Chương 29
Cơn gió từ "con mắt" trên trời không mang theo mùi hương của cỏ cây hay đất ẩm, mà là mùi hôi thối nồng nặc của xác thối bị nén chặt qua hàng ngàn năm, mùi của thời gian đã thối rữa.
Trần Mặc đứng sững sờ, đôi mắt mở to khi nhận ra bầu trời Huyền Vực vốn được tôn sùng là nơi trú ngụ của chư thần, thực chất chỉ là một lớp màng da mỏng manh, đang bị xé toạc dưới áp lực của sự thật.
Dưới chân anh, những tòa tháp ngọc trai của Thanh Vân Tông, biểu tượng của sự vĩnh cửu và thanh cao, bỗng bắt đầu chảy nhão như sáp nóng dưới ánh nắng gay gắt.
Các đệ tử Luyện Khí cấp thấp, những người vừa mới phút chốc trước còn ca hát ăn mừng sự "thức tỉnh" của Trần Mặc, giờ đây đang gào thét vì kinh hoàng.
Da thịt họ bắt đầu trở nên trong suốt, lộ ra những mạch kinh lạc đen kịt, như những con rắn độc đang bò dọc theo xương sống, hút lấy sinh mệnh.
"Đây không phải là đột phá!" Trần Mặc hét lên, giọng nói khàn đặc vì đau đớn và phẫn uất.
"Đây là sự xói mòn!
Đừng để linh hồn bị cuốn trôi!"
Anh cố gắng vận chuyển Linh Lực, huy động toàn bộ Nguyên Anh trong đan điền để ổn định trận pháp phòng thủ xung quanh mình.
Nhưng mọi nguyên khí anh đưa ra đều bị một lực lượng vô hình nuốt chửng, biến mất vào hư không như nước đổ vào cát.
Trần Mặc cảm thấy trái tim mình đập thình thịch, mỗi nhịp đập đều là một lời nhắc nhở về cái giá phải trả.
Anh đã phá vỡ lớp vỏ bảo vệ, và giờ đây, thế giới này đang chết dần.
Những khuôn mặt xung quanh anh, những người anh từng gọi là đồng môn, sư huynh đệ, giờ đây chỉ còn là những bóng ma đang dần tan biến.
Họ không còn nhận ra anh.
Ánh mắt họ trống rỗng, không có sự sợ hãi, không có sự giận dữ, chỉ còn lại một khoảng trống vô tận.
Trần Mặc nhìn thấy Lục Trúc ở phía xa, cô đang cố gắng giữ thăng bằng, đôi mắt cô hướng về phía anh, nhưng trong đó không còn tình cảm nào cả.
Cô chỉ nhìn anh như một vật thể lạ, một dị thường trong trật tự mới đang hình thành.
Trần Mặc nghiến răng, máu từ khóe miệng anh chảy ra, mặn chát trên lưỡi.
Anh không hối hận.
Anh đã chọn con đường này từ khi biết được bí mật về Linh Nhi.
Nếu thế giới này là một ảo giác đau khổ, thì anh sẽ là kẻ đánh thức nó, dù phải trả giá bằng sự hủy diệt.
Anh giơ tay lên, vết nứt màu bạc trên mu bàn tay phát sáng mạnh mẽ, tỏa ra một luồng năng lượng lạnh lẽo, cắt ngang không khí.
"Đừng sợ," anh thì thầm, không biết nói với ai.
"Sự thật sẽ giải phóng chúng ta."
Diệu Không Chân Nhân hạ xuống từ bầu trời, đôi chân của lão chạm nhẹ vào mặt đất, nhưng không gây ra một tiếng động nào.
Lão mặc một bộ y phục trắng muốt, không một vết bẩn, như thể lão đang bước đi trên một thế giới tinh khiết, tách biệt khỏi sự hỗn loạn đang diễn ra xung quanh.
Khuôn mặt lão lạnh lùng, đôi mắt không chút cảm xúc, như hai viên đá lạnh giá đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa.
"Trần Mặc," giọng nói của lão vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để lấn át mọi tiếng gào thét của những đệ tử đang tan biến.
"Con đã làm một việc rất nguy hiểm.
Con đã mở cánh cửa mà không ai dám mở."
Trần Mặc quay lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cùn.
"Nguy hiểm?
Lão gọi sự giải phóng là nguy hiểm?
Lão gọi sự dối trá vĩnh cửu là an toàn?"
Diệu Không Chân Nhân khẽ lắc đầu, một nụ cười thương hại hiện lên trên môi.
"Con trẻ con quá, Trần Mặc.
Con nghĩ rằng sự thật sẽ mang lại hạnh phúc?
Sự thật chỉ mang lại đau khổ.
Ký ức là nguồn gốc của mọi tội lỗi, mọi chiến tranh, mọi mất mát.
Nếu con xóa bỏ ký ức, con sẽ xóa bỏ cả nỗi đau.
Một thế giới không có quá khứ, không có tương lai, chỉ còn hiện tại vĩnh cửu, đó mới là thiên đường."
"Thiên đường của những con rối," Trần Mặc冷笑 (cười lạnh).
"Lão muốn biến chúng ta thành những cỗ máy không cảm xúc?
Lão muốn chúng ta quên đi tình yêu, quên đi sự mất mát, quên đi chính mình?"
"Chính xác," Diệu Không Chân Nhân gật đầu, giọng nói vẫn bình thản.
"Và con, Trần Mặc, con là công cụ hoàn hảo để thực hiện điều đó.
Con đã phá vỡ lớp vỏ, giờ hãy hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Hủy diệt ký ức cuối cùng.
Hủy diệt chính cô ấy."
Trần Mặc sững sờ.
Tim anh đập mạnh, như muốn nổ tung trong lồng ngực.
cô ấy không phải là con rối.
Cô ấy là người thật."
"Cô ấy là Ký Ức Xưa," Diệu Không Chân Nhân nói, giọng nói vang vọng như tiếng chuông báo tử.
"Cô ấy là tàn dư của vị Thần cũ, một thực thể không thuộc về thế giới này.
Nếu cô ấy tồn tại, thế giới này sẽ tiếp tục đau khổ.
Con phải chọn, Trần Mặc.
Cứu thế giới, hay cứu cô ấy?"
Trần Mặc nhìn xuống lòng bàn tay, vết nứt màu bạc đang lan rộng, ăn sâu vào da thịt, như những con rắn đang bò vào tim anh.
Anh nhớ lại khuôn mặt của Linh Nhi, nụ cười trong sáng, ánh mắt đầy yêu thương.
Anh nhớ lại những ký ức đẹp đẽ nhất của họ, những buổi chiều cùng nhau ngồi nhìn hoàng hôn, những lời hứa hẹn về tương lai.
"Không," Trần Mặc nói, giọng nói run rẩy nhưng kiên quyết.
"Tôi sẽ không làm điều đó.
Tôi sẽ không hủy diệt ký ức của tôi, dù đó là để cứu thế giới."
Diệu Không Chân Nhân thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi.
"Vậy thì con đã chọn sai.
Và con sẽ phải trả giá."
Lão giơ tay lên, một luồng năng lượng trắng tinh khiết, lạnh lẽo và vô cảm, bắt đầu tụ tập trong lòng bàn tay lão.
Đó là khí của sự xóa bỏ, của sự trống rỗng tuyệt đối.
Trần Mặc cảm thấy áp lực đè lên vai mình, nặng trĩu như núi Thái Sơn.
Anh biết rằng mình không thể đánh bại Diệu Không Chân Nhân bằng sức mạnh.
Lão đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh đỉnh cao, thậm chí có thể chạm đến ngưỡng cửa của Hóa Thần.
Nhưng Trần Mặc không sợ.
Anh đã sẵn sàng chết.
Anh chỉ cần đủ thời gian để tìm ra cách cứu Linh Nhi, cách giữ lại ký ức của họ, dù chỉ là một mảnh vụn nhỏ bé.
Lục Trúc đứng ở rìa chiến trường, nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mắt với đôi mắt mở to, đầy kinh hoàng.
Cô không hiểu gì đang xảy ra.
Cô chỉ biết rằng Trần Mặc, người bạn mà cô từng tin tưởng, giờ đây đang đối đầu với Diệu Không Chân Nhân, người mà cả thế giới Huyền Vực đều tôn sùng là vị cứu tinh.
Cô nhìn thấy những đệ tử đang tan biến, nhìn thấy bầu trời đang sụp đổ, và nhìn thấy Trần Mặc, một mình đứng trước sức mạnh của trật tự vĩnh cửu.
Cô cảm thấy một nỗi đau sâu thẳm trong tim, nỗi đau của sự bất lực, của sự tội lỗi.
Cô đã phụ thuộc vào Thanh Vân Tông, vào hệ thống mà cô ghét bỏ, và giờ đây, hệ thống đó đang sụp đổ, và cô không thể làm gì để ngăn chặn nó.
"Lục Trúc," một giọng nói vang lên trong đầu cô.
Đó là giọng nói của Trần Mặc, nhưng không phải giọng nói của hiện tại, mà là giọng nói từ quá khứ, từ những ký ức mà cô đã cố gắng quên đi.
"Con đã từng hứa với ta rằng sẽ không bao giờ phụ thuộc vào bất kỳ ai.
Con đã phá vỡ lời hứa đó."
Lục Trúc nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên má.
"Tôi xin lỗi, Trần Mặc.
Tôi đã yếu đuối.
Tôi đã sợ hãi.
Tôi không muốn mất đi tất cả."
"Giờ thì quá muộn," giọng nói trong đầu cô lạnh lùng.
"Con phải chọn.
Chọn phía nào?
Phía của sự dối trá, hay phía của sự thật?"
Lục Trúc mở mắt ra, ánh mắt cô đã thay đổi.
Sự sợ hãi đã biến mất, thay vào đó là một sự quyết đoán lạnh lùng.
Cô nhìn về phía Diệu Không Chân Nhân, rồi nhìn về phía Trần Mặc.
Cô biết rằng mình không thể đứng ngoài cuộc.
Cô đã từng là một phần của hệ thống độc ác, và giờ đây, cô phải thanh tẩy tội lỗi của mình.
Cô bước về phía trước, bước qua những xác thịt đang tan biến, bước qua những mảnh ký ức vỡ vụn.
Cô không biết mình sẽ làm gì, nhưng cô biết rằng mình không thể để Trần Mặc chết một mình.
"Trần Mặc!" cô hét lên, giọng nói vang vọng trong không khí hỗn loạn.
"Tôi ở đây!
Tôi sẽ giúp anh!"
Trần Mặc quay lại, nhìn thấy Lục Trúc.
Anh sững sờ, nhưng chỉ trong chốc lát.
Anh gật đầu, một cử chỉ nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.
"Cẩn thận, Lục Trúc.
Lão ta không phải là đối thủ bình thường."
"Biết rồi," Lục Trúc nói, rút kiếm ra.
Lưỡi kiếm của cô sáng lên, tỏa ra một luồng ánh sáng xanh lam, khác biệt với ánh sáng trắng lạnh lẽo của Diệu Không Chân Nhân.
"Tôi sẽ không để lão ta chạm vào anh."
Diệu Không Chân Nhân nhìn Lục Trúc với ánh mắt khinh thường.
"Một con kiến dám thách thức núi cao?
Thật ngốc nghếch."
Lão phất tay, một luồng năng lượng trắng bắn về phía Lục Trúc.
Lục Trúc nhanh chóng né tránh, thân hình cô linh hoạt như một con mèo, nhưng luồng năng lượng đó vẫn cắt qua áo choàng của cô, làm rách nát vải vóc và da thịt.
Máu cô chảy ra, nhưng cô không lùi bước.
"Trần Mặc, tấn công!" cô hét lên, đồng thời lao về phía Diệu Không Chân Nhân, lưỡi kiếm của cô chém vào không khí, tạo ra những đợt sóng khí mạnh mẽ, cố gắng làm phân tán sự chú ý của lão.
Trần Mặc không cần nhắc nhở.
Anh đã biết mình phải làm gì.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào vết nứt trên bàn tay mình.
Anh cảm nhận được dòng chảy của ký ức, những mảnh vỡ của quá khứ, những cảm xúc đau đớn và hạnh phúc.
Anh không cố gắng kiểm soát chúng, mà để chúng chảy tự do, như một con sông đang vỡ bờ.
"Vực Ký Cạn Nguồn!" anh hét lên, giọng nói vang vọng như sấm sét.
Vết nứt trên bàn tay anh phát sáng mạnh mẽ, tỏa ra một luồng năng lượng màu bạc, hỗn độn và hỗn loạn.
Luồng năng lượng đó không tấn công Diệu Không Chân Nhân trực tiếp, mà tấn công vào không gian xung quanh.
Nó làm rung chuyển thực tại, làm cho những ký ức bị nén chặt bắt đầu vỡ ra, tràn ra ngoài.
Diệu Không Chân Nhân sững sờ.
Lão không ngờ rằng Trần Mặc lại sử dụng kỹ năng này.
Kỹ năng này không chỉ phá hủy ký ức, mà còn giải phóng chúng, làm cho chúng trở thành một vũ khí hủy diệt.
cô ấy..." Lão lắp bắp, nhìn thấy những hình ảnh từ quá khứ của chính mình bắt đầu hiện ra.
Những ký ức mà lão đã cố gắng xóa bỏ, những ký ức về tình yêu, về sự mất mát, về nỗi đau, giờ đây đang quay trở lại, tấn công tâm trí lão.
Trần Mặc mở mắt ra, ánh mắt anh đầy quyết đoán.
"Lão đã nói rằng ký ức là nguồn gốc của đau khổ.
Nhưng đau khổ cũng là nguồn gốc của sự sống.
Nếu không có đau khổ, chúng ta sẽ không biết trân trọng hạnh phúc.
Nếu không có mất mát, chúng ta sẽ không biết giá trị của tình yêu."
Anh bước về phía Diệu Không Chân Nhân, từng bước một, chậm rãi nhưng chắc chắn.
"Và tôi sẽ không để lão xóa bỏ ký ức của chúng ta.
Tôi sẽ giữ lại chúng, dù phải trả giá bằng mạng sống của chính mình."
Diệu Không Chân Nhân gào thét, giọng nói của lão đầy đau đớn và tuyệt vọng.
Lão cố gắng đẩy lùi những ký ức đang tấn công tâm trí mình, nhưng chúng quá mạnh mẽ, quá sống động.
Lão không thể chống cự.
Lão ngã xuống, cơ thể lão run rẩy, mắt lão nhìn về phía bầu trời đang sụp đổ, với ánh mắt đầy sợ hãi.
không thể...
không thể..." Lão lắp bắp, trước khi cơ thể lão bắt đầu tan biến, hòa vào không khí, trở thành một phần của ký ức vỡ vụn.
Trần Mặc đứng đó, nhìn theo bóng dáng của Diệu Không Chân Nhân.
Anh cảm thấy một nỗi trống rỗng trong tim, nhưng không phải là nỗi trống rỗng của sự mất mát, mà là nỗi trống rỗng của sự giải phóng.
Anh đã thắng.
Anh đã cứu được thế giới, dù chỉ là trong khoảnh khắc.
Nhưng anh biết rằng, cuộc chiến này chưa kết thúc.
Linh Nhi vẫn đang ở đâu đó, trong vực thẳm ký ức, chờ đợi anh.
Và anh sẽ tìm cô ấy, dù phải đi đến tận cùng của thế giới.
Khi mọi thứ dần trở lại bình yên, Trần Mặc nhìn xuống lòng bàn tay mình.
Vết nứt màu bạc đã ngừng lan rộng, nhưng nó vẫn còn đó, như một dấu hiệu của sự thật.
Anh cảm thấy một luồng năng lượng lạ lùng đang chảy trong cơ thể mình, mạnh mẽ và hỗn độn.
Đó không phải là linh lực thông thường.
Đó là huyết mạch của vị Thần cũ, huyết mạch của Linh Nhi.
Anh đã nhận được một phần di sản của cô ấy, thông qua sự kết nối giữa họ.
"Linh Nhi," anh thì thầm, giọng nói đầy đau đớn và yêu thương.
"Anh sẽ đến với em.
Anh sẽ giải phóng em."
Anh ngước nhìn bầu trời, những vết nứt đang dần khép lại, nhưng chúng không bao giờ biến mất hoàn toàn.
Thế giới Huyền Vực vẫn tồn tại, nhưng nó đã thay đổi.
Nó không còn là một ảo giác hoàn hảo, mà là một thế giới đầy khuyết điểm, đầy đau khổ, nhưng cũng đầy sự sống.
Trần Mặc bước về phía trước, bước vào vùng đất có ký ức, nơi mà mọi thứ đều có thể sống lại.
Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì ở đó, nhưng anh biết rằng, anh sẽ không bao giờ quay lại.
Phía sau anh, Lục Trúc bước theo, ánh mắt cô đầy quyết đoán.
Cô biết rằng, cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.
Và cô sẽ ở bên cạnh Trần Mặc, dù phải đối mặt với bất kỳ điều gì.
Trên bầu trời, một bóng đen xuất hiện, lớn hơn và đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì họ từng thấy.
Đó là Ký Ức Xưa, thực thể cuối cùng của vị Thần cũ, đang thức tỉnh.
Và nó đang tìm kiếm chủ nhân của mình.
Trần Mặc mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy kiêu hãnh.
"Chào mừng đến với sự thật," anh thì thầm.
"Và tôi sẽ là kẻ chiến thắng."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận