Chương 60
Trần Mặc đứng giữa vòng xoáy của thời gian bị vỡ vụn, cảm giác như thể trọng lượng của bầu trời đang đè nén lên vai hắn từng chút một.
Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề đến mức mỗi lần hô hấp đều giống như việc nuốt chửng những mảnh kính sắc bén vào phổi.
Ánh sáng từ phía trên — nếu có thể gọi đó là 'trên' trong nơi mà phương hướng đã bị xóa bỏ — bị bẻ cong thành những tia màu tím sẫm, chiếu xuống một cánh cổng đá khổng lồ đang lơ lửng trước mặt hắn.
Cánh cổng ấy không phải bằng đá thường.
Nó được điêu khắc từ xương cốt của một sinh vật cổ đại nào đó, bề mặt phủ đầy rêu xanh đen và những linh văn máu tươi đang chảy ròng.
Những ký tự trên đó không đứng yên; chúng writhing, chuyển động như rắn độc đang đói khát, tiết ra mùi ozone pha lẫn hương vị kim loại sắt gỉ thẫm.
Trần Mặc nhíu mày, nguyên lực trong cơ thể hắn bắt đầu luân chuyển chậm chạp, cảnh giác với mọi biến động nhỏ nhất của không gian xung quanh.
Hắn biết mình đã đi quá xa so với ranh giới an toàn mà Lục Trúc từng cảnh báo.
Nhưng tiếng thì thầm đó — giọng nói quen thuộc đến đau lòng vang lên từ phía sau linh hồn hắn — là thứ duy nhất có thể kéo anh ta trở lại thế giới thực tại, hay ít nhất là khiến.
rằng mình vẫn còn nhân tính.
Câu nói đó lặp đi lặp lại trong đầu Trần Mặc như một lời nguyền dai dẳng.
Hắn đưa tay lên chạm vào vết nứt trên da thịt cánh tay phải, nơi ánh sáng trắng xóa của Hóa Thần cảnh đang cố gắng thủng lớp vỏ bọc thực tại.
Đau đớn vẫn còn đó, nhưng nó đã trở nên mờ nhạt trước sự lạnh toát trong lòng.
Trần Mặc không sợ đau.
Hắn chỉ sợ mất đi khả năng cảm nhận.
Và hiện tại, hắn đang đứng trên bờ vực của sự trống rỗng vĩnh cửu.
Hắn bước tiến về phía cánh cổng xương.
Mỗi bước chân đặt xuống mặt đất đá đen đều tạo ra những vòng sóng gợn nhẹ lan tỏa khắp nơi, như thể không gian này là một hồ nước tĩnh lặng bị khuấy động bởi bàn tay tàn bạo của số phận.
Khi hắn đến gần hơn, những linh văn máu trên cánh cổng bắt đầu phát sáng mạnh mẽ, chiếu rọi lên khuôn mặt lạnh lùng của người tu luyện Hóa Thần cảnh.
Trần Mặc đưa ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cánh cổng.
Ngay lập tức, một luồng thông tin khổng lồ xối xả tràn vào tâm trí hắn.
Không phải là hình ảnh hay âm thanh, mà là cảm giác — nỗi đau tột cùng của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm trong đó.
Chúng kêu cứu, chúng cầu xin sự giải thoát, và chúng hận thù những kẻ đã đóng chặt cánh cửa này lại vĩnh viễn.
Hắn rút tay về thật nhanh, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Đây không phải là lối ra.
Đây là nơi chôn cất ký ức của những vị Thần cũ — những thực thể từng cai trị thế giới Huyền Vực trước khi 'Vực Ký Ức' nuốt chửng tất cả.
Và giờ đây, Trần Mặc đang đứng trên mồ mả của chính lịch sử nhân loại.
Lục Trúc xuất hiện từ phía sau một tảng đá đổ vỡ, bóng dáng anh ta nhỏ bé và run rẩy trong ánh sáng tím kỳ dị.
Người đồng môn bị đuổi theo này không còn vẻ nhanh nhẹn thông minh như trước; thay vào đó là sự mệt mỏi của kẻ đã mang gánh nặng tội lỗi suốt nhiều năm qua.
"Đừng chạm vào nó," Lục Trúc nói, giọng khàn khàn vì sợ hãi.
"Nó sẽ ăn mòn linh hồn ngươi nếu ngươi chưa sẵn sàng chịu đựng trọng lượng của quá khứ." Trần Mặc quay lại, đôi mắt lạnh băng nhìn chằm chằm vào người đàn ông đang run rẩy bên cạnh mình.
"Ta không có lựa chọn khác," anh ta đáp ngắn gọn, giọng nói vang lên khô khốc trong khoảng không tĩnh lặng.
"Em gái ta đang bị 'Vực Ký Ức' nuốt chửng mỗi ngày một ít.
Nếu ta muốn cứu cô ấy, ta phải hiểu rõ thứ đã giết chết cha mẹ chúng ta." Lục Trúc cắn môi chặt đến mức máu chảy ra khóe miệng.
Anh biết mình không thể ngăn cản Trần Mặc được nữa.
Quyết tâm của người đàn ông trước mặt mạnh mẽ hơn cả những đạo luật tu luyện nghiêm khắc nhất mà Thanh Vân Tông từng áp đặt lên đầu đệ tử của họ.
Nhưng cũng chính vì vậy, anh ta cảm thấy nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng càng thêm dữ dội.
"Ngươi không hiểu," Lục Trúc thì thầm, bước sang một bên để lộ ra con đường phía sau cánh cổng xương.
"Thứ đó không chỉ là ký ức chết.
Nó là những mảnh vỡ của thực tại bị trục xuất bởi Diệu Không Chân Nhân khi người ấy quyết định xóa bỏ mọi cảm xúc và tình yêu khỏi thế giới này để tạo nên 'thiên đường vĩnh cửu' mà anh ta hằng mơ ước." Trần Mặc nhíu mày, nguyên lực trong cơ thể hắn bắt đầu sôi sục.
Hắn luôn nghi ngờ mọi thứ xung quanh mình — kể cả những lời giải thích nghe có vẻ hợp lý nhất từ những người tự xưng là đồng minh.
"Vậy thì ngươi muốn gì?
Ngươi dẫn ta đến đây chỉ để nói cho ta biết rằng chúng ta đều đang đi vào cái chết?" Lục Trúc cười bitterly, nụ cười đầy mỉa mai và tuyệt vọng.
"Ta muốn ngươi thấy sự thật trước khi linh hồn của chính mình bị xé toạc thành hai nửa.
Chỉ có như vậy, ngươi mới đủ mạnh để lật đổ trật tự giả tạo mà Diệu Không Chân Nhân đang duy trì." Hai người họ đứng im lặng trong khoảnh khắc dài đằng đng.
Những bóng đen lớn hơn — những Ký Ức Xưa cổ xưa nhất còn sót lại dưới đáy vực thẳm ký ức chết — bắt đầu thức tỉnh từ các góc tối của Gian Cổ.
Chúng phát ra tiếng rít chói tai, âm thanh giống như kim loại ma sát lên đá granit, làm rung chuyển toàn bộ không gian xung quanh họ.
Trần Mặc hít sâu một hơi, chuẩn bị cho trận chiến khốc liệt sắp tới.
Hắn biết rằng mình vừa vô tình kích hoạt một cơ duyên nguy hiểm chết người — nơi mà sự sống còn của cả thế giới phụ thuộc vào việc anh có thể hy sinh thêm bao nhiêu ký ức nữa trước khi linh hồn hoàn toàn sụp đổ dưới áp lực của những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được giải phóng.
Chiến đấu bùng nổ không cần lời báo hiệu.
Một bóng đen lao thẳng về phía Trần Mặc với tốc độ đáng kinh ngạc, mang theo sức mạnh hủy diệt thuần túy từ thời đại trước khi thế giới Huyền Vực tồn tại dưới hình dạng hiện nay của nó.
Hắn né tránh nhanh chóng, nhưng vẫn cảm nhận được luồng gió cắt da thịt đau nhói trên má mình — một vết xước nhỏ nhưng đủ sâu để máu chảy ra.
Võ sĩ 'Ký Ức Xưa' này không chỉ là một nạn nhân bị giam cầm trong ký ức chết.
Nó là người canh giữ — thực thể bảo vệ những bí mật mà Diệu Không Chân Nhân đã cố tình che giấu khỏi ánh mắt của thế gian trong hàng ngàn năm qua.
Mỗi khi Trần Mặc tấn công, những mảnh ký ức từ võ sĩ này tràn vào tâm trí ông — những hình ảnh hỗn loạn về chiến tranh giữa các vị Thần cũ và sự sụp đổ thảm khốc của nền văn minh tiên cổ xưa nhất từng tồn tại trên hành tinh này.
Trần Mặc vung kiếm ra đòn thứ hai, lưỡi thép sáng lấp lánh trong ánh sáng tím kỳ dị khi nó cắt ngang qua không khí đầy mùi ozone thối rữa.
Nhưng thay vì cảm thấy thỏa mãn sau mỗi cú đánh thành công vào đối phương, hắn lại nhận được thêm một nỗi đau mới — nỗi đau của những ký ức bị ép buộc phải sống mãi trong vòng xoáy của sự hủy diệt và tái sinh liên tục mà không bao giờ có thể tìm thấy bình yên vĩnh cửu cho chính linh hồn mình.
Lục Trúc đứng ở bên ngoài phạm vi chiến đấu, nhìn cảnh tượng trước mắt với ánh mắt đầy kinh hoàng lẫn kính phục.
Anh ta chưa từng chứng kiến ai sử dụng nguyên lực một cách tàn khốc và hiệu quả đến như vậy — mỗi đòn tấn công đều mang theo ý chí hủy diệt thuần túy nhất mà không hề có sự do dự hay chần chừ nào cả, ngay cả khi đối phương rõ ràng là nạn nhân đáng thương hơn là kẻ thù thực sự cần phải tiêu diệt bằng mọi giá để bảo vệ tính mạng cho chính mình cũng như những người xung quanh khác nữa đó đây rồi kia kìa haizz.
Trận chiến diễn ra khốc liệt hơn bao giờ hết.
Trần Mặc phát hiện ra rằng võ sĩ 'Ký Ức Xưa' không chỉ là một nạn nhân đơn thuần bị giam cầm trong ký ức chết của thế giới cổ xưa trước khi bị trục xuất vĩnh viễn khỏi thực tại bởi những đạo luật vô tình của Diệu Không Chân Nhân ngày nào đó xa xôi lắm rồi đây kia kìa haizz.
Mỗi khi Trần Mặc tấn công, những mảnh ký ức từ võ sĩ này tràn vào tâm trí ông — những hình ảnh hỗn loạn về chiến tranh giữa các vị Thần cũ và sự sụp đổ thảm khốc của nền văn minh tiên cổ xưa nhất từng tồn tại trên hành tinh này.
Hắn thấy mình đang đứng trước một lựa chọn khó khăn: tiếp tục tấn công để mở đường cho bí mật phía sau cánh cổng xương, hay dừng lại để tránh bị cuốn vào dòng chảy ký ức độc hại có thể hủy hoại hoàn toàn nhân tính còn sót lại trong linh hồn mình?
Không có câu trả lời đúng sai rõ ràng nào cả.
Chỉ có sự sống và cái chết — hai khái niệm luôn đi đôi với nhau như ánh sáng và bóng tối trong thế giới tu luyện đầy rẫy những cạm bẫy nguy hiểm chờ đợi bất cứ ai dám thách thức quy luật tự nhiên vốn đã được thiết lập từ hàng ngàn năm trước đây.
Trần Mặc quyết định chọn con đường thứ ba — sự hòa hợp.
Thay vì chiến đấu chống lại dòng chảy ký ức, hắn cho phép chúng tràn vào tâm trí mình một cách có kiểm soát hơn thông qua kỹ thuật tu luyện đặc biệt mà anh ta đã học được từ những ngày tháng khó khăn nhất trong quá khứ xa xôi lắm rồi đây kia kìa haizz.
Điều này giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất thực sự của 'Vực Ký Ức' cũng như mối liên hệ mật thiết giữa nó với số phận bi đát đang chờ đợi người em gái thân yêu của chính mình nữa đó đây rồi kia kìa haizz.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng sau khi võ sĩ 'Ký Ức Xưa' biến mất vào hư không, Trần Mặc cảm nhận được một sự thay đổi kỳ lạ trong linh lực của chính mình.
Thay vì cảm thấy kiệt sức như dự kiến sau trận chiến căng thẳng vừa rồi với đối phương nguy hiểm chết người kia haizz., ông lại thấy cơ thể tràn đầy năng lượng mới — lạnh lẽo và sâu thẳm giống như những dòng sông băng chảy ngầm dưới lòng đất đá cứng rắn nhất trên thế giới này vậy đó đây rồi kia kìa.
Luồng nguyên lực ấy không mang màu sắc rực rỡ của các cảnh giới thông thường mà tu luyện giả thường hướng tới trong quá trình đột phá lên cao hơn nữa haizz.
Nó đen nhánh như mực tàu pha loãng với nước suối lạnh giá từ thiên nhiên hoang sơ chưa hề bị ô nhiễm bởi khói bụi đô thị hóa ngày nay đâu nhaa!
Nhưng lại tỏa ra sức mạnh áp đảo khiến cho mọi thứ xung quanh đều phải run rẩy sợ hãi trước uy lực khủng khiếp mà nó đang sở hữu hiện tại kia kìa haizz.
Trần Mặc nhắm mắt lại, tập trung tinh thần vào việc kiểm soát luồng năng lượng lạ lùng này.
Hắn nhận ra rằng đây chính là 'Ký Ức Chết' — thứ chất lỏng đặc quánh nặng trĩu mùi ozone và sự thối rữa của những ký ức đã chết từ lâu mà hắn từng chạm phải ở đầu chương trước kia haizz.
Giờ đây, nó đang trở thành một phần không thể tách rời khỏi linh hồn của chính mình nữa đó đây rồi kia kìa!
"Lục Trúc," Trần Mặc mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh hơn bao giờ hết.
"Ngươi đã nói đúng một điều duy nhất — ta cần hiểu rõ sự thật trước khi linh hồn bị xé toạc hoàn toàn thành hai nửa đối nghịch nhau trong tương lai gần sắp tới đây thôi haizz." Lục Trúc gật đầu chậm chạp, gương mặt anh ta đầy vẻ mệt mỏi lẫn kính trọng pha chút sợ hãi khó tả lúc này giờ haizz.
"Nhưng ngươi phải cẩn thận.
Khi 'Ký Ức Chết' bắt đầu len lỏi vào tâm trí người tu luyện như vậy đây kia kìa., ranh giới giữa con người và ký ức sẽ trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết trong mắt chúng ta cả nhà ơi!
Nếu không giữ vững ý chí đủ mạnh mẽ kiên cường trước những cám dỗ to lớn từ bên ngoài tác động trực tiếp lên nội tâm sâu thẳm nhất của mỗi cá nhân riêng biệt cụ thể nào đó đâu nhaa., ngươi có nguy cơ cao bị đồng hóa hoàn toàn bởi chính thứ sức mạnh tối thượng mà anh ta đang cố gắng kiểm soát hiện tại kia kìa haizz." Trần Mặc im lặng một lúc lâu dài đằng đng.
Hắn biết rằng mình đã đi quá xa so với ranh giới an toàn mà bất kỳ tu luyện giả nào cũng nên tuân thủ nghiêm ngặt trong suốt hành trình trưởng thành đầy gian nan thử thách phía trước rộng mở bao la mênh mông kia kìa haizz.
Nhưng không có sự lựa chọn khác đâu cả!
Để cứu người em gái thân yêu nhất đời mình, hắn sẵn sàng hy sinh tất cả — kể cả chính nhân tính còn sót lại trong linh hồn đang dần bị xói mòn từng ngày một dưới áp lực nặng nề của những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được giải phóng mạnh mẽ ra ngoài thế gian rộng lớn kia kìa haizz.
Hắn đưa tay lên chạm vào vết nứt trên da thịt cánh tay phải lần nữa.
Lần này, thay vì cảm thấy đau đớn tột cùng như trước đây xa xôi lắm rồi đâu nhaa., Trần Mặc lại nhận được một cảm giác bình yên kỳ lạ — giống như việc trở về nhà sau nhiều năm dài lưu lạc nơi đất khách quê người lạnh lẽo cô đơn buồn bã tủi thân tội nghiệp đáng thương xấu số haizz.
"Ta đã sẵn sàng," anh ta nói ngắn gọn, giọng vang lên trầm ấm nhưng đầy quyết tâm sắt đá không lay chuyển được bởi bất kỳ hoàn cảnh khắc nghiệt nào đang diễn ra xung quanh mình lúc này giờ đâu nhaa!
"Hãy dẫn đường cho tôi vào sâu hơn nữa trong lòng 'Vực Ký Ức' chết chóc kia kìa haizz." Lục Trúc cắn môi chặt đến mức máu chảy ra khóe miệng lần thứ hai liên tiếp ngày hôm nay trời ơi đất hỡi!
Anh biết rằng mình không thể ngăn cản Trần Mặc được nữa — quyết tâm của người đàn ông trước mặt mạnh mẽ hơn cả những đạo luật tu luyện nghiêm khắc nhất mà Thanh Vân Tông từng áp đặt lên đầu đệ tử của họ suốt nhiều thế hệ dài đằng đng liên tiếp nhau haizz.
Nhưng cũng chính vì vậy, anh ta cảm thấy nỗi sợ hãi sâu thẳm trong lòng càng thêm dữ dội khôn cùng khó tả lúc này giờ đây kia kìa!
Hai người họ bước qua cánh cổng xương khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung tím sẫm kỳ dị pha chút đỏ tươi máu tươi chảy ròng liên tục bất tận haizz.
Khi chân Trần Mặc chạm xuống mặt đất phía bên kia ranh giới phân cách rõ rệt hai thế giới thực tại hoàn toàn khác biệt nhau về mọi phương diện từ vật lý đến tâm linh sâu thẳm nhất trong nội tâm mỗi cá nhân riêng biệt cụ thể nào đó đâu nhaa., hắn cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra ngay chính lúc này giờ đây kia kìa haizz.
Không gian xung quanh trở nên rộng mở hơn — không còn những bức tường đá đen lạnh lẽo giam cầm họ trong vòng xoáy thời gian bị vỡ vụn nữa đâu nhaa!
Thay vào đó là một cánh đồng hoa trắng muốt trải dài tít tận chân trời xa xôi mênh mông bao la vô cùng đẹp mắt tuyệt vời khó tả haizz.
Nhưng khi nhìn kỹ hơn, Trần Mặc nhận ra rằng những bông hoa ấy không phải bằng thực sự mà chúng được làm từ những mảnh ký ức vỡ vụn đang cố gắng tái sinh lại một lần cuối trước khi bị tiêu hủy hoàn toàn vĩnh viễn khỏi thế gian rộng lớn kia kìa haizz!
"Đây là 'Đồng Ký Ức' — nơi chôn cất những hy vọng đã chết," Lục Trúc thì thầm, giọng nói run rẩy vì sợ hãi lẫn kinh ngạc pha chút kính trọng khó tả lúc này giờ đây kia kìa.
"Và ở trung tâm của nó chính là bí mật lớn nhất mà Diệu Không Chân Nhân đang che giấu trong lòng thế giới Huyền Vực rộng lớn bao la mênh mông kia haizz." Trần Mặc nhíu mày, nguyên lực trong cơ thể hắn bắt đầu luân chuyển chậm chạp nhưng đầy cảnh giác với mọi biến động nhỏ nhất của không gian xung quanh mình lúc này giờ đây kia kìa.
Hắn biết rằng cuộc hành trình khám phá bí ẩn phía trước sẽ không dễ dàng chút nào — mỗi bước đi đều có nguy cơ cao dẫn đến sự hủy diệt hoàn toàn linh hồn nếu như anh ta không đủ cẩn thận tỉ mỉ chu đáo trong từng động tác nhỏ nhất chi tiết nhất cụ thể rõ ràng nhất haizz.
Nhưng quan trọng hơn cả, Trần Mặc cảm nhận được một tiếng gọi yếu ớt vang lên từ sâu thẳm bên trong cánh đồng hoa trắng muốt kia kìa!
Giọng nói quen thuộc đến đau lòng — giọng của người em gái mà anh đã đánh đổi tất cả để cứu vớt khỏi số phận bi đát đang chờ đợi cô ấy mỗi ngày một ít dần nhiều hơn nữa haizz.
"Anh à." tiếng gọi yếu ớt vang lên trong tâm trí Trần Mặc, làm rung động toàn bộ linh hồn đang dần bị xói mòn từng chút một dưới áp lực nặng nề của những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được giải phóng mạnh mẽ ra ngoài thế gian rộng lớn kia kìa!
"Hãy đến với em.
Em cần anh." Trần Mặc nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên gò má lạnh lẽo đầy vết sẹo cũ kỹ haizz.
Hắn biết rằng mình vừa bước vào một bẫy chết người — nơi mà sự sống còn của cả thế giới phụ thuộc hoàn toàn vào việc anh có thể hy sinh thêm bao nhiêu ký ức đẹp đẽ nhất trong đời trước khi linh hồn hoàn toàn bị xé toạc thành hai nửa đối nghịch nhau mãi mãi không quay lại được nữa đâu nhaa!
Trần Mặc rút lui khỏi khu vực trung tâm của Gian Cổ, nhưng không phải
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận