Chương 35

Trần Mặc không có thời gian để hồi hộp.

Không khí trong không gian chuyển giao trở nên nặng nề, mùi hương linh thảo quen thuộc bị thay thế bằng mùi ozone nồng nặc và mùi tanh của máu khô — mùi của sự phân rã thực tại.

Anh nhìn xuống bàn tay mình, những đường vân linh lực chạy dưới da không còn màu xanh ngọc của Luyện Khí thuần khiết, mà đã chuyển sang màu đen tuyền, như mực tàu pha lẫn tro than.

Đó là dấu hiệu của Hóa Thần cảnh, nhưng cũng là dấu hiệu của sự ô nhiễm từ "Vực Ký Ức".

Mỗi hơi thở anh đưa vào đều khiến lồng ngực đau nhói, như thể có những sợi dây vô hình đang siết chặt tim mạch.

Anh không còn là một tu sĩ bình thường nữa.

Anh là một lỗ hổng trong thế giới này, một vết nứt mà thực tại cố gắng vá lại nhưng thất bại.

Lục Trúc đứng cách anh ba bước chân, khuôn mặt cô tái mét.

Cô không dám nhìn thẳng vào anh, ánh mắt luôn lảng tránh, tập trung vào những mảng bóng tối đang bò lan trên sàn đá.

"Trần Mặc," giọng cô run rẩy, "chúng ta đã vào quá sâu.

Không gian ở đây không tuân theo quy luật nhân quả.

Nếu ngươi tiếp tục tiến lên, linh hồn ngươi sẽ bị kẹt lại trong những ký ức giả tạo, vĩnh viễn không thể thoát ra."

Trần Mặc không đáp lời.

Anh chỉ gật đầu nhẹ, bước chân tiến về phía trước.

Trước mặt anh là một cánh cửa đá khổng lồ, bề mặt phủ đầy rêu phong và những ký tự cổ xưa phát sáng mờ ảo.

Đây là lối vào của "Gian Cổ" – nơi thời gian ngừng chảy và ký ức hóa thành vật chất.

Anh nhớ lời Lục Trúc nói về việc lật đổ Thanh Vân Tông, nhưng trong khoảnh khắc này, tất cả những âm mưu chính trị đều trở nên vô nghĩa.

Chỉ có một mục tiêu duy nhất còn sót lại trong tâm trí anh: tìm ra nguồn gốc của Linh Nhi, và phá hủy nó nếu cần thiết.

Anh đặt tay lên cánh cửa, cảm nhận được sự rung động yếu ớt từ bên trong.那不是 gió, mà là tiếng khóc.

Tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi giữa hư không.


Cảm giác an toàn ngắn ngủi bị xé toạc khi âm thanh nứt vỡ vang lên từ phía sau.

Trần Mặc quay lại, thấy ba tên đệ tử nội môn của tông môn đang đứng đó, linh lực tỏa ra mạnh mẽ, đủ sức nghiền nát một người ở Luyện Khí tầng 9.

Dẫn đầu là Đường Phong, người từng là huynh trưởng tốt nhất của anh, người đã từng chia sẻ bánh mì với anh trong những ngày đói khát tại ngoại môn.

Nhưng giờ đây, ánh mắt Đường Phong không còn sự ấm áp.

Nó lạnh lùng, tàn nhẫn, và đầy vẻ khinh miệt.

"Trần Mặc," Đường Phong nói, giọng vang vọng trong không gian hẹp.

"Diệu Không Chân Nhân đã ra lệnh.

Ngươi là một lỗi hệ thống.

Một mối đe dọa cho trật tự vĩnh cửu.

Hãy tự nguyện giao nộp linh hồn, ta sẽ cho ngươi một cái chết nhanh chóng."

Trần Mặc nhìn Đường Phong, cảm thấy một nỗi buồn kỳ lạ dâng lên.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự thất vọng.

Anh đã từng tin tưởng con người này.

Anh đã từng nghĩ rằng tình đồng môn là thứ thiêng liêng nhất.

Nhưng trong thế giới này, ngay cả tình cảm cũng chỉ là công cụ để kiểm soát.

"Ngươi thật ngu ngốc, Đường Phong," Trần Mặc nói, giọng khàn đặc.

"Ngươi nghĩ rằng việc giết ta sẽ bảo vệ trật tự?

Trật tự này đang sụp đổ từ bên trong.

Và ngươi chỉ là một con rối, đang cố gắng giữ lấy sợi dây đang đứt."

"Đủ rồi!" Đường Phong gầm lên, vung tay ra hiệu.

Hai tên đệ tử bên cạnh đồng loạt phóng ra những đạo nguyên lực sắc bén, nhắm thẳng vào huyệt đạo của Trần Mặc.

Trần Mặc không né tránh.

Anh đứng yên, để cho những đạo nguyên lực đâm vào cơ thể anh.

Máu bắn ra, nhưng anh không hề run rẩy.

Thay vào đó, anh cười.

Một nụ cười điên rồ, đầy khinh bỉ.

Anh dùng chính cơ thể mình làm khiên, hấp thụ toàn bộ sát thương, và đồng thời kích hoạt "Ký Ức Gốc" trong linh hồn.

Những ký ức đau thương nhất của anh bùng nổ, tạo thành một sóng xung kích tinh thần, quét sạch ý chí của ba tên đệ tử.

Đường Phong lùi lại, mắt trợn ngược, tay ôm lấy đầu.

Không thể nào..." anh lắp bắp, nước mắt chảy dài trên má.

"Tại sao...

tại sao ngươi lại mạnh mẽ đến vậy...?"

"Vì ta đã chết rồi," Trần Mặc đáp lại, bước tới gần Đường Phong.

"Và kẻ chết không sợ hãi bất cứ điều gì."

Anh đặt tay lên vai Đường Phong.

Trong khoảnh khắc đó, anh không giết anh ta.

Anh chỉ truyền vào anh ta một phần ký ức của chính mình – ký ức về sự cô đơn, về nỗi đau bị bỏ rơi, và về quyết tâm cứu người thân.

Đường Phong gục xuống, khóc nức nở.

Anh ta không còn là một sát thủ nữa.

Anh ta chỉ là một con người, bị giết chết bởi chính sự thật mà anh ta đã cố gắng che giấu.

Trần Mặc bước qua xác chết tinh thần của Đường Phong, tiến về phía trung tâm.

Không gian xung quanh bắt đầu sụp đổ.

Những mảng đá rơi xuống, những tia sáng biến mất.

Anh biết mình không còn nhiều thời gian.


Trần Mặc đóng mắt lại, thở dài.

Không gian xung quanh ngừng sụp đổ, như thể đang chờ đợi quyết định của anh.

Anh mở mắt ra, ánh mắt không còn sự hoang mang, mà là sự lạnh lẽo tuyệt đối của một kẻ chấp nhận số phận.

Anh không hét lên, không gào thét với trời đất.

Anh chỉ cúi xuống, nhặt lấy cuốn nhật ký nát bét của tiên nhân cổ đại nằm dưới chân anh.

Trang cuối cùng của cuốn nhật ký có một dòng chữ viết bằng máu: *"Để cứu thế giới
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập