Chương 38
Nó là một cú va chạm trực tiếp vào linh hải, xé toạc sự tĩnh lặng giả tạo mà Trần Mặc vừa mới giành được.
*"Họ đang ngủ.
Còn ngươi, ngươi đang mơ."*
Giọng nói ấy lạnh lẽo, vô cảm, nhưng lại mang theo một sự quen thuộc rợn người.
Đó là giọng của chính anh.
Không phải giọng của Trần Mặc đang đứng đây, với vết thương trên lòng bàn tay và linh lực kiệt quệ, mà là giọng của phiên bản anh trong ký ức — kẻ đã bán linh hồn cho quỷ dữ, kẻ đứng sau lưng anh trong khoảnh khắc đen tối nhất.
Trần Mặc nghiến chặt hàm, những mảnh vỡ xương hàm phát ra tiếng lục cục khô khốc.
Linh lực trong kinh mạch vốn đã suy kiệt bỗng chốc sôi sục, như nước trong nồi đồng đang được châm lửa mạnh.
Những luồng nguyên lực màu xanh lam hỗn loạn cuộn xoáy, đập vào thành mạch như những con thú hoang bị giam cầm.
Anh không đáp lại.
Anh chỉ dậm mạnh chân xuống nền đá lạnh lẽo.
*Ầm!*
Một vòng sóng khí nổ tung từ chân anh.
Lớp băng ký ức bao quanh, những bóng hình mờ ảo của quá khứ đang cố gắng níu giữ anh, lập tức nứt vỡ.
Bối cảnh xung quanh bắt đầu tan rã, những bức tường đá cổ xưa biến thành bụi tro, rơi xuống như mưa tuyết đen kịt.
Trần Mặc bước đi, từng bước nặng nề như đang dẫm lên xác chết của chính mình.
Anh không nhìn lại.
Nhìn lại là yếu đuối.
Nhìn lại là để cho ký ức xâm thực.
Phía trước, bóng tối dày đặc hơn, đặc quánh như dầu nhớt.
Đó không phải là bóng tối của đêm tối, mà là bóng tối của sự không tồn tại.
Vực Ký Cạn Nguồn.
Nơi mà ngay cả ánh sáng cũng chết đi.
Lục Trúc chạy theo sau, hơi thở cô ta gấp gáp, nhưng ánh mắt vẫn giữ sự tỉnh táo hiếm có.
Cô ta không nói gì, chỉ đưa tay ra, chuẩn bị đỡ anh nếu anh ngã.
Nhưng Trần Mặc lắc đầu.
Anh không cần sự hỗ trợ.
Anh cần sự cô độc.
Chỉ khi một mình, anh mới có thể đối mặt với sự thật mà không bị cảm xúc của người khác làm nhiễu loạn.
Căng thẳng leo thang, không khí trong khoảng trống chân không trở nên ngột ngạt.
Trần Mặc mở mắt, đôi mắt anh giờ đây đỏ ngầu, tràn đầy sát khí và tuyệt vọng.
"Vậy nếu tôi không chọn con đường của anh?" Trần Mặc hỏi, giọng nói run rẩy nhưng kiên định.
Bóng hình cười lớn, một nụ cười khinh miệt.
"Thì ngươi sẽ chết.
Và thế giới sẽ chết.
Không có lựa chọn thứ ba.
Đây là quy luật của Huyền Vực.
Đây là chân lý."
"Chân lý?" Trần Mặc bước tới, từng bước một, tiến lại gần bóng hình.
"Anh gọi sự hy sinh vô nghĩa là chân lý?
Anh gọi việc xóa bỏ con người để duy trì trật tự là công lý?"
"Trật tự cần sự hy sinh," bóng hình đáp.
"Ngươi không hiểu được tầm nhìn vĩ đại.
Ngươi chỉ là một con kiến, đang cố gắng chống lại dòng chảy của lịch sử."
Trần Mặc dừng lại trước mặt bóng hình.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một tấc.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt trắng trợn của "mình", và trong khoảnh khắc đó, anh thấy sự trống rỗng.
Không có tình yêu, không có thù hận, chỉ có sự chấp nhận lạnh lùng.
"Anh sai," Trần Mặc nói.
"Tôi không chọn tự do, cũng không chọn sự quên lãng đơn thuần.
Tôi chọn một con đường thứ ba."
Bóng hình nhíu mày.
"Con đường thứ ba?
Không có con đường thứ ba."
"Thì tôi sẽ tạo ra nó."
Trần Mặc rút thanh kiếm Liệt Phong còn lại — mảnh vỡ duy nhất từ thanh kiếm đã gãy.
Lưỡi kiếm sắc lạnh, phản chiếu ánh sáng từ quả cầu trong tay bóng hình.
Nhưng anh không hướng kiếm về phía bóng hình.
Anh quay người, hướng kiếm về chính trái tim mình.
"Ngươi làm gì?!" Bóng hình kinh hãi, lần đầu tiên biểu lộ cảm xúc.
"Ngươi không thể tự sát!
Nếu linh hồn ngươi tan rã, nó sẽ không thể trở thành Nút Nối!
Nó sẽ bị Vực Thẳm nuốt chửng, và ngươi sẽ mãi mãi đau đớn trong địa ngục ký ức!"
"Đúng vậy," Trần Mặc cười, một nụ cười điên rồ, đầy thách thức.
"Tôi sẽ không trở thành bức tường.
Tôi sẽ trở thành con virus."
Anh đâm kiếm vào trái tim mình.
Không có máu.
Chỉ có ánh sáng.
Một luồng nguyên lực màu xanh lam thuần khiết, đậm đặc đến mức gần như đen kịt, bùng nổ từ ngực anh.
Anh không dùng kiếm để cắt đứt sinh mạng, mà dùng nó như một kim tiêm, đẩy toàn bộ ý chí, toàn bộ ký ức, toàn bộ nỗi đau và tình yêu của mình vào trong cơ thể, nén chặt lại thành một điểm singular (điểm kỳ dị).
Anh đang tự hủy hoại linh hải của mình, nhưng không phải để giải phóng.
Anh đang tạo ra một quả bom tâm linh.
"Ngươi đang tự hủy hoại chính mình!" Bóng hình gào thét, cố gắng lao tới để ngăn cản.
"Ngươi sẽ phá vỡ cấu trúc của Vực Ký Ức!
Ngươi sẽ làm sụp đổ cả lớp vỏ bảo vệ!"
"Chính là điều tôi muốn," Trần Mặc hét lên, một tiếng hét không có âm thanh, xé toạc không gian.
"Nếu thế giới này được xây dựng trên nền tảng của sự dối trá và sự quên lãng, thì tôi sẽ phá vỡ nó!
Tôi sẽ buộc mọi người phải nhớ!
Tôi sẽ buộc họ phải đau!
Và từ đau khổ đó, họ sẽ tìm thấy sự thật!"
Anh đẩy lưỡi kiếm sâu hơn, xuyên qua tim, và đẩy toàn bộ linh lực nén chặt vào trong quả cầu ánh sáng mà bóng hình đang giữ.
Bóng hình kinh hoàng, cố gắng buông tay, nhưng quả cầu đã bị hút mạnh vào cơ thể Trần Mặc.
Ánh sáng trắng và ánh sáng xanh lam va chạm, tạo ra một vụ nổ im lặng, nhưng tàn khốc.
Không gian bắt đầu nứt vỡ.
Những vết nứt màu tím lan tỏa như mạng nhện, bao trùm toàn bộ khoảng trống.
Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng ý chí của anh lại trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Anh không còn là Trần Mặc.
Anh là một luồng năng lượng thuần khiết, mang theo tất cả ký ức của một thế giới bị lãng quên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận