Chương 59

Cơn đau không đến từ da thịt.

Nó xé toạc linh hồn, như những lưỡi dao cạo bằng băng giá đang bào mòn từng ký ức còn sót lại trong đầu Trần Mặc.

Hắn đứng giữa lòng Gian Cổ thứ ba, nơi thời gian dường như bị đóng băng bởi áp lực của nguyên lực hỗn loạn.

Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề đến mức mỗi hơi thở đều cảm giác như nuốt phải kim loại gỉ sét và mùi thối rữa của những linh hồn đã chết từ lâu.

Lớp vỏ bảo vệ mỏng manh bao quanh thế giới Huyền Vực đang nứt vỡ xung quanh hắn.

Những vết nứt ấy không chỉ là khe hở trong không gian, mà là những con mắt mở to nhìn vào vực thẳm ký ức bên dưới.

Trần Mặc cảm thấy ý thức mình đang bị kéo xuống sâu thẳm, nơi mà lý trí của một tu giả Hóa Thần cũng trở nên mong manh như giấy rách trước gió bão.

Hắn nhắm nghiền đôi mắt, cố gắng giữ lấy chút nhân tính yếu ớt cuối cùng.

Nhưng càng nỗ lực, hắn càng nhận ra sự trống rỗng đáng sợ trong tâm trí mình.

Những ký ức về người em gái – thứ mà hắn đã hy sinh tất cả để cứu vớt – giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ mờ nhạt, không rõ hình dạng hay cảm xúc đi kèm.

"Không thể nào," Trần Mặc lầm bầm, giọng nói khô khốc vang lên trong sự im lặng chết chóc của đền thờ đổ nát.

"Ta đã đánh đổi tất cả.

vậy mà vẫn chưa đủ?"

Giữa khoảng trống mênh mông ấy, một bóng đen bắt đầu hình thành trước mặt hắn.Đó không phải là người thường, cũng không phải yêu thú.

Đó là sự hiện diện của ba đạo nhân Thanh Vân Tông – những kẻ tự xưng là vệ sĩ của trật tự vũ trụ, nhưng thực chất lại là nô lệ cho ý chí triệt tiêu ký ức của Diệu Không Chân Nhân.

Ba đạo nhân bao vây Trần Mặc, kiếm khí đan xen thành một mạng lưới sát phạt đầy uy hiếp.

Họ không nói lời nào, chỉ lặng lẽ tiến bước trên nền đá nứt nẻ.

Mỗi bước chân họ đặt xuống đều khiến những mảnh vỡ ký ức xung quanh phát ra tiếng rít chói tai, như thể đang kêu cứu trước sự hủy diệt sắp đến.

Trần Mặc không né tránh.

Hắn đứng im lìm giữa vòng vây, hai tay buông thõng bên hông.

Trong môi trường này, việc di chuyển sẽ chỉ đẩy hắn nhanh hơn vào vùng chân không của ký ức – nơi mà định luật vật lý bị xói mòn và linh hồn có thể tan biến vĩnh viễn.

Thay vì chạy trốn, hắn chọn đối mặt với sự thật tàn khốc nhất: để cứu người em gái đang dần trở thành 'Ký Ức Xưa', hắn phải phá hủy chính những gì mình trân trọng nhất – ký ức về tình yêu thương giữa hai (anh chị/em).

Kiếm khí từ ba đạo nhân đồng loạt phóng ra, tạo thành một lưới ánh sáng trắng xóa bao phủ toàn bộ không gian xung quanh.

Trần Mặc nâng tay lên, nguyên lực trong cơ thể hắn bắt đầu luân chuyển theo cách đặc biệt – hình thức tu luyện mà sư phụ đã truyền thụ cho anh trong những ngày cuối cùng trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung đây rồi đó!

Khói đen giữa năm ngón tay bỗng xé toạc hư không, lộ ra một con mắt máu tươi đang mở to đầy sát ý.

Hắn kinh hoàng lùi lại, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng khi nhận ra đây là dấu hiệu của phép cấm cổ – thứ năng lực chỉ có thể kích hoạt bằng cách hy sinh ký ức đẹp nhất trong tâm trí mình.

"Chân Lý phải được duy trì," đạo nhân đứng giữa nói lên tiếng đầu tiên, giọng nói vang vọng như sấm sét trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này.

"Ký ức là nguồn gốc của đau khổ.

Tình cảm là cội rễ chiến tranh."

Trần Mặc (cười lạnh), ánh mắt sắc bén hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.

"Vậy thì hãy.

chân lý mà ngươi nói đến," hắn đáp lại ngắn gọn, giọng nói mang theo sự tàn nhẫn hiếm thấy ở một người từng giữ chút nhân tính yếu ớt trong tim mình.

Đạo nhân thứ ba – kẻ mạnh nhất trong nhóm – rút ra (bản mệnh) thần binh của mình: một thanh kiếm được rèn từ xương cốt của tiên cổ thời kỳ khai thiên lập địa.

Blade sáng ngời dưới ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi qua những khoảng trống giữa các bức tường đá sụp đổ, phản chiếu hình ảnh khuôn mặt không biểu cảm của chủ nhân nó.

"Có hay không," đạo nhân thứ ba hét lên một câu thần chú dài dòng để củng cố "Chân Lý" của mình, cố gắng đè nén sự xói mòn bằng sức mạnh tinh khiết nhất từ nguyên lực thuần túy, "ta sẽ chứng minh rằng thế giới này cần được giải phóng khỏi gánh nặng ký ức!"

Kiếm quang bay qua không trung với tốc độ vượt quá ánh mắt thường có thể theo dõi.

Trần Mặc vẫn đứng yên, nhưng linh hồn hắn đã sẵn sàng cho trận chiến cuối cùng – nơi mà chiến thắng đồng nghĩa với sự mất mát vĩnh viễn.

Khi kiếm khí chạm vào lớp phòng ngự do nguyên lực tạo thành quanh cơ thể anh, một âm thanh kỳ lạ vang lên: không phải tiếng va đập kim loại, mà là tiếng khóc than của vô số linh hồn đang bị xé toạc khỏi thế giới thực tại này.

Ba đạo nhân đồng loạt tấn công cùng lúc, kiếm khí đan xen nhau thành một cơn bão ánh sáng trắng xóa bao phủ toàn bộ khoảng trống trước mặt Trần Mặc.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận từng luồng nguyên lực va chạm với lớp phòng ngự cuối cùng của mình – thứ được tạo nên từ chính những ký ức đẹp nhất mà hắn đã hy sinh để bảo vệ người em gái đáng yêu ấy.

Và rồi, điều bất ngờ xảy ra: thay vì bị phá hủy hoàn toàn như dự kiến, ba đạo nhân bắt đầu sụp đổ không phải do thương tích thể xác, mà là sự xói mòn nhận thức bên trong tâm trí họ.

Đạo nhân thứ nhất và thứ hai ngồi bệt xuống đất, mắt trợn tròn, miệng há rộng nhưng không phát ra được âm thanh nào – họ đã quên mất mình đang ở đâu, làm gì tại nơi này.

Chỉ còn đạo nhân thứ ba vẫn đứng vững, nhưng ánh sáng trong con ngươi hắn giờ đây trở nên mơ hồ, thiếu đi sự quyết đoán vốn có của một tu giả cao cấp.

Kiếm khí xung quanh tan biến nhanh chóng như sương mai dưới nắng sớm, để lại không gian tĩnh lặng đáng sợ – nơi mà chỉ còn tiếng thở nặng nề của Trần Mặc và những mảnh vỡ ký ức đang dần bị cuốn hút vào vực thẳm phía sau lưng anh ta.

"Hmm." Đạo nhân thứ ba hạ kiếm xuống đất, đầu cúi thấp như thể vừa nhận ra sự thật nào đó kinh hoàng hơn cả cái chết.

nhớ ra rồi," hắn nói chậm rãi, giọng run rẩy khác hẳn với vẻ lạnh lùng trước đó.

"Chúng ta không phải vệ sĩ của Chân Lý.

Chúng ta là những kẻ đã bán linh hồn cho ảo tưởng."

Trần Mặc bước tới gần, nguyên lực trong cơ thể anh bắt đầu ổn định trở lại sau cơn xáo trộn dữ dội lúc nãy.

Nhưng thay vì cảm thấy nhẹ nhõm như mong đợi, hắn nhận ra một sự thật đáng sợ hơn: việc ba đạo nhân tỉnh thức không phải là kết thúc của cuộc chiến này – mà chỉ mới mở ra cánh cửa dẫn đến bí mật lớn nhất mà Diệu Không Chân Nhân đang che giấu trong lòng thế giới Huyền Vực.

Ánh sáng xanh lam từ những vết nứt bắt đầu thu hút sự chú ý của những thực thể khác trong Gian Cổ.

Những bóng đen lớn hơn, những Ký Ức Xưa cổ xưa hơn, đang bắt thức tỉnh sau hàng ngàn năm ngủ yên dưới đáy vực thẳm ký ức chết.

Và Trần Mặc biết rằng mình vừa vô tình kích hoạt một cơ duyên nguy hiểm chết người – nơi mà sự sống còn của cả thế giới phụ thuộc vào việc anh có thể hy sinh thêm bao nhiêu ký ức nữa trước khi linh hồn hoàn toàn bị xé toạc thành hai nửa: con người cũ và nô lệ cho sức mạnh tối thượng.

Nhưng điều khiến hắn lạnh toát lưng không phải là mối đe dọa từ bên ngoài, mà là tiếng thì thầm nhẹ nhàng vang lên trong tai – giọng nói quen thuộc của người em gái mà anh đã đánh đổi tất cả để cứu vớt: "Anh ấy.

đang nhìn chúng ta."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập