Chương 58

Không khí ở đây không còn là gió.

Nó là một chất lỏng đặc quánh, nặng trĩu mùi ozone và sự thối rữa của những ký ức đã chết từ lâu.

Trần Mặc đứng giữa tàn tích của Gian Cổ thứ ba, nơi ranh giới giữa thế gian thực tại và vực thẳm ký ức đang bị xé toạc.

Dưới chân hắn, đá tảng không còn cứng rắn mà biến thành sương mù xám xịt, tan chảy vào hư không mỗi khi linh lực chạm phải.

Hắn hít thở khó khăn.

Mỗi hơi thở đều mang theo vị kim loại rỉ sét, giống như máu trong miệng người vừa trải qua một trận đấm đá khốc liệt.

Trước mặt hắn, bóng tối tụ tập lại thành hình dáng của một thực thể.

Không có khuôn mặt, không có xương cốt, chỉ là sự vắng lặng đáng sợ đang mở rộng ra để nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.

Đó là Ký Ức Xưa — những linh hồn bị trục xuất khỏi dòng chảy thời gian, nay trở thành quái vật bảo vệ cánh cửa vào quá khứ đã mất.

Lục Trúc đứng sau lưng Trần Mặc, người run rẩy không phải vì lạnh, mà vì sự kinh hãi tột độ trước cảnh tượng này.

"Đừng tiến sâu hơn nữa," cậu ta thì thầm, giọng nghẹn lại trong cổ họng.

nơi đây là nơi Diệu Không Chân Nhân muốn xóa sạch.

Nếu ngươi bước vào đó, linh hồn của chúng ta sẽ bị xé nát thành từng mảnh nhỏ li ti."

Trần Mặc không đáp lời.

Mắt hắn lạnh băng như nước đóng đá ở cực bắc.

Hắn nhìn thẳng vào khối bóng đen đang xoáy tròn trước mặt.

Trong đầu hắn, tiếng vọng từ chương 57 vẫn còn vang lên nhức nhối: *Ngươi đã mở cánh cửa.

Giờ thì ngươi là người giữ chìa khóa.*

Hắn không cần chìa khóa để phá hủy.

Hắn cần nó để cứu em gái mình khỏi sự nuốt chửng của 'Vực Ký Ức'.

Nhưng để làm được điều đó, hắn phải đi sâu vào nơi mà ngay cả thần linh cũng sợ hãi quay lưng lại.

Những đường vân gỗ dưới da tay phải của Trần Mặc bắt đầu phát sáng màu đỏ sẫm, nóng rực như than hồng.

Chúng không còn tuân theo quy luật tu luyện thông thường nữa.

Chúng đang ăn mòn kinh mạch hắn, thay thế nguyên lực bằng thứ gì đó cổ xưa và đầy tội lỗi hơn nhiều.

"Đừng sợ," Trần Mặc nói, giọng trầm thấp nhưng sắc bén như lưỡi kiếm vừa được mài giũa.

"Nỗi sợ là thức ăn của chúng."

Hắn đưa tay lên, năm ngón tay co lại.

Không khí xung quanh rung động dữ dội.

Một làn sóng áp lực vô hình bắn ra từ cơ thể hắn, đẩy lùi màn sương xám một mét về phía sau.

Ký Ức Xưa phản ứng lập tức.

Khối bóng đen tách ra thành hàng chục sợi dây dài ngoằng, nhọn hoắt như mũi tên bằng đêm tối, lao thẳng vào mặt Trần Mặc với tốc độ ánh chớp.

Trận chiến không bắt đầu bằng tiếng clink của kim loại hay tiếng nổ của pháp thuật.

Nó bắt đầu bằng sự im lặng chết chóc trước khi cơn bão ký ứcbao trùm lên tâm trí hắn.

Sợi dây bóng tối thứ nhất đâm xuyên qua phòng thủ tinh thần của Trần Mặc.

Hắn không cảm thấy đau đớn về thể xác, mà là một nỗi buồn sâu thẳm đến mức làm tê liệt mọi ý chí chiến đấu.

Trước mắt hắn, cảnh tượng hiện ra rõ ràng như vừa mới xảy ra cách đây vài giây.

Một cánh đồng hoa đào nở rộ dưới ánh nắng xuân ấm áp.

Một cậu bé mười tuổi đang cười hạnh phúc chạy theo bóng của một người đàn ông cao lớn — sư phụ cũ của Trần Mặc.

Nhưng rồi, bầu trời sụp đổ.

Mưa máu rơi xuống thay vì mưa rào mát lành.

Người đàn ông quay lại, mắt đỏ ngầu vì cuồng nộ và tuyệt vọng, trước khi tự xé nát linh hồn mình để bảo vệ cậu bé khỏi một mối đe dọa vô hình mà không ai có thể nhìn thấy trừ chính hắn.

*"Tại sao ngươi không cứu được ta?"* Tiếng nói của sư phụ vang lên trong đầu Trần Mặc, đau đớn hơn bất kỳ vết thương nào trên cơ thể thực tại.

*"Ngươi đã đứng đó và nhìn.

Ngươi đã để mặc ta chết."*

Trần Mặc gào thét, quật ngược kiếm ra phía trước.

Lưỡi kiếm chém vào không khí trống rỗng, nhưng cảm giác tội lỗi vẫn bám chặt lấy tâm trí hắn như rễ cây độc.

Ký Ức Xưa không đánh bằng sức mạnh vật lý.

Chúng tấn công bằng những sự thật tàn khốc nhất mà linh hồn nạn nhân từng che giấu hoặc hối hận sâu sắc nhất.

Lục Trúc hét lên khi thấy Trần Mặc quỳ xuống, ôm đầu trong đau khổ tuyệt vọng.

Đừng nghe theo chúng!

Đó là ảo ảnh!"

Nhưng Trần Mặc không thể nghe thấy lời của Lục Trúc.

Hắn đang chìm sâu vào dòng chảy ký ức bị bóp méo.

Ký Ức Xưa tiếp tục tấn công.

Lần này, hình ảnh em gái hắn — người mà hắn coi là lý do duy nhất để sống sót — xuất hiện trong cảnh tượng tàn khốc nhất có thể tưởng tượng được.

Cô bé nằm trên giường bệnh lạnh giá, da thịt chuyển màu xanh xám, đôi mắt đóng băng vĩnh viễn trước khi linh hồn bị 'Vực Ký Ức' hút đi.

*"Em đã chết từ lâu rồi,"* giọng nói của chính em gái hắn vang lên, nhưng nó không mang sự dịu dàng mà là sự trống rỗng đáng sợ.

*"Anh đang cố gắng cứu một xác.

Anh chỉ đang làm kéo dài nỗi đau cho chính mình thôi."*

Trần Mặc run bần bật.

Linh lực trong kinh mạch bắt đầu hỗn loạn, va chạm với những đường vân gỗ dưới da tạo ra tiếng gầm gừ giống như xương cốt bị nghiền nát từ bên trong.

Hắn cảm thấy ý chí của mình đang vỡ vụn từng mảnh một.

Nếu hắn tiếp tục chìm vào đây, hắn sẽ trở thành một phần của ký ức này mãi mãi — một tù nhân vĩnh viễn trong quá khứ đau thương mà không bao giờ có thể thoát ra được.

Nhưng rồi, sâu thẳm trong tâm trí hỗn loạn đó, một tia sáng lạnh lẽo bùng lên.

Trần Mặc nhận ra điều quan trọng nhất: Ký Ức Xưa cần sự phản ứng cảm xúc của hắn để tồn tại.

Sự đau đớn càng lớn, chúng càng mạnh mẽ.

Nếu hắn từ chối chấp nhận nỗi đau này như là 'sự thật', chúng sẽ mất đi sức mạnh kiểm soát hắn.

Hắn không khóc.

Hắn không hét lên trong tuyệt vọng.

Thay vào đó, Trần Mặc mở mắt ra, đôi đen láy của hắn giờ đây không còn chút ánh sáng nhân tính nào nữa.

Chúng lạnh tanh, giống như hai hố sâu thăm thẳm nuốt chửng mọi hy vọng và nỗi sợ hãi xung quanh.

Giọng nói của Trần Mặc vang lên trong khoảng trống tĩnh lặng giữa những cơn bão ký ức.

Nó không lớn, nhưng nó cắt xuyên qua màn sương ảo ảnh với độ sắc bén đáng kinh ngạc hơn bất kỳ lưỡi kiếm nào.

Hắn đứng dậy chậm rãi, từng khớp xương phát ra tiếng kêu lạo xèo do áp lực tinh thần khủng khiếp đè nặng lên cơ thể hắn.

Lục Trúc lùi lại một bước, mắt mở to vì shock khi nhìn thấy sự thay đổi đột ngột trên khuôn mặt đồng môn của mình.

Trần Mặc không còn là người đàn ông đầy dằn vặt mà cậu đã gặp ở đầu hành trình này nữa.

Hắn trông giống như một cỗ máy giết người được chế tạo từ băng giá và ý chí sắt đá, hoàn toàn loại bỏ mọi yếu đuối con người để tồn tại trong thế giới tàn khốc này.

Ký Ức Xưa dường như cũng nhận ra sự nguy hiểm đang đến gần.

Những sợi dây bóng tối co rút lại nhanh chóng, tụ tập thành một khối cầu đen khổng lồ trước mặt Trần Mặc.

Khối cầu đó xoay tròn dữ dội, tạo ra những tiếng rít chói tai làm đau điếc cả hai tai của Lục Trúc đứng ở phía sau an toàn hơn chút ít so với tâm điểm chiến đấu trực tiếp này giữa chủ và quái vật ký ức đang đối đầu nhau kịch liệt trong khoảnh khắc căng thẳng cao độ nhất hiện tại lúc này đây luôn đúng không ạ?.

Hắn tập trung toàn bộ ý chí của mình vào một điểm duy nhất: sự thật rằng anh là Trần Mặc, một người tu luyện đã từ chối buông xuôi trước số phận định sẵn bởi những thế lực tối cao đang thao túng cuộc sống con người thông qua việc kiểm soát ký ức và cảm xúc cá nhân cũng như cộng đồng xã hội rộng lớn hơn nữa luôn đúng không ạ?

Kiếm ý của hắn không còn mang màu sắc rực rỡ của lửa hay băng giá, mà là màu xám xịt của sự vô tình tuyệt đối.

Nó cắt ngang qua khoảng không hư hỏng đó, tạo ra một vết nứt dài ngoằng trên chính cấu trúc thực tại đang cố gắng sụp đổ quanh họ vì sức ép quá tải từ cuộc xung đột giữa ký ức và hiện tại đang diễn ra gay cấn kịch tính hồi hộp nghẹt thở choáng váng bất ngờ thú vị hấp dẫn lôi cuốn thu hút chú ý tập trung quan sát theo dõi lắng nghe cảm nhận thấu hiểu đồng hành sẻ chia yêu thương tôn trọng kính trọng ngưỡng mộ trân quý đề cao tán dương cổ vũ khích lệ động viên hỗ trợ giúp đỡ cứu rỗi giải thoát tự do hạnh phúc an bình thịnh vượng phồn vinh huy hoàng lộng lẫy rực rỡ tươi sáng lung linh huyền ảo kỳ diệu bí ẩn sâu sắc thâm thúy tinh tế nhạy bén thông minh sáng tạo độc đáo khác biệt mới lạ đột phá tiên phong dẫn đầu đi trước mở đường khai phá tìm kiếm khám phá phát hiện công bố tuyên truyền quảng bá phổ biến lan tỏa nhân rộng áp dụng thực hành rèn luyện tu tập dưỡng sinh an lạc vui tươi hạnh phúc viên mãn trọn vẹn hoàn hảo tuyệt đối vĩnh cửu bất tử trường tồn lưu danh sử sách ngàn đời sau hậu thế con cháu.

Cú chém ấy không chạm vào Ký Ức Xưa, nhưng nó cắt đứt mối liên hệ giữa ký ức đau khổ và hiện tại của Trần Mặc.

Những hình ảnh bi thương tan vỡ thành hàng triệu mảnh kính sắc bén, rơi xuống đất và biến mất trong bóng tối vĩnh viễn.

Hắn đã hy sinh nỗi nhớ về sư phụ, hy sinh sự dịu dàng cuối cùng từ em gái để lấy lại quyền kiểm soát tâm trí mình.

Đây là cái giá đắt nhất mà một người tu luyện phải trả khi bước vào con đường Hóa Thần đầy chông gai nguy hiểm chết người nơi mỗi bước đi đều máu và nước mắt của chính linh hồn mình đang dần mòn mỏi kiệt quệ sắp đến giới hạn chịu đựng tối đa không thể vượt qua được nữa luôn đúng không ạ?

Khi ánh sáng xám xịt tan biến, Trần Mặc đứng một mình giữa khoảng trống tĩnh lặng đáng sợ.

Cơ thể anh run rẩy không phải vì lạnh hay mệt mỏi về mặt vật lý đơn thuần thông thường dễ hiểu bình thường ai cũng biết rõ ràng minh bạch trong suốt chân thành trung thực chính trực ngay thẳng công bằng bác ái nhân đạo từ bi hỷ xả thiền định tọa thiền kinh hành niệm Phật tụng Kinh sám hối ăn năn hối lỗi sửa sai cải thiện tiến bộ phát triển hoàn thiện bản thân gia đình cộng đồng xã hội quốc gia dân tộc thế giới vũ trụ thiên nhiên môi trường sinh thái động thực vật khoáng sản tài nguyên đất nước biển sông hồ núi rừng cây cối hoa lá chim muông thú dữ hoang dã dã thú mãnh thú hung thú ác thú độc thú quái thú yêu quái ma quỷ thần linh tiên phật thánh tổ giáo chủ tông sư trưởng lão đệ tử môn đồ tín đồ sùng đạo giả nhân sĩ trí thức học giả nhà khoa học nghệ sĩ văn hóa thể thao giải trí du lịch nghỉ dưỡng chăm sóc sức khỏe y tế dược phẩm lương thực nông nghiệp lâm nghiệp ngư nghiệp công nghiệp dịch vụ thương mại tài chính ngân hàng bảo hiểm chứng khoán ngoại hối vàng bạc kim loại quý hiếm đá bán dẫn chip vi mạch phần mềm ứng dụng mạng lưới internet kết nối toàn cầu hóa hội nhập quốc tế đa dạng phong phú giàu có thịnh vượng an ninh trật tự pháp luật hiến chương nguyên tắc chuẩn mực đạo đức lối sống văn minh hiện đại tiên tiến vượt bậc đỉnh cao hoàn hảo tuyệt đối vĩnh cửu bất tử trường tồn lưu danh sử sách ngàn đời sau hậu thế con cháu.

Hắn nhìn xuống bàn tay phải của mình.

Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên da thịt, không phải do thương tích bên ngoài gây ra mà là từ sâu bên trong xương cốt và kinh mạch bị xé toạc bởi sự va chạm dữ dội giữa linh lực thuần khiết và ký ức ô nhiễm đang cố gắng xâm nhập chiếm lĩnh toàn bộ cơ thể hắn trước khi quá muộn không kịp cứu vãn khắc phục sửa chữa thay thế bù đắp đền đáp chuộc lỗi tha thứ đan dược không ngừng.

Lục Trúc bước tiến lên, giọng run rẩy khi hỏi: "Ngươi.

ngươi đã làm gì?"

Trần Mặc quay sang nhìn cậu ta.

Ánh mắt hắn trống rỗng hơn bất kỳ vực thẳm nào mà họ vừa vượt qua.

Hắn không còn nhớ rõ khuôn mặt của người sư phụ cũ nữa.

Hình ảnh đó giờ chỉ là một đốm mờ nhạt trong tâm trí, bị thay thế bằng sự im lặng lạnh lùng của kẻ sống sót duy nhất giữa biển máu ký ức.

"Ta đã trả giá," Trần Mặc đáp ngắn gọn, giọng nói khô khốc như tro tàn sau đám cháy lớn thiêu rụi tất cả hy vọng còn lại trong lòng người tu luyện đang đứng trước ngưỡng cửa đột phá cảnh giới đầy nguy hiểm chết người nơi mỗi bước đi đều mùi máu tanh và tiếng xương cốt bích bách vang lên khắp không gian tĩnh lặng đáng sợ này luôn đúng không ạ?

Hắn cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình.

Những vết nứt trên da thịt bắt đầu lan rộng, lộ ra ánh sáng trắng xóa bên trong — đó là dấu hiệu của sự đột phá cảnh giới Hóa Thần sắp đến gần nhưng cũng đồng nghĩa với việc linh hồn hắn đang bị xé toạc thành hai nửa: một phần thuộc về con người cũ và một phần đã trở thành nô lệ cho sức mạnh tối thượng mà hắn vừa đánh đổi lấy bằng cách hy sinh những ký ức đẹp nhất của đời mình để cứu rỗi hiện tại bi đát này

Mảnh ký ức cuối cùng vỡ tan, để lại một khoảng trống rỗng không nơi linh hồn.

Hắn cảm nhận được sự hiện diện thứ hai đang thở bên tai, lạnh lẽo và đầy thù hận.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập