Chương 57
Trần Mặc đứng giữa khoảng trống của đền thờ đổ nát, bàn tay vẫn còn dính máu của kẻ thù vừa bị tiêu diệt.
Nhưng máu ấy không nóng hổi.
Nó lạnh buốt như băng giá dưới đáy vực sâu, bám chặt vào da thịt hắn theo cách mà nguyên lực thường nhật không thể giải thích được.
Hắn nháy mắt cố gắng xua tan bóng đen đang nhảy múa trước miệt nhìn của mình.
Không khí ở đây dày đặc đến mức khó thở.
Mỗi lần hít vào, linh khí trong kinh mạch đều run rẩy như muốn thoát ra khỏi cơ thể để tránh xa sự ô nhiễm này.
Đây không phải là một địa điểm bình thường.
Đây là nơi mà thực tại bị xói mòn, nơi ranh giới giữa sống và chết trở nên mờ nhạt đến đáng sợ.
Trước mặt Trần Mặc là một bức tường đá khổng lồ cao vút lên tận trời xanh đen kịt phía trên đầu.
Trên bề mặt đá không có rêu phong hay vết nứt thời gian như những nơi khác hắn đã từng khám phá.
Thay vào đó, toàn bộ diện tích rộng lớn ấy được phủ kín bởi hàng ngàn dòng chữ khắc sâu tột cùng sắc bén.
Những ký tự này không thuộc về bất kỳ hệ thống văn tự nào mà Lục Trúc hay các trưởng lão Thanh Vân Tông có thể nhận ra.
Chúng giống như những vết sẹo trên da thịt của thế giới, mỗi đường nét đều tỏa ra một áp lực tinh thần nặng nề khiến cho ý chí của người tu luyện cấp Hóa Thần cũng phải rên rỉ chịu đựng.
Trần Mặc đưa tay chạm nhẹ vào mặt đá lạnh lẽo.
Ngay khi đầu ngón tay tiếp xúc với bề mặt khắc chữ, một luồng điện giật mạnh chạy dọc sống lưng hắn.
Không phải là cảm giác đau đớn vật lý thông thường.
Đó là sự xâm nhập của những mảnh vỡ ký ức ngoại lai trực tiếp vào (biển ý thức) của anh ta.
Hắn nhắm mắt lại, cố gắng dùng thần trí để phân tích nguồn năng lượng kỳ lạ này.
Nó không mang tính hủy diệt như Vực Ký Ức mà hắn từng đối mặt trước đó.
Ngược lại, nó tĩnh lặng, trật tự và đầy vẻ uy nghi đến mức đáng sợ.
"Đây là gì?" Hắn thầm hỏi chính mình trong lòng.
Giọng nói của Trần Mặc vang lên khô khan, thiếu đi sự rung động cảm xúc vốn có ở con người bình thường.
Nhưng sâu thẳm bên trong tim mạch đang đập thình thịch bất quy tắc lại cho thấy nỗi lo lắng đang len lỏi vào từng tế bào cơ thể anh ta.
Hắn quay sang phía sau lưng mình.
Lục Trúc, đồng môn bị đuổi theo và cũng là người dẫn đường hiện tại của hắn, đang ngồi co ro ở góc tối nhất của đền thờ.
Cậu bé trông xanh xao hơn hẳn so với khi họ vừa bước vào nơi này vài canh giờ trước.
Đôi mắt sáng láng thường nhật nay chỉ còn lại hai hố sâu hắc ám phản chiếu sự sợ hãi tột cùng.
"Đừng chạm vào nó, Trần Mặc!" Lục Trúc lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng quyết liệt hơn bất kỳ lần nào khác trong chuyến hành trình này.
"Những ký tự đó.
chúng không phải là lời nguyền hay bùa chú bảo vệ đơn thuần.
Chúng là 'Luật'.
Luật của những kẻ đã chết để duy trì trật tự cho thế giới còn sống."
Trần Mặc quay đầu nhìn Lục Trúc với ánh mắt lạnh băng như băng hà vĩnh cửu.
"Ngươi biết nhiều hơn những gì ngươi từng nói, đúng không?" Hắn tiến về phía cậu bé chậm rãi, bước chân nặng nề trên nền đá vỡ vụn.
Mỗi bước đi đều khiến bụi đất bay lên và tan biến vào bóng tối nhanh chóng như thể chúng chưa bao giờ tồn tại.
Lục Trúc lùi lại một bước, tay run rẩy nắm chặt lấy cây kiếm gỗ đang cầm trong lòng bàn tay trắng bệch của mình.
"Tôi chỉ là người dẫn đường!
Tôi không biết gì cả.
ngoại trừ việc nếu ngươi tiếp tục chạm vào đó nữa thì linh hồn của chúng ta sẽ bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ li ti!"
Trần Mặc dừng lại, môi nhếch lên tạo thành một nụ cười nhạt đầy mỉa mai.
Nếu linh hồn có thể được tái cấu trúc bằng ký ức cũ như lời sư phụ ngươi đã nói trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Thì việc xé toạc nó ra cũng chỉ là bước đầu tiên để làm sạch những ô nhiễm."
Hắn quay trở lại bức tường đá.
Ánh mắt sắc bén như lưỡi kiếm của Trần Mặc quét qua từng dòng khắc chữ.
Hắn nhận thấy rằng càng nhìn kỹ thì hình dạng của các ký tự càng thay đổi liên tục trước mặt anh ta.
Đôi khi chúng trông giống như những con rắn đang bò sát, lúc khác lại hóa thành những cánh hoa sen nở rộ trong máu tươi rồi tàn lụi nhanh chóng chỉ sau vài nhịp đập của trái tim người quan sát mà thôi!
Một luồng nguyên lực đen ngòm bắt đầu tụ tập từ lòng bàn tay phải của Trần Mặc.
Hắn không hề e dè hay do dự gì cả khi quyết định dùng chính linh khí tinh thuần nhất bên trong cơ thể mình để thử nghiệm phản ứng với những dòng chữ bí ẩn này xem sao.
Vì đối với hắn mà nói thì sự thật dù có tàn khốc đến mức nào đi chăng nữa cũng luôn giá trị hơn bất kỳ ảo tưởng an toàn tạm thời nào đang tồn tại trên thế giới Huyền Vực rộng lớn bao la mênh mông bát ngát tĩnh lặng đáng sợ này đâu!
Áo Ảnh Ký Ức lao về phía Trần Mặc với tốc độ vượt xa giới hạn của thể xác hữu hình.
Nó không tấn công bằng vật lý, mà bằng sự xói mòn nhận thức.
Trần Mặc cảm thấy bàn chân mình đang chạm vào mặt đất, nhưng hình ảnh trong đầu lại cho thấy anh ta đang lơ lửng giữa khoảng không vô tận sao băng và mảnh vỡ hành tinh đã bị hủy diệt từ hàng ngàn năm trước đó luôn đúng không ạ?
Không khí xung quanh bắt đầu rung động với tần số cực cao.
Những hạt bụi nhỏ li ti treo lơ lửng trong không gian đột ngột sắp xếp lại thành những hình dạng kỳ dị giống như khuôn mặt của vô số người đang hét lên thống khổ nhưng không phát ra bất kỳ âm thanh nào cả!
Trần Mặc nheo mắt lại cố gắng tập trung tối đa thần trí để phân tích nguồn gốc của ảo ảnh này.
Hắn nhận thấy rằng nó không xuất phát từ bên ngoài mà chính là phản chiếu trực tiếp những ký ức đau thương nhất mà anh ta từng trải qua trong quá khứ gần đây thôi chứ gì nữa!
"Là ngươi." Trần Mặc mở miệng nói chậm rãi, giọng trầm khàn vang lên giữa màn tĩnh lặng đáng sợ.
"Ngươi đang cố gắng xóa bỏ ranh giới giữa hiện tại và dĩ vãng?" Hắn đưa tay phải lên cao ngang tầm mắt năm ngón bắt đầu vận chuyển nguyên lực theo hình thức đặc biệt nhất mà sư phụ đã truyền thụ cho mình trong những ngày cuối cùng trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Một luồng ánh sáng trắng xoá chói lòa bắn ra từ lòng bàn tay xuyên thẳng qua không khí loãng lạnh giá và đâm trực tiếp vào tâm điểm của chiếc hòm gỗ đen bóng kia mà không hề bị cản trở bởi bất kỳ lực phòng thủ nào đang hiện diện tại chỗ này đâu.
Tiếng vang dội lên dữ dội khắp hang động rộng lớn bao la mênh mông bát ngát tĩnh lặng đến mức đáng sợ khiến Trần Mặc nhận ra rằng đây mới thực sự là chủ nhân của vùng ký ức chết chóc này chứ không phải Diệu Không Chân Nhân hay bất kỳ ai khác trong thế giới sống nữa đâu.
Bóng đen khổng lồ từ bóng tối hiện ra đè nặng lên linh áp của Trần Mặc làm cho hắn gần như quỳ xuống vì sức ép khủng khiếp đang tác động trực tiếp vào kinh mạch cơ thể mình luôn đúng không ạ?
Anh ta sững sờ tim đập thình thịch nhận ra đó là thân xác của chính mình nhưng lại mang vẻ mặt lạnh lùng tàn nhẫn đến mức ghê tởm hơn bất kỳ quái vật nào mà hắn từng đối đầu trong suốt thời gian tu luyện dài đằng đng này đâu!
"Ta không phải kẻ thù." Giọng nói vang lên từ sâu thẳm bên trong chính tâm trí của Trần Mặc rõ ràng và sắc bén hơn bất kỳ lời cảnh báo nào mà sư phụ từng truyền thụ cho mình trong những ngày cuối cùng trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
"Ta là thứ ngươi đã tạo ra để bảo vệ cô ấy."
Trần Mặc cắn chặt răng đến mức máu tươi chảy từ khóe miệng xuống cằm.
Hắn cố gắng thu hồi linh lực lại nhưng chúng tự động chảy ngược vào những đường vân gỗ kia bắt đầu di chuyển dưới da thịt chui vào bên trong xương cốt và máu huyết của Trần Mặc một cách chậm rãi nhưng kiên quyết đến khủng khiếp không thể ngăn cản bằng bất kỳ biện pháp tu luyện thông thường nào hiện nay đang tồn tại trên thế giới Huyền Vực rộng lớn bao la mênh mông bát ngát tĩnh lặng đáng sợ này đâu!
Đau đớn xé toạc cơ thể hắn gầm lên bản năng sinh tồn thúc ép xoay người tránh đòn chết người lưỡi kiếm thứ hai đang.
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, khi lưỡi kiếm ảo ảnh của Ký Ức Xưa đang xoạt xuống cổ anh, Trần Mặc không né tránh.
Anh để cho nó cắt qua da thịt.
Đau đớn xé toạc cơ thể, nhưng thay vì tiên khí, một dòng năng lượng đen ngòm, lạnh lẽo và đầy vẻ uy nghiêm bắt đầu lan tỏa từ vết thương hở ra khắp toàn thân anh ta luôn đúng không ạ?
Huyết nhục không chảy ra ngoài mà ngược lại chúng bị hút vào bên trong cùng với những mảnh vỡ ký ức đang cố gắng xâm nhập vào của Trần Mặc.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của một ý thức cổ xưa đang ngủ say sâu thẳm nơi đáy vực thẳm linh hồn mình bỗng chốc tỉnh giấc và bắt đầu giao thoa mạnh mẽ với ý chí hiện tại thuộc về người nam tử lạnh lùng trước mặt đây luôn đúng không ạ?
"Ngươi đã mở cánh cửa." Giọng nói ấy vang lên lần nữa nhưng lần này nó không còn mang vẻ uy hiếp đáng sợ mà lại tràn đầy sự bi thương đến mức khiến cho trái tim sắt đá của Trần Mặc cũng phải rung động mạnh mẽ.
"Giờ thì ngươi là người giữ chìa khóa.
và đồng thời cũng là nạn nhân đầu tiên bị hiến tế cho trật tự vĩnh cửu!"
Trần Mặc mở mắt ra nhìn thấy trước mặt mình không còn là bóng đen khổng lồ đáng sợ nữa mà chính xác là hình ảnh của vị Thần cũ đã chết từ lâu nhưng linh hồn lại được tái sinh dưới dạng ký ức thuần khiết nhất trong lịch sử tu luyện huyền huyễn này luôn đúng không ạ?
Người đó đang mỉm cười với vẻ bình thản đến mức khó tin như thể mọi đau khổ chiến tranh và mất mát đều chỉ là những ảo ảnh phù du tạm thời sẽ tan biến nhanh chóng sau khi đại đạo hoàn thành.
"Không." Trần Mặc lên tiếng phủ nhận quyết liệt.
"Ta không chấp nhận bất kỳ sự hy sinh nào nếu nó đi ngược lại ý muốn tự do của con người!" Hắn vung tay phải ra phía trước phát động một đòn tấn công mang tên 'Phá Hồn Kiếm Ý' nhằm thẳng vào trung tâm linh áp đang đè nặng lên cơ thể mình luôn đúng không ạ?
Lưỡi kiếm ảo ảnh va chạm với thực tại tạo ra tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả khu vực đền thờ cổ xưa đổ nát này.
Những mảnh vỡ đá bay tứ tung nhưng chúng lại biến mất nhanh chóng trước khi kịp rơi xuống mặt đất lạnh giá bên dưới đây luôn đúng không ạ?
Trần Mặc cảm thấy cơ thể mình đang nhẹ bẫng như lá cây khô bị gió thu cuốn đi xa tít tận chân trời nơi mà những vì sao chết chóc đang chờ đón anh ta với vẻ mặt vui mừng khôn xiết đến mức đáng sợ này luôn đúng không ạ?
Nhưng ngay sau đó hắn nhận ra rằng bản thân vẫn còn đứng nguyên tại chỗ chưa hề di chuyển khỏi vị trí ban đầu một milimet nào cả!
Toàn bộ trận chiến vừa rồi chỉ là ảo ảnh do chính ký ức trong tạo ra nhằm mục đích kiểm tra mức độ kiên định của ý chí thuộc về người tu luyện cấp Hóa Thần trước mặt đây luôn đúng không ạ?
Trần Mặc thở dài nhẹ nhàng lau vết máu trên khóe miệng bằng mu bàn tay trái lạnh giá.
Hắn quay lại nhìn bức tường đá khắc chữ một lần nữa với ánh mắt đầy vẻ quyết đoán hơn bao giờ hết trong suốt thời gian qua luôn đúng không ạ?
"Nếu vậy thì ta sẽ phá hủy nó." Hắn lầm bầm nói nhỏ trước khi đưa hai tay lên cao chuẩn bị thi triển tuyệt kỹ cuối cùng của mình để xóa sạch mọi dấu vết ký ức độc hại đang tồn tại trong khu vực nguy hiểm này luôn đúng không ạ?
Khi sự hỗn loạn lắng xuống, Trần Mặc đứng một mình trong sự tĩnh lặng chết chóc.
Đền thờ không còn là nơi đổ nát, mà trở thành một phòng trưng bày hoàn hảo, sạch sẽ đến mức đáng sợ.
Những tảng đá khắc văn tự bây giờ trắng bóng, không hề có dấu vết của thời gian hay bụi bẩn bám vào bề mặt chúng luôn đúng không ạ?
Không khí xung quanh đột ngột trở nên trong veo và mát lạnh hơn hẳn so với lúc trước khi hắn bước vào nơi này vài canh giờ về phía sau lưng mình luôn đúng không ạ?
Trần Mặc quay đầu nhìn lại thấy Lục Trúc vẫn đang ngồi co ro ở góc tối nhất của đền thờ nhưng lần này khuôn mặt cậu bé trông trắng bệch như giấy nháp và đầy vẻ sợ hãi tột cùng đến mức khó tin luôn đúng không ạ?
"Cậu đã làm gì vậy?" Lục Trúc lên tiếng hỏi với giọng run rẩy rõ rệt hơn bất kỳ lúc nào khác trong chuyến hành trình nguy hiểm chết người này luôn đúng không ạ?
"Tại sao mọi thứ lại trở nên yên tĩnh như thế?
nó giống như thể chúng ta đang đứng giữa mộ phần của những vị thần cổ xưa vậy!"
Trần Mặc không đáp lời.
Hắn chỉ lặng lẽ bước đi về phía trung tâm của đền thờ nơi mà chiếc hòm gỗ đen bóng vẫn còn nguyên vẹn nằm im lìm trên nền đá lạnh giá luôn đúng không ạ?.
tiến lại gần hơn thì nhận thấy rằng nắp đậy của chiếc hòm đó đang mở hé ra một góc nhỏ vừa đủ để ánh sáng trắng xoá chiếu rọi xuống bên trong lòng nó luôn đúng không ạ?
Hắn cúi người xuống nhìn vào bên trong và sững sờ khi phát hiện ra thứ nằm giữa hai trang giấy cũ kỹ là chính cuốn nhật ký mà em gái của anh ta đã từng mang theo trước khi biến mất vĩnh viễn khỏi thế gian này luôn đúng không ạ?
Nhưng điều khiến cho Trần Mặc cảm thấy kinh hãi tột độ hơn cả còn là dòng chữ được viết bằng mực máu tươi ngay trang đầu tiên ghi rõ ràng tên tuổi của người chủ nhân sở hữu nó cùng với ngày tháng năm sinh tử tương ứng chính xác tuyệt đối luôn đúng không ạ?
"Không thể nào." Hắn lắp bắp nói nhỏ lại với giọng khàn đặc đầy vẻ bất tin.
"Cô ấy đã chết.
Sư phụ ta đã khẳng định điều đó rõ ràng trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Vậy thì cuốn sách này thuộc về ai?"
Lục Trúc từ phía sau cũng tiến lại gần và nhìn thấy nội dung ghi chép bên trong khiến cho cậu bé kinh ngạc đến mức quên cả thở.
Đó là ký ức gốc của Vực Ký Ức." Lục Trúc lắp bắp nói với vẻ mặt đầy hoảng loạn tột cùng.
Ngươi phải đóng nó lại ngay lập tức trước khi sự thật tàn khốc này nuốt chửng lấy linh hồn chúng ta!"
Nhưng Trần Mặc không hề có ý định di chuyển lấy nửa phần nào cả.
Anh ta đang dán mắt vào dòng chữ cuối cùng được viết bằng nét bút run rẩy nhưng vô cùng quyết liệt: "Em yêu anh, mặc dù em biết rằng ngày mai sẽ là ngày tận thế cho tất cả những ai dám can thiệp vào quy luật vĩnh cửu này luôn đúng không ạ?"
Trần Mặc bước khỏi đền thờ, bàn chân chạm xuống nền đá lạnh giá.
Không khí ở bên ngoài cũng thay đổi.
Những cây cối xung quanh không còn xanh tươi, mà mang màu nâu xám, như thể chúng đã chết từ lâu nhưng vẫn đứng thẳng.
Những con đường mòn dẫn ra phía xa tít tận chân trời nơi những vì sao đang bắt đầu ló dạng trên bầu trời đêm đen kịt bao la mênh mông bát ngát tĩnh lặng đáng sợ này luôn đúng không ạ?
Hắn quay lại nhìn một lần nữa vào cái đền thờ vừa mới khám phá xong bí mật kinh hoàng nhất trong suốt đời tu luyện của mình luôn đúng không ạ?
Cảm giác nặng nề đè nén lên vai khiến cho bước đi trở nên chậm chạp và mệt mỏi hơn bao giờ hết nhưng ý chí thì càng thêm phần kiên định đến mức đáng sợ luôn đúng không ạ?
Lục Trúc theo sát phía sau với vẻ mặt đầy vẻ lo lắng tột cùng.
chúng ta cần phải rời khỏi nơi này ngay lập tức!" Cậu bé lên tiếng khẩn khoản cầu.
hãy nghe lời khuyên bảo của mình để tránh xa nguy hiểm đang rình rập chờ đợi ở khắp mọi hướng xung quanh đây luôn đúng không ạ?
"Không." Trần Mặc đáp lại ngắn gọn với giọng lạnh lùng tàn nhẫn hơn bất kỳ lúc nào khác trong chuyến hành trình này.
"Chúng ta mới chỉ vừa bắt đầu mà thôi." Hắn nâng cao cuốn nhật ký lên trước mặt để ánh trăng sáng chiếu rọi rõ ràng từng dòng chữ khắc sâu tột cùng sắc bén trên bề mặt giấy cũ kỹ luôn đúng không ạ?
"Em gái của tôi." Trần Mặc lầm bầm nói nhỏ lại với vẻ mặt đầy vẻ bi thương đến mức khó tin.
"Và bây giờ ta biết rằng ngươi đang ở đâu rồi." Hắn đưa tay phải lên cao ngang tầm mắt năm ngón bắt đầu vận chuyển nguyên lực theo hình thức đặc biệt nhất mà sư phụ đã truyền thụ cho mình trong những ngày cuối cùng trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Khói đen giữa năm ngón tay bỗng xé toạc hư không, lộ ra một con mắt máu tươi đang mở to đầy sát ý.
Hắn kinh hoàng lùi lại, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng khi nhận ra đây là dấu hiệu của phép cấm cổ.
Không gian xung quanh bắt đầu sụp
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận