Chương 26

Trần Mặc không hét lên.

Tiếng thét đã bị nuốt chửng bởi sự im lặng chết chóc của không gian giữa hai thế giới, nơi âm thanh mất đi ý nghĩa và chỉ còn lại sự rung động của linh lực đang bị xé toạc.

Cảm giác "rạn nứt" mà anh vừa trải qua không phải là đau đớn thể xác, mà là một cơn lạnh buốt thấu tủy, như thể máu trong tĩnh mạch đang đóng băng thành những mảnh ký ức vỡ vụn, cắt lacerate từng tế bào ý thức.

Anh ngước lên, nhìn thấy bầu trời Huyền Vực không còn màu xanh thẳm của thiên thanh, mà là một tấm vải liệm xám xịt, rách rưới bởi những vết nứt đen kịt, từ đó rỉ ra thứ ánh sáng trắng xóa, vô tri và đầy uy quyền.

Đó không phải là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của sự tẩy trắng.

Nó xóa bỏ mọi bóng tối, mọi nỗi đau, và đồng thời, xóa bỏ cả con người.

Trần Mặc cảm thấy trọng lực đang biến mất, cơ thể anh nhẹ bẫng, trôi nổi trong một chân không đầy mùi hương hoa sen tanh hôi — mùi của sự hư vô.

Dưới chân anh, cánh đồng hoa sen trắng xóa không phải là thực thể, mà là những ký ức bị nén ép, chồng chất lên nhau tạo thành nền tảng giả tạo này.

Mỗi đóa hoa nở ra đều là một lời quên lãng, mỗi cánh hoa rơi xuống là một mảnh đời bị lãng quên.

Anh cúi xuống nhìn bàn tay mình.

Những ngón tay run rẩy, không còn cầm kiếm, không còn nguyên lực cuồn cuộn như trước.

Da thịt trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu xanh nhạt đang dần phai màu.

Anh nhớ lại giọng nói dịu dàng nhưng đầy uy quyền của người phụ nữ ở phía xa, lời hứa hẹn về sự trở về với cha mẹ.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, giọng nói nhỏ bé, khàn khàn và đầy vẻ cảnh báo vẫn vang vọng: *"Đừng tin cô ta.

Đó không phải là mẹ.

Đó là bẫy."*

Trần Mặc nhíu mày, cố gắng tập trung vào luồng khí yếu ớt còn sót lại trong đan điền.

Cảnh giới Nguyên Anh của anh đang bị xói mòn, không phải bởi ngoại lực, mà bởi chính sự tồn tại của nơi này.

Vực Ký Cạn Nguồn không chấp nhận sự hiện diện của ký ức cá nhân.

Nó đòi hỏi sự hòa tan, sự đồng nhất vào đại dương ký ức chung, nơi không có "tôi", chỉ có "chúng ta" — một tập thể vô danh, vĩnh cửu và tĩnh lặng.

"Các người muốn biến chúng ta thành cái gì?" Trần Mặc lẩm bẩm, giọng nói của anh vang lên khản đặc, như thể đang cố gắng đẩy lùi lớp sương mù bao phủ thanh quản.

"Một thế giới không có đau khổ, hay một thế giới không có con người?"

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng rì rào của hàng triệu linh hồn đang thì thầm trong gió, những lời thì thầm đó không mang ý nghĩa, mà chỉ là âm thanh của sự tuyệt vọng bị nghiền nát.

Trần Mặc bước về phía trước, mỗi bước chân in xuống cánh đồng hoa sen đều khiến những đóa hoa xung quanh héo úa, tàn lụi.

Anh không sợ hãi trước sự hủy diệt mà mình gây ra, bởi anh biết rằng sự tồn tại của anh, với những ký ức hỗn độn và đầy tội lỗi, là một dị vật trong thiên đường tĩnh lặng này.

Anh nhớ đến Tiểu Ngữ.

Cô gái với nụ cười đầy ác ý và thống trị trước khi biến thành sự tuyệt vọng.

Hình ảnh đó không còn là ký ức đẹp đẽ, mà là một vết sẹo đau đớn, một lời nhắc nhở về sự thật tàn khốc: anh không thể cứu cô ấy bằng cách giữ lại ký ức.

Anh phải phá hủy nó.

Nhưng phá hủy ký ức có nghĩa là phá hủy chính con người mình.

Liệu khi không còn nhớ mình là ai, anh có còn là Trần Mặc nữa không?

Hay anh sẽ chỉ là một con rối trống rỗng, múa may theo nhịp điệu của Diệu Không Chân Nhân?

Trần Mặc nhắm mắt lại, không để tâm đến sự tan rã của thế giới bên ngoài.

Anh hướng sự chú ý vào nội cảnh, nơi đan điền của anh đang trở thành một hố sâu hút mọi thứ.

Thông thường, đột phá Luyện Khí tầng 8, hay thậm chí là duy trì cảnh giới Nguyên Anh, đòi hỏi sự tĩnh tại tuyệt đối và hấp thụ linh khí thuần khiết từ thiên địa.

Nhưng ở đây, linh khí đang trở thành độc dược.

Nó mang theo mùi của sự thối rữa và nỗi kinh hoàng của hàng triệu năm bị kìm nén.

Trong nội cảnh, Trần Mặc thấy một dòng sông đen kịt đang chảy ngược.

Đó là nguyên lực của anh, nhưng nó đã bị nhiễm độc bởi "Vực Ký Ức".

Những con sóng đen sủi bọt, mang theo những mảnh vỡ ký ức của chính anh: tiếng cười của em gái, mùi máu tanh của những trận chiến, ánh mắt đầy tội lỗi của Lục Trúc khi hắn ta rời bỏ Thanh Vân Tông.

Tất cả những thứ đó đang quay cuồng, cố gắng xé toạc đan điền của anh từ bên trong.

"Hít vào," anh tự nhủ, giọng nói lạnh lùng như băng giá.

"Hít vào và nuốt chửng nó."

Thay vì đẩy lùi độc tố, Trần Mặc mở rộng đan điền, chào đón sự xâm nhập.

Nguyên lực đen kịt tràn vào, đốt cháy kinh mạch, gây ra đau đớn tột cùng.

Anh nghiến răng, mồ hôi lạnh túa ra, nhưng ý chí của anh không lay chuyển.

Anh đang thực hiện một nghi thức tự hủy, nhưng không phải để chết, mà để tái sinh.

Anh cần sức mạnh của chính nỗi đau và ký ức bị kìm nén để phá vỡ lớp vỏ bảo vệ của Huyền Vực.

Nếu anh không trở thành nguồn cơn của sự hỗn loạn, anh sẽ mãi mãi là nạn nhân của trật tự giả tạo.

Lục Trúc từng nói với anh: *"Trần Mặc, anh là lá chắn.

Nhưng lá chắn nào cũng có ngày gãy vỡ."* Lúc đó, anh nghĩ đó là lời an ủi.

Giờ đây, anh hiểu đó là lời nguyền.

Anh phải gãy vỡ, nhưng phải gãy vỡ theo cách mà anh muốn, để những mảnh vỡ đó trở thành vũ khí, không phải là xác rác.

Trong cơn lốc hỗn mang của nội cảnh, Trần Mặc thấy một tia sáng nhỏ bé le lói.

Đó là ký ức về em gái anh, không phải khi cô ấy là 'Ký Ức Xưa', mà khi cô ấy còn là một đứa trẻ vô tội, nắm tay anh trong mưa.

Ký ức đó đau đớn, nhưng nó là con đường duy nhất dẫn anh trở lại thực tại.

Anh nắm chặt tia sáng đó, dùng nó làm mỏ neo, kéo toàn bộ nguyên lực hỗn loạn quay về xung quanh nó.

Đan điền của anh phát nổ.

Không phải là vụ nổ vật lý, mà là vụ nổ của ý thức.

Trần Mặc cảm thấy cảnh giới của mình đang dao động, từ Nguyên Anh xuống Luyện Khí, rồi lại tăng vọt lên một mức độ chưa từng có.

Hắn không còn là một tu giả bình thường nữa.

Hắn đang trở thành một chứa đựng của cả Vực Ký.

Khi Trần Mặc mở mắt, anh thấy một bóng người đang lao về phía anh.

Đó không phải là Tiểu Phong, mà là một ảo ảnh.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra sự thật.

Anh không còn ở cánh đồng hoa sen.

Anh đang đứng giữa một di tích cổ, nơi các bức tường đá đang đổ sụp, và không khí đầy bụi tro.

Trước mặt anh, một thanh kiếm gỉ sét đang hướng về phía cổ anh.

Người cầm kiếm là Lục Trúc.

Đôi mắt của Lục Trúc đỏ ngầu, không còn sự nhanh nhẹn và thông minh như trước, mà là sự tuyệt vọng và điên cuồng.

Hắn ta đang khóc, nhưng nước mắt không rơi xuống, mà bốc hơi ngay lập tức dưới nhiệt độ cao của nguyên lực xung quanh.

Đừng để nó cuốn tiền bối!" Lục Trúc hét lên, giọng nói khàn khàn, vỡ vụn.

Hắn ta cố gắng chặn đứng luồng khí đen tuyền phát ra từ cơ thể Trần Mặc, nhưng thanh kiếm gỉ sét trong tay hắn rung lên bần bật, sắp vỡ tan.

Trần Mặc nhìn Lục Trúc, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ lẫm.

Không phải là tình cảm, mà là sự thừa nhận.

Lục Trúc không phải là kẻ dẫn đường, mà là kẻ giám thị.

Hắn ta đang âm mưu lật đổ Thanh Vân Tông, nhưng hắn ta không biết rằng chính Trần Mặc mới là chìa khóa.

Và giờ, chìa khóa đó đang trở thành ổ khóa.

"Lục Trúc, lùi lại," Trần Mặc nói, giọng bình thản đáng sợ.

"Anh không thể cứu được ai cả.

Không phải bây giờ."

"Anh nói gì vậy?" Lục Trúc hét lên, mắt mở to, đầy vẻ không tin.

"Anh đang trở thành...

anh đang trở thành cái quái gì vậy?

Nguyên lực của anh...

nó đang ăn mòn linh hồn anh!"

Trần Mặc nhìn xuống tay mình.

Những ngón tay của anh đang biến đổi, da thịt trở nên trong suốt, lộ ra những mạch nguyên lực đen kịt, giống như những con rắn nhỏ đang bò dưới da.

Anh cảm thấy sức mạnh đang tràn ngập cơ thể, nhưng cũng cảm thấy sự trống rỗng trong tâm trí.

Ký ức về em gái, về cha mẹ, về chính mình, đang dần phai nhạt, bị thay thế bởi tiếng thì thầm của Vực Ký.

"Đây là cái giá phải trả," Trần Mặc đáp, bước qua Lục Trúc, không hề để ý đến thanh kiếm gỉ sét đang hướng về mình.

"Để cứu người khác, tôi phải trở thành thứ mà họ sợ hãi nhất."

Lục Trúc lùi lại, chân hắn ta trượt trên nền đá ẩm ướt.

Hắn ta nhìn Trần Mặc với ánh mắt đầy kinh hãi, như thể đang nhìn một con quái vật từ địa ngục.

"Trần Mặc...

anh không còn là anh nữa.

Anh đang trở thành Diệu Không Chân Nhân thứ hai."

Trần Mặc dừng bước, quay người lại, nhìn Lục Trúc.

Trong khoảnh khắc đó, anh thấy sự yếu đuối trong con người đồng môn cũ.

Lục Trúc sợ hãi, không phải vì Trần Mặc, mà vì chính sự thật mà anh đang mang trong mình.

Sự thật rằng, để duy trì trật tự, phải hy sinh nhân tính.

Và Trần Mặc đang sẵn sàng hy sinh tất cả.

"Không," Trần Mặc nói, giọng lạnh lùng.

"Tôi đang trở thành thứ duy nhất có thể phá vỡ trật tự đó."

Khi Lục Trúc ngã quỵ, mắt mở to, không nhận ra ai, Trần Mặc quay người lại, đối mặt với bóng tối đang bao trùm.

Anh nghĩ mình đã an toàn, rằng bằng cách hy sinh ký ức, anh đã cứu được một linh hồn.

Nhưng anh sai.

Từ trong bóng tối xám tro, một bóng người bước ra.

Không phải là quái vật, không phải là tiên nhân.

Đó là Diệu Không Chân Nhân.

Hắn ta mặc một bộ đạo bào trắng tinh, không một vết bẩn, đứng giữa đống đổ nát của di tích cổ như một đóa hoa sen nở giữa bùn lầy.

Khuôn mặt của hắn ta bình thản, không có cảm xúc, đôi mắt đen láy như hai hố sâu không đáy.

Hắn ta không nói gì, chỉ giơ tay lên, và không gian xung quanh Trần Mặc đóng băng.

"Con đã trở về," Diệu Không Chân Nhân nói, giọng nói nhẹ nhàng, nhưng vang vọng khắp không gian, như thể đang nói với hàng triệu linh hồn cùng lúc.

"Con đã hiểu được sự thật.

Ký ức là gánh nặng.

Tình cảm là xiềng xích.

Hãy để ta giải phóng con."

Trần Mặc cảm thấy nguyên lực trong cơ thể mình bị khóa chặt.

Hắn ta không cần dùng đến phép thuật, chỉ cần ý chí của mình là đủ để áp đảo Trần Mặc.

Đây không phải là chiến đấu bằng sức mạnh, mà là chiến đấu bằng ý nghĩa tồn tại.

"Giải phóng?" Trần Mặc cười, một nụ cười đầy vẻ khinh miệt.

"Hay là giết chết?"

Diệu Không Chân Nhân không đáp.

Hắn ta bước về phía Trần Mặc, mỗi bước chân đều khiến không gian rung chuyển.

Trần Mặc cố gắng vận động nguyên lực, nhưng nó chỉ là những tia lửa nhỏ bé, dễ dàng bị dập tắt bởi sự tĩnh lặng của đối phương.

Bất chợt, từ phía sau lưng Trần Mặc, một giọng nói vang lên.

Không phải của Lục Trúc, không phải của Diệu Không Chân Nhân.

Đó là giọng nói của chính Trần Mặc, nhưng lại mang theo sự đau khổ và tuyệt vọng của một người khác.

*"Trần Mặc...

hãy nhớ lại..."*

Trần Mặc quay người lại, và anh thấy một phiên bản khác của chính mình.

Phiên bản đó không mặc đạo bào, mà mặc quần áo rách nát, đầy vết máu.

Đôi mắt của phiên bản đó đỏ ngầu, đầy vẻ điên loạn.

"Anh là ai?" Trần Mặc hỏi, giọng run rẩy.

"Ta là ký ức của anh," phiên bản kia đáp, giơ tay lên.

Những sợi dây ánh sáng đen từ lòng bàn tay lan tỏa, quấn lấy cổ Trần Mặc.

"Hãy để tôi thay thế bạn.

Hãy để tôi ôm giữ những ký ức đó.

Tôi sẽ chịu đựng sự đau đớn của việc nhớ, để họ có thể tồn tại dưới dạng ảo giác mãi mãi.

Bạn thì cứ tự do rời đi, trở về với sự quên lãng dễ chịu."

Trần Mặc cảm thấy cổ mình bị siết chặt, không thể thở.

Phiên bản kia đang hấp thụ nguyên lực của anh, đang lấy đi những ký ức cuối cùng còn sót lại.

Anh nhìn vào đôi mắt của phiên bản kia, và anh thấy chính mình.

Một con người yếu đuối, sợ hãi, muốn trốn tránh trách nhiệm.

"Không," Trần Mặc nghiến răng, cố gắng phá vỡ những sợi dây ánh sáng đen.

"Tôi sẽ không trốn tránh.

Tôi sẽ mang theo ký ức này, dù nó có giết chết tôi."

Phiên bản kia cười, một nụ cười đầy vẻ bi thương.

"Anh sẽ chết.

Và em gái anh cũng sẽ chết.

Không có cách nào khác."

Trần Mặc nhìn về phía Diệu Không Chân Nhân, rồi lại nhìn về phía phiên bản kia.

Anh hiểu rồi.

Đây không phải là lựa chọn giữa sống và chết.

Đây là lựa chọn giữa sự thật và ảo giác.

Và anh đã chọn sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu.

Anh nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ nguyên lực còn sót lại vào đan điền.

Hắn không còn cố gắng phá vỡ những sợi dây, mà là phá vỡ chính bản thân mình.

Một vụ nổ nhỏ bé, nhưng đủ sức xé toạc không gian xung quanh.

Khi ánh sáng tan biến, Trần Mặc không còn thấy phiên bản kia.

Hắn ta đã biến mất, hòa tan vào bóng tối.

Chỉ còn lại Diệu Không Chân Nhân, đang nhìn anh với ánh mắt đầy vẻ tò mò.

"Thú vị," Diệu Không Chân Nhân nói.

"Con đã chọn con đường đau đớn nhất.

Nhưng liệu con có đi đến cuối cùng?"

Trần Mặc mở mắt, nhìn vào đôi mắt đen láy của đối phương.

Anh không nói gì.

Anh chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ thách thức.

Và từ phía chân trời, một vết nứt lớn hơn, sâu hơn, hiện ra trên bầu trời xám xịt.

Từ đó, một giọng nói vang lên, không phải của Trần Mặc, không phải của Diệu Không Chân Nhân, mà của chính Vực Ký Cạn Nguồn.

*"Cuộc chơi mới bắt đầu."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập