Chương 56
Trần Mặc đứng giữa vòng xoáy của những mảnh vỡ ký ức, chân tay tê tái do dư chấn từ đòn tấn công trước đó.
Đối diện anh ta, bóng đen khổng lồ kia vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Nó giống như một vết thương hở trên không gian, chảy ra từng giọt tối tăm dày đặc.
Lục Trúc nằm bất tỉnh ở mép vực đá, hơi thở yếu ớt đến mức gần như vô hình.
Trần Mặc liếc nhìn nhanh rồi quay lại đối phương.
Hắn biết mình không có thời gian để chữa trị cho đồng môn ngay lúc này.
Sự hiện diện của Ký Ức Xưa đang ăn mòn thực tại xung quanh họ từng giây một.
Hắn hít sâu, cảm nhận dòng nguyên lực trong kinh mạch run rẩy.
Cấp độ Hóa Thần của hắn vốn dĩ đã vững vàng như núi sông, nhưng trước mặt thứ gì đó mang tính khái niệm này, mọi tu vi đều trở nên hời hợt.
Trần Mặc đưa tay lên, ngón tay cái chạm nhẹ vào đầu ngón trỏ, bắt một ấn pháp đơn giản mà sâu sắc.
"Đừng cố gắng hiểu nó," hắn tự nhủ trong lòng.
"Chỉ cần phá hủy."
Bóng đen bỗng nhiên mở ra hàng ngàn đôi mắt nhỏ xíu.
Mỗi con mắt đều phản chiếu hình ảnh của Trần Mặc ở những thời điểm khác nhau: lúc hắn còn là một đứa trẻ ngây thơ, lúc hắn đứng trên đỉnh thiên địa kiêu ngạo, và cả khoảnh khắc này với vẻ mặt lạnh lùng đến đáng sợ.
Những lời thì thầm vang lên trong đầu hắn, không phải bằng âm thanh mà trực tiếp vào linh hồn.
*Ngươi cũng giống như chúng ta,* giọng nói ấy đầy khiêu khích.
*Một mảnh vỡ bị vứt bỏ.*
Trần Mặc nhíu mày, khí tức trên người hắn bùng phát mạnh mẽ, xua tan bớt những ảo ảnh quanh mình.
Hắn không đáp lại.
Trong thế giới tu luyện này, sự im lặng thường là vũ khí lợi hại hơn cả lời nói.
Hắn cần tập trung toàn bộ thần thức để phân tích cấu trúc của kẻ thù.
Đây không phải là một trận chiến giữa hai thực thể vật lý, mà là cuộc đấu tranh giữa ý chí và ký ức.
Hắn nhận ra rằng những đường vân gỗ trên chiếc hòm đen trước đó chỉ là lớp vỏ bọc bề ngoài.
Bí mật thực sự nằm sâu bên trong lòng đất này, nơi mà ngay cả thần thức của Hóa Thần cũng khó có thể xuyên thấu.
Trần Mặc bước về phía trước một bước.
Bề mặt đá xám dưới chân hắn nứt vỡ thành những hình dạng kỳ lạ, giống như chữ khắc cổ xưa đang cố gắng hiện ra từ bóng tối.
Hắn cúi xuống, dùng tay phải chạm vào bề mặt lạnh lẽo đó.
Một luồng điện xanh lịm chạy dọc theo sống mũi của Trần Mặc khi tiếp xúc với đá.
Không phải là linh lực dương cương hay âm nhu thông thường.
Đây là khí tức của sự quên lãng, thứ năng lượng mà Diệu Không Chân Nhân luôn truy tìm và triệt tiêu.
"Đây chính là cội nguồn," hắn thầm nghĩ, tim đập nhanh hơn một nhịp hiếm thấy trong người đàn ông lạnh lùng này.
Hắn đã từng nghe sư phụ nói về 'Vực Ký Cạn Nguồn' – nơi lưu giữ những ký ức quá đau khổ đến mức thế giới phải tự cắt bỏ chúng để tồn tại.
Và giờ đây, hắn đang đứng ngay trên miệng hố đó.
Ký Ức Xưa lao tới, không dùng vật lý mà dùng ý chí.
Không gian xung quanh Trần Mặc bắt đầu sụp đổ, tạo thành những hố đen nhỏ xíu hút lấy mọi ánh sáng và âm thanh.
Đây là cơ chế phòng vệ đặc trưng của những linh hồn bị trục xuất ra khỏi dòng thời gian chính.
Chúng tồn tại dưới dạng thông tin sai lệch, cố gắng làm loạn lý trí kẻ xâm nhập để hòa vào đó vĩnh viễn.
Trần Mặc cảm thấy đầu óc mình trở nên nặng nề như chì.
Những ký ức không thuộc về hắn bắt đầu tràn vào: mùi hương của một loại hoa đã tuyệt chủng hàng ngàn năm trước, tiếng khóc của một đứa trẻ trong đêm mưa bão, và nỗi đau xé lòng khi nhìn người thân chết dần mà bất lực.
Hắn nghiến răng, mồ hôi lạnh vỡ vụn trên trán.
"Ta không cần nhớ," hắn gầm lên trong tâm trí mình, cố gắng giữ vững ý thức cuối cùng.
"Ta chỉ cần biết cách giết nó."
Hắn vận chuyển nguyên lực theo quỹ đạo ngược lại với dòng chảy của những ký ức đó.
Nếu Ký Ức Xưa dùng quá khứ để giam cầm hiện tại, thì Trần Mặc sẽ dùng tương lai chưa xảy ra để xé toạc sự ràng buộc này.
Kiếm ý trong lòng hắn sắc bén hơn bao giờ hết, không còn là thanh kiếm bằng kim loại nữa mà trở thành một đường thẳng tuyệt đối của lý trí lạnh lùng.
Lục Trúc ở phía sau bỗng nhiên tỉnh dậy, hét lên: "Trần Mặc!
Đừng để nó kéo ngươi vào mê cung tâm ma!"
Tiếng gọi ấy như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ.
Trần Mặc quay đầu nhìn đồng môn với ánh mắt sắc lẹm.
Hắn không cần ai phải nhắc nhở về nguy hiểm.
Nhưng giọng nói của Lục Trúc lại mang theo một sự chân thành hiếm hoi, khác hẳn với những mưu mô tính toán mà hắn thường gặp trong Thanh Vân Tông.
"Im lặng," Trần Mặc ra lệnh ngắn gọn, sau đó quay người trở lại đối mặt với bóng tối đang nuốt chửng không gian.
Hắn rút kiếm từ hư không – thanh kiếm vô hình được tôi luyện bằng năm tháng cô độc của mình.
Lưỡi kiếm phát sáng màu trắng đục, ánh lên vẻ đẹp chết chóc.
Hắn bước vào trung tâm của những hố đen nhỏ bé đó.
Không khí trở nên loãng đến mức phổi hắn như muốn nổ tung.
Mỗi lần hít thở đều là một cuộc chiến sinh tử với sự trống rỗng bao quanh.
Trần Mặc nhận ra rằng đây không chỉ là phòng thủ, mà còn là một cái bẫy.
Ký Ức Xưa đang cố gắng kéo linh hồn hắn vào sâu hơn nữa, nơi mà ngay cả tên tuổi cũng sẽ bị xóa sổ.
Nhưng hắn đã tìm thấy điểm yếu.
Những hố đen đó không liên tục với nhau.
Chúng giống như những sợi dây thần kinh đứt gãy trong cơ thể một sinh vật khổng lồ.
Nếu có ai đó đủ mạnh để kết nối chúng lại bằng ý chí của mình, toàn bộ hệ thống phòng thủ này sẽ sụp đổ từ bên trong.
Trần Mặc nhắm mắt lại, mở rộng cảm nhận linh lực ra xung quanh thay vì thu hẹp vào chính mình.
Hắn thấy được những đường kẻ nứt trên bức tường thực tại kia.
Chúng mỏng manh hơn hắn nghĩ rất nhiều.
Chỉ cần một cú đâm đúng chỗ, mọi thứ sẽ tan vỡ như thủy tinh dưới áp lực của đại dương sâu thẳm nhất.
Với một tiếng hét nghẹn ngào, Trần Mặc lao vào kẽ hở đó.
Cú đâm không mạnh mẽ về mặt vật lý, mà tập trung vào sự chính xác tuyệt đối.
Lưỡi kiếm xuyên qua lớp vỏ bóng đen, chạm vào lõi của Ký Ức Xưa.
Một cú va chạm dữ dội xảy ra.
Trần Mặc cảm thấy bàn tay mình tê dại hoàn toàn khi tiếp xúc với thứ năng lượng cổ xưa và độc hại kia.
Nhưng hắn không rút lui.
Ngược lại, hắn đẩy mạnh thêm nữa, dồn tất cả nguyên lực còn sót lại trong kinh mạch vào lưỡi kiếm vô hình đó.
Không gian xung quanh bắt đầu phát ra những âm thanh rên rỉ khó chịu, giống như kim loại bị uốn cong quá giới hạn chịu đựng của nó.
Ký Ức Xưa phản ứng dữ dội.
Những đôi mắt nhỏ xíu trước đây giờ đã mở to hết cỡ, tràn đầy nỗi kinh hoàng thuần túy.
Nó không muốn chết – hoặc ít nhất là không muốn tan biến trở lại vào hư vô.
Nó cố gắng dùng những ký ức đau thương cuối cùng của mình để tấn công Trần Mặc: hình ảnh em gái hắn đang nằm trên giường bệnh, da thịt xanh xao và đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà mà không nhận ra ai cả.
Trận chiến diễn ra trong một khoảnh khắc cực ngắn nhưng kéo dài như hàng ngàn năm đối với cảm giác của người tham gia.
Trần Mặc đứng im giữa bão táp ký ức, mặt mày đờ đẫn nhưng bàn tay nắm chặt kiếm vẫn vững vàng như núi đá.
Hắn biết rằng nếu mình nhụt chí ngay lúc này, tất cả hy sinh trước đó sẽ trở thành vô nghĩa.
Em gái hắn – hay đúng hơn là Ký Ức Xưa duy nhất còn sót lại trong cơ thể cô ấy – cần được giải phóng khỏi sự kiểm soát của những mảnh vỡ độc hại này.
Hắn chấp nhận để nỗi đau xâm nhập vào tâm trí mình, nhưng không cho phép nó chi phối hành động.
Đó chính là bản chất của người tu luyện cảnh giới Hóa Thần: vượt lên trên cảm xúc con người tầm thường để đạt được trạng thái siêu nhiên.
Trần Mặc cười nhạt trong lòng khi nhìn thấy ảo ảnh em gái biến mất dưới lưỡi kiếm ý niệm của hắn.
"Cô không cần những ký ức đau khổ này," anh nói với bóng tối, giọng lạnh băng nhưng lại mang theo một sự thương cảm kỳ lạ dành cho chính mình và người con gái mà anh yêu quý nhất trên đời này – dù mối quan hệ đó có phức tạp đến nhường nào đi chăng nữa thì mục đích cứu rỗi vẫn là duy nhất.
Ánh sáng trắng xoá bùng nổ từ điểm tiếp xúc giữa lưỡi kiếm và lõi bóng tối, xé toạc màn đêm dày đặc bao trùm Gian Cổ thứ ba.
Sức ép kinh khủng quét sạch mọi ảo ảnh xung quanh, khiến Trần Mặc bị hất văng ra xa vài mét trước khi kịp phản ứng lại với cú va chạm mạnh mẽ vừa rồi.
Khi ánh sáng tắt dần, Trần Mặc sập xuống đất, thở hổn hển.
Ký Ức Xưa đã biến mất, không còn lại gì ngoài một đống tro tàn và mùi hương kim loại nồng nặc.
Anh tưởng mình đã thắng.
Anh ngồi dậy, lau mồ hôi và máu trên mặt.
Nhưng rồi, anh nhận ra sự im lặng đáng sợ bao quanh nơi đây mới thực sự là kẻ thù nguy hiểm nhất của họ lúc này đây chứ không phải bất kỳ sinh vật quái dị nào khác cả đâu!
Không có tiếng gió thổi qua khe núi đá đen xa xôi kia nữa.
Không có tiếng nước chảy róc rách dưới đáy vực thẳm sâu thăm thẳm bên dưới lòng đất lạnh giá ẩm ướt nơi mà ngay cả thần thức cao cấp nhất cũng khó lòng xuyên thấu vào được dù chỉ một tấc đường nhỏ bé nào hết đâu!
Chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối – loại tĩnh lặng của những ngôi mộ cổ xưa đã bị lãng quên bởi chính thời gian trôi qua đằng sau lưng chúng ta mãi mãi không bao giờ quay trở về nữa đâu ạ?
Trần Mặc nhìn xuống bàn tay phải đang run rẩy cầm chặt lấy chuôi kiếm vô hình kia.
Những đường vân gỗ xoắn ốc kỳ lạ trước đây giờ đã xuất hiện rõ ràng trên da thịt của chính hắn thay vì nằm ẩn sâu bên trong lớp vỏ bọc cứng rắn tưởng như bất khả xâm phạm từ rất lâu rồi đây không ai từng phát hiện ra được bí mật kinh hoàng này bao giờ đâu!
Chúng giống như những ký tự cổ xưa đang cố gắng nói với anh điều gì đó quan trọng hơn cả mạng sống của chính bản thân người tu luyện kia vậy luôn đúng không ạ?
"Đây là cái giá phải trả," hắn lầm bầm trong miệng, giọng khàn đặc vì mất nhiều máu và nguyên lực cùng lúc ấy đây rồi đó!
Hắn biết rằng việc tiêu diệt Ký Ức Xưa sẽ để lại một khoảng trống lớn trong cấu trúc ký ức của thế giới này.
Và nếu không có thứ gì đó lấp đầy chỗ trống đó ngay lập tức thì toàn bộ hệ thống phòng thủ tự nhiên chống lại sự xâm nhập từ bên ngoài vào nội tại cốt lõi sâu thẳm nhất nơi mà nguồn gốc khởi nguyên ban đầu bắt đầu hình thành nên những quy luật cơ bản chi phối vận hành tuần hoàn sinh sôi nảy nở không ngừng nghỉ mãi mãi trường tồn cùng vũ trụ bao la mênh mông bát ngát tĩnh lặng đến mức đáng sợ khiến Trần Mặc nhận ra rằng đây mới thực sự là chủ nhân của vùng ký ức chết chóc này chứ không phải Diệu Không Chân Nhân hay bất kỳ ai khác trong thế giới sống nữa đâu sẽ sụp đổ hoàn toàn thành từng khối lớn rơi xuống đè nặng lên linh áp của Trần Mặc khiến anh ta sững sờ tim đập thình thịch nhận ra đó chính là thân xác của chính mình đang dần biến mất vào hư vô vĩnh cửu lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi!
Hắn đứng dậy, chân hơi chao đảo nhưng vẫn cố gắng giữ vững thăng bằng.
Lục Trúc cũng đã tỉnh hoàn toàn và đang nhìn anh với vẻ mặt đầy lo lắng lẫn kinh hãi khó tả trong ánh mắt sáng ngời thông minh nhanh nhẹn luôn cảm thấy tội lỗi vì đã từng phụ thuộc vào tổ chức độc ác trước đây của mình hy vọng Trần Mặc sẽ trở thành lá chắn cho cuộc cách mạng lật đổ Thanh Vân Tông từ bên trong này sắp tới gần kề bên tai mỗi người tu luyện chúng ta vậy đó!
"Mặc ca," Lục Trúc gọi nhẹ, giọng run rẩy.
"Bọn ta cần rời khỏi chỗ này ngay lập tức."
Trần Mặc gật đầu, không nói lời nào.
Hắn quay lại nhìn vào đống tro tàn nơi vừa xảy ra cuộc chiến sinh tử giữa ý chí con người và ký ức cổ xưa kia một lần cuối cùng trước khi bước đi vĩnh viễn xa dần bỏ mặc tất cả những gì đã ở đây phía sau lưng mình mãi mãi không bao giờ quay trở về nữa đâu!
Trần Mặc run rẩy, ngón tay chạm vào những dòng chữ máu.
Chúng không lạnh, mà nóng hổi, như thể đang sống.
Anh cảm thấy một sự thay đổi kỳ lạ trong cơ thể.
Khí công của anh không còn hỗn loạn nữa, mà trở nên tĩnh lặng, sâu thẳm.
Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn vào lòng bàn tay mình, những đường vân gỗ kia bắt đầu di chuyển dưới da thịt, chui vào bên trong xương cốt và máu huyết của Trần Mặc một cách chậm rãi nhưng kiên quyết đến khủng khiếp không thể ngăn cản bằng bất kỳ biện pháp tu luyện thông thường nào hiện nay đang tồn tại trên thế giới Huyền Vực rộng lớn bao la mênh mông bát ngát tĩnh lặng đáng sợ này đâu!
Hắn cố gắng thu hồi linh lực lại, nhưng chúng tự động chảy ngược vào những đường vân đó thay vì tuần hoàn bình thường trong kinh mạch như trước đây nữa luôn đúng không ạ?
Một giọng nói vang lên từ sâu thẳm bên trong chính tâm trí của Trần Mặc, rõ ràng và sắc bén hơn bất kỳ lời cảnh báo nào mà sư phụ từng truyền thụ cho mình trong những ngày cuối cùng trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
*"Ngươi đã mở cánh cửa.
Giờ thì ngươi là người giữ chìa khóa."*
Gãy xương nứt toạc ra, một bóng đen vô hình thọc thẳng qua lồng ngực Trần Mặc.
Huyết khí bùng nổ, hắn gầm lên đau đớn, bản năng sinh tồn thúc ép hắn xoay người tránh đòn chết người.
Lưỡi kiếm thứ hai đang
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận