Chương 34
Thay vào đó, nó cắt qua không khí với âm thanh rè rè, giống như tiếng nhiễu của một thiết bị cũ kỹ bị mất kết nối.
Anh hạ gươm xuống, mũi kiếm nhọn hoắt xuyên thẳng vào mặt đất xám xịt ngay dưới chân.
Không có bụi bay, không có tiếng nổ.
Chỉ có sự im lặng chết chóc, và rồi, mặt đất bắt đầu "rỉ máu" – nhưng đó không phải là huyết dịch, mà là những dòng dữ liệu xanh lam loang lổ, chảy ngược lên từ sâu thẳm.
Mỗi vết cắt đều gây ra đau đớn kịch liệt, không phải cho cơ thể, mà cho linh hồn.
Trần Mặc nghiến răng, mồ hôi lạnh tuôn rơi, hòa lẫn với những giọt nước mắt không tên.
Anh cảm nhận được sự kháng cự của thế giới này.
Huyền Vực không muốn anh phá vỡ nó.
Nó giống như một sinh vật sống, đang co giật, cố gắng khâu lại vết thương mà anh vừa tạo ra.
Linh lực trong cơ thể anh, vốn dĩ ổn định ở cảnh giới Hóa Thần, giờ đây trở nên hỗn loạn, như những con rắn độc đang cắn xé lẫn nhau.
"Ngươi đang làm gì?" Giọng nói của Lục Trúc vang lên từ phía sau, run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
Cô đứng ở mép vực, ánh mắt nhìn chằm chằm vào những dòng dữ liệu xanh đang lan tỏa.
"Đó không phải là đất đá.
Đó là ký ức.
Ngươi đang giết chết quá khứ."
Trần Mặc không quay lại.
Anh chỉ đáp lại bằng một tiếng thở dài nặng nề, tiếng thở của một người đã chấp nhận số phận.
"Quá khứ là gánh nặng, Lục Trúc.
Và gánh nặng này đang đè chết Linh Nhi." Anh nhấc gươm lên, chuẩn bị cho cú chém tiếp theo.
Mũi kiếm rung lên, phát ra ánh sáng lạnh lẽo, phản chiếu lại khuôn mặt méo mó của chính anh trong dòng dữ liệu.
Trong khoảnh khắc đó, anh thấy mình không còn là một con người, mà là một lỗi hệ thống, một mã số sai lệch cần được xóa bỏ.
Lục Trúc bước tới, bàn tay cô nắm chặt thành quyền, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến chảy máu.
"Ngươi nghĩ rằng việc xóa bỏ ký ức sẽ cứu cô ấy?
Diệu Không Chân Nhân đã nói đúng một phần.
Ký ức là nguồn gốc của đau khổ.
Nhưng nó cũng là nguồn gốc của tình yêu.
Nếu ngươi xóa bỏ mọi thứ, Linh Nhi sẽ còn là Linh Nhi nữa sao?
Hay cô ấy sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng, một con rối không có linh hồn?"
Trần Mặc dừng lại.
Câu hỏi của Lục Trúc như một nhát dao đâm vào tim anh.
Anh nhớ lại những đêm dài ngồi bên giường bệnh của em gái, nghe cô kể về những giấc mơ kỳ lạ, về những mảnh vỡ ký ức không thuộc về cô.
Anh nhớ lại nụ cười yếu ớt của cô, nụ cười mà anh đã thề sẽ bảo vệ bằng mọi giá.
Nhưng giờ đây, để bảo vệ nụ cười đó, anh phải hủy diệt chính nền tảng của nó.
"Thiên đường vĩnh cửu không có ký ức là địa ngục của sự vô cảm," Trần Mặc thì thầm, giọng khàn đặc.
"Và tôi thà sống trong địa ngục có ký ức, còn hơn chết trong thiên đường giả tạo." Anh quay sang nhìn Lục Trúc, đôi mắt anh lạnh băng nhưng sâu thẳm là một nỗi đau không đáy.
"Hãy lùi lại.
Nếu ngươi muốn lật đổ Thanh Vân Tông, thì hãy chứng kiến sự sụp đổ của chính nó.
Nhưng đừng cản tôi."
Lục Trúc cắn môi, nước mắt lưng tròng.
Cô biết mình không thể ngăn anh.
Cô cũng biết rằng, nếu anh thất bại, cả thế giới này sẽ sụp đổ.
Nhưng nếu anh thành công...
cô không dám nghĩ đến hậu quả.
Cô lùi lại một bước, hai bước, rồi dừng lại, ánh mắt cô dán chặt vào lưng áo rách nát của Trần Mặc, như thể muốn ghi nhớ hình ảnh này mãi mãi.
Trần Mặc quay lại, lưỡi kiếm vung lên một lần nữa.
Lần này, anh chém mạnh hơn, sâu hơn.
Mặt đất nứt toạc, những dòng dữ liệu xanh bắn ra như mưa, bao phủ lấy anh.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới thực tại tan rã.
Trần Mặc rơi xuống, không phải vào bóng tối, mà vào một không gian vô tận, nơi thời gian và không gian không còn ý nghĩa.
**
Trần Mặc tiếp tục bước đi, xuyên qua rừng pha lê vô tận.
Không gian xung quanh anh bắt đầu thay đổi.
Màu xám nhạt dần chuyển sang màu vàng rực, ánh sáng mạnh mẽ hơn, áp lực lên cơ thể anh cũng tăng lên gấp bội.
Linh lực trong cơ thể anh bị ép chặt, như thể đang bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Anh biết mình đang tiến gần đến trung tâm.
Đến "Trái Tim Hệ Thống".
Và rồi, anh thấy nó.
Một hình cầu khổng lồ, pulsating (nhịp đập) như một quả tim sinh học, lơ lửng giữa hư không.
Bề mặt của nó được bao phủ bởi những chuỗi dữ liệu vàng rực, linh lực tinh khiết nhất của Huyền Vực, chảy xung quanh nó như những dòng sông ánh sáng.
Mỗi nhịp đập của trái tim đều tạo ra một sóng năng lượng, lan tỏa ra khắp không gian, duy trì sự tồn tại của thế giới này.
Trần Mặc đứng trước nó, cảm thấy nhỏ bé và vô nghĩa.
Thanh kiếm trong tay anh run rẩy.
Anh biết rằng, để phá vỡ nó, anh không thể dùng kiếm.
Kiếm chỉ có thể chém vào vật chất, không thể chém vào khái niệm.
Anh phải dùng thứ mạnh hơn.
Thứ duy nhất còn lại trong anh.
"Ký Ức Gốc."
Anh nhắm mắt lại, tập trung tinh thần.
Trong sâu thẳm tâm trí anh, anh tìm về ký ức đau thương nhất.
Ký ức về cái chết cô độc của chính mình, khi anh còn là một đứa trẻ mồ côi, bị bỏ rơi giữa tuyết rơi, lạnh cóng và tuyệt vọng.
Ký ức về những đêm dài không ngủ, lo lắng cho Linh Nhi.
Ký ức về sự phản bội của những người anh từng tin tưởng.
Anh rút những ký ức đó ra, như rút những sợi dây thần kinh từ cơ thể mình.
Chúng đau đớn, kịch liệt, nhưng anh không hề run rẩy.
Anh ép chúng vào thanh kiếm, biến nó thành một vũ khí của ký ức.
Lưỡi kiếm xanh lam chuyển sang màu đen tuyền, phát ra ánh sáng u ám, đầy ma lực.
"Ngươi không thể làm được điều đó," giọng nói của Diệu Không vang lên, lần này không còn lạnh lùng, mà đầy lo lắng.
"Nếu ngươi dùng Ký Ức Gốc để phá vỡ Trái Tim Hệ Thống, chính ngươi sẽ bị hủy diệt.
Ký ức của ngươi sẽ tan biến, linh hồn của ngươi sẽ bị phân rã.
Ngươi sẽ không còn tồn tại."
"Thế giới này không cần một kẻ sống sót vô cảm," Trần Mặc đáp lại, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
"Nó cần những con người, với tất cả nỗi đau và niềm vui của họ.
Và tôi sẵn sàng trả giá."
Anh lao về phía trước, thanh kiếm đen tuyền trong tay.
Những chuỗi dữ liệu vàng rực xung quanh trái tim hệ thống bắt đầu xoay nhanh, tạo thành một bức tường bảo vệ.
Nhưng Trần Mặc không hề chậm lại.
Anh đâm thanh kiếm vào chính trái tim mình.
**
Hư không tĩnh lặng.
Trần Mặc mở mắt.
Anh đang nằm trên một bãi đá xám xịt, dưới bầu trời đen kịt không sao.
Không có Huyền Vực.
Không có tu sĩ.
Không có Lý Thanh Phi.
Không có Lục Trúc.
Không có Diệu Không Chân Nhân.
Anh ngồi dậy, cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.
Anh nhớ mọi thứ.
Anh nhớ cách thế giới này được tạo ra.
Anh nhớ cách nó sụp đổ.
Anh nhớ mình đã làm gì.
Nhưng khi anh cố gắng nhớ lại khuôn mặt của Linh Nhi, anh chỉ thấy một khoảng trống.
Một khoảng trống đen kịt, không có hình ảnh, không có cảm xúc.
Anh cố gắng nhớ lại nụ cười của cô, tiếng cười của cô, nhưng tất cả đều đã biến mất.
Anh đã hy sinh ký ức của mình để cứu cô.
Và giờ đây, anh không còn nhớ cô là ai.
Trần Mặc cúi đầu, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt rơi xuống.
Anh không biết mình đang ở đâu.
Anh không biết mình là ai.
Anh chỉ biết rằng, mình đã thua.
Mình đã cứu được thế giới, nhưng lại đánh mất chính mình.
Và rồi, từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên, quen thuộc nhưng xa lạ.
"Anh đã làm tốt lắm, Trần Mặc."
Trần Mặc ngẩng đầu lên.
Trước mặt anh, một bóng người đang đứng đó.
Một cô gái, với đôi mắt màu tím, đang mỉm cười.
Nhưng nụ cười đó không phải của Linh Nhi.
Nó là nụ cười của Diệu Không Chân Nhân.
Và trong tay cô gái đó, là một viên pha lê màu tím nhạt, phát ra ánh sáng yếu ớt.
"Ký ức của em không mất đi," giọng nói vang lên, đầy mỉa mai.
"Nó chỉ được...
Và giờ đây, nó thuộc về tôi."
Trần Mặc đứng dậy, hai tay run rẩy.
Anh nhìn viên pha lê, rồi nhìn vào đôi mắt của cô gái.
Và anh nhận ra sự thật tàn khốc nhất.
Linh Nhi không bao giờ bị bắt cóc.
Cô ấy chính là Diệu Không Chân Nhân.
anh chỉ là một công cụ, một con vật nuôi, được tạo ra để bảo vệ cô ấy, và cuối cùng, để hy sinh chính mình cho cô ấy.
Và giờ đây, cô ấy đã có tất cả.
Ký ức của anh.
Ký ức của Linh Nhi.
Và cả thế giới này.
Trần Mặc cười, một nụ cười đau đớn và mỉa mai.
Anh nắm chặt tay, linh lực còn sót lại trong cơ thể anh bùng lên, dù chỉ là một tia sáng nhỏ bé.
"Vậy thì," anh nói, giọng khàn đặc, "chúng ta sẽ bắt đầu lại."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận