Chương 36
Trần Mặc bước qua, cảm giác nặng nề của linh lực trong kinh mạch đột ngột biến mất, thay vào đó là sự trống rỗng kinh hoàng.
Không khí ở đây không có mùi hương hoa linh thảo hay mùi máu tanh, nó khô khốc, giống như giấy cũ đã mục nát.
Trước mắt anh là một khoảng không gian vô tận, màu xám xịt bao trùm mọi hướng.
Những khối đá khổng lồ lơ lửng giữa hư không, trên bề mặt chúng khắc chạm những ký tự cổ xưa mà mắt thường khó có thể nhận diện.
Mỗi ký tự đều tỏa ra một luồng khí áp nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, như những sợi dây vô hình đang cố gắng勒紧 cổ họng anh.
Trần Mặc hít một hơi sâu, cố gắng ổn định lại ý thức.
Linh lực Hóa Thần trong cơ thể anh vẫn còn, nhưng nó trở nên hỗn loạn, giống như một dòng sông bị chặn lại bởi đập nước.
Anh cảm thấy mỗi bước chân đi đều nặng trĩu, như thể đang dẫm lên những ký ức đau thương chưa được giải tỏa.
“Đừng sợ,” một giọng nói vang lên, không rõ từ đâu.
“Đây chỉ là nơi bắt đầu của sự thật.”
Trần Mặc nhíu mày, tay đặt lên chuôi kiếm.
Anh không tin vào bất kỳ ai trong thế giới này, đặc biệt là khi anh đang đứng giữa lòng vực thẳm ký ức.
“Ai đang nói?”
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió rít qua kẽ hở của những khối đá, tạo thành những âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng thì thầm của ngàn vạn linh hồn đang chờ đợi được giải thoát.
“Lối ra không tồn tại,” cô gái vô diện đáp.
“Chỉ có sự lựa chọn.”
Cô chỉ tay về phía trước, nơi một cánh cửa bằng xương trắng đang từ từ mở ra.
Bên trong là ánh sáng rực rỡ, mùi hương hoa linh thảo thoang thoảng – mùi của thế giới Huyền Vực bình yên, nơi Trần Mặc có thể sống tiếp như một người tu luyện bình thường.
Nhưng anh biết, đó chỉ là ảo giác.
Một bẫy ngọt ngào để dụ anh quay lại với cuộc sống giả tạo.
Trần Mặc nhìn cánh cửa, rồi nhìn lại cô gái vô diện.
“Nếu ta bước vào, ta sẽ quên đi tất cả.
Quên đi Linh Nhi, quên đi nỗi đau, quên đi chính mình.”
“Đúng vậy,” cô gái vô diện gật đầu.
“Và nếu ngươi không bước vào, ngươi sẽ phải đối mặt với sự thật.
Sự thật rằng ngươi không phải là con người, mà là một phần của Vực Ký Ức.
Ngươi là con vật nuôi để bảo vệ Ký Ức Xưa – linh hồn của vị Thần cũ.”
Trần Mặc cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.
Lời nói của cô gái như một nhát dao đâm thẳng vào tim anh.
Anh đã nghi ngờ điều này từ lâu, nhưng nghe nó được thốt ra thành lời, anh vẫn không thể tin nổi.
“Linh Nhi… không phải là em gái ta?” anh hỏi, giọng run rẩy.
“Cô ấy là linh hồn của chính ngươi,” cô gái vô diện đáp.
“Bị tách ra và giam cầm trong một thân xác khác, để ngăn chặn ngươi hoàn toàn thức tỉnh.
Và giờ đây, ngươi đã nhớ lại.
Đó là sự kết thúc.”
Trần Mặc nhắm mắt lại, cố gắng đẩy những hình ảnh kinh hoàng đó ra khỏi đầu.
Nhưng ký ức này không cho phép anh rời đi.
Nó bám lấy ý thức anh, cố gắng đồng hóa anh.
Anh thấy cha mình chết trong tay một tên đạo tặc.
Anh thấy mẹ mình bỏ rơi anh giữa bão tuyết.
Anh thấy Linh Nhi cười, rồi biến mất trong làn khói trắng.
Tất cả những nỗi đau đó dồn nén lại, chờ đợi khoảnh khắc bùng nổ.
Tối đen.
Trần Mặc mở mắt.
Anh không còn cảm giác cơ thể.
Anh chỉ là một ý thức trôi nổi trong hư vô.
Không có đau đớn, không có ký ức.
Chỉ có một câu hỏi vang lên trong đầu, nhưng anh không nhớ ai đã đặt ra nó.
*"Ngươi thực sự muốn nhớ lại sao?"*
Một giọng nói khác vang lên, gần gũi hơn, thân thuộc hơn.
Đó là giọng của Linh Nhi.
“Ta không nhớ,” Trần Mặc đáp, giọng khàn đặc.
“Nhưng ta biết, nếu ta nhớ lại, ta sẽ mất đi mọi thứ.”
“Mất đi mọi thứ để tìm lại chính mình,” Linh Nhi đáp.
“Đó là con đường duy nhất để cứu ta.
Và cứu chính ngươi.”
Trần Mặc im lặng.
Anh cảm thấy một dòng chảy ký ức mới bắt đầu tràn vào tâm trí anh.
Những hình ảnh, những cảm xúc, những nỗi đau… tất cả đều trở lại.
Nhưng lần này, anh không còn sợ hãi.
Anh chấp nhận nó.
Và rồi, anh thấy một cánh cửa mở ra trước mắt.
Bên trong là ánh sáng rực rỡ, nhưng không phải là ánh sáng của thế giới Huyền Vực.
Đó là ánh sáng của sự thật.
Trần Mặc bước vào.
Ánh sáng không phải là sự ấm áp.
Nó là một lưỡi dao vô hình, cắt xuyên qua da thịt, xé toạc linh hồn.
Trần Mặc đứng sững lại, hai bàn tay run rẩy, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức máu tươi rỉ ra, nhưng anh không cảm thấy đau.
Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo, tê tái lan tỏa từ tủy xương, như thể mỗi tế bào trong cơ thể anh đang bị giải thể, phân rã thành những hạt bụi nguyên thủy.
Đây không phải là ánh sáng của sự thật.
Đây là ánh sáng của sự trừng phạt.
"Ngươi đã bước vào," giọng nói của Linh Nhi vang lên, nhưng không còn ở bên cạnh anh.
Nó vang vọng từ khắp mọi hướng, từ trong máu, từ trong hơi thở, từ chính nhịp đập của trái tim anh.
Giọng nói ấy không còn dịu dàng, mà mang theo một sự uy nghiêm cổ xưa, lạnh lùng như băng giá ngàn năm.
"Bây giờ, ngươi phải đối mặt với cái giá phải trả."
Trần Mặc cố gắng hít thở, nhưng không khí ở đây dày đặc như thủy ngân.
Mỗi hơi thở đều là một trận chiến sinh tử.
Linh lực trong kinh mạch anh bị kích động, cuộn xoáy hỗn loạn, như những con rắn độc tìm cách cắn xé chủ nhân.
Anh cố gắng trấn an tâm trí, vận dụng môn công "Tĩnh Tâm Quyết" để ổn định nguyên khí, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích.
Nơi đây, quy luật của thế gian bị đảo lộn.
Linh lực không còn tuân theo ngũ hành, mà bị chi phối bởi ký ức.
Những hình ảnh bắt đầu xuất hiện, không phải là ảo ảnh, mà là hiện thực bị tái cấu trúc.
Trần Mặc thấy mình đứng giữa một chiến trường tàn khốc.
Khói lửa mù mịt, xác chết chất thành núi.
Tiếng gào thét xé rách không gian.
Và giữa đống đổ nát ấy, anh thấy chính mình.
Một phiên bản của anh, với đôi mắt đỏ ngầu, tay cầm thanh kiếm huyết sắc, đang vung kiếm chém giết những người đồng môn.
"Không!" Trần Mặc hét lên, giọng khàn đặc.
Anh đưa tay che mắt, cố gắng xua tan hình ảnh ghê tởm đó.
"Đó không phải là ta!
Ta không bao giờ..."
"Ngươi đã làm," Linh Nhi ngắt lời, giọng nói lạnh như băng.
"Ngươi đã giết họ để lấy được bí quyết 'Vạn Vật Tịch Diệt'.
Ngươi đã bán linh hồn mình cho quỷ dữ để đạt được sức mạnh.
Ngươi quên đi, nhưng ký ức này không bao giờ tha thứ."
Trần Mặc ngã quỵ xuống đầu gối.
Nỗi đau không đến từ cơ thể, mà từ sự sụp đổ của nhận thức.
Anh luôn tin rằng mình là một tu sĩ chính nghĩa, một người bảo vệ công lý.
Nhưng những ký ức này, sắc nét đến kinh khủng, đang bóp nghẹt sự thật mà anh đã tự lừa dối bản thân suốt bao năm qua.
Anh nhớ lại cảm giác lạnh lùng khi kiếm刃 xuyên qua ngực một người bạn.
Anh nhớ lại niềm vui twisted khi cảm nhận được sự sống của họ tan biến.
Anh nhớ lại sự trống rỗng, sự cô độc tột cùng sau đó, và quyết định xóa bỏ ký ức để tiếp tục sống.
"Nếu đó là sự thật..." Trần Mặc thì thầm, nước mắt chảy dài trên má, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì đau đớn.
"Thì ta đáng chết."
"Chết là điều dễ nhất," Linh Nhi đáp.
"Khó nhất là sống với sự thật.
Ngươi muốn cứu ta, muốn cứu thế giới này khỏi sự hủy diệt của 'Hư Không Giới', nhưng để làm được điều đó, ngươi phải phá hủy thứ duy nhất còn sót lại của ngươi."
Trần Mặc ngẩng đầu lên.
Ánh mắt anh đã không còn hoang mang, mà trở nên sắc lạnh, quyết liệt.
Anh hiểu rồi.
Thứ anh trân trọng nhất, thứ duy nhất còn giữ cho anh là con người, là thanh kiếm "Liệt Phong" – vật chứng của quá khứ, của tội lỗi, nhưng cũng là nguồn gốc sức mạnh hiện tại của anh.
Nó không chỉ là một binh khí, mà là sự gắn kết với ký ức bị chôn vùi.
Phá hủy nó có nghĩa là xóa sạch mọi dấu vết của quá khứ, trở thành một kẻ vô danh, không quá khứ, không tương lai.
Nhưng nếu không làm vậy, sức mạnh của nó sẽ tiếp tục ăn mòn linh hồn anh, và cuối cùng, anh sẽ trở thành quái vật như trong ký ức.
"Cần gì để phá hủy nó?" Trần Mặc hỏi, giọng trầm ổn, không hề run rẩy.
"Chính linh lực của ngươi," Linh Nhi đáp.
"Ngươi phải dùng toàn bộ nguyên khí, đốt cháy kinh mạch, để tạo ra một luồng năng lượng đủ mạnh để xé toạc kiếm linh.
Nhưng điều đó có nghĩa là ngươi sẽ trở thành một phàm nhân.
Không còn tu vi, không còn sức mạnh.
Ngươi sẽ yếu ớt, dễ dàng bị giết chết bởi bất kỳ ai."
Trần Mặc mỉm cười.
Một nụ cười苦涩, nhưng cũng đầy tự do.
Anh đứng dậy, bước tới trước thanh kiếm "Liệt Phong" đang lơ lửng trong không trung.
Thanh kiếm phát ra ánh sáng đỏ thẫm, như thể đang đói khát máu.
Nó run rẩy, như thể cảm nhận được ý định của chủ nhân.
"Ta không sợ trở thành phàm nhân," Trần Mặc nói.
"Ta chỉ sợ sống trong dối trá."
Anh đưa tay ra, nắm chặt chuôi kiếm.
Cảm giác lạnh lẽo lan truyền từ tay lên vai, nhưng anh không rút nó ra.
Thay vào đó, anh bắt đầu vận chuyển linh lực.
Không phải để tăng cường sức mạnh, mà để tự hủy.
Nguyên khí trong kinh mạch anh bắt đầu chảy ngược, va chạm, tạo ra những tiếng nổ nhỏ bên trong cơ thể.
Da anh nứt ra, máu chảy ra từ lỗ chân lông.
Nỗi đau kinh hoàng, nhưng anh không hề kêu la.
Anh tập trung toàn bộ ý chí vào một điểm duy nhất: sự giải phóng.
"Làm đi!" Linh Nhi hét lên, giọng nói của cô ta giờ đây đầy khẩn trương.
"Thời gian không còn nhiều!
Hư Không Giới đang mở rộng!"
Trần Mặc nhắm mắt lại.
Trong bóng tối, anh thấy những khuôn mặt của những người anh đã giết.
Họ không giận dữ, mà chỉ buồn bã.
Và rồi, anh thấy mặt mình.
Một phiên bản của anh, trẻ trung, ngây thơ, trước khi tất cả xảy ra.
Anh mỉm cười với cậu bé ấy.
"Tạm biệt," anh thì thầm.
Và rồi, anh bùng nổ.
Một cột sáng trắng xóa, thuần khiết đến mức không còn màu sắc, bùng lên từ cơ thể anh.
Nó không phải là linh lực, mà là bản chất của sự sống, được giải phóng khỏi xiềng xích của tội lỗi.
Cột sáng ấy lao thẳng vào thanh kiếm "Liệt Phong".
Kim loại phát ra một tiếng rên rỉ dài, như thể đang chết đuối.
Những vết nứt xuất hiện trên lưỡi kiếm, lan rộng nhanh chóng.
Ánh sáng đỏ thẫm dần tắt, thay vào đó là một ánh sáng bạc, trong trẻo.
Và rồi, thanh kiếm vỡ vụn.
Những mảnh vỡ rơi xuống đất, biến thành bụi tro.
Trần Mặc ngã xuống, cơ thể anh rũ ra, không còn một chút linh lực nào.
Anh cảm thấy nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng ngàn cân vừa được dỡ bỏ.
Nhưng cũng đồng thời, anh cảm thấy sợ hãi.
Sợ hãi trước sự yếu đuối của bản thân.
Sợ hãi trước thế giới rộng lớn, nguy hiểm mà anh giờ đây không còn khả năng bảo vệ.
Linh Nhi bước tới, đỡ anh dậy.
Cô ta nhìn anh với ánh mắt phức tạp, vừa thương cảm, vừa khâm phục.
"Ngươi đã làm được," cô ta nói.
"Nhưng giờ đây, ngươi phải đối mặt với hậu quả."
Trần Mặc ngẩng đầu lên, nhìn ra xa.
Trước mắt anh, chân trời đang vỡ ra.
Một vực thẳm đen kịt, đầy rẫy những bóng ma, đang lan rộng, nuốt chửng thế giới.
Và từ trong vực thẳm ấy, một giọng nói khổng lồ, đầy thù hận, vang lên.
"Cuối cùng, ngươi cũng đã tự hủy.
Giờ đây, ta sẽ hoàn thành công việc của ngươi."
Trần Mặc nhận ra giọng nói đó.
Đó là giọng của chính anh.
Phiên bản của anh trong ký ức, phiên bản đã bán linh hồn cho quỷ dữ.
Và giờ, nó đã trở về, để thu thập những gì nó cho là của mình.
"Chúng ta không còn thời gian," Linh Nhi nói, nắm chặt tay anh.
Chạy thật nhanh.
Nếu không, cả hai chúng ta sẽ chết."
Trần Mặc gật đầu.
Anh không còn sức mạnh, nhưng anh vẫn có ý chí.
Và đôi khi, ý chí mạnh mẽ hơn cả linh lực.
Anh và Linh Nhi bắt đầu chạy, bước qua những đống đổ nát, chạy vào bóng tối, chạy vào tương lai không xác định.
Nhưng trong tâm trí anh, một nghi ngờ nhỏ bé, nhưng dai dẳng, bắt đầu nảy mầm.
Nếu thanh kiếm là chìa khóa mở ra ký ức, thì liệu việc phá hủy nó có thực sự xóa bỏ quá khứ, hay chỉ là che giấu nó sâu hơn?
Và nếu vậy, thì thứ đang rình rập họ từ trong bóng tối, có thực sự là kẻ thù, hay là một phần của chính anh mà anh không thể nào thoát khỏi?
Họ chạy, nhưng bóng tối phía sau họ dường như không bao giờ đuổi kịp.
Nó chờ đợi.
Chờ đợi khoảnh khắc họ yếu đuối nhất.
Và Trần Mặc biết, khoảnh khắc đó sẽ đến.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận