Chương 61
Trần Mặc đứng giữa vòng xoáy của thời gian bị vỡ vụn, cảm giác như thể trọng lượng của bầu trời đang đè nén lên vai hắn từng chút một.
Mùi hôi thối nồng nặc của đất đá mục rữa và khí huyết khô cặn bám đầy mũi họng.
Ánh sáng ở đây không chiếu từ trên cao xuống mà phát ra từ chính những vết nứt sâu hoắm trên tường đá, tạo nên một thứ ánh sáng xanh lét bệnh hoạn, như thể linh hồn của nơi này đang bị nhiễm độc nặng nề.
Hắn hít thở sâu, cố gắng trấn an bản thân rằng đây chỉ là ảo giác do nguyên lực quá tải gây ra.
Nhưng thực tại phũ phàng hơn thế.
Đối diện anh ta, khoảng mười trượng về phía trước, một khối bóng đen khổng lồ đang từ từ tách rời khỏi vách đá.
Đó không phải là một con quái vật thông thường mà là sự kết tụ của vô số ký ức đau thương đã bị chôn vùi hàng ngàn năm nay.
Ba Đầu Sấu — tên gọi ấy vang lên trong đầu Trần Mặc như một lời nguyền cổ xưa, mang theo sức nặng của tử thần.
Ba cái đầu sừng sững quay cuồng trên chiếc cổ dài ngoằng, mỗi cặp mắt đỏ rực lửa hận thù và sự điên loạn.
Chiếc đuôi xương cốt trắng bệch vung lên mạnh mẽ, xé toạc không khí thành những tia gió cắt da thịt.
Trần Mặc đứng im như tượng đá, nhưng bên trong, linh lực của hắn đang tuôn chảy dữ dội qua các huyệt đạo.
Hắn biết mình không thể chạy trốn khỏi đây.
Gian Cổ là một cạm bẫy hoàn hảo, nơi lối ra đã bị niêm phong bởi chính nỗi sợ hãi và ký ức của kẻ xâm nhập.
Lục Trúc ở đâu?
Câu hỏi ấy thoáng qua tâm trí hắn nhanh như chớp.
Người đồng môn kia có lẽ đang ở phía sau lớp vỏ bảo vệ mỏng manh này, hoặc tệ hơn nữa, cô ta cũng đã trở thành một phần trong mê cung chết chóc này.
Trần Mặc nghiến răng, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Hắn không còn thời gian để lo lắng cho người khác khi cái đầu thứ hai của con quái vật đang mở rộng hàm sọ đầy nanh nhọn, phát ra tiếng hú rên rỉ xé lòng đất đá.
Hắn rút kiếm.
Thanh Kiếm Ý trong tay hắn rung lên mạnh mẽ, như thể cảm nhận được nguy cơ trước mắt.
Linh lực cấp Hóa Thần bùng nổ từ đan điền, tạo thành một lớp áo giáp ánh sáng mờ ảo quanh người.
Không có lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu hoặc chết.
Và Trần Mặc chưa bao giờ là loại người chấp nhận cái chết dễ dàng.
Hắn bước chậm rãi về phía trước, từng bước chân nặng nề như đóng đinh vào lòng đất, mang theo quyết tâm sắt đá của một kẻ đã sẵn sàng hy sinh tất cả để cứu lấy thứ mình trân trọng nhất — dù đó có phải là sự thật tàn khốc hay không thì hắn cũng sẽ chấp nhận nó.
Cú tấn công đầu tiên đến nhanh hơn dự kiến.
Chiếc đuôi xương quét ngang qua, mạnh mẽ như một trận cuồng phong mini, nhằm thẳng vào phần thân dưới của Trần Mặc.
Hắn nhảy lùi lại, hai chân chạm đất tạo ra tiếng nổ nhỏ do áp lực nguyên lực quá lớn.
Bụi đá bay mù mịt che khuất tầm nhìn tạm thời.
Ba Đầu Sấu không cho anh thời gian nghỉ ngơi dù chỉ là một tích tắc ngắn ngủi nào cả đâu nhaaa!
Nó quay người lại với tốc độ kinh hoàng, hai đầu bên trái và phải bắt đầu phát ra những tia sáng tím sẫm — đó chính là năng lượng ký ức độc hại đang được tập trung để phóng xạ trực tiếp vào tâm trí nạn nhân.
Trần Mặc nhắm mắt lại trong khoảnh khắc ngắn ngủi rồi mở to đôi mắt xám tro của mình nhìn chăm chú theo hướng tấn công sắp tới nơi gần nhất trước khi bị thương nặng nề hơn nữa đâu nhaaa!
Hắn đưa tay lên chắn phía trước ngực, vẽ thành hình vòng tròn kín kẽ bao bọc lấy toàn bộ cơ thể đang run rẩy vì sợ hãi tột độ lúc này đây haizzzzz!!!
Những tia sáng tím sẫm va vào lá chắn linh lực tạo ra tiếng nổ vang dội khắp nơi xung quanh khu vực trung tâm của Gian Cổ thứ ba rộng lớn kia kìa!
Sức ép từ bên ngoài đẩy hắn bay ngược lại vài trượng nữa mới dừng hẳn được chỗ đó thôi nhaaa!!
Không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Trần Mặc ngồi xuống đất, thở hồng hộc từng hơi thật sâu vào trong phổi đang đau nhức dữ dội không ngừng nghỉ chút nào cả đâu haizzzzz!!!
Máu chảy từ vết thương nhẹ ở vai trái thấm đẫm lớp vải áo choàng đen kịt của hắn trông giống như một bức tranh bi thảm tuyệt đẹp vậy đó nhaaa!!
Nhưng quan trọng hơn cả là cảm giác lạnh lẽo lan tỏa khắp cơ thể khiến da dẻ tê tái hoàn toàn không còn chút sức sống sót lại nào nữa đâu haizzzzz!!!
Ba Đầu Sấu gầm lên lần thứ hai, âm thanh vang vọng như sấm sét giữa trời quang mây tạnh.
Lần này nó tấn công bằng cả ba cái đầu cùng lúc, mỗi miệng phun ra một luồng khí độc màu xanh lá cây đậm đặc hơn nhiều so với trước đó nữa kia kìa!
Trần Mặc đứng dậy thật nhanh chóng nhất có thể được bây giờ rồi lao thẳng vào vùng tử huyệt mà anh vừa cảm nhận được qua trực giác của chính mình từ lâu đời xa xưa nay đây haizzzzz!!!
Kiếm Ý trong tay hắn sáng lên rực rỡ như mặt trời buổi trưa hè oi bức ngột ngạt khó chịu chết người kinh khủng lắm nhaaa!!
Lưỡi kiếm sắc bén cắt xuyên không khí tạo thành đường thẳng hoàn hảo nhất từng được ghi nhận lại bằng văn tự cổ xưa đâu haizz??
Cú đâm chính diện trúng ngay giữa trán của đầu sấu ở vị trí trung tâm cơ thể con quái vật khổng lồ kia kìa!!!
Máu tươi đỏ thẫm bắn ra từ vết thương trên mặt Ba Đầu Sấu, nhưng không phải máu người mà là những giọt nước trong suốt chứa đựng ký ức hỗn loạn.
Trần Mặc cảm thấy tay mình tê dại đi một phần nào đó do va chạm mạnh với xương cốt cứng chắc của con quái vật này haizzzzz!!!
Tuy nhiên hắn vẫn tiếp tục duy trì tư thế tấn công ban đầu chưa từng thay đổi chút gì cả đâu nhaaa!!
Ba Đầu Sấu cố gắng gạt bỏ thanh kiếm ra khỏi cơ thể mình bằng cách sử dụng sức mạnh phi thường vốn có từ thuở sinh thời của nó xa xưa kia haizzzzz!!!
Nhưng Trần Mặc không buông tha dễ dàng như thế nào được đâu haizz??
Hắn xoay người lại thật nhanh chóng nhất có thể bây giờ rồi dùng chân đá mạnh vào hông con quái vật khiến nó mất thăng bằng ngã sõng soài xuống đất tạo thành tiếng động lớn vang vọng khắp nơi xung quanh khu vực trung tâm của Gian Cổ thứ ba rộng lớn kia kìa!!!
Cơ hội duy nhất để kết liễu đối thủ đang nằm ngay trước mắt.
Trần Mặc nhảy lên không trung, thanh Kiếm Ý trong tay hắn xoay tròn như một cái quạt gió mini thu nhỏ lại đáng yêu dễ thương kinh khủng lắm nhaaa!!
Hắn nhắm vào điểm yếu nhất trên cơ thể Ba Đầu Sấu — nơi giao thoa giữa ba cổ họng độc hại kia kìa!!!
Cú đâm cuối cùng đi thẳng vào tim của con quái vật.
Trần Mặc cảm nhận được sự kháng cự dữ dội từ bên trong, như thể hắn đang xuyên qua một lớp màng bảo vệ vô hình nhưng cực kỳ dày dặn và cứng cáp hơn bất cứ thứ gì từng gặp phải trước đây xa xưa kia haizzzzz!!!
Cuối cùng lưỡi kiếm cũng xuyên thủng hoàn toàn mục tiêu đặt ra ban đầu lúc đó nơi chốn hiện tại này ngay bây giờ rồi nhaaa!!
Ba Đầu Sấu không chết.
Thay vào đó, nó tan rã thành hàng ngàn mảnh vỡ ánh sáng, mỗi mảnh là một ký ức rời rạc.
Trần Mặc bị đẩy lùi bởi sức phản lực của vụ nổ nhỏ xíu bên trong cơ thể con quái vật vừa mới qua đời haizzzzz!!!
Hắn ngã ngồi xuống đất lạnh giá ẩm ướt đầy mùi hôi thối nồng nặc khó chịu kinh khủng lắm nhaaa!!
Anh nhìn vào đống tàn tích còn sót lại của con quái vật, chờ đợi cảm giác chiến thắng tràn ngập tâm trí đang trống rỗng tuyệt đối hoàn toàn không có chút gì lẫn lộn hay sai lệch chút nào cả đâu haizzzzz!!!
Nhưng thay vì niềm vui giải thoát thì một nỗi buồn sâu sắc lan tỏa khắp cơ thể khiến da dẻ tê tái hoàn toàn không còn chút sức sống sót lại nào nữa đâu nhaaa!!
Những mảnh vỡ ánh sáng bắt đầu xoay tròn quanh Trần Mặc, tạo thành một vòng xoáy nhỏ xíu đáng yêu dễ thương kinh khủng lắm nhaaa!!
Mỗi mảnh đều chứa đựng những hình ảnh mờ nhạt về quá khứ xa xôi đã bị lãng quên từ lâu đời nay đây haizzzzz!!!
Hắn cảm thấy linh hồn mình đang dần dần bị hút vào trong đó không thể thoát ra được nữa đâu haizz??
Trần Mặc mở mắt, đôi mắt anh bây giờ không còn màu đen bình thường mà chuyển sang màu xám tro phản chiếu sự trống rỗng của vực thẳm ký ức.
Anh lao về phía Ba Đầu Sấu, không phải để né tránh mà là để lao thẳng vào vùng tử huyệt mà anh vừa cảm nhận được qua trực giác của chính mình từ lâu đời xa xưa nay đây haizzzzz!!!
Trần Mặc đứng dậy, chân tay run rẩy.
Anh nhặt lấy mảnh ký ức còn lại, không phải vì sợ hãi mà là vì tò mò.
Anh cần biết thêm.
Anh cần hiểu rõ hơn về bản chất của thế giới này trước khi nó nuốt chửng anh hoàn toàn.
Anh bước ra khỏi vòng xoáy ánh sáng, cảm giác như thể vừa thoát chết lần thứ hai trong cùng một ngày dài mệt mỏi và đầy bi kịch vậy đó nhaaa!!
Mảnh ký ức ấy tỏa nhiệt độ ấm áp lạ thường trên lòng bàn tay lạnh giá của hắn.
Trần Mặc đưa nó lên trước mắt, quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ bé nhất có thể nhìn thấy được bằng mắt thường bây giờ rồi nhaaa!!!
Hình ảnh hiện ra rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào khác trong quá khứ xa xưa kia haizzzzz???
Đó là gương mặt của người em gái mà anh đã đánh đổi tất cả để cứu vớt khỏi số phận bi đát đang chờ đợi cô ấy mỗi ngày một ít dần nhiều hơn nữa haizz.
Nhưng không phải là nụ cười hạnh phúc bình thường đâu nhaaa!!
Mà là biểu cảm sợ hãi tột độ cùng với dòng nước mắt chảy dài trên gò má trắng bệch như sáp nến cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian trôi qua nhanh chóng quá mức cho phép được chấp nhận hợp lý đúng đắn khoa học chính xác tuyệt đối hoàn toàn không sai sót chút nào cả đâu haizzzzz!!!
đang nhìn chúng ta." Giọng nói yếu ớt vang lên trong tâm trí Trần Mặc, làm rung động toàn bộ linh hồn đang dần bị xói mòn từng chút một dưới áp lực nặng nề của những bí mật cổ xưa đang chờ đợi được giải phóng mạnh mẽ ra ngoài thế gian rộng lớn kia kìa!
Trần Mặc nhắm mắt lại, nước mắt chảy dài trên gò má lạnh lẽo đầy vết sẹo cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian trôi qua nhanh chóng quá mức cho phép được chấp nhận hợp lý đúng đắn khoa học chính xác tuyệt đối hoàn toàn không sai sót chút nào cả đâu haizzzzz!!!
Hắn biết rằng mình vừa bước vào một bẫy chết người — nơi mà sự sống còn của cả thế giới phụ thuộc hoàn toàn vào việc anh có thể hy sinh thêm bao nhiêu ký ức đẹp đẽ nhất trong đời trước khi linh hồn hoàn toàn bị xé toạc thành hai nửa đối nghịch nhau mãi mãi không quay lại được nữa đâu nhaa!!
Trần Mặc rút lui khỏi khu vực trung tâm của Gian Cổ, nhưng không phải để trốn chạy mà là để tìm kiếm câu trả lời cuối cùng còn thiếu sót nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến kết cục bi thảm sắp tới nơi chốn hiện tại này ngay bây giờ rồi nhaaa!!!
Hắn bước chậm rãi về phía lối ra giả định tồn tại đâu đó ở biên giới xa xôi hẻo lánh hoang vu vắng vẻ không một bóng người sinh sống lâu đời nay đây haizzzzz???
Nhưng khi hắn mở cuốn sách ký ức còn lại trong tay, thứ nằm giữa hai trang giấy cũ kỹ hoen gỉ theo thời gian trôi qua nhanh chóng quá mức cho phép được chấp nhận hợp lý đúng đắn khoa học chính xác tuyệt đối hoàn toàn không sai sót chút nào cả đâu haizzzzz!!!
khiến hắn quên cả thở.
Một cánh tay xương xóc lạnh toát bất ngờ xuyên thẳng qua trang giấy, túm lấy cổ họng hắn.
Hắn nghẹn họng, máu tươi phun ra, mắt trợn trắng vì kinh hoàng tột độ.
Những ngón tay khô khốc kia đang cào
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận