Chương 27

Khí tức lạnh lẽo từ "Vực Ký Cạn Nguồn" không xâm nhập qua da thịt, mà chảy trực tiếp vào tủy xương của Trần Mặc.

Nó không phải là cái lạnh của băng tuyết, mà là sự trống rỗng tuyệt đối, một thứ lạnh giá ăn mòn linh hồn, khiến mọi cảm xúc trở nên tê liệt.

Những dòng ký ức chết chóc từ lớp vỏ Huyền Vực vỡ vụn bắt đầu tấn công ý thức anh.

Chúng không phải là những hình ảnh rõ ràng, mà là những tiếng thét câm lặng, những cảm giác tan vỡ của hàng triệu linh hồn từng bị nuốt chửng bởi vực thẳm này.

Trần Mặc quỳ xuống, đầu gối đập mạnh vào nền đá lạnh lẽo, nhưng anh không hề cảm thấy đau.

Đau đớn là một cảm giác, và cảm giác thì đang bị tước đoạt khỏi anh từng chút một.

Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy bóng dáng của em gái mình.

Cô bé đang đứng giữa biển ký ức hỗn độn, đôi mắt mở to, không sợ hãi, mà đầy vẻ tò mò và thương hại.

Cô không gọi tên anh.

Cô chỉ mỉm cười, một nụ cười mang theo nỗi buồn của cả một kỷ nguyên.

Trần Mặc muốn hét lên, muốn lao về phía cô, nhưng cơ thể anh đã hóa đá.

Nguyên lực trong đan điền bắt đầu đảo lộn, tạo thành những xoáy nước đen kịt, hút lấy mọi thứ xung quanh.

Anh nhận ra rằng, đây không phải là sự tấn công từ bên ngoài.

Đây là sự phản bội từ bên trong.

Cơ thể anh, con vật nuôi được tạo ra để bảo vệ "Ký Ức Xưa", đang tự nguyện mở cánh cổng để cho sự thật tràn vào.

"Đừng nhìn," một giọng nói yếu ớt vang lên từ phía sau, là Lục Trúc.

Cô gái ấy đang run rẩy, tay nắm chặt lấy thanh kiếm ngắn, nhưng ánh mắt của cô lại không nhìn vào Trần Mặc, mà hướng về phía bóng tối đang bao trùm anh.

"Nếu anh nhìn vào đó, anh sẽ quên mất lý do tại sao mình chiến đấu.

Anh sẽ trở thành một phần của vực thẳm." Trần Mặc không đáp lời.

Anh biết cô nói đúng.

Nhưng nếu không nhìn vào vực thẳm, làm sao anh có thể hiểu được bản chất của nó?

Làm sao anh có thể phá hủy nó?

Sự im lặng trong hang động trở nên ngột ngạt, nặng trĩu như chì.

Mỗi nhịp thở của Trần Mặc đều trở nên khó khăn, như thể không khí đang dần biến mất, thay thế bằng những mảnh vỡ ký ức sắc nhọn.

Quá trình đột phá từ Luyện Khí tầng 7 lên tầng 8 không diễn ra suôn sẻ như các bậc cao thủ thường mô tả.

Đây không phải là sự tích tụ, mà là sự "đốt cháy".

Trần Mặc cảm thấy linh lực trong kinh mạch bắt đầu sôi sục, không phải vì nóng, mà vì chúng đang cố gắng thoát ra khỏi cơ thể để chạy trốn khỏi những ký ức đen.

Chúng giống như những con rắn độc đang tìm cách bò ra khỏi da thịt anh, để lại những vết bỏng rát trên ý thức.

Anh nghiến răng, mồ hôi lạnh tràn ra, thấm ướt lớp áo tu bào đã rách nát.

Mỗi huyệt đạo trong cơ thể anh đều gào thét, như thể đang bị xé toạc từ bên trong.

Đây là giá của sự tỉnh thức.

Để tiếp cận tầng thứ tám của Luyện Khí, không phải là hấp thụ linh khí thiên địa, mà là phải đối mặt với bóng tối sâu thẳm nhất trong tâm can.

Trần Mặc nhắm mắt lại, không còn cố gắng kiểm soát dòng nguyên lực hỗn loạn.

Anh để cho nó chảy, để cho nó thiêu đốt.

Anh nhớ lại lời của Diệu Không Chân Nhân: "Con đã chọn con đường đau đớn nhất." Và giờ, anh mới hiểu ý nghĩa của nó.

Đau đớn không phải là hình phạt.

Đau đớn là công cụ.

Nó là lưỡi dao sắc bén nhất, dùng để cắt đứt những dây rốn ràng buộc anh với quá khứ, với ảo giác, và với chính bản ngã yếu đuối của mình.

Lục Trúc nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Có sự sợ hãi, nhưng cũng có một tia hy vọng mong manh.

Cô biết Trần Mặc đang làm gì.

Cô biết anh đang tự hủy hoại bản thân để đạt được sức mạnh cần thiết.

Và cô cũng biết, nếu anh thất bại, anh sẽ không còn là Trần Mặc nữa.

Anh sẽ trở thành một con rối, một món đồ chơi trong tay của Vực Ký Cạn Nguồn.

Nhưng cô không ngăn cản.

Cô không dám.

Vì sâu trong tâm hồn, cô tin rằng chỉ có Trần Mặc mới có thể phá vỡ trật tự giả dối này.

Cô là kẻ phản bội tổ chức, kẻ bị ruồng bỏ, và Trần Mặc là lá chắn duy nhất còn lại cho cuộc cách mạng mà cô mơ ước.

Không khí trong hang động đột ngột trở nên nặng nề.

Một bóng đen khổng lồ, hình thành từ những mảnh vỡ ký ức, bắt đầu bao trùm lấy Trần Mặc.

Đó là thực thể hóa của sự từ chối từ thế giới Huyền Vực.

Nó không tấn công cơ thể, mà tấn công ý chí, cố gắng kéo anh vào giấc ngủ vĩnh cửu của "Chân Lý".

Bóng đen đó có hình dạng của một người phụ nữ, khuôn mặt không rõ ràng, nhưng giọng nói thì quen thuộc đến rợn người.

Nó là giọng nói của mẹ anh.

Của tất cả những người thân mà anh đã từng mất, hoặc sẽ mất.

"Con ơi, về nhà đi," giọng nói ấy vang lên, dịu dàng nhưng đầy uy áp.

"Ở đây không có đau khổ.

Không có chiến tranh.

Chỉ có bình yên vĩnh cửu.

Hãy quên đi.

Hãy quên đi tất cả." Trần Mặc run lên bần bật.

Những ký ức đẹp đẽ nhất của anh bắt đầu trỗi dậy.

Cảnh anh và em gái chạy nhảy trong vườn hoa.

Cảnh cha anh dạy anh cách cầm kiếm.

Cảnh mẹ anh nấu bữa tối ấm cúng.

Tất cả những hình ảnh ấy đều sáng rực, mời gọi anh bước vào, bước vào sự quên lãng dễ chịu.

Nhưng Trần Mặc biết rằng, đó là bẫy.

Nếu anh bước vào, em gái anh sẽ biến mất.

Không phải chết, mà là không bao giờ tồn tại.

Cô sẽ trở thành một ký ức trong đầu ai đó, một giấc mơ mơ hồ, không có thực tại.

Trần Mặc đứng dậy, đôi mắt anh đỏ ngầu, nhưng ánh nhìn sắc lạnh như băng.

Anh không nhìn vào bóng đen.

Anh nhìn vào bàn tay mình, những ngón tay đang run rẩy nhưng vẫn nắm chặt thành quyền.

"Tôi không cần bình yên giả tạo," anh nói, giọng khàn đặc nhưng kiên định.

"Tôi cần sự thật, dù nó có tàn khốc đến đâu." Anh huy động toàn bộ nguyên lực còn sót lại, không phải để chống lại bóng đen, mà để phá hủy chính những ký ức đó.

Anh nhớ lại khuôn mặt của em gái, nhưng không phải để lưu giữ, mà để xóa bỏ.

Anh nhớ lại nụ cười của mẹ, nhưng không phải để yêu thương, mà để cắt đứt.

Đây là hành động tàn nhẫn nhất mà một con người có thể thực hiện.

Phá hủy thứ mình trân trọng nhất, để cứu vãn những gì còn lại.

Bóng đen gào thét, một tiếng thét của sự phản bội.

Nó không ngờ rằng, con người mà nó muốn hấp thụ lại chính là kẻ thù nguy hiểm nhất.

Trần Mặc cảm thấy tim mình như ngừng đập.

Mỗi ký ức bị xóa đi đều để lại một vết sẹo sâu thẳm trong linh hồn.

Anh cảm thấy trống rỗng, lạnh lẽo, và cô độc hơn bao giờ hết.

Nhưng anh cũng cảm thấy mạnh mẽ hơn.

Nguyên lực trong cơ thể anh trở nên tinh khiết, không còn lẫn lộn với những cảm xúc dư thừa.

Nó trở nên sắc bén, lạnh lùng, và chết người.

Đây là sức mạnh của kẻ không có gì để mất.

Trần Mặc bước ra khỏi miệng hang, nơi ánh sáng ban ngày của Huyền Vực chiếu xuống.

Nhưng thứ anh nhìn thấy không phải là khung cảnh quen thuộc của thung lũng tu luyện.

Anh nhìn thấy những đường nứt chạy dài trên bầu trời, giống như kính vỡ.

Qua những vết nứt đó, anh nhìn thấy một cảnh tượng khác: một thành phố hiện đại, với những tòa nhà chọc trời, những dòng xe cộ tấp nập, và những con người bận rộn.

Đó không phải là thế giới Huyền Vực.

Đó là thế giới thực.

Thế giới mà từ đó "Ký Ức Xưa" bắt nguồn.

Trần Mặc sững sờ.

Anh luôn nghĩ rằng Huyền Vực là thế giới duy nhất, là khởi nguyên.

Nhưng hóa ra, nó chỉ là một lớp vỏ, một ảo giác được xây dựng trên nền tảng của một thực tại đã chết.

Anh đưa tay chạm vào vết nứt trên bầu trời.

Cực kỳ lạnh.

Và từ phía bên kia, một bàn tay cũng chạm vào.

Đó là bàn tay của một người phụ nữ, với những đường vân tay giống hệt em gái anh.

Nhưng khuôn mặt sau đó thì hoàn toàn khác.

Đó là khuôn mặt của một người phụ nữ trưởng thành, mệt mỏi, và đầy nỗi buồn.

Cô nhìn anh, và trong đôi mắt cô, anh thấy sự công nhận.

Cô biết anh là ai.

Cô biết anh đã làm gì.

Và cô không trách móc.

Cô chỉ gật đầu, một cử chỉ nhỏ bé nhưng mang theo trọng lượng của cả một số phận.

Trần Mặc rút tay về, vết nứt trên bầu trời đóng lại, để lại sự im lặng chết chóc.

Ánh mắt anh nhìn xuống bàn tay mình, những đường vân tay đang dần biến đổi, trở nên giống với những ký tự cổ xưa.

Những ký tự đó không phải là chữ viết, mà là những ký hiệu của sức mạnh nguyên thủy, những ký hiệu mà chỉ có "Ký Ức Xưa" mới có thể đọc được.

Anh hiểu rồi.

Anh không chỉ là con vật nuôi.

Anh là chìa khóa.

Và em gái anh không chỉ là ký ức.

Cô là cầu nối giữa hai thế giới.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau, thuộc về một trưởng lão từ phái đối địch, người đã theo dõi anh từ xa.

"Cậu đã mở cánh cổng," giọng nói ấy nói, không phải là một câu hỏi, mà là một tuyên bố.

"Bây giờ, cậu không thể quay lại.

Thế giới này sẽ sụp đổ.

Và cậu sẽ là người chịu trách nhiệm." Trần Mặc không quay lại.

Anh chỉ nhìn về phía chân trời, nơi những vết nứt trên bầu trời đang lan rộng, như những tia nắng xuyên qua màn đêm.

Anh biết rằng, cuộc chiến thực sự mới bắt đầu.

Không phải để bảo vệ Huyền Vực.

Mà để phá hủy nó.

Để giải phóng những ký ức bị giam cầm.

Và để tìm lại con người thật của mình, trong một thế giới mà anh không còn thuộc về.

"Để xem ai sẽ sụp đổ trước," Trần Mặc đáp, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Anh bước đi, từng bước một, hướng về phía những vết nứt đang mở rộng.

Phía sau lưng anh, Lục Trúc đứng đó, nhìn theo với ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối và sợ hãi.

Cô biết rằng, từ giây phút này, Trần Mặc không còn là người mà cô từng biết.

Anh đã trở thành một thực thể khác, một hiện thân của sự hủy diệt và tái sinh.

Và cô không biết liệu mình có còn là đồng minh của anh, hay chỉ là một con cờ trong ván cờ lớn hơn mà anh đang chơi.

Nhưng cô không chạy.

Cô đứng đó, chờ đợi.

Vì cô biết, nếu cô chạy, cô sẽ không bao giờ có cơ hội nhìn thấy sự thật.

Và sự thật, dù có tàn khốc đến đâu, vẫn tốt hơn sự quên lãng vĩnh cửu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập