Chương 30

Gió hú gào như tiếng khóc của ngàn vạn linh hồn bị bỏ rơi, xé toạc lớp không khí tĩnh lặng bao quanh di tích cổ.

Trần Mặc đứng sừng sững tại biên giới của thực tại và ảo giác, đôi mắt lạnh băng như hai viên đá cẩm thạch đã qua ngàn năm phong hóa.

Ánh mắt của Lục Trúc đang dõi theo anh, trong đó chứa đựng sự mong đợi, lo âu, và cả một âm mưu thầm kín mà cô chưa dám bộc lộ.

Nhưng Trần Mặc không quay lại.

Anh biết rằng một cái nhìn trở lại cũng đủ để "Chân Lý" giả tạo của thế giới này len lỏi vào khe hở trong tâm trí, gieo rắc nghi ngờ và làm mềm yếu ý chí đã được tôi luyện bằng máu.

Anh hít một hơi sâu, luồng không khí lạnh lẽo tràn vào phế nang, mang theo mùi hôi thối của sự phân rã và mùi kim loại rỉ sét của thời gian.

Bước chân đầu tiên của anh dấn xuống, không phải lên mặt đất rắn chắc, mà là vào bóng tối dày đặc như mực tàu.

Cảm giác chân không chạm đất khiến cơ thể anh chao đảo, nhưng nguyên lực trong kinh mạch lập tức bùng nổ, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình, chống lại lực hút dữ dội của Vực Ký.

"Trần Mặc!" Tiếng gọi của Lục Trúc bị gió cuốn đi, biến dạng thành những âm thanh méo mó, xa xôi.

Anh không đáp.

Trong khoảnh khắc bước vào, thế giới phía sau anh sụp đổ như một bức tranh sơn dầu bị hòa tan bởi nước mưa.

Những tòa tháp cao vút của Thanh Vân Tông, những cánh đồng lúa vàng ươm, và cả nụ cười của những đồng môn...

tất cả đều tan biến.

Chỉ còn lại sự trống rỗng.

Một sự trống rỗng tuyệt đối, nơi mà thời gian không chảy, mà chỉ tồn tại dưới dạng những mảnh vỡ rời rạc.

Trần Mặc cảm thấy đau.

Không phải đau đớn thể xác, mà là nỗi đau xé lòng khi phải từ bỏ sự an toàn của ảo giác.

Anh biết mình đang đi vào cạm bẫy, nhưng đó là con đường duy nhất để đến với Linh Nhi.

Và nếu phải trả giá bằng chính linh hồn mình, anh sẵn sàng.

***

Bên trong Gian Cổ, ánh sáng không chiếu từ bầu trời, mà phát ra từ chính những "cái bóng" trôi nổi trong không gian.

Chúng không phải là ma quỷ hay yêu quái, mà là những mảnh ký ức bị trục xuất.

Trần Mặc bước qua chúng, từng cái bóng chạm vào da thịt anh, mang theo những cảm xúc hỗn độn: nỗi sợ hãi tột cùng của một đứa trẻ bị bỏ rơi, sự hối hận muộn màng của một vị tướng bại trận, và cả niềm vui vỡ vụn của một người yêu bị phản bội.

Không có quái vật tấn công.

Ở đây, kẻ thù duy nhất là chính ký ức của người bước vào.

Trần Mặc dừng lại trước một cái bóng lớn hơn những cái khác.

Nó có hình dáng của một người phụ nữ, đang ngồi khóc bên cạnh một đống tro tàn.

Khi anh tiến lại gần, tiếng thì thầm vang lên trong đầu anh, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng trực giác nguyên thủy.

*"Con ơi, mẹ không muốn quên..."*

Tim Trần Mặc thắt lại.

Đó là giọng nói của mẹ anh.

Nhưng mẹ anh đã chết từ khi anh còn nhỏ, trong một trận chiến giữa các tông phái.

Ký ức này không thuộc về anh, mà thuộc về một "Ký Ức Xưa" nào đó đã bị Thanh Vân Tông thu thập và lưu trữ ở đây.

Lục Trúc xuất hiện bên cạnh anh, dáng vẻ nhỏ bé hơn bình thường dưới ánh sáng mờ ảo của di tích.

Cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào vai anh, nhưng Trần Mặc co người lại, tránh né sự tiếp xúc.

"Đừng chạm vào tôi," anh nói, giọng lạnh như băng.

"Những ký ức này độc hại.

Chúng sẽ ăn mòn lý trí của ngươi."

Lục Trúc rút tay lại, ánh mắt cô đầy vẻ đau khổ nhưng kiên định.

"Trần Mặc, chúng ta đang đi sai hướng.

Gian Cổ này không dẫn đến Linh Nhi.

Nó dẫn đến...

gốc rễ của sự sụp đổ.

Diệu Không Chân Nhân đã cảnh báo tôi.

Nếu ngươi tiếp tục, ngươi sẽ không cứu được em gái ngươi, mà sẽ giải phóng thứ gì đó tồi tệ hơn."

"Diệu Không?" Trần Mặc cười khẩy, một nụ cười đầy khinh miệt.

"Tên già đó chỉ muốn duy trì trật tự bằng cách triệt tiêu mọi cảm xúc.

Anh không cần sự chỉ đường của một kẻ nô lệ cho ảo tưởng."

Anh quay lưng lại với Lục Trúc, tiếp tục bước sâu vào bóng tối.

Mỗi bước chân đều nặng trĩu, như thể anh đang đạp lên xác chết của chính mình.

Những cái bóng xung quanh bắt đầu quay cuồng, tạo thành một xoáy nước ký ức, cố gắng kéo anh vào trong.

**

Không gian xung quanh bắt đầu nứt vỡ.

Những vết nứt màu bạc lan rộng từ lòng bàn tay Trần Mặc, phủ lên toàn bộ thân thể anh, rồi lan ra khắp không gian di tích.

Khi vết nứt mở rộng đến cực điểm, Trần Mặc không nhìn thấy thiên đường hay địa ngục.

Anh nhìn thấy *mã nguồn* của thế giới.

Những dòng chữ cổ xưa, đen kịt, trôi nổi trong không gian như những con sâu ăn xác thối.

Đó không phải là văn tự, mà là những ký ức bị trục xuất, những sự thật bị chôn vùi bởi Thanh Vân Tông.

Anh nhìn thấy lịch sử thật sự của Huyền Vực: một thế giới từng tràn đầy tình yêu và sáng tạo, nhưng đã bị hủy diệt bởi chính những cảm xúc quá mức của con người.

Và Diệu Không Chân Nhân, người mà anh cho là phản diện, thực ra là người duy nhất cố gắng ngăn chặn sự tái diễn của bi kịch đó bằng cách tạo ra một thế giới không có ký ức.

Nhưng có một dòng chữ khác, sáng rực rỡ hơn, nằm ở trung tâm của mớ hỗn độn đó.

Nó viết bằng máu của chính Trần Mặc.

*"Linh Nhi không phải là nạn nhân.

Cô ấy là chìa khóa.

Và ngươi...

ngươi là ổ khóa."*

Trần Mặc sững sờ.

Tất cả những hy sinh, những ký ức bị hủy diệt, những trận chiến khốc liệt...

tất cả chỉ là một phần của kế hoạch lớn hơn mà anh không hề hay biết.

Anh không phải là người cứu rỗi.

Anh là công cụ.

Lục Trúc bước tới, ánh mắt cô thay đổi hoàn toàn.

Sự tội lỗi và lo âu biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lùng, tính toán.

Cô rút ra một thanh kiếm nhỏ, lưỡi kiếm sáng ngời, hướng về phía sau lưng Trần Mặc.

"Xin lỗi, Trần Mặc," cô nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

"Nhưng để lật đổ Thanh Vân Tông, chúng ta cần một kẻ mạnh nhất.

Và ngươi, sau khi hủy diệt ký ức của chính mình, đã trở thành kẻ mạnh nhất.

Nhưng ngươi cũng trở thành một mối đe dọa.

Một mối đe dọa không thể kiểm soát."

Trần Mặc không quay lại.

Anh đã biết.

Từ giây phút anh bước vào di tích này, anh đã biết rằng không ai là hoàn toàn thiện.

Lục Trúc không phải là người dẫn đường.

Cô là kẻ săn mồi, và anh là con mồi.

***

Trần Mặc mỉm cười.

Một nụ cười đầy khinh bỉ và chấp nhận.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể giết được tôi bằng một thanh kiếm nhỏ ư?" anh hỏi, giọng nói vang vọng trong không gian nứt vỡ.

"Hãy nhớ lại, Lục Trúc.

Ai là người đã dạy ngươi cách sử dụng nguyên lực?

Ai là người đã bảo vệ ngươi khi ngươi bị đuổi khỏi tông phái?"

Lục Trúc run rẩy.

Cô nhớ lại.

Những ký ức mà cô đã cố tình chôn vùi.

Trần Mặc giơ tay lên.

Những dòng chữ mã nguồn trong không gian bắt đầu quay cuồng, bị hút vào trong cơ thể anh.

Anh không cần kiếm.

Anh chính là vũ khí.

"Ngươi muốn lật đổ Thanh Vân Tông?" Trần Mặc nói, ánh mắt trắng đục nhìn thẳng vào linh hồn của Lục Trúc.

"Thì hãy xem xem, ai mới là kẻ thực sự nắm giữ quyền lực."

Anh vung tay.

Một luồng năng lượng đen kịt, mang theo sức mạnh của những ký ức bị hủy diệt, bắn ra về phía Lục Trúc.

Cô không kịp né tránh.

Thanh kiếm trong tay cô vỡ vụn.

Nhưng trước khi luồng năng lượng chạm vào cô, một bàn tay lớn, phủ đầy ánh sáng vàng, xuất hiện từ hư không, chặn đứng đòn tấn công của Trần Mặc.

"Thật thú vị," một giọng nói trầm ấm, đầy uy nghiêm vang lên.

"Con vật nuôi của ta đã tiến hóa nhanh hơn dự kiến."

Trần Mặc và Lục Trúc đồng thời quay lại.

Diệu Không Chân Nhân đứng đó, trong bộ y phục trắng tinh khiết, ánh mắt bình thản như hồ nước tĩnh lặng.

Nhưng trong đôi mắt đó, Trần Mặc nhìn thấy sự trống rỗng tuyệt đối.

Sự trống rỗng của một kẻ đã tự hủy diệt chính nhân tính của mình để trở thành "Thiên Đường".

"Cha..." Trần Mặc thì thầm, giọng nói vỡ vụn.

Diệu Không Chân Nhân không đáp.

Anh chỉ nhìn Trần Mặc, như thể đang nhìn một thí nghiệm thành công.

"Chào mừng ngươi trở về, con trai ta.

Giờ đây, chúng ta sẽ hoàn thành nghi thức cuối cùng."

Trần Mặc nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Vết nứt màu bạc giờ đây đã bao phủ toàn bộ cánh tay anh, lan dần lên ngực.

Anh cảm thấy trái tim mình đập chậm lại, từng nhịp một, như thể đang đếm ngược đến cái chết.

Và anh biết, bí mật lớn nhất chưa hề hé lộ.

Linh Nhi không chỉ là chìa khóa.

Cô ấy là *linh hồn* của chính Diệu Không Chân Nhân, bị tách ra và giam cầm trong một thân thể khác, để ngăn chặn sự thức tỉnh của vị Thần cũ.

Và giờ đây, vị Thần cũ đang mỉm cười trong bóng tối, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập