Chương 32

Hơi lạnh từ vực thẳm len lỏi qua từng thớ da, xâm nhập vào tủy xương, nhưng Trần Mặc không run.

Anh đứng im như một bức tượng đá cổ, đôi mắt đen kịt phản chiếu lại hình ảnh của Lý Thanh Phi.

Người bạn thơ ấu ấy đang cúi đầu, ngón tay thon dài và trắng bệch lướt qua từng trang giấy da dê đã ngả màu nâu sẫm do thấm máu và mồ hôi.

Không khí trong hang động cổ xưa nặng nề đến mức có thể bóp nghẹt phổi.

Mỗi hơi thở của Lý Thanh Phi đều lạnh băng, cứng nhắc như thép đã qua tôi luyện, không còn chút ấm áp của những ngày hai người cùng nhau đào bới rễ linh thảo dưới chân núi Thanh Vân.

Trần Mặc nắm chặt bàn tay mình, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức chảy máu, nhưng anh không hề cảm thấy đau.

Đau đớn là một cảm xúc xa xỉ mà anh không thể sở hữu khi đối mặt với sự thật tàn khốc này.

Lý Thanh Phi không nhìn anh.

Đôi mắt anh ta dán chặt vào những dòng chữ viết vội vã, những cái tên được liệt kê như một bản án tử hình.

Mỗi cái tên được gạch bỏ đều là một linh hồn đã bị "Vực Ký Ức" nuốt chửng, trở thành nhiên liệu cho sự tồn tại của thế giới giả tạo này.

"Ngươi vẫn chưa hiểu sao, Trần Mặc?" Lý Thanh Phi lên tiếng, giọng nói trầm khàn, vang vọng trong không gian hẹp như tiếng chuông tang lễ.

"Chúng ta không phải là những người sống.

Chúng ta là những mảnh vỡ của ký ức, những mảnh vụn bị bỏ lại sau khi vị Thần cũ vỡ tan.

Thanh Vân Tông không bảo vệ chúng ta.

Họ giam giữ chúng ta để ngăn chặn sự thức tỉnh của cái gọi là 'chân lý'."

Trần Mặc nhếch mép, một nụ cười chua chát hiện lên trên khuôn mặt nhợt nhạt.

Anh nhìn vào cuốn sổ tay, nhìn vào dòng tên cuối cùng mà Lý Thanh Phi vừa đọc.

Đó là tên của chính Lý Thanh Phi.

Nhưng dòng chữ ấy không bị gạch bỏ.

Nó đang rung lên, như thể đang chờ đợi một mệnh lệnh để biến thành tro tàn.

"Ta không cần hiểu," Trần Mặc đáp, giọng nói lạnh lùng như băng giá.

"Ta chỉ cần biết nơi Linh Nhi đang bị giam cầm.

Và nếu phải giết hết những con rối này để mở cánh cửa đó, ta sẽ làm."

Lý Thanh Phi ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trũng sâu chứa đựng một nỗi đau vô tận.

"Ngươi nghĩ mình là chủ nhân của số phận?

Ngươi chỉ là một con chó săn được xích lại bởi sợi dây ký ức.

Khi sợi dây đó đứt, ngươi sẽ không tìm thấy em gái mình.

Ngươi sẽ tìm thấy sự hủy diệt."

Trần Mặc không đáp lại.

Anh chỉ cảm thấy linh lực trong kinh mạch của mình đang chảy ngược, một cơn đau âm ỉ nhưng dai dẳng như giòi bọ gặm nhấm tâm can.

Những vết nứt màu bạc trên da thịt anh bắt đầu tỏa sáng, một ánh sáng lạnh lẽo và chết chóc, báo hiệu rằng giới hạn của cảnh giới Hóa Thần đang bị phá vỡ.

Anh không còn là Trần Mặc nữa.

Anh là một công cụ, một ổ khóa đang nóng lên trước khi mở ra cánh cửa địa ngục.

Bất ngờ, một tiếng nứt toác vang lên, sắc bén như sét đánh ngang trời.

Sàn đá dưới chân họ không hề do lực tác động vật lý, mà như thể không gian tự ăn mòn chính nó.

Những mảng đá xám xịt, vốn đã tồn tại hàng ngàn năm, đột ngột chuyển thành màu tím thẫm, một màu sắc của sự thối rữa và hư vô.

Chúng tan rã thành bụi tro bay lơ lửng, tạo thành một đám mây mù mịt bao trùm lấy hai người.

Trần Mặc phản ứng nhanh như tia chớp, linh lực trong cơ thể bùng nổ, tạo thành một lớp thuẫn bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cố.

Anh kéo Lý Thanh Phi lùi lại, tránh xa khu vực trung tâm nơi thực tại đang sụp đổ.

Từ trong đám bụi tro ấy, những cụm hoa quỷ bắt đầu nở rộ.

Chúng không có cuống, không có lá, chỉ là những cánh hoa trong suốt như pha lê, nhưng bên trong mỗi cánh hoa lại là những khuôn mặt đang kêu cứu.

Những khuôn mặt đó giống hệt những người đã chết trong danh sách của Lý Thanh Phi.

Chúng không phát ra mùi hương, mà phát ra những tiếng then chốt của ký ức.

Mỗi tiếng thì thầm đều là một ký ức đau thương nhất mà người xem từng trải qua.

"Đừng nhìn vào chúng!" Trần Mặc gầm lên, thanh âm của anh vang vọng với uy lực của một tu luyện giả cảnh giới Hóa Thần, xua tan sự mê muội đang bao trùm.

Anh cảm thấy linh lực của mình bị hút mạnh vào những bông hoa quỷ, như thể chúng đang cố gắng ăn mòn bản ngã của anh.

Nhưng anh không sợ.

Anh đã từng nhìn thấy địa ngục trong ký ức của chính mình.

So với những gì anh đã hy sinh, những bông hoa này chỉ là trò trẻ con.

Lý Thanh Phi lùi về phía sau, mặt mày tái nhợt.

Anh ta không dám nhìn vào những bông hoa.

Anh ta biết những khuôn mặt đó.

Đó là những người đồng môn, những người thầy, những người bạn mà anh ta từng nghĩ mình đã cứu được.

Nhưng thực tế, họ chỉ là những con rối bị cắt đứt dây điều khiển, rơi vào vực thẳm ký ức.

"Thực tại đang sụp đổ," Lý Thanh Phi thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Vực Ký Ức đang mở rộng.

Nếu chúng ta không đóng lại vết nứt này, toàn bộ khu vực này sẽ bị nuốt chửng.

Và ngươi...

ngươi sẽ bị kéo vào đó cùng với những ký ức còn sót lại của mình."

Trần Mặc nhìn vào vết nứt đang mở rộng, một lỗ đen vô tận đang ăn mòn không gian xung quanh.

Anh biết mình phải làm gì.

Để đẩy lùi làn sóng xói mòn thực tại đang lan rộng, anh phải kích hoạt một kỹ năng cấm kỵ: *Hồn Phiêu Thuật*.

Kỹ năng này không yêu cầu nguyên liệu hay pháp bảo, mà yêu cầu người dùng hy sinh một phần ký ức quý giá nhất để đổi lấy sức mạnh tức thời.

Đó là một giao dịch tàn khốc: một ký ức đẹp đẽ nhất, một khoảnh khắc hạnh phúc nhất, để đổi lấy sức mạnh đủ để đóng lại vết nứt tạm thời.

Trần Mặc nhắm mắt lại.

Trong tâm trí anh, một hình ảnh hiện ra.

Đó là ngày sinh nhật lần thứ mười của Linh Nhi.

Cô bé đang cười, đôi mắt sáng ngời như hai vì sao, tay cầm một chiếc đèn trời làm bằng giấy dầu.

Họ đang đứng trên đỉnh núi, gió lạnh thổi bay mái tóc của cô bé.

Linh Nhi nhìn anh, nói: "Anh Mặc, em muốn anh luôn ở bên em, mãi mãi."

Kỷ niệm ấy ngọt ngào như mật, nhưng cũng đau đớn như dao cắt.

Trần Mặc cảm thấy tim mình thắt lại.

Anh biết rằng nếu anh sử dụng ký ức này, nó sẽ biến mất.

Anh sẽ không còn nhớ được nụ cười của Linh Nhi, không còn nhớ được giọng nói của cô bé.

Anh sẽ chỉ còn là một kẻ vô cảm, một cỗ máy giết chóc.

Nhưng anh không có lựa chọn khác.

"Hồn Phiêu Thuật!" Trần Mặc hét lên, thanh âm của anh vang vọng trong hang động, kèm theo một luồng ánh sáng bạc tỏa ra từ cơ thể anh.

Ánh sáng đó không rực rỡ, mà lạnh lẽo và chết chóc, như ánh trăng soi xuống mộ phần.

Linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây.

Nó không còn là linh lực của một tu luyện giả, mà là sức mạnh của một vị thần bị giam cầm, đang cố gắng phá vỡ xiềng xích.

Vết nứt trên sàn đá bắt đầu đóng lại.

Những bông hoa quỷ tàn lụi, những khuôn mặt kêu cứu biến mất vào hư vô.

Không gian xung quanh trở lại bình tĩnh, nhưng sự im lặng ấy đáng sợ hơn cả tiếng hét.

Trần Mặc đứng đó, cơ thể run rẩy, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.

Anh cảm thấy trống rỗng.

Một khoảng trống lớn trong tâm trí anh, nơi từng chứa đựng ký ức về Linh Nhi, giờ đây chỉ còn là bóng tối.

Lý Thanh Phi đứng dậy, mắt anh ta quét qua Trần Mặc với sự nghi kỵ tột độ.

Anh ta không cảm thấy biết ơn, mà chỉ thấy nguy hiểm.

Một người có thể hy sinh ký ức như vậy là mối đe dọa lớn hơn cả vực thẳm.

Anh ta rút dao găm ra, linh lực tụ tập ở mũi dao, tạo thành một lưỡi dao sáng lấp lánh, sẵn sàng tấn công.

"Ngươi đang lừa dối," Lý Thanh Phi nói, bước chậm rãi về phía Trần Mặc, từng bước một đều nặng nề như chì.

"Ngươi không cứu ai cả.

Ngươi đang dọn đường cho sự hủy diệt.

Ngươi đã hy sinh ký ức của mình để trở thành một con quái vật.

Và bây giờ, ngươi muốn kéo cả thế giới này xuống địa ngục cùng với ngươi."

Trần Mặc nhìn vào con dao găm đang chỉ vào tim mình.

Anh không phòng thủ.

Anh không né tránh.

Anh chỉ nhìn vào đôi mắt của Lý Thanh Phi, đôi mắt mà anh từng tin tưởng, từng chia sẻ những bí mật thầm kín nhất.

Giờ đây, trong đôi mắt ấy, anh chỉ thấy sự sợ hãi và thù hận.

"Ta không lừa dối ai," Trần Mặc đáp, giọng nói của anh đã mất đi mọi cảm xúc, trở nên lạnh lùng và xa cách.

"Ta chỉ đang làm những gì cần thiết.

Nếu ngươi không hiểu, thì ngươi không xứng đáng để sống trong thế giới này."

Lý Thanh Phi nhíu mày, linh lực trong cơ thể anh ta căng thẳng đến cực điểm.

"Ngươi nghĩ mình là đúng?

Ngươi nghĩ mình là thiện?

Ngươi đã giết chết con người trong chính mình, Trần Mặc.

Ngươi đã trở thành thứ mà Diệu Không Chân Nhân luôn mơ ước: một cỗ máy không có ký ức, không có cảm xúc, chỉ biết tuân theo mệnh lệnh."

"Mệnh lệnh duy nhất của ta là cứu Linh Nhi," Trần Mặc nói, đôi mắt anh nhìn xa xăm, như thể đang nhìn vào một tương lai mờ mịt.

"Và nếu phải giết chết tất cả những ai cản trở ta, ta sẽ làm.

Không ngoại lệ."

Lý Thanh Phi run rẩy.

Anh ta không dám tấn công.

Anh ta biết rằng Trần Mặc đã thay đổi.

Người bạn thơ ấu của anh ta đã chết.

Thay vào đó là một quái vật, một con rối của Vực Ký Ức.

Nhưng anh ta không thể bỏ chạy.

Anh ta đã quá sâu trong cái bẫy này.

Trần Mặc chậm rãi đứng dậy, lau nước mắt.

Anh ta nhìn vào cuốn sổ tay vẫn còn nằm trên tay.

Trang cuối cùng, tên của Lý Thanh Phi đã biến mất.

Thay vào đó, dòng chữ mới hiện ra, đen ngòm và rõ ràng:

*"Trần Mặc: Ký ức cuối cùng."*

Một giọng nói vang lên từ trong đầu Trần Mặc, không phải của anh ta, mà của một thực thể cổ xưa đa chiều, vang vọng từ sâu thẳm trong vực thẳm ký ức.

Giọng nói ấy không có cảm xúc, nhưng lại chứa đựng một sự mỉa mai ghê rợn.

*"Ngươi đã hy sinh tất cả, Trần Mặc.

Nhưng ngươi có biết điều gì đang chờ đợi ngươi ở phía bên kia cánh cửa không?

Linh Nhi không còn là em gái của ngươi.

Cô ấy là vị Thần cũ.

Và ngươi...

ngươi là tế lễ cuối cùng để cô ấy thức tỉnh."*

Trần Mặc dừng lại.

Tim anh ngừng đập trong một tích tắc.

Những ký ức còn sót lại trong đầu anh bắt đầu hỗn loạn, chồng chéo lên nhau, tạo thành một bức tranh kinh hoàng.

Anh nhìn vào đôi tay mình, những vết nứt màu bạc giờ đây đã bao phủ toàn bộ cơ thể, như một mạng lưới ánh sáng lạnh lẽo, đang dần nuốt chửng lấy bản ngã của anh.

Và từ trong bóng tối sâu thẳm nhất, một nụ cười hiện ra.

Nụ cười của chính anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập