đi.
Những ký ức này là những vết thương chưa lành.
Chúng chảy máu, chúng nhiễm trùng.
Ta đang khâu lại những vết thương đó."
Trần Mặc nhìn xung quanh.
Hắn thấy những mảnh gương vỡ, những ống xương, và những bóng ma đang khóc than.
Hắn nhận ra sự thật mà Diệu Không Chân Nhân nói.
Những ký ức này độc hại.
Chúng ăn mòn tâm trí.
Nhưng nếu không có chúng, chúng ta là gì?
Câu hỏi này lơ lửng trong không khí, nặng nề hơn bất kỳ đòn tấn công nào.
Diệu Không Chân Nhân bước tới, ánh mắt nhìn Trần Mặc đầy thương hại.
"Trở về đi, Trần Mặc.
Để cho Tiểu Ngữ được giải thoát.
Để cho thế giới này được bình yên.
Ngươi không cần phải gánh vác gánh nặng này."
Trần Mặc nhìn vào bàn tay mình.
Những vết nứt nhỏ đang hiện ra trên da thịt, lộ ra ánh sáng xanh nhạt bên trong.
Nguyên lực của hắn đang bị ô nhiễm bởi những ký ức đen tối.
Hắn nhớ lại lời nói của chính mình trong tương lai.
*"Chào mừng trở lại, Kẻ Phá Hủy.
Giờ thì, hãy bắt đầu cuộc chiến thật sự."*
Hắn hiểu rồi.
Cuộc chiến này không phải là chiến đấu với Diệu Không Chân Nhân.
Cuộc chiến này là chiến đấu với chính bản thân mình.
Trần Mặc nhìn Lục Trúc.
Cô ta đang nhìn anh ta với ánh mắt cầu cứu.
Cô ta biết rằng nếu Trần Mặc nghe theo Diệu Không, mọi nỗ lực của họ sẽ白费 (bị phí phạm).
Trần Mặc quay lại, nhìn thẳng vào Diệu Không Chân Nhân.
"Ta không cần bình yên," hắn nói, giọng nói vang lên như sấm sét.
"Ta cần sự thật.
Dù sự thật đó có đau đớn đến đâu."
Hắn giơ tay lên, nguyên lực trong lòng bàn tay bùng nổ.
Nhưng lần này, không phải là nguyên lực xanh nhạt, mà là nguyên lực đen kịt, như mực tàu.
"Ngươi đang làm gì?" Diệu Không Chân Nhân kinh hãi.
"Ta đang phá hủy thứ mình trân trọng nhất," Trần Mặc nói, ánh mắt lạnh lùng.
"Ta đang phá hủy ký ức về chính mình."
Hắn hét lên, tiếng hét xé toạc không gian.
Hắn ném nguyên lực đen kịt vào chính cơ thể mình.
Cơn đau dữ dội xé toạc ý thức của hắn.
Hắn cảm thấy những ký ức đẹp đẽ nhất của mình đang bị đốt cháy.
Ký ức về ngày sinh nhật của Tiểu Ngữ.
Ký ức về lần đầu tiên hắn luyện thành nguyên lực.
Ký ức về nụ cười của cha mẹ.
Tất cả đều biến thành tro tàn.
Lục Trúc hét lên, lao tới muốn ngăn cản, nhưng bị một lực vô hình đẩy ra xa.
Diệu Không Chân Nhân đứng đó, mắt mở to, không tin vào điều mình đang thấy.
Khi cơn đau dịu đi, Trần Mặc đứng đó, cơ thể run rẩy.
Ánh mắt hắn trống rỗng, không còn chút cảm xúc nào.
"Ngươi đã làm gì?" Diệu Không Chân Nhân hỏi, giọng run rẩy.
Trần Mặc quay lại, nhìn vào bóng tối sâu thẳm nơi Tiểu Ngữ đang chờ đợi.
Hắn không còn nhớ cô ấy là ai.
Hắn không còn nhớ mình là ai.
Nhưng hắn biết mình phải đi.
Hắn bước tới, bước đi như một cỗ máy, không chút do dự.
Và từ trong bóng tối, một bàn tay vươn ra.
Lần này, nó không phải là bàn tay đen xì, mà là một bàn tay trắng nõn, nhỏ bé.
Nó nắm lấy tay Trần Mặc.
Và một giọng nói vang lên, không phải từ tương lai, mà từ quá khứ xa xôi nhất.
*"Anh đã quên em rồi đúng không?"*
Trần Mặc dừng bước.
Một giọt nước mắt rơi xuống, rơi lên bàn tay trắng nõn.
Hắn không biết tại sao mình lại khóc.
Nhưng hắn biết, đây là khởi đầu của một cuộc chiến mới.
Một cuộc chiến để lấy lại những gì đã mất.
Và lần này, hắn sẽ không bao giờ quên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận