Chương 33

Mùi sắt gỉ nồng nặc của máu không tan đi, mà ngược lại, nó bám dính vào da thịt Trần Mặc như những sợi chỉ vô hình, nặng trĩu và lạnh lẽo.

Lý Thanh Phi đứng sững sờ, mắt mở to nhìn cảnh tượng phi lý trước mắt: những giọt máu đỏ thẫm từ vết thương trên bàn tay anh ta – vết thương do chính Trần Mặc gây ra để kích hoạt cổ vật – đang róc rách chảy ngược lại vào cơ thể, nhưng không phải theo quy luật tự nhiên.

Chúng chảy ngược vào không khí, hòa lẫn với những hạt bụi linh lực lơ lửng, tạo thành một màn sương đỏ quạch bao trùm lấy hai người họ.

Trần Mặc đứng bất động, đôi mắt đen nhánh của anh không phản chiếu ánh sáng, chỉ còn lại sự trống rỗng sâu thẳm, như thể linh hồn anh đã bị rút kiệt chỉ trong tích tắc.

Anh cảm nhận được sự rung động của thế giới này, một nhịp đập yếu ớt và đau đớn, giống như tiếng thở dài của một vị thần sắp chết.

Lý Thanh Phi cố gắng lùi lại, gót chân trượt trên nền đá trơn nhẫy.

"Trần Mặc...停下 (dừng lại)...

Ngươi đang làm gì?" Giọng anh ta run rẩy, không phải vì sợ hãi cái chết, mà vì sự陌生 (xa lạ) kinh hoàng trong ánh mắt của người bạn thơ ấu.

Trần Mặc không đáp.

Anh nâng bàn tay phải lên, nơi những vết nứt màu bạc đang lan rộng như mạng nhện dưới da.

Linh lực trong cơ thể anh không còn tuần hoàn theo kinh mạch thông thường, mà đang bị hút mạnh vào một điểm kỳ dị nào đó ở phía trước, nơi không gian dường như bị bẻ cong.

Anh nhớ đến lời cảnh báo của thực thể cổ xưa: *Ngươi là tế lễ cuối cùng.* Nhưng nếu không hy sinh ký ức, nếu không chấp nhận trở thành một con rối, Linh Nhi sẽ biến mất vĩnh viễn vào Vực Ký Ức.

Sự lựa chọn không còn là giữa thiện và ác, mà là giữa sự tồn tại có ý nghĩa và sự hư vô tuyệt đối.

Trần Mặc hít một hơi thật sâu, không khí vào phổi như nuốt đầy thủy tinh vỡ, nhưng anh không nhăn mặt.

Anh đã học cách cảm nhận nỗi đau như một phần của sự sống, một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn tồn tại, dù chỉ là một bóng ma của chính mình.

Trần Mặc kéo Lý Thanh Phi – giờ đã trở nên nặng trĩu như một tảng đá vô tri – lê bước vào sâu hơn trong di tích.

Không khí ở đây loãng đến mức mỗi nhịp thở đều như nuốt vào phổi đầy thủy tinh, cào xé niêm mạc họng.

Những bức tường đá xám xịt không còn nguyên vẹn, chúng nứt nẻ thành những khe hở nhỏ, từ đó phát ra ánh sáng xanh nhạt, lạnh lẽo và chết chóc.

Ánh sáng này không chiếu sáng, mà nó làm cho bóng tối trở nên đậm đặc hơn, như một chất lỏng đen kịt đang chờ đợi để nuốt chửng bất kỳ ai dám bước vào.

Đây là 'Gian Cổ', nơi thực tại bị xói mòn.

Trần Mặc cảm nhận được sự hiện diện của hàng ngàn, hàng triệu ký ức đang trôi nổi trong không gian này.

Chúng không phải là âm thanh hay hình ảnh, mà là cảm xúc thô sơ: nỗi đau của một người mẹ mất con, sự giận dữ của một chiến binh bị phản bội, niềm vui thuần khiết của một đứa trẻ lần đầu nhìn thấy hoa nở.

Tất cả chúng đều va chạm vào linh hồn Trần Mặc, cố gắng xâm nhập, cố gắng định hình lại anh.

Lục Trúc, người đã theo dõi từ xa trong bóng tối, giờ đây bước ra khỏi sự che khuất của những cột đá đổ nát.

Gương mặt anh ta tái mét, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán.

"Trần Mặc, đừng đi sâu hơn nữa!" Lục Trúc hét lên, giọng khàn đặc vì sợ hãi.

"Nơi này là bẫy của Diệu Không Chân Nhân!

Nếu ngươi bước vào vùng lõi, ngươi sẽ không còn là chính mình nữa!" Trần Mặc quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm như dao cứa vào Lục Trúc.

"Ngươi biết điều đó," anh nói, giọng điệu lạnh băng.

"Vậy tại sao ngươi lại dẫn ta đến đây?" Lục Trúc cúi đầu, tay nắm chặt vào thanh kiếm nhưng không dám rút ra.

vì ta cần ngươi trở thành vũ khí.

Thanh Vân Tông đã sai lầm.

Họ nghĩ rằng triệt tiêu ký ức là cứu rỗi, nhưng đó là sự hủy diệt.

Ta muốn lật đổ họ, và ngươi...

ngươi là chìa khóa duy nhất." Trần Mặc冷笑 (cười nhạo).

"Ngươi muốn lật đổ trật tự, nhưng lại sợ mất đi ký ức của chính mình.

Ngươi là kẻ giả dối, Lục Trúc.

Ngươi sợ sự thật hơn là sợ cái chết."

Cái Giá Của Sự Cứu Rỗi

Để cứu Lý Thanh Phi, Trần Mặc phải hành động.

Anh rút kiếm, nhưng kiếm khí của anh yếu ớt trước những sợi chỉ ký ức.

Chúng không phản ứng với lực vật lý, mà phản ứng với *ý chí*.

Mỗi lần Trần Mặc chém một nhát, kiếm khí tan biến vào hư không, và những sợi chỉ ký ức lại quấn chặt hơn vào cổ Lý Thanh Phi.

Anh ta đang ngạt thở, mặt tím bầm, đôi mắt trợn ngược.

Trần Mặc nhớ lại quy tắc: *Mỗi đột phá đều có cái giá.* Và ở đây, cái giá không phải là linh lực, mà là *ký ức*.

Anh nhìn vào Lý Thanh Phi, người bạn đã từng cùng anh ăn mày trên phố, cùng anh trốn tránh sự truy lùng của các tông môn, cùng anh mơ về một ngày tự do.

Ký ức đó đẹp đẽ, ấm áp, và nguy hiểm.

Nó khiến anh mềm yếu.

Nó khiến anh còn là một con người.

Trần Mặc nhắm mắt lại, tập trung vào linh lực trong đan điền.

Anh không đẩy linh lực ra ngoài, mà kéo nó vào trong, nén nó lại thành một điểm sáng nhỏ bé nhưng rực rỡ.

Anh sẽ hy sinh ký ức về Lý Thanh Phi.

Anh sẽ xóa bỏ hình ảnh của anh ta khỏi tâm trí mình, để đổi lấy sức mạnh cần thiết chặt đứt những sợi chỉ ký ức độc hại.

"Nếu ta quên ngươi, thì ngươi có còn tồn tại trong thế giới này không?" Trần Mặc thì thầm, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Lý Thanh Phi không nghe thấy, nhưng linh hồn anh ta dường như cảm nhận được sự từ bỏ.

Trần Mặc mở mắt, đôi mắt giờ đây hoàn toàn trắng bệch, không còn tròng đen.

Anh vung kiếm, một nhát chém đơn giản, thẳng tắp, không hoa mỹ.

Kiếm khí không còn là ánh sáng, mà là sự trống rỗng.

Nó cắt qua không gian, cắt qua thời gian, và cắt đứt những sợi chỉ ký ức đang quấn quanh cổ Lý Thanh Phi.

Khi những sợi chỉ đứt, một tiếng thét chói tai vang lên, không phải từ Lý Thanh Phi, mà từ chính Trần Mặc.

Ký ức về Lý Thanh Phi tan biến, như tro bụi trong gió.

Trần Mặc cảm thấy một phần linh hồn mình bị xé toạc, để lại một khoảng trống đau đớn, nhưng anh không khóc.

Anh không còn đủ cảm xúc để khóc.

Lý Thanh Phi ngã xuống, thở hổn hển, sống sót, nhưng ánh mắt anh ta nhìn Trần Mặc với sự xa lạ kinh hoàng.

Twist – Người Duy Nhất Nhớ Timeline Gốc

Lý Thanh Phi ngồi dậy, hoảng sợ nhìn Trần Mặc.

anh nhìn tôi như thể chưa từng biết tôi." Trần Mặc lau khô nước mắt, giọng nói của anh không còn chút cảm xúc nào.

"Ta không biết anh là ai.

Ta chỉ biết anh là chướng ngại vật." Nhưng trong đầu Trần Mặc, một luồng dữ liệu khổng lồ đổ về.

Khi ký ức về Lý Thanh Phi biến mất, một cánh cửa khác mở ra.

Không phải ký ức của anh, mà là ký ức của *thế giới*.

Anh nhìn thấy Huyền Vực không phải là một thế giới, mà là một phòng thí nghiệm.

Anh nhìn thấy Diệu Không Chân Nhân không phải là một tu tiên giả, mà là một nhà khoa học điên cuồng, người đã tạo ra Vực Ký Ức để kiểm soát nhân loại.

Và anh nhìn thấy Linh Nhi.

Cô ấy không phải là em gái anh.

Cô ấy là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ, một thực thể mà Diệu Không Chân Nhân muốn triệt tiêu để hoàn thiện hệ thống của mình.

Trần Mặc là con vật nuôi, được tạo ra để bảo vệ cô ấy, nhưng cũng là chìa khóa để mở cánh cửa giải phóng cô ấy.

Sự thật này quá tàn khốc, nó xé toạc mọi niềm tin anh từng có.

Anh không phải là anh hùng, cũng không phải là kẻ phản loạn.

Anh là một công cụ.

Một công cụ được lập trình để hy sinh chính mình.

Lục Trúc nhìn cảnh tượng này, mặt mày tái mét.

Anh ta nhận ra rằng mình đã đánh giá thấp Trần Mặc.

Người bạn này không chỉ là một lá chắn, mà là một vũ khí hủy diệt, được kích hoạt bởi chính nỗi đau của anh ta.

"Trần Mặc, ngươi phải tỉnh lại!" Lục Trúc hét lên, lao về phía anh.

"Ngươi đang bị ảnh hưởng bởi Vực Ký Ức!

Ngươi đang mất kiểm soát!" Trần Mặc quay lại, ánh mắt trắng bệch nhìn Lục Trúc.

"Kiểm soát?

Ai là người đang kiểm soát ai, Lục Trúc?

Ngươi nghĩ ngươi đang lật đổ Thanh Vân Tông, nhưng ngươi chỉ đang phục vụ cho mục đích của Diệu Không Chân Nhân.

Ngươi là một phần của hệ thống, giống như tôi." Lục Trúc sững sờ, chân anh ta như bị đóng đinh vào đất.

Anh ta không thể phản bác.

Trong sâu thẳm tâm trí, anh ta biết rằng mình đã sai.

Anh ta đã tìm kiếm sự giải phóng, nhưng lại rơi vào một cái bẫy lớn hơn.

Trần Mặc bước về phía trước, từng bước một, chậm rãi và chắc chắn.

Anh không nhìn Lục Trúc, cũng không nhìn Lý Thanh Phi.

Anh chỉ nhìn vào phía trước, nơi ánh sáng xanh nhạt đang汇聚 (hội tụ) thành một cột sáng khổng lồ.

Đó là lối vào Vực Ký Ức.

Đó là nơi Linh Nhi đang chờ đợi.

Tên Tiếp Theo

Trần Mặc quay lại nhìn tờ giấy.

Dòng máu đã ngừng chảy ngược.

Nhưng trên đó, dưới tên Lý Thanh Phi, một dòng chữ mới bắt đầu hiện ra, đen đúa và rõ ràng.

Không phải là tên một người.

Mà là một địa chỉ.

*Mã số phòng thí nghiệm: 7-Alpha.

Tầng hầm B3.* Trần Mặc nhìn vào tay mình.

Da thịt anh đang bắt đầu trong suốt, lộ ra những mạch linh lực màu bạc bên dưới, giống như những sợi dây thần kinh phát sáng.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của Diệu Không Chân Nhân.

Không phải ở đây, mà ở đâu đó, trong một chiều không gian khác, đang quan sát anh ta, như một nhà khoa học quan sát một con chuột trong mê cung.

"Ngươi đã đi được xa rồi, Trần Mặc," một giọng nói vang lên trong đầu anh, lạnh lùng và vô cảm.

"Nhưng ngươi vẫn chưa hiểu.

Linh Nhi không cần được cứu.

Cô ấy cần được *triệt tiêu*.

Và ngươi...

ngươi sẽ là người thực hiện điều đó." Trần Mặc cười, một nụ cười đau đớn và mỉa mai.

Anh nắm chặt thanh kiếm, linh lực trong cơ thể anh bùng nổ, phá vỡ giới hạn của cảnh giới Hóa Thần.

Anh không biết mình đang hướng về đâu, nhưng anh biết rằng anh không thể dừng lại.

Nếu anh dừng lại, tất cả những hy sinh sẽ trở nên vô nghĩa.

Anh bước vào cột sáng xanh, để lại phía sau hai người bạn cũ, và một thế giới mà anh không còn thuộc về.

Cánh cửa đóng lại, và trong bóng tối sâu thẳm của Vực Ký Ức, một đôi mắt màu tím mở ra, nhìn chằm chằm vào Trần Mặc với sự tò mò và khát khao.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập