Chương 37

Câu hỏi *"Ngươi thực sự muốn nhớ lại sao?"* vẫn còn vang vọng, nhưng Trần Mặc không trả lời bằng lời nói.

Anh đóng chặt đôi mắt, cảm nhận dòng nguyên lực băng giá cuồn cuộn trong kinh mạch.

Trong thế giới Huyền Vực, "ký ức" không phải là dữ liệu não bộ, mà là linh hồn được đóng băng trong thời gian.

Mỗi một ký ức là một viên ngọc trai độc hại, lấp lánh nhưng chứa đựng đủ độc tố để giết chết một tu sĩ Hóa Thần nếu không có tâm cảnh vững chãi.

Trần Mặc hít vào một hơi dài, không khí nơi đây dày đặc, nặng trĩu mùi ẩm mốc của đất cũ và mùi máu khô.

Anh không ở trong không gian hư vô nữa.

Cảm giác chân đất lạnh lẽo, gồ ghề dưới đế giày báo hiệu rằng anh đã bước vào một thực thể vật lý.

Hoặc ít nhất, là một ảo ảnh đủ thực để đánh lừa ngũ giác.

"Đừng nhìn," giọng nói của Lục Trúc vang lên, nhỏ nhẹ nhưng gấp gáp.

Cô ta đứng sau lưng anh, tay cầm một ngọn đuốc bằng linh thạch xanh, ánh sáng yếu ớt cố gắng xua tan bóng tối đang bò lên từ các khe nứt trên sàn nhà.

"Nơi này...

nơi này là 'Gian Cổ'.

Ký ức của thế giới này không được lưu trữ trong đầu người, mà trong xương cốt của đất."

Trần Mặc mở mắt.

Ánh sáng xanh lét chiếu rọi lên những bức tường đá đen bóng, phủ đầy rêu phong phát sáng.

Anh nhận ra nơi này.

Cánh cửa đá khổng lồ trước mặt mang hoa văn mây cuốn quen thuộc, nhưng đã bị bào mòn bởi thời gian và một thứ gì đó hung bạo hơn.

Đây là Thư Viện Cổ Tích của Thanh Vân Tông.

Nơi anh đã từng ngồi đọc kinh văn suốt mười năm tuổi thơ, nơi mùi mực tàu và trà sen luôn lan tỏa.

Nhưng giờ đây, mùi hương đó đã biến mất.

Thay vào đó là một sự im lặng chết chóc, một sự trống rỗng đến mức khiến tai anh ù đi.

Những giá sách gỗ cao chót vót, vốn từng chứa đựng vô số kiến thức, giờ đây chỉ còn là những khung xương khô héo.

Không có sách.

Không có giấy.

Chỉ có những mảnh xương trắng xóa, trôi lơ lửng trong không khí, xoay tròn chậm rãi như những lá thư viết bằng nỗi đau.

"Lục Trúc," Trần Mặc lên tiếng, giọng khàn đặc.

"Tại sao lại là xương?"

"Vì đó là ký ức đã bị 'tiêu hóa'," Lục Trúc đáp, ánh mắt cô ta lướt qua những mảnh xương với vẻ kinh sợ lẫn tò mò.

"Diệu Không Chân Nhân dạy chúng ta rằng, ký ức là gánh nặng.

Nhưng ở đây...

ở tầng sâu nhất của di tích này, tôi mới hiểu ra sự thật.

Những người tu luyện trước đây, khi đạt đến cảnh giới cao, họ không đột phá.

Họ bị đồng hóa.

Thân thể họ tan rã, chỉ còn lại ký ức thuần khiết, và ký ức đó...

hóa thành xương."

Trần Mặc bước tới, bàn tay run rẩy chạm vào một mảnh xương nhỏ đang trôi gần đó.

Ngay khi tiếp xúc, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc theo cánh tay anh.

Hình ảnh chớp nhoáng hiện ra: một trận chiến, một thanh kiếm đâm xuyên qua tim một người phụ nữ, và tiếng khóc của một đứa trẻ.

Anh rụt tay lại, tim đập thình thịch.

Đó không phải là ký ức của anh.

Đó là ký ức của một ai đó khác, một nạn nhân của Vực Ký Ức.

"Chúng ta phải đi sâu hơn," Trần Mặc nói, đè nén cảm giác bất an.

"Linh Nhi nói rằng chìa khóa nằm ở trung tâm.

Nếu em gái tôi thực sự là 'Ký Ức Xưa', thì nơi đây chính là mộ phần của cô ấy."

Lục Trúc cắn môi, ánh mắt cô ta dao động giữa sự do dự và quyết tâm.

Cô ta biết rằng việc dẫn Trần Mặc vào đây là một bước đi nguy hiểm, có thể khiến cả hai đều chết.

Nhưng cô ta cũng biết rằng, chỉ có Trần Mặc mới có thể phá vỡ vòng lặp này.

Và nếu Thanh Vân Tông sụp đổ, cô ta sẽ có cơ hội xây dựng lại trật tự mới, một trật tự không dựa trên sự đàn áp ký ức.

"Đi theo tôi," cô ta nói, dẫn đường vào hành lang tối om phía sau những giá sách.

"Nhưng hãy nhớ, Trần Mặc.

Ở đây, quá khứ không chỉ là quá khứ.

Nó là kẻ săn mồi."


Khi thanh kiếm vỡ, toàn bộ Thư Viện Cổ Tích bắt đầu rung lắc dữ dội.

Những cuốn sách ngọc rơi xuống, vỡ vụn thành bụi tro.

Lý Tuân hét lên, khuôn mặt biến dạng, những mạch tím trên cơ thể anh ta bắt đầu nổ tung.

*"Ngươi làm cái gì?!

Ngươi đang phá hủy Chân Lý!"* Lý Tuân gào thét, cơ thể anh ta bắt đầu phân rã thành những mảnh vụn đen kịt.

Trần Mặc mở mắt, đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen, mà là một màu trắng xóa, trống rỗng.

Anh không còn cảm thấy nỗi đau, không còn cảm thấy sợ hãi.

Anh chỉ cảm thấy...

sự trống rỗng.

"Chân Lý của ngươi là sự dối trá," Trần Mặc nói, giọng nói vang lên từ khắp nơi, như thể chính không gian đang lên tiếng.

"Và tôi sẽ xóa sạch nó."

Anh bước tới, bàn tay chạm vào ngực Lý Tuân.

Không có va chạm vật lý, chỉ có sự tiếp xúc của linh hồn.

Trần Mặc đẩy toàn bộ ý chí của mình vào Lý Tuân, không phải để tấn công, mà để *giải phóng*.

Anh giải phóng Lý Tuân khỏi sự kiểm soát của Vực Ký Ức.

Anh cho phép ký ức của Lý Tuân, những ký ức về nỗi đau, về sự mất mát, về tình yêu thương, quay trở lại.

Lý Tuân kinh hãi.

Nó quá đau!

Quá đau!"

"Đau là bằng chứng của sự sống," Trần Mặc nói.

"Nếu ngươi không còn cảm thấy đau, thì ngươi đã chết từ lâu."

Một tia sáng trắng thuần khiết bùng lên từ ngực Lý Tuân.

Nó xé toạc những mạch tím, xé toạc lớp da thịt giả tạo, và giải phóng một linh hồn nhỏ bé, run rẩy.

Linh hồn đó nhìn Trần Mặc, đôi mắt đầy nước mắt, đầy biết ơn.

ngươi," linh hồn Lý Tuân thì thầm, trước khi tan biến vào hư không, tìm về nơi an nghỉ cuối cùng của mình.

Trần Mặc ngã quỵ xuống, cơ thể anh suy kiệt hoàn toàn.

Anh đã dùng toàn bộ linh lực để giải phóng một linh hồn.

Giờ đây, anh là một phàm nhân thực sự.

Không còn tu vi, không còn sức mạnh.

Chỉ còn lại ý chí.

Lục Trúc chạy tới, đỡ anh dậy.

Ngươi ổn chứ?"

Trần Mặc lắc đầu, cố gắng đứng dậy.

"Chưa xong.

Chúng ta mới chỉ bắt đầu."

Anh nhìn về phía cuối hành lang, nơi một cánh cửa khổng lồ đang từ từ mở ra.

Ánh sáng tím loé lên từ bên trong, mạnh mẽ và đáng sợ hơn bao giờ hết.

"Đó là trung tâm," Trần Mặc nói.

"Và đó là nơi em gái tôi đang chờ đợi."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập