Chương 28

Chương 28 — Vực Ký Cạn Nguồn



Trần Mặc không đáp lại câu hỏi của Trưởng lão.

Anh chỉ giơ tay phải, ngón tay cái và trỏ chụm lại, rồi đánh nhẹ vào không trung ngay trước mặt lão.

*Cốc.*

Âm thanh không vang lên trong không khí, mà vang lên trong đầu của Trưởng lão.

Lão trưởng lão giật mình, ánh mắt hoang mang lóe lên.

Trong khoảnh khắc đó, thế giới Huyền Vực quanh hai người họ như bị bóp méo, những đám mây trắng tinh khiết bỗng hóa thành những mảng màu đen kịt, tựa mực tàu loang lổ trên giấy cũ.

Trần Mặc không nhìn lão.

Anh đang nhìn vào khoảng không giữa ngón tay và lòng bàn tay đối phương, nơi mà thực tại đang mỏng dần đi như một lớp giấy thấm nước.

"Nghe đi," giọng nói của Trần Mặc trầm thấp, khô khốc như tro tàn.

"Đó là tiếng của sự thật đang vỡ vụn."

Trưởng lão lùi lại một bước, nguyên lực trong cơ thể lão bùng lên dữ dội, tạo thành một vòng xoáy phòng thủ.

Nhưng Trần Mặc không tấn công.

Anh chỉ đứng đó, đôi mắt đen sẫm phản chiếu lại hình ảnh của lão — một hình ảnh già nua, run rẩy, khác xa với vẻ uy nghiêm bất động mà lão thường thể hiện trước mặt đệ tử.

Lão hoảng sợ.

Không phải vì sức mạnh của Trần Mặc, mà vì lão nhận ra rằng những ký ức về sự vĩ đại của mình đang bị xói mòn.

Lão nhớ đến ngày đầu tiên gia nhập Thanh Vân Tông, nhớ đến nụ cười của sư phụ, nhưng những ký ức ấy giờ đây trở nên mờ nhạt, như những bức tranh phai màu sau nhiều lần rửa trôi.

"Cậu đang làm gì?" Lão gào lên, giọng nói vỡ vụn.

"Cậu đang phá vỡ lớp vỏ bảo vệ!

Nếu lớp vỡ, Vực Thẳm sẽ nuốt chửng tất cả!"

"Vực Thẳm không nuốt chửng," Trần Mặc đáp, giọng điệu lạnh lùng đến rợn người.

"Nó chỉ đang đòi lại những gì thuộc về nó.

Và tình yêu."

Anh bước tới.

Mỗi bước chân in xuống mặt đất đều khiến những vết nứt nhỏ xuất hiện trên không trung, lan tỏa như mạng nhện vô hình.

Trưởng lão cố gắng kích hoạt trận pháp trấn áp, nhưng linh lực của lão dường như bị hút vào một cái hố đen vô hình ở giữa hai người họ.

Đó không phải là kỹ năng của Trần Mặc, mà là bản năng của "Ký Ức Xưa" đang thức tỉnh trong huyết mạch anh.

Anh là chìa khóa, và cánh cửa đang mở ra.

Lục Trúc đứng ở xa, thở hổn hển.

Cô nhìn thấy những mảnh ký ức bay lơ lửng quanh Trần Mặc — những hình ảnh về một thành phố cổ xưa, về những chiến tranh đẫm máu, về những lời hứa bị phản bội.

Cô nhận ra rằng Trần Mặc không còn là con người nữa.

Anh đang trở thành một hiện thân của lịch sử bị lãng quên.

Và trong đôi mắt anh, cô không thấy sự thù hận, mà chỉ thấy một nỗi buồn sâu thẳm, vô tận.

Nỗi buồn của kẻ phải mang trọng trách hủy diệt thế giới để cứu lấy linh hồn của nó.

Trưởng lão hét lên, lao tới với thanh kiếm nguyên khí trong tay.刀刃 sáng lóa, cắt ngang không gian.

Nhưng Trần Mặc chỉ nhẹ nhàng đưa tay ra, hứng lấy lưỡi kiếm.

Không có va chạm.

Không có tiếng kim loại rít lên.

Lưỡi kiếm tan biến vào lòng bàn tay anh, hóa thành những hạt sáng li ti, rồi bị hút vào trong cơ thể anh.

Lão trưởng lão ngã quỵ, đôi mắt trợn ngược, không còn chút ý thức.

Lão không chết.

Quên đi mình là ai, quên đi lý do tại sao mình chiến đấu, và cuối cùng, quên đi cả sự tồn tại của chính mình.

Trần Mặc nhìn xuống bàn tay mình.

Những đường vân tay đang phát sáng, những ký tự cổ xưa chạy dọc theo gân guốc, nóng rát như lửa đốt.

Anh biết rằng mình đang tiến gần đến ranh giới.

Ranh giới giữa người và thần, giữa thực tại và ảo tưởng.

Và để vượt qua nó, anh phải trả giá.

Một cái giá mà không ai trong thế giới này có thể hiểu được.



Trần Mặc ngồi xuống giữa biển ký ức vỡ vụn.

Anh mở rộng luân hải, không để nguyên lực tràn vào tự nhiên, mà *kéo* chúng vào bằng lực hút của sự trống rỗng.

Cơn đau xé toạc cơ thể.

Không phải đau thể xác, mà là đau thần kinh.

Mỗi缕 nguyên lực đi vào đều mang theo một mảnh ký ức của những người đã chết trong các luân hồi trước.

Anh cảm thấy sự sợ hãi của một đứa trẻ khi nhìn thấy bóng tối, cảm thấy nỗi đau của một người mẹ khi mất con, cảm thấy sự tuyệt vọng của một chiến binh khi nhận ra mình đã chiến đấu cho một lý tưởng sai lầm.

Những cảm xúc đó không thuộc về anh, nhưng chúng đang xâm chiếm tâm trí anh, trộn lẫn với ký ức riêng của anh, tạo thành một hỗn độn hỗn mang.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng duy trì ý thức.

Luân hải của anh đang giãn nở, chuẩn bị cho bước đột phá từ Nguyên Anh lên Kim Đan.

Nhưng đây không phải là đột phá thông thường.

Đây là sự tái sinh.

Để hình thành Kim Đan, anh cần một hạt nhân ổn định.

Và hạt nhân đó không thể là nguyên lực thuần túy, mà phải là sự cô đọng của ký ức.

Ký ức về chính mình.

Nhưng ký ức của anh đang bị Vực Thẳm ăn mòn.

Mỗi khi anh cố nhớ lại khuôn mặt của Linh Nhi, anh lại thấy những hình ảnh khác xen vào — hình ảnh một vị thần cũ đang khóc, hình ảnh một thế giới rực cháy, hình ảnh chính anh đứng trên đống tro tàn, cầm trong tay một thanh kiếm gỉ sét.

Anh không biết đó là ký ức thật hay là ảo giác.

Có lẽ, ranh giới đó đã không còn tồn tại.

"Tiếp tục," anh tự nhủ.

Giọng nói trong đầu anh lạnh lùng, tàn nhẫn.

"Đừng dừng lại.

Nếu dừng lại, mọi thứ sẽ trở về với sự quên lãng vĩnh viễn."

Anh hít thở sâu, kéo thêm một luồng nguyên lực từ không gian xung quanh.

Luồng nguyên lực này mang theo ký ức của Lục Trúc.

Anh thấy cô bé năm ấy, run rẩy trước cửa Thanh Vân Tông, cầu xin được nhận vào.

Anh thấy cô trưởng thành, trở nên sắc sảo, nhưng luôn mang theo một nỗi day dứt trong tim.

Anh thấy cô âm mưu lật đổ tổ chức, hy vọng tìm lại công lý.

Những ký ức đó đẹp đẽ, nhưng cũng đầy đau khổ.

Và anh đang dùng chúng làm nhiên liệu.

Cơ thể anh run rẩy.

Mồ hôi tuôn rơi, hóa thành những giọt sương lạnh giá.

Da thịt anh bắt đầu biến đổi, trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu phát sáng màu xanh lam.

Đó là dấu hiệu của sự đột phá.

Kim Đan đang hình thành.

Nhưng nó không màu vàng kim rực rỡ như những cao thủ khác.

Nó màu đen.

Đen kịt, như một hố đen thu nhỏ, hút tất cả ánh sáng xung quanh.

Trần Mặc cười.

Một nụ cười đau đớn, mỉa mai.

"Đây là cái giá," anh thì thầm.

"Để cứu cô ấy, tôi phải trở thành quái vật."

Anh cảm thấy một khoảng trống lớn trong tâm trí.

Một ký ức nào đó đang bị xóa bỏ.

Anh cố gắng nắm lấy nó, nhưng nó trượt khỏi tay anh như cát trong gió.

Đó là ký ức về ngày sinh nhật lần thứ mười của Linh Nhi.

Ngày mà cô ấy tặng anh một chiếc vòng tay bằng cỏ.

Chiếc vòng tay đó giờ đây không còn tồn tại trong ký ức anh.

Anh chỉ còn lại cảm giác trống rỗng, đau nhói.



Linh Nhi hét lên khi thấy ánh sáng trên người Trần Mặc mạnh dần lên.

Cậu đang tiêu hủy ký ức của chính mình!

Nếu cậu quên hết, cậu sẽ trở thành một con rối của Vực Thẳm!"

Giọng nói của cô vang lên trong không gian Gian Cổ, vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh.

Trần Mặc mở mắt ra.

Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen, mà là màu bạc, lạnh lẽo và vô hồn.

Anh nhìn Linh Nhi, nhưng trong ánh mắt anh không còn sự thân thuộc, chỉ còn sự xa lạ.

"Con rối?" Anh lặp lại, giọng nói không chút cảm xúc.

"Hay là một vị thần mới?"

Linh Nhi bước tới, nước mắt chảy dài trên má.

Cô giơ tay ra, cố gắng chạm vào anh.

"Mặc ca, hãy nhớ lại chúng ta.

Hãy nhớ lại những ngày tháng hạnh phúc.

Đừng để Vực Thẳm nuốt chửng linh hồn cậu."

Trần Mặc nhìn bàn tay cô.

Anh nhớ ra rằng mình từng nắm lấy bàn tay này.

Nhưng chi tiết đó đã mờ nhạt.

Anh chỉ còn nhớ cảm giác ấm áp, nhưng không nhớ được lý do tại sao nó lại ấm áp.

Đó là một ký ức quý giá.

Và anh đang hy sinh nó.

"Ký ức là gánh nặng," anh nói, giọng điệu lạnh lùng.

"Nó khiến chúng ta đau khổ.

Nó khiến chúng ta yếu đuối.

Nếu tôi muốn cứu cô, tôi phải mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì.

Mạnh mẽ hơn cả ký ức."

Anh đứng dậy.

Kim Đan trong luân hải đã hoàn thành.

Nó quay cuồng, tạo ra một lực hút khủng khiếp, kéo tất cả ký ức xung quanh vào bên trong.

Linh Nhi cảm thấy cơ thể mình bị kéo theo.

Cô cố gắng chống cự, nhưng nguyên lực trong cơ thể cô quá yếu ớt so với sức mạnh của Trần Mặc.

"Dừng lại!" Cô gào lên.

"Cậu đang giết chết chính mình!"

"Không," Trần Mặc đáp.

"Tôi đang tái sinh.

Và để tái sinh, tôi phải chết đi một lần."

Anh đưa tay ra, nắm lấy vai Linh Nhi.

Cô kinh hoàng khi thấy ánh mắt anh hoàn toàn trống rỗng.

Không còn tình yêu, không còn sự bảo vệ, chỉ còn sự tính toán lạnh lùng.

Anh đang dùng ký ức của cô làm nhiên liệu cuối cùng để ổn định Kim Đan.

Đó là cách duy nhất để anh có đủ sức mạnh đối đầu với Diệu Không Chân Nhân, người đang chờ đợi ở phía bên kia của cánh cổng.

"Cảm ơn cô," anh nói.

Giọng nói của anh nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sự tàn nhẫn ghê rợn.

"Cảm ơn cô đã cho tôi ký ức đẹp nhất.

Giờ đây, tôi sẽ dùng nó để phá hủy thế giới này."

Linh Nhi hét lên, nhưng giọng nói của cô bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của nguyên lực.

Cô cảm thấy ký ức của mình đang bị rút đi.

Ký ức về nụ hôn đầu tiên, về lời hứa hẹn, về những đêm dài trò chuyện dưới ánh trăng.

Tất cả đang tan biến, hóa thành những hạt sáng li ti, bay vào trong cơ thể Trần Mặc.

Cô ngã xuống, cơ thể tê liệt.

Đôi mắt cô mở to, nhìn vào khuôn mặt của người anh trai mà cô yêu thương.

Nhưng trong ánh mắt đó, cô không còn thấy Trần Mặc nữa.

Cô chỉ thấy một đấng thần linh, lạnh lùng và vô cảm, đang bước lên ngai vàng của sự hủy diệt.



Linh Nhi bay ra khỏi Gian Cổ, biến mất vào hư không.

Gian Cổ bắt đầu sụp đổ.

Trưởng lão gào thét, cố giữ lại những mảnh ký ức đang tan biến.

Trần Mặc đứng yên, nhìn theo bóng dáng Linh Nhi.

Anh cảm thấy một khoảng trống lớn trong tâm trí.

Anh cố nhớ lại lý do tại sao mình lại quan tâm đến cô, nhưng ký ức đó đã mờ nhạt, như một giấc mơ vừa tan biến khi thức dậy.

Anh biết rằng mình vừa làm một điều sai trái.

Nhưng anh không hối hận.

Hối hận là một cảm xúc yếu đuối.

Và anh không còn chỗ cho sự yếu đuối.

Gian Cổ rung chuyển dữ dội.

Những bức tường đá vỡ vụn, rơi xuống thành những mảnh vụn nhỏ.

Trần Mặc bước ra, mỗi bước chân đều khiến không gian xung quanh nứt nã.

Anh không nhìn lại.

Anh biết rằng phía sau lưng mình là sự hủy diệt, nhưng phía trước là con đường duy nhất để cứu lấy linh hồn của thế giới này.

Lục Trúc đứng ở lối ra, nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Có sự sợ hãi, có sự kính nể, và có cả sự tiếc nuối.

Cô biết rằng Trần Mặc đã thay đổi.

Anh không còn là người bạn đồng hành của cô nữa.

Anh đã trở thành một mối đe dọa lớn nhất cho Thanh Vân Tông, và cho cả thế giới Huyền Vực.

"Cậu đã làm gì với Linh Nhi?" Cô hỏi, giọng nói run rẩy.

Trần Mặc dừng bước.

Anh quay lại, nhìn cô.

Đôi mắt bạc lạnh lẽo quét qua khuôn mặt cô.

"Tôi đã giải phóng cô ấy," anh nói.

"Và tôi đã giải phóng chính mình."

Anh bước qua cô, không nói thêm một lời nào.

Lục Trúc đứng đó, nhìn theo背影 của anh, cảm thấy một nỗi cô đơn sâu thẳm.

Cô biết rằng mình đã đánh mất một người bạn, nhưng cô cũng biết rằng mình đã tìm thấy một kẻ thù nguy hiểm hơn bất cứ ai.

Và cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.

Gian Cổ sụp đổ hoàn toàn.

Những mảnh đá rơi xuống, che khuất tầm nhìn của Lục Trúc.

Khi cô nhìn lại, Trần Mặc đã biến mất.

Chỉ còn lại những mảnh ký ức vỡ vụn, lơ lửng trong không trung, như những ngôi sao đang chết dần.



Trần Mặc bước ra khỏi Gian Cổ.

Thế giới Huyền Vực vẫn tồn tại, nhưng mọi thứ đều khác.

Những người dân vẫn cười nói, nhưng ánh mắt họ trống rỗng, như những con rối đang diễn kịch.

Linh Nhi không còn ở đây.

Không ai nhớ cô.

Không ai nhớ anh.

Anh nhìn xuống lòng bàn tay.

Một vết nứt nhỏ, màu bạc, đang chạy dọc theo mu bàn tay, tỏa ra một thứ ánh sáng lạnh lẽo.

Đó là dấu hiệu của "Vực Ký Cạn Nguồn".

Anh đã thành công.

Anh đã phá vỡ lớp vỏ bảo vệ.

Nhưng cái giá phải trả là sự cô độc tuyệt đối.

Anh ngước nhìn bầu trời.

Những vết nứt trên bầu trời đang lan rộng, như những tia nắng xuyên qua màn đêm.

Nhưng ánh sáng đó không mang lại sự sống.

Nó mang lại sự hủy diệt.

Trần Mặc mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy kiêu hãnh.

"Chào mừng đến với sự thật," anh thì thầm.

Phía xa, một bóng đen xuất hiện trên bầu trời.

Đó là Diệu Không Chân Nhân.

Lão đang bay tới, khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt không chút cảm xúc.

Lão đã biết.

Lão đã chờ đợi khoảnh khắc này.

Trần Mặc không sợ hãi.

Anh sẵn sàng.

Vì anh biết rằng, để cứu lấy linh hồn của thế giới, anh phải hủy diệt chính nó.

Và anh sẽ làm điều đó, dù phải trả giá bằng tất cả.

Anh giơ tay lên, nắm chặt.

Vết nứt trên bàn tay phát sáng mạnh mẽ, tạo ra một luồng năng lượng khổng lồ.

Chiến đấu bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập