Chương 24
PHẦN 1
Trần Mặc không hề do dự.
Hắn nắm chặt mảnh vỡ "Timeline gốc" — thứ lạnh giá như băng khô, cứa nát lòng bàn tay phải.
Mảnh vỡ này không phải là ngọc hay đá, mà là một đoạn ký ức vật lý hóa, còn sót lại từ thế giới trước khi Huyền Vực bị "lớp vỏ bảo vệ" bao phủ.
Hắn nhìn xuống cơ thể đang dần biến dạng của Tiểu Ngữ, đôi mắt cô ấy giờ đây đã chuyển sang màu xám xịt, như thể linh hồn đang bị rút cạn qua từng lỗ chân lông.
Máu từ lòng bàn tay Trần Mặc nhỏ xuống, hòa lẫn với những hạt bụi vàng kim đang lơ lửng trong không gian cổ tích.
Mỗi giọt máu chạm vào mảnh vỡ đều phát ra âm thanh rít lên, tựa như kim loại bị cào xé.
Đó là tiếng thét của thời gian, của những ký ức bị ép buộc phải tái sinh trong một thực tại sai lệch.
Lục Trúc đứng ở phía sau, hơi thở gấp gáp, ánh mắt đầy hoảng loạn nhưng không dám bước tới.
Cô biết, nếu can thiệp lúc này, tất cả nỗ lực của họ sẽ tan vỡ.
"Đừng nhìn," Lục Trúc thì thầm, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.
"Nếu ngươi nhìn vào mắt cô ấy, ngươi sẽ bị cuốn vào dòng chảy ký ức.
Khi đó, ngươi sẽ quên đi lý do tại sao mình phải hy sinh."
Trần Mặc không đáp lời.
Hắn chỉ cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ trong tay.
Nó nóng rực lên, truyền vào cơ thể hắn một luồng nguyên lực đen kịt, mang theo mùi hôi thối của sự phân rã và cái chết.
Hắn cảm thấy tim mình đập loạn nhịp, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kháng cự của chính linh hồn hắn.
Linh hải của hắn đang kêu gào, đòi hỏi sự ổn định, đòi hỏi sự an toàn.
Nhưng Trần Mặc đã chọn con đường của kẻ điên.
Hắn chọn sự hủy diệt để đạt được sự giải thoát.
Hắn đưa mảnh vỡ lại gần trán của Tiểu Ngữ.
Da thịt cô ấy lạnh như băng, không còn chút sinh khí.
Trần Mặc nhớ lại nụ cười cuối cùng của cô, nụ cười đầy nước mắt khi cô nói: *"Anh không cần phải làm điều này."* Nhưng hắn biết, đó là lời nói dối ngọt ngào nhất mà một người em gái có thể nói với người anh trai của mình.
Cô ấy biết mình là gì.
Cô ấy biết mình là 'Ký Ức Xưa', là mảnh vỡ của vị Thần cũ, và sự tồn tại của cô ấy đang ăn mòn nền tảng của Huyền Vực.
"Xin lỗi," Trần Mặc thì thầm, giọng nói khô khốc như tro tàn.
"Anh không thể để anh em chúng ta trở thành nô lệ cho những ký ức giả tạo."
Hắn ấn mạnh mảnh vỡ vào trán cô.
Một tiếng nổ vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong tâm trí của Trần Mặc.
Thế giới xung quanh bắt đầu rung chuyển, những bức tường đá cổ xưa nứt ra, lộ ra bên trong là một khoảng không gian trống rỗng, đen ngòm.
Đó là vực thẳm ký ức, nơi mọi thứ đã bị xóa bỏ đang chờ đợi để được tái sinh, hoặc bị tiêu diệt vĩnh viễn.
PHẦN 2
Linh hải của Trần Mặc nổ tung.
Không phải theo nghĩa đen của sự phá hủy, mà là sự *tái cấu trúc*.
Các tia nguyên lực trước đây hỗn loạn, giờ đây bắt đầu xoay tròn quanh mảnh vỡ Timeline gốc nằm giữa đan điền.
Đây không phải là đột phá thông thường.
Thông thường, tu sĩ luyện khí tầng 9 đột phá lên Hư Đan bằng cách ngưng tụ linh lực, tạo thành một hạt giống bền vững.
Nhưng Trần Mặc đang làm ngược lại.
Hắn đang phá vỡ hạt giống đó, để giải phóng năng lượng nguyên thủy, năng lượng của sự hỗn mang.
Cơn đau xé toạc từng thớ thịt, từng tế bào trong cơ thể hắn.
Hắn cảm thấy như mình đang bị nướng chín từ bên trong, nhưng lại không hề có lửa.
Đó là ngọn lửa của ký ức, của những cảm xúc bị dồn nén suốt nhiều năm trời.
Hắn nhớ về ngày đầu tiên bước vào Thanh Vân Tông, nhớ về ánh mắt khinh miệt của các đồng môn, nhớ về cảm giác cô đơn khi đứng một mình giữa rừng cây rậm rạp.
Tất cả những ký ức đó giờ đây trở thành nhiên liệu cho lò luyện đan tâm của hắn.
Ngươi đang tự sát!" Lục Trúc hét lên, cố gắng lao tới nhưng bị một lực lượng vô hình chặn lại.
Cô ấy cảm thấy kinh hoàng khi nhìn thấy nguyên lực đen kịt bao phủ cơ thể Trần Mặc, biến hắn thành một bóng ma giữa ánh sáng trắng xóa của di tích.
"Hãy xem kỹ," Trần Mặc nói, giọng nói của hắn vang lên từ khắp mọi hướng, như thể hắn đang nói chuyện với chính bản thân mình trong quá khứ.
"Đây không phải là cái chết.
Đây là sự tái sinh."
Hắn cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo xuống sâu hơn, vào những tầng hầm tối tăm nhất của tâm trí.
Ở đó, hắn gặp lại chính mình khi còn là một đứa trẻ, đang khóc lóc bên cạnh xác cha mẹ.
Nhưng lần này, hắn không chạy trốn.
Hắn ôm lấy đứa trẻ đó, nói với nó rằng: *"Đau khổ là thật.
Nhưng sự thật là tự do."*
Nguyên lực trong cơ thể hắn bắt đầu chuyển đổi.
Từ màu đen kịt, nó chuyển sang màu trắng tinh khiết, không phải màu trắng của sự thuần khiết, mà là màu trắng của sự trống rỗng, của chân không.
Đó là trạng thái 'Vô Ký', trạng thái mà Diệu Không Chân Nhân luôn theo đuổi.
Nhưng khác với Diệu Không, Trần Mặc không loại bỏ ký ức để đạt được sự bình yên.
Hắn loại bỏ ký ức để đạt được sức mạnh, sức mạnh đủ để phá vỡ lớp vỏ bảo vệ của Huyền Vực.
Lục Trúc nhìn thấy sự thay đổi đó, cô ấy hiểu ra ý đồ của Trần Mặc.
Hắn đang trở thành một 'Lỗ Hổng', một điểm yếu trong hệ thống trật tự mà Diệu Không Chân Nhân đã xây dựng.
Và hắn sẽ dùng chính cơ thể mình để làm công cụ phá hoại.
PHẦN 3
Sự đột phá không diễn ra suôn sẻ.
Lớp vỏ bảo vệ của Huyền Vực phát hiện ra một "lỗ hổng" trong hệ thống.
Những "Người Bảo Vệ" — những tu sĩ cao cấp mặc áo bào trắng, khuôn mặt không biểu cảm — bắt đầu xuất hiện từ các vết nứt xung quanh.
Họ không chiến đấu, họ chỉ "xóa bỏ".
Những ai bị họ chạm vào sẽ biến thành một tảng đá vô tri, mất đi mọi ký ức và cảm xúc, trở thành một phần của bức tường bao quanh vực thẳm.
Ba bóng người trắng xóa hiện ra, bao vây lấy Trần Mặc và Lục Trúc.
Họ di chuyển im lặng, không một tiếng động, nhưng áp lực của họ khiến không khí trở nên nặng nề như chì.
Lục Trúc rút kiếm ra, tay run rẩy.
Cô ấy biết mình không thể đánh bại họ.
Họ là những cỗ máy hoàn hảo, được tạo ra để duy trì trật tự, không có điểm yếu, không có cảm xúc.
"Chạy đi," Trần Mặc nói, giọng lạnh lùng.
"Đừng nhìn lại."
"Ta không bỏ mặc ngươi," Lục Trúc đáp, mắt đỏ ngầu.
"Ngươi nói với ta rằng chúng ta sẽ lật đổ chúng.
Ngươi không thể làm điều đó một mình."
"Ta không cần sự giúp đỡ," Trần Mặc nói, ánh mắt hắn tập trung vào những Người Bảo Vệ.
"Ta chỉ cần thời gian."
Hắn giơ tay lên, nguyên lực trắng tinh khiết bùng nổ.
Một vòng tròn năng lượng bao quanh hắn, đẩy lùi những Người Bảo Vệ ra xa.
Nhưng hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần kiệt quệ.
Mỗi lần sử dụng nguyên lực, một phần ký ức của hắn lại bị xóa sạch.
Hắn không còn nhớ tên của thầy giáo đầu tiên, không còn nhớ mùi hương của hoa sen trong sân đình.
Hắn chỉ còn lại mục đích.
Một Người Bảo Vệ lao tới, bàn tay trắng bệch hướng về phía Trần Mặc.
Trần Mặc không né tránh.
Hắn nhận lấy cú chạm đó.
Cơn đau buốt lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng hắn vẫn đứng vững.
Hắn cảm thấy một phần ký ức về mẹ mình biến mất.
Hình ảnh người phụ nữ dịu dàng đang hát ru giờ đây chỉ còn là một khoảng trống mờ ảo.
Nhưng thay vì buồn bã, hắn cảm thấy nhẹ nhõm.
Nỗi đau của sự mất mát đã được thay thế bằng sự trống rỗng lạnh lùng.
"Ngươi đang tự hủy," Người Bảo Vệ nói, giọng nói không có cảm xúc.
"Ngươi đang phá vỡ trật tự."
"Trật tự của các ngươi là sự nô lệ," Trần Mặc đáp, nụ cười méo mó trên môi.
"Ta chọn tự do, dù đó là tự do trong đau khổ."
Hắn quay sang nhìn Lục Trúc.
Cô ấy đang cố gắng tấn công Người Bảo Vệ thứ hai, nhưng kiếm của cô ấy không thể xuyên thủng lớp phòng thủ vô hình của hắn.
Trần Mặc biết, cô ấy không thể chiến thắng.
Nhưng cô ấy đang cố gắng.
Và đó là điều quan trọng nhất.
Sự kháng cự, dù nhỏ bé, cũng là bằng chứng cho thấy con người vẫn còn ý chí.
PHẦN 4
Khi mảnh vỡ cuối cùng của ký ức cha mẹ biến mất, Trần Mặc đứng dậy.
Cơ thể hắn nhẹ bẫng, nhưng tâm trí hắn nặng trĩu một sự trống rỗng đáng sợ.
Hắn không còn nhớ rõ khuôn mặt cha mình.
Hắn chỉ còn nhớ một cảm giác: *Sự bất công*.
Người Bảo Vệ vẫn chưa tấn công.
Họ đứng yên, quan sát.
Và rồi, twist xảy ra.
Một trong những Người Bảo Vệ, kẻ đã chạm vào Trần Mặc, bỗng nhiên dừng lại.
Khuôn mặt không biểu cảm của hắn nứt ra, lộ ra bên trong là một đôi mắt đầy đau khổ.
Hắn nhìn vào Trần Mặc, rồi nhìn vào chính bàn tay mình.
nhớ ra rồi," hắn thì thầm, giọng nói run rẩy.
ai?"
Trần Mặc kinh ngạc.
Hắn không ngờ rằng hành động tự hủy của mình lại có thể lây lan, có thể đánh thức những ký ức bị chôn vùi trong tâm trí của những cỗ máy này.
Những Người Bảo Vệ không phải là những thực thể vô hồn.
Họ là những con người, những tu sĩ từng có đời sống, có tình cảm, nhưng đã bị Diệu Không Chân Nhân tước đoạt đi để trở thành công cụ.
"Hãy nhớ lại," Trần Mặc nói, giọng nói của hắn vang vọng trong không gian.
"Hãy nhớ lại nỗi đau của các ngươi.
Nỗi đau đó là bằng chứng cho thấy các ngươi còn sống."
Người Bảo Vệ thứ hai và thứ ba cũng bắt đầu run rẩy.
Họ ôm đầu, la hét trong đau đớn khi những ký ức bị kìm nén bắt đầu trỗi dậy.
Họ nhớ về gia đình, về tình yêu, về những giấc mơ đã bị tước đoạt.
Sự hỗn loạn lan truyền nhanh chóng, phá vỡ sự trật tự nghiêm ngặt của họ.
Lục Trúc nhìn thấy cơ hội.
Cô ấy lao tới, kiếm của cô ấy lóe sáng, chém xuống cổ của Người Bảo Vệ thứ hai.
Máu bắn ra, không phải màu đỏ, mà là màu trắng, như sữa.
Nhưng đó là máu của sự tự do, của sự kháng cự.
Trần Mặc đứng đó, nhìn cảnh tượng hỗn loạn.
Hắn cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lùng.
Hắn đã làm được điều mà Diệu Không Chân Nhân không thể ngờ tới.
Hắn đã dùng chính sự hủy diệt của bản thân để đánh thức ý thức của kẻ thù.
Nhưng rồi, từ sâu trong vực thẳm, một giọng nói vang lên.
Đó là giọng nói của Diệu Không Chân Nhân.
*"Ngươi đã đánh thức chúng, nhưng ngươi đã đánh thức điều gì?"*
Trần Mặc quay lại, nhìn vào bóng tối nơi Tiểu Ngữ đang nằm.
Cô ấy đã mở mắt.
Đôi mắt giờ đây không còn màu xám, mà là màu đen sâu thẳm, như thể chứa đựng cả vũ trụ.
"Em đã nhớ ra," Tiểu Ngữ nói, giọng nói của cô ấy vang lên từ khắp nơi.
"Em nhớ ra tất cả.
Em là ký ức của vị Thần cũ.
Và em sẽ hủy diệt tất cả những ai dám can thiệp vào sự ngủ đông của ta."
PHẦN 5 - HOOK
Trần Mặc nhìn chằm chằm vào Người Bảo Vệ.
Cơn thịnh nộ bùng lên trong lồng ngực trống rỗng của hắn.
Hắn không còn ký ức về cha mẹ để đau buồn, nhưng hắn có ký ức về *sự phản bội*.
"Vậy thì," Trần Mặc cười, nụ cười đầy vẻ bi tráng và điên rồ, "nếu tôi là vũ khí, tôi sẽ tự hủy để phá vỡ nhà máy."
Hắn nắm chặt thanh kiếm đã cùn trong tay, nguyên lực cuối cùng trong cơ thể hắn bùng nổ.
Hắn không nhắm vào Người Bảo Vệ, mà nhắm vào chính mình.
Hắn muốn tạo ra một vụ nổ lớn, đủ sức phá vỡ lớp vỏ bảo vệ của Huyền Vực, giải phóng tất cả những ký ức bị kìm nén.
"Trần Mặc, đừng!" Lục Trúc hét lên, nhưng quá muộn.
Trần Mặc lao về phía trước, đâm thanh kiếm vào chính tim mình.
Máu bắn ra, nhưng thay vì chảy xuống, nó bay lên, hòa lẫn với ánh sáng trắng xóa.
Một vụ nổ dữ dội xé toạc không gian, đẩy mọi thứ ra xa.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Trần Mặc nhìn thấy khuôn mặt của Tiểu Ngữ, cô ấy đang cười, một nụ cười đầy ác ý và thống trị.
Và rồi, bóng tối bao trùm.
Khi Trần Mặc tỉnh lại, hắn không còn ở di tích cổ.
Hắn đang đứng giữa một cánh đồng hoa sen trắng xóa, dưới bầu trời xanh ngắt.
Không có ai xung quanh.
Chỉ có một người phụ nữ đứng ở phía xa, quay lưng lại với hắn.
"Con đã về," người phụ nữ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy quyền.
"Cha mẹ con đã chờ đợi con rất lâu rồi."
Trần Mặc nhìn xuống tay mình.
Hắn không còn cầm kiếm.
Hắn không còn nguyên lực.
Hắn chỉ còn là một đứa trẻ, với đôi mắt ngây thơ và vô tội.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói nhỏ bé vang lên: *"Đừng tin cô ta.
Đó không phải là mẹ.
Đó là bẫy."*
Trần Mặc nhíu mày.
Ký ức của hắn đã bị xóa sạch, nhưng bản năng sinh tồn của hắn vẫn còn.
Hắn nhìn về phía người phụ nữ, và lần đầu tiên, hắn cảm thấy sợ hãi.
Không phải vì cô ta, mà vì chính sự ngây thơ của bản thân mình.
Ai đó đang chờ đợi hắn trong bóng tối.
Và lần này, hắn không biết mình là ai, hay mình phải làm gì.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận