Chương 31
Không còn tiếng gầm rú của nguyên lực va chạm, không còn mùi hương nồng nặc của máu tanh, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề như chì đúc, đè ép lên lồng ngực Trần Mặc.
Anh đứng sững người giữa tàn tích của di tích cổ, ánh mắt hờ hững nhìn vào bàn tay mình, nhưng bên trong nội tâm, một cơn bão tố dữ dội đang xé toạc ý thức.
Những ký ức vừa trỗi dậy không phải là những mảnh ghép rời rạc, mà là một dòng chảy liên tục, đau đớn và tàn khốc.
Chúng không đến từ quá khứ của Trần Mặc, mà từ một thực tại khác, nơi anh không phải là một tu luyện giả tầm thường, mà là một công cụ, một con rối được dệt từ linh lực và sự im lặng.
Anh nhớ ra.
Anh nhớ ra tất cả.
Cảm giác đó giống như bị ném từ đỉnh núi cao nhất xuống vực sâu, cơ thể rơi tự do trong vô trọng lực, nhưng tâm trí lại phải đối mặt với trọng lượng của ngàn năm lịch sử.
Trần Mặc – cái tên mà anh đã mang suốt hai mươi năm qua – chỉ là một lớp vỏ bọc, một cái mác giả tạo để che giấu bản chất thật sự của anh.
Anh không phải là con người.
Anh là "Thẻ Bài Ký Ức", một vật phẩm cấp thần được tạo ra bởi Diệu Không Chân Nhân, người mà anh từng gọi là sư phụ, nay là kẻ thù, và cũng là...
cha đẻ của nỗi đau này.
Trên da thịt anh, những vết nứt màu bạc lan rộng như mạng nhện, từng sợi sáng rực rỡ trong bóng tối.
Đó không phải là thương tích, mà là dấu hiệu của sự phong ấn đang tan rã.
Mỗi khi một ký ức cũ trỗi dậy, những vết nứt này lại sáng hơn, nóng rát như lửa đốt, ăn sâu vào tủy xương.
Trần Mặc nghiến răng, hàm mặt cứng đờ.
Anh không khóc, không hét.
Nước mắt là thứ xa xỉ mà một "vũ khí" không được phép có.
Nhưng sâu thẳm trong linh hồn, nơi mà nhân tính yếu ớt nhất của anh vẫn còn bám víu, một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên.
Anh đã bán linh hồn mình để đổi lấy sự sống cho Linh Nhi, nhưng giờ đây, anh mới hiểu rằng, Linh Nhi không cần anh cứu.
Cô ấy đang chờ anh hủy diệt chính mình.
Lục Trúc đứng cách đó mười bước chân, thanh kiếm trong tay cô đã vỡ vụn, chỉ còn lại nắm tay run rẩy.
Cô nhìn Trần Mặc với ánh mắt hỗn loạn giữa sợ hãi và kính nể.
Cô không hiểu tại sao Trần Mặc lại không tấn công cô sau khi đã có cơ hội.
Cô không biết rằng, trong khoảnh khắc đó, Trần Mặc đang chiến đấu với chính bản năng hủy diệt của mình.
Anh nhớ ra mọi thứ về Lục Trúc: cô không phải là một đồng môn bị đuổi theo ngẫu nhiên.
Cô là một trong những "Người Quan Sát", những kẻ được Diệu Không Chân Nhân gửi vào để giám sát anh.
Nhưng cô đã phản bội.
Cô đã chọn con đường của sự tự do, dù giá của nó là sự cô đơn và tội lỗi.
"Ngươi..." Lục Trúc lắp bắp, giọng nói khàn đặc.
"Trần Mặc, ngươi ổn chứ?"
Trần Mặc không đáp.
Anh chỉ đưa mắt nhìn về phía trước, nơi không gian đang bắt đầu méo mó.
Những tia sáng trắng le lói xuất hiện từ hư không, như những sợi tơ nhện tinh vi, kéo dài ra từ những vết nứt trên cơ thể anh.
Đó là cửa ngõ.
Cửa ngõ dẫn đến "Gian Cổ" – nơi ký ức của thế giới này được lưu trữ, và cũng là nơi Linh Nhi đang bị giam cầm.
Anh biết rằng, một khi bước vào đó, anh sẽ không còn là Trần Mặc nữa.
Anh sẽ trở thành một phần của ký ức, một bóng ma lang thang giữa quá khứ và hiện tại.
Nhưng anh không có lựa chọn khác.
Để cứu Linh Nhi, anh phải phá hủy thứ mình trân trọng nhất: chính bản ngã của mình.
**
Một bóng dáng hiện ra giữa biển trắng.
Đó là linh hồn của sư phụ anh, người đã "qua đời" trong một trận chiến giả định hai năm trước.
Nhưng ở đây, vị sư phụ ấy vẫn còn nguyên vẹn, mắt nhìn anh với ánh mắt thương cảm nhưng nghiêm nghị.
Ông mặc bộ y phục đạo màu xám xịt, tay cầm một cây trúc già cỗi, thân hình gầy guộc nhưng toát lên一股 uy nghiêm khó tả.
"Mặc nhi, con đã nhớ lại rồi phải không?" giọng nói của ông vang lên, không qua không khí, mà trực tiếp cộng hưởng với linh hồn của Trần Mặc.
Nó trầm ấm, đầy trắc ẩn, nhưng cũng mang theo một sự lạnh lùng đáng sợ.
Trần Mặc dừng bước.
Anh nhìn vị sư phụ cũ, người mà anh từng kính trọng và tin tưởng tuyệt đối.
Giờ đây, anh mới hiểu rằng, ông ta không phải là một người thầy, mà là một người giám hộ.
Một người canh giữ cánh cửa dẫn đến địa ngục.
"Thưa sư phụ," Trần Mặc cúi đầu, giọng nói lạnh lùng.
"Con đã nhớ ra tất cả.
Con biết mình là gì.
Con biết cô ấy là gì.
Và con biết...
sư phụ đã làm gì."
Vị sư phụ khẽ thở dài.
Tiếng thở đó vang vọng trong không gian trắng xóa, như tiếng chuông tang lễ báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên.
"Ta đã làm những gì cần thiết, Mặc nhi.
Thế giới này không thể tồn tại nếu con người vẫn mãi mãi bị chi phối bởi ký ức.
Ký ức là nguồn gốc của đau khổ.
Nó khiến con người hận thù, tham lam, và chiến tranh.
Ta chỉ muốn mang lại hòa bình vĩnh cửu.
Một thế giới không có ký ức là một thế giới không có đau khổ."
"Hòa bình?" Trần Mặc cười nhạt, tiếng cười khô khan như tiếng lá khô xào xạc.
"Hay là sự nô lệ?
Sư phụ đã biến chúng ta thành những con rối, những cỗ máy không có cảm xúc, không có ý chí.
Sư phụ đã giết chết nhân tính của chúng ta."
Vị sư phụ im lặng.
Đôi mắt ông nhìn thẳng vào Trần Mặc, sâu thẳm và không đáy.
"Nhân tính là một lời nguyền, Mặc nhi.
Hãy nhìn xung quanh con.
Những ký ức này, chúng đang ăn mòn con.
Chúng đang biến con thành một quái vật.
Nếu con không buông bỏ chúng, con sẽ bị chúng nuốt chửng.
Con sẽ trở thành một phần của Vực Ký Ức, lang thang mãi mãi trong bóng tối."
Trần Mặc nghiến răng.
Anh cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang sôi sục, như thể muốn bùng nổ.
Những vết nứt trên da thịt anh sáng rực lên, phát ra ánh sáng bạc lạnh lẽo.
Anh biết rằng, vị sư phụ nói đúng.
Ký ức đang ăn mòn anh.
Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh buông bỏ chúng, anh sẽ mất đi Linh Nhi.
Anh sẽ mất đi mọi thứ khiến anh còn là con người.
"Con sẽ không buông bỏ," Trần Mặc nói, giọng nói kiên định.
"Dù phải trả giá bằng linh hồn, con cũng sẽ giữ lại những ký ức này.
Vì chúng là của con.
Và chúng là lý do khiến con còn sống."
Vị sư phụ lắc đầu, ánh mắt buồn bã.
"Vậy thì con sẽ phải trả giá.
Giá của sự thức tỉnh là sự hủy diệt.
Con phải phá hủy thứ mình trân trọng nhất để cứu người khác.
Đó là quy luật của thế giới này.
Không có ngoại lệ."
**
Khi bàn chân Trần Mặc chạm vào ngưỡng cửa đen, thế giới trắng xóa xung quanh anh bắt đầu sụp đổ.
Những bức tường ký ức vỡ vụn, rơi xuống như tuyết đen.
Anh bước vào bóng tối, và ngay lập tức, một giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, giọng nói giống hệt giọng của anh, nhưng đầy ác ý và điên loạn.
*"Chào mừng trở về, Người Bảo Vệ."*
Trần Mặc dừng bước.
Anh quay lại, nhìn vào bóng tối.
Từ trong đó, một hình ảnh hiện ra.
Đó là chính anh, nhưng với đôi mắt đỏ ngầu, nụ cười méo mó và đầy sát khí.
Hình ảnh đó bước ra từ bóng tối, tiến về phía anh, từng bước một, chậm rãi và đáng sợ.
*"Ngươi nghĩ rằng mình đã cứu được cô ấy sao?"* Hình ảnh đó cười, tiếng cười vang vọng trong không gian hẹp.
*"Ngươi chỉ mới bắt đầu.
Linh Nhi không phải là nạn nhân.
Cô ấy là chìa khóa.
Và ngươi...
ngươi là ổ khóa.
Giờ đây, ổ khóa đã bị phá hủy.
Chìa khóa sẽ mở ra cánh cửa.
Và từ trong đó...
*Nó* sẽ bước ra."*
Trần Mặc cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Anh nhớ lại những lời của Diệu Không Chân Nhân.
*"Linh Nhi không chỉ là chìa khóa.
Cô ấy là linh hồn của chính ta, bị tách ra và giam cầm trong một thân thể khác, để ngăn chặn sự thức tỉnh của vị Thần cũ."*
Vị Thần cũ.
Trần Mặc nhìn vào đôi tay mình.
Những vết nứt màu bạc giờ đây đã bao phủ toàn bộ cơ thể anh, như một mạng lưới ánh sáng lạnh lẽo.
Anh cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang chảy ngược, như thể đang bị hút vào một lỗ đen vô tận.
Và anh biết, mình không thể dừng lại.
Anh đã phá hủy ký ức của mình.
Anh đã phá hủy bản ngã của mình.
Giờ đây, anh chỉ còn là một con rối, một công cụ để mở ra cánh cửa địa ngục.
*"Hãy nhìn xem,"* giọng nói kia thì thầm, *"Thiên đường vĩnh cửu mà ngươi hằng mong muốn.
Nó đang chờ ngươi."*
Trần Mặc nhắm mắt lại.
Và trong bóng tối sâu thẳm nhất, anh nhìn thấy một đôi mắt.
Đôi mắt của vị Thần cũ.
Đôi mắt đó đang mỉm cười.
Và nụ cười đó...
giống hệt nụ cười của chính anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận