Chương 25

Không có gió.

Không có tiếng lá xào xạc.

Chỉ có một sự im lặng chết chóc, dày đặc như mật, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng.

Trần Mặc đặt chân xuống, nhưng cảm giác dưới đế giày không phải là đất đá hay cỏ cây, mà là một sự trống rỗng vô tận.

Mỗi bước tiến vào bóng tối đều nặng trĩu, không phải vì trọng lực vật lý, mà vì áp lực của "Quên Bẵng" đang cào xé vào linh hồn hắn.

Đây là Vực Ký Cạn Nguồn.

Nơi lưu trữ những ký ức bị xóa bỏ để duy trì ảo giác "Chân Lý" của Huyền Vực.

Lớp vỏ bảo vệ thế giới ở đây mỏng như tờ giấy, sắp vỡ tung dưới sức nặng của sự thật.

Hơi thở của Trần Mặc trở nên gấp gáp.

Nguyên lực trong đan điền, vốn dĩ đang ở đỉnh cao cảnh giới Nguyên Anh, bỗng chốc trở nên lạnh lẽo và trì trệ.

Nó không còn lưu thông mượt mà như trước, mà như bị hút cạn bởi một lỗ đen vô hình ở phía trước.

Cảm giác này giống như đang cố gắng thở dưới đáy biển sâu, mỗi hơi thở đều là một cuộc chiến sinh tồn.

Ngươi không hiểu!"

Giọng hét vang lên từ phía sau, méo mó và biến dạng, giống như tiếng chuông đồng vỡ vụn vang vọng trong hang động.

Đó là Người Bảo Vệ.

Nhưng khuôn mặt của nó không còn vẻ uy nghiêm, lạnh lùng như trước.

Nó đang co quắp lại, da thịt chuyển màu xám xịt, những vết nứt nhỏ li ti hiện ra trên trán, như thể linh hồn bên trong đang bị xé toạc ra khỏi xác thịt.

"Ngươi đang giết chết chính bản thân mình!

Ký ức là nền tảng của tồn tại!

Nếu ngươi phá vỡ nó, ngươi sẽ trở thành hư vô!"

Trần Mặc không quay đầu.

Hắn biết nếu quay lại, hắn sẽ thấy bộ dạng đáng thương của kẻ bảo vệ cho một trật tự giả tạo.

Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng cần thiết để giữ lấy ý thức.

"Nền tảng?" Trần Mặc thì thầm, giọng nói khô khốc, vang lên trong sự im lặng chết chóc.

"Hay là xiềng xích?"

Hắn tiếp tục bước đi.

Bóng tối phía trước không phải là sự thiếu vắng ánh sáng, mà là sự hiện diện của hàng tỷ ký ức bị chôn vùi.

Chúng không im lặng.

Chúng đang gào thét, khóc lóc, cầu xin.

Những tiếng thì thầm ấy len lỏi vào tai hắn, xâm nhập vào tâm trí, cố gắng kéo hắn trở lại với sự ngu dốt an toàn.

*Quên đi...*
*Hãy quên đi nỗi đau...*
*Hãy quên đi cô ấy...*

Trần Mặc cắn chặt răng cho đến khi máu mặn chát lan tỏa trong miệng.

Hắn không thể quên.

Nỗi đau là minh chứng cho sự sống.

Và nếu sự sống này là một ảo giác, thì hắn thà chết trong đau đớn còn hơn sống trong hạnh phúc giả tạo.

**

Trần Mặc dừng bước.

Trước mặt hắn là một hồ nước đen ngòm, phẳng lặng như gương.

Nhưng khi hắn nhìn xuống, hắn không thấy phản chiếu của mình.

Hắn thấy những khuôn mặt.

Hàng ngàn, hàng vạn khuôn mặt.

Khuôn mặt của người cha hắn chưa bao giờ gặp.

Khuôn mặt của người mẹ đã bỏ rơi hắn.

Và quan trọng nhất, khuôn mặt của Tiểu Ngữ.

Cô ấy đang cười.

Nụ cười đó không còn ngây thơ, trong sáng như khi họ còn là trẻ con.

Nó mang vẻ ngạo mạn, thống trị, và một sự cổ xưa đến rợn người.

Tiểu Ngữ trong ký ức ấy không phải là một cô bé mười hai tuổi.

Cô ấy là một thực thể, một linh hồn đã tồn tại từ trước khi Huyền Vực được sinh ra.

"Anh đến rồi," Tiểu Ngữ nói, giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu Trần Mặc, không cần qua không khí.

"Anh đã quên nhiều thứ quá, anh biết không?

Anh quên đi rằng anh là con chó giữ nhà của ta.

Anh quên đi rằng máu thịt của anh chỉ là thức ăn để nuôi dưỡng ký ức của ta."

Trần Mặc cảm thấy máu trong người mình sôi lên.

Nỗi đau, sự phẫn nộ, và sự sợ hãi đan xen vào nhau.

Hắn luôn nghi ngờ, luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng với mối quan hệ giữa mình và Tiểu Ngữ.

Nhưng hắn chưa bao giờ dám nghĩ đến sự thật tàn khốc này.

"Ta là Ký Ức Xưa duy nhất còn sót lại," Tiểu Ngữ tiếp tục, bước ra khỏi mặt nước đen.

Cô ấy không chạm vào mặt đất, mà lơ lửng giữa không trung.

"Và anh, Trần Mặc, là con vật nuôi trung thành nhất của ta.

Anh bảo vệ ta, anh chiến đấu cho ta, và giờ đây, anh đang đến để giải phóng ta khỏi cái lồng này."

Trần Mặc lùi lại một bước.

Nguyên lực trong cơ thể hắn bùng nổ, tạo thành một lớp giáp sáng loáng quanh người.

Hắn không tin.

Hắn không thể tin.

Tất cả những hy sinh, những đau khổ, những ký ức đẹp đẽ mà hắn trân trọng...

tất cả chỉ là một trò chơi?

"Không," Trần Mặc nói, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết liệt.

"Tôi không phải là con chó của ai.

Tôi là Trần Mặc.

Và tôi sẽ không để cho bất kỳ ai, kể cả em gái tôi, kiểm soát cuộc đời tôi."

Tiểu Ngữ nhíu mày, vẻ mặt bất ngờ.

Anh gọi ta là em gái?

Thật buồn cười.

Trong mắt thế giới này, ta là Thần.

anh chỉ là một công cụ."

"Thần?" Trần Mặc cười, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt.

"Thần mà cần một con người để bảo vệ?

Thần mà sợ hãi sự quên lãng?

Đó không phải là thần.

Đó là ký sinh trùng."

Tiểu Ngữ sắc mặt biến đổi.

Sự tức giận, một cảm xúc mà cô ấy đã cố gắng triệt tiêu trong hàng ngàn năm, đang bùng lên.

"Ngươi dám?

Ngươi dám phản bội ta sau tất cả?"

"Phản bội?" Trần Mặc rút thanh kiếm ra.

Lưỡi kiếm không còn cùn, mà sắc bén hơn bao giờ hết, được tôi luyện bằng máu và nước mắt.

"Tôi đang giải phóng chính mình.

Và nếu em muốn ở lại trong cái lồng này, tôi sẽ khóa chặt nó lại."

**

Trần Mặc lao về phía trước, thanh kiếm chém xuống, cắt ngang không gian.

Lưỡi kiếm va vào cơ thể trong suốt của Tiểu Ngữ, tạo ra một âm thanh chói tai, như kính vỡ.

Tiểu Ngữ lùi lại, một vết nứt nhỏ hiện ra trên má cô ấy.

Máu của cô ấy không đỏ, mà màu trắng, như sữa.

"Ngươi thật ngu ngốc," Tiểu Ngữ nói, giọng nói lạnh lẽo.

"Ngươi nghĩ rằng bằng cách giết ta, ngươi sẽ cứu được em gái của ngươi?

Em gái của ngươi đã chết từ lâu.

Điều còn lại ở đây chỉ là ký ức của một vị Thần.

Và ký ức thì không thể chết."

Trần Mặc dừng lại, thở hổn hển.

Hắn cảm thấy kiệt sức.

Mỗi đòn tấn công đều làm hao tổn nguyên lực của hắn, và ký ức của hắn đang bị xói mòn.

Hắn nhớ về những khoảnh khắc hạnh phúc với Tiểu Ngữ.

Những buổi chiều cùng nhau chơi đùa, những đêm dài nói chuyện dưới ánh trăng.

Những ký ức đó đang phai nhạt, như mực bị rửa trôi bởi nước mưa.

"Không," Trần Mặc nói, giọng nói yếu ớt nhưng đầy quyết tâm.

"Nếu em là ký ức, thì tôi sẽ xóa bỏ nó.

Tôi sẽ xóa bỏ tất cả.

Kể cả ký ức về chính tôi."

Tiểu Ngữ nhìn hắn, đôi mắt cô ấy mở to, đầy sự kinh hoàng.

"Ngươi không thể làm điều đó.

Nếu ngươi xóa bỏ ký ức về ta, ngươi sẽ không còn là chính mình.

Ngươi sẽ trở thành hư vô."

"Thì tôi sẽ là hư vô," Trần Mặc nói, đưa thanh kiếm lên cao.

"Nhưng ít nhất, tôi sẽ tự do."

Hắn nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ nguyên lực vào thanh kiếm.

Hắn không nhắm vào Tiểu Ngữ.

Hắn nhắm vào chính trái tim mình.

Hắn muốn tự hủy.

Hắn muốn tạo ra một vụ nổ lớn, đủ sức phá vỡ lớp vỏ bảo vệ của Huyền Vực, giải phóng tất cả những ký ức bị kìm nén.

"Trần Mặc, đừng!" Tiểu Ngữ hét lên, lần đầu tiên, giọng nói của cô ấy mang theo sự sợ hãi thật sự.

Nhưng quá muộn.

Trần Mặc đâm thanh kiếm vào chính tim mình.

Máu bắn ra, nhưng thay vì chảy xuống, nó bay lên, hòa lẫn với ánh sáng trắng xóa.

Một vụ nổ dữ dội xé toạc không gian, đẩy mọi thứ ra xa.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Trần Mặc nhìn thấy khuôn mặt của Tiểu Ngữ, cô ấy đang khóc, một nụ cười đầy ác ý và thống trị biến thành sự tuyệt vọng.

Và rồi, bóng tối bao trùm.

Khi Trần Mặc tỉnh lại, hắn không còn ở di tích cổ.

Hắn đang đứng giữa một cánh đồng hoa sen trắng xóa, dưới bầu trời xanh ngắt.

Không có ai xung quanh.

Chỉ có một người phụ nữ đứng ở phía xa, quay lưng lại với hắn.

"Con đã về," người phụ nữ nói, giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy quyền.

"Cha mẹ con đã chờ đợi con rất lâu rồi."

Trần Mặc nhìn xuống tay mình.

Hắn không còn cầm kiếm.

Hắn không còn nguyên lực.

Hắn chỉ còn là một đứa trẻ, với đôi mắt ngây thơ và vô tội.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói nhỏ bé vang lên.

*"Đừng tin cô ta.

Đó không phải là mẹ.

Đó là bẫy."*

Trần Mặc nhíu mày.

Ký ức của hắn đã bị xóa sạch, nhưng bản năng sinh tồn của hắn vẫn còn.

Hắn nhìn về phía người phụ nữ, và lần đầu tiên, hắn cảm thấy sợ hãi.

Không phải vì cô ta, mà vì chính sự ngây thơ của bản thân mình.

Ai đó đang chờ đợi hắn trong bóng tối.

Và lần này, hắn không biết mình là ai, hay mình phải làm gì.

Nhưng ở phía chân trời, một vết nứt nhỏ li ti hiện ra trên bầu trời xanh.

Và từ vết nứt đó, một giọng nói quen thuộc vang lên, đầy vẻ đau khổ và tuyệt vọng.

*"Trần Mặc...

hãy nhớ lại..."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập