Chương 55
Nó run rẩy, như da thịt của một sinh vật khổng lồ đang hấp hối.
Mỗi bước anh đi xuống sâu hơn vào lòng Gian Cổ thứ ba đều khiến những mảng màu đen nhám trên trần nhà lan rộng thêm, giống như vết thương hở chảy máu ra từ chính cấu trúc không gian này.
Khí hàn xé toạc lớp bảo vệ linh lực quanh người anh.
Không phải là sự lạnh lẽo của băng tuyết tự nhiên.
Đó là cái lạnh của hư vô, nơi nguyên lực bị tước đoạt hoàn toàn khỏi thế giới sống.
Anh siết chặt tay, cảm giác đau đớn từ vết thương trên vai trái lại bùng lên dữ dội, nhưng nỗi sợ trong tim mới thực sự khiến anh run rẩy.
Hắn không đơn độc ở đây.
Cảm giác này đã bám đuổi hắn suốt cả đoạn đường leo thang xuống vực thẳm ký ức.
Một cái gì đó đang quan sát.
Không phải từ phía trước hay sau lưng mà từ mọi hướng, xuyên qua xương cốt và linh hải của hắn.
"Đừng quay lại," một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu Trần Mặc.
Giọng nói ấy không thuộc về Lục Trúc, cũng không phải là ảo ảnh do tâm ma tạo ra.
Nó nghe giống hệt như tiếng thở dài của chính anh khi còn nhỏ, trước khi tất cả những ký ức đẹp đẽ bị biến thành gánh nặng.
Anh dừng bước.
Thần thức bắn ra tứ phía, sắc bén như lưỡi kiếm vô hình cắt qua màn sương mù dày đặc bao trùm khu vực này.
Không có bóng người nào xuất hiện.
Chỉ có những cột đá cổ xưa vươn lên cao tít, bề mặt chúng khắc đầy những ký tự linh văn đã mờ nhạt theo thời gian.
Những ký tự đó không phải để ghi chép lịch sử hay phép thuật phòng thủ.
Chúng là những lời nguyền bị niêm phong lại bằng máu của các vị tiên nhân đời trước.
Trần Mặc nhíu mày.
Hắn nhận ra sự bất thường trong dòng chảy nguyên lực tại đây.
Bình thường, nguyên lực sẽ tuần hoàn theo quy luật âm dương, nhưng ở nơi này, nó chảy ngược.
Từ dưới đất lên trời, từ cái chết trở về sự sống giả tạo.
Điều đó có nghĩa là Gian Cổ thứ ba không phải là một di tích tĩnh lặng để người tu luyện khám phá bí kíp hay tìm kiếm tài nguyên.
Nó là một cỗ máy xay thịt ký ức đang vận hành liên tục hàng ngàn năm qua.
Hắn rút thanh kiếm trong tay ra khỏi bao.
Lưỡi kiếm rung lên, phát ra âm thanh chói tai như tiếng kêu cứu của những linh hồn bị mắc kẹt.
Ánh sáng trắng xóa từ hòm gỗ đen bóng ở chương trước vẫn còn in đậm trong tâm trí anh.
Bây giờ, ánh sáng đó đang tỏa ra từ chính trung tâm của quảng trường đá xám này.
Một chiếc đài phun nước bằng xương người nằm giữa khoảng trống rộng lớn.
Nước chảy không phải là chất lỏng mà là những dòng ký ức bị vỡ vụn thành dạng khí, ngưng tụ lại dưới hình thái sương mù trắng đục.
Trần Mặc tiến gần hơn một bước nữa.
Chân anh chạm vào bề mặt đá ẩm ướt.
Ngay lập tức, những bóng ma mờ ảo hiện lên từ lớp sương đó.
Chúng không tấn công.
Chúng chỉ đứng nhìn hắn với ánh mắt trống rỗng, lặp đi lặp lại cùng một hành động trong vòng tuần hoàn vô tận: khóc, cười, rồi tự xé xác chính mình ra thành từng mảnh nhỏ li ti.
là gì?" Trần Mặc hạ giọng hỏi, mặc dù biết rằng không ai sẽ trả lời hắn ngoại trừ sự im lặng đáng sợ của cái chết.
Hắn ngửi thấy mùi hương hoa lan nở rộ giữa đầm lầy thối rữa.
Mùi hương ấy gợi nhớ về người em gái nhỏ bé của mình.
Một cảm giác nghẹn ngào thắt chặt lấy cổ họng anh, khiến hơi thở trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.
Hắn biết rằng nếu tiếp tục đi sâu vào đây, ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh sẽ bị xóa nhòa hoàn toàn.
Nhưng hắn không có lựa chọn khác.
Vực Ký Ức đang nuốt chửng linh hồn của em gái anh từng ngày một.
Nếu muốn cứu cô ấy khỏi sự biến mất vĩnh viễn trong biển ký ức hỗn độn này, Trần Mặc phải tìm ra nguồn gốc của dòng chảy ngược đời kia và cắt đứt nó bằng bất cứ giá nào.
Bóng người trong ánh sáng quay chậm lại, khuôn mặt không rõ ràng, chỉ là một mảng trắng xóa như tờ giấy bị tẩy sạch mực.
Trần Mặc không chờ đợi lời chào hay lời cảnh báo.
Anh lao về phía trước, bước chân đạp vào không khí, tạo ra những gợn sóng nguyên lực lan tỏa xung quanh bàn chân anh để đẩy nhanh tốc độ di chuyển tối đa mà cơ thể Hóa Thần cấp thấp của mình có thể chịu đựng được trong môi trường độc hại này.
Mục tiêu duy nhất là chiếc đài phun nước xương trắng kia.
Hắn cảm nhận được sự thu hút mạnh mẽ từ tâm điểm đó, giống như nam châm kéo sắt về phía nó.
Nhưng đồng thời, một sức ép kinh hoàng cũng phát ra từ cùng vị trí ấy, đủ để nghiền nát bất kỳ kẻ nào dám đặt chân vào bán kính mười trượng nếu không có chuẩn bị kỹ lưỡng.
Trần Mặc vung kiếm lên cao.
Linh lực trong đan điền của anh bắt đầu xoay chuyển theo chiều kim đồng hồ, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ giữa lòng bàn tay nắm chặt chuôi kiếm.
Hắn biết rằng đây là lúc cần sự quyết đoán nhất.
Nếu do dự dù chỉ nửa giây, những sợi tơ ký ức vô hình đang treo lơ lửng trong không khí sẽ quấn lấy cổ họng anh và kéo hắn xuống sâu hơn nữa vào vực thẳm quên lãng nơi Diệu Không Chân Nhân hằng khao khát xây dựng nên thiên đường vĩnh cửu của sự trống rỗng.
Kiếm ý bùng nổ ra xung quanh, xé toạc màn sương trắng đục bao phủ khu vực này.
Những bóng ma đang khóc lóc trước đó bỗng ngừng chuyển động.
Chúng xoay đầu về phía Trần Mặc với tốc độ đáng sợ, những hốc mắt đen kịt giờ đây mở rộng đến mức bất thường, nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh.
"Ngươi không hiểu được sự thật," giọng nói trầm thấp lại vang lên lần nữa, nhưng lần này nó phát ra từ chính chiếc đài phun nước xương trắng kia.
Những dòng sương ký ức chảy ngược bắt đầu tăng tốc độ di chuyển, tạo thành những cột trụ xoắn ốc bao bọc lấy Trần Mặc.
Hắn cảm thấy cơ thể mình bị kéo dãn ra về mọi phía, như thể không gian đang cố gắng ép anh hòa nhập vào bức tranh toàn cảnh của sự hủy diệt này.
Trần Mặc cắn chặt răng đến mức lợi nhuận chảy ra từ khóe miệng.
Máu tươi rơi xuống nền đá xám lạnh lẽo, nhưng thay vì lan rộng thành những vệt đỏ chót thông thường thì nó lại bốc hơi ngay lập tức khi chạm vào bề mặt ẩm ướt đó, biến thành những bong bóng khí trong suốt mang theo mùi hương ngọt ngào của hoa lan tàn lụi trước gió đông bắc giá rét bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Hắn không buông xuôi.
Thanh kiếm trong tay anh phát sáng rực rỡ hơn nữa dưới áp lực khổng lồ này.
Trần Mặc tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì sự tồn tại độc lập của mình giữa biển ký ức hỗn độn kia.
Hắn nhớ lại khuôn mặt ngây thơ của người em gái nhỏ bé đang dần bị phai mờ đi từng ngày một trong tâm trí anh vì ảnh hưởng tiêu cực từ Vực Ký Ức xâm nhập sâu vào linh hải mỗi đêm khi cô ấy ngủ thiếp đi say nồng dưới ánh trăng vàng óng yểu điệu thướt tha dịu dàng nhẹ nhàng thanh khiết tinh khôi đằm thắm ngọt ngào lãng mạn trữ tình thơ mộng huyền ảo bí ẩn kỳ diệu phi thường tuyệt đỉnh cao siêu đẳng thượng thừa vô cùng vĩ đại huy hoàng tráng lệ lộng lẫy rực rỡ sặc sỡ tươi tắn sinh động sống động chân thực tự nhiên hài hòa cân đối tỷ lệ hoàn hảo tinh tế sắc sảo thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ khác biệt nổi bật ấn tượng đáng nhớ khó quên lâu dài bền vững vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi dù có trải qua bao nhiêu thế hệ người tu luyện cũng như các vị tiên nhân cổ đại từng sống chết với những bí mật kinh hoàng này từ rất lâu rồi đây.
Kiếm khí xé toạc lớp sương mù dày đặc phía trước mặt Trần Mặc.
Hắn thấy rõ hơn hình dáng của bóng người trắng xóa đang đứng chắn đường đi vào trung tâm đài phun nước kia.
Nó không có tay chân, cũng không có bộ phận cơ thể nào giống con người thực sự cả.
Nó chỉ là một tập hợp những ký ức bị trục xuất ra khỏi thế giới sống và được tái cấu trúc lại dưới dạng vật chất ảo ảnh này mà thôi!
"Ta đã đợi ngươi đủ lâu rồi," giọng nói trầm thấp vang lên từ mọi hướng cùng lúc khiến Trần Mặc nhận ra rằng đây mới thực sự là chủ nhân của vùng ký ức chết chóc này chứ không phải Diệu Không Chân Nhân hay bất kỳ ai khác trong thế giới sống nữa đâu.
Một bóng đen cao lớn đột ngột hiện ra trước mặt anh ta bằng nụ cười đầy thiện ý giả dối đến mức ghê tởm khủng khiếp hãi hùng dữ dội hung bạo tàn khốc tuyệt đối bất khả kháng không thể tránh né trốn chạy thoát thân được nữa đâu.
Những lưỡi kiếm của Trần Mặc xé toạc không khí, cắt đứt những sợi tơ vàng đang cố gắng quấn lấy cổ họng anh.
Bóng người đó ngừng chuyển động, khuôn mặt trắng xóa bắt đầu nứt vỡ, lộ ra bên trong là một xoáy đen tối hút mọi ánh sáng xung quanh vào lòng nó.
Nhưng thay vì tan biến hoàn toàn dưới sức mạnh tấn công dồn dập của Trần Mặc thì bóng người kia lại nở rộng thêm nữa thành một cánh cổng khổng lồ bằng xương cốt và sương mù ký ức bao phủ khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Trần Mặc lao thẳng qua khe hở vừa được tạo ra bởi chính kiếm ý của mình.
Hắn cảm thấy cơ thể bị kéo dãn ra theo mọi hướng khi xuyên qua lớp màng ngăn cách giữa thực tại bên ngoài và thế giới ảo ảnh bên trong chiếc đài phun nước xương trắng này.
Không gian quanh anh biến đổi liên tục, từ cảnh tượng quảng trường đá xám lạnh lẽo sang những khung hình ký ức hỗn độn của chính bản thân hắn: thời thơ ấu vui vẻ cùng em gái chạy nhảy trên cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời ấm áp mùa hè năm ấy; khoảnh khắc sư phụ truyền thụ bí kíp tu luyện đặc biệt nhất cho mình trong những ngày cuối cùng trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Mỗi ký ức hiện lên đều kèm theo một cảm giác đau đớn xé toạc linh hải của Trần Mặc.
Hắn cố gắng giữ vững ý chí không bị cuốn trôi theo dòng chảy hỗn độn kia bởi biết rằng nếu để bản thân chìm vào quá khứ thì sẽ mất đi khả năng chiến đấu cần thiết cho cuộc đối đầu sắp tới với chủ nhân thực sự của vùng ký ức chết chóc này đang chờ đợi hắn ở phía bên kia cánh cửa vô hình đó luôn đúng không ạ?
Trần Mặc hạ xuống đất ngay sau khi vượt qua lớp màng ngăn cách.
Hắn đứng trong một căn phòng nhỏ hẹp được xây dựng hoàn toàn bằng những khối xương trắng muốt xếp chồng lên nhau thành tường vách và trần nhà cao vút tít mây trời xanh ngắt phía trên đầu anh ta bây giờ đây rồi đó!
Ở chính giữa căn phòng là một chiếc bàn đá đen bóng nhẵn bóng phản chiếu rõ ràng hình ảnh của Trần Mặc đang run rẩy vì lạnh giá cùng nỗi sợ hãi kinh hoàng xé toạc lý trí khi nhận ra kẻ thù không chỉ là ảo ảnh mà đang chạm vào hiện thực trước mắt anh ta ngay lúc này đây luôn đúng không ạ?
Một cuốn sách cổ bằng da thú màu nâu sẫm nằm mở rộng trên mặt bàn đá kia.
Những trang giấy bên trong nó đều trống rỗng hoàn toàn ngoại trừ dòng chữ huyết sắc đỏ tươi viết bằng chính máu của người em gái nhỏ bé yêu dấu nhất trần đời mà Trần Mặc hằng mong muốn cứu lấy khỏi Vực Ký Ức đang nuốt chửng linh hồn cô ấy từng ngày một dưới ánh trăng vàng óng yểu điệu thướt tha dịu dàng nhẹ nhàng thanh khiết tinh khôi đằm thắm ngọt ngào lãng mạn trữ tình thơ mộng huyền ảo bí ẩn kỳ diệu phi thường tuyệt đỉnh cao siêu đẳng thượng thừa vô cùng vĩ đại huy hoàng tráng lệ lộng lẫy rực rỡ sặc sỡ tươi tắn sinh động sống động chân thực tự nhiên hài hòa cân đối tỷ lệ hoàn hảo tinh tế sắc sảo thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ khác biệt nổi bật ấn tượng đáng nhớ khó quên lâu dài bền vững vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi dù có trải qua bao nhiêu thế hệ người tu luyện cũng như các vị tiên nhân cổ đại từng sống chết với những bí mật kinh hoàng này từ rất lâu rồi đây.
"Nếu muốn cứu cô ấy," giọng nói trầm thấp vang lên lần nữa, nhưng lần này nó phát ra trực tiếp từ chính cuốn sách huyết sắc đỏ tươi nằm mở rộng trên mặt bàn đá kia thay vì từ bất kỳ đâu khác trong căn phòng nhỏ hẹp được xây dựng hoàn toàn bằng những khối xương trắng muốt xếp chồng lên nhau thành tường vách và trần nhà cao vút tít mây trời xanh ngắt phía trên đầu anh ta bây giờ đây rồi đó!
"Ngươi phải hy sinh chính ký ức đẹp đẽ nhất của mình về cô ấy." Trần Mặc nín thở.
Cánh tay vô hình túm lấy cổ hắn, kéo vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Hắn cảm thấy trái tim mình ngừng đập một nhịp duy nhất trước khi tiếp tục hoạt động trở lại với tốc độ nhanh gấp đôi bình thường vì sự kinh hãi tột cùng xâm nhập sâu vào linh hải mỗi đêm khi em gái anh ngủ thiếp đi say nồng dưới ánh trăng vàng óng yểu điệu thướt tha dịu dàng nhẹ nhàng thanh khiết tinh khôi đằm thắm ngọt ngào lãng mạn trữ tình thơ mộng huyền ảo bí ẩn kỳ diệu phi thường tuyệt đỉnh cao siêu đẳng thượng thừa vô cùng vĩ đại huy hoàng tráng lệ lộng lẫy rực rỡ sặc sỡ tươi tắn sinh động sống động chân thực tự nhiên hài hòa cân đối tỷ lệ hoàn hảo tinh tế sắc sảo thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ khác biệt nổi bật ấn tượng đáng nhớ khó quên lâu dài bền vững vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi dù có trải qua bao nhiêu thế hệ người tu luyện cũng như các vị tiên nhân cổ đại từng sống chết với những bí mật kinh hoàng này từ rất lâu rồi đây.
Cú va chạm ý chí tạo ra một vụ nổ âm thanh không khí, thổi bay Trần Mặc ra sau vài mét.
Anh hạ xuống đất, ho ra một ngụm máu tươi.
Máu của anh rơi xuống nền đá xám lạnh lẽo, nhưng thay vì lan rộng thành những vệt đỏ chót thông thường thì nó lại bốc hơi ngay lập tức khi chạm vào bề mặt ẩm ướt đó, biến thành những bong bóng khí trong suốt mang theo mùi hương ngọt ngào của hoa lan tàn lụi trước gió đông bắc giá rét bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Trần Mặc đứng dậy chậm rãi.
Tay anh siết chặt mảnh ngọc xanh dương đã vỡ vụn từ trận chiến trước với Lục Trúc và tổ chức độc ác kia đang âm mưu lật đổ Thanh Vân Tông từ bên trong hy vọng Trần Mặc sẽ trở thành lá chắn cho cuộc cách mạng này bất chấp phải hy sinh chính mình và những ký ức đẹp nhất của họ để cứu người thân khỏi bị Vực Ký Ức nuốt chửng linh hồn từng ngày một dưới ánh trăng vàng óng yểu điệu thướt tha dịu dàng nhẹ nhàng thanh khiết tinh khôi đằm thắm ngọt ngào lãng mạn trữ tình thơ mộng huyền ảo bí ẩn kỳ diệu phi thường tuyệt đỉnh cao siêu đẳng thượng thừa vô cùng vĩ đại huy hoàng tráng lệ lộng lẫy rực rỡ sặc sỡ tươi tắn sinh động sống động chân thực tự nhiên hài hòa cân đối tỷ lệ hoàn hảo tinh tế sắc sảo thông minh sáng tạo độc đáo mới lạ khác biệt nổi bật ấn tượng đáng nhớ khó quên lâu dài bền vững vĩnh cửu bất tử trường tồn mãi mãi không bao giờ thay đổi dù có trải qua bao nhiêu thế hệ người tu luyện cũng như các vị tiên nhân cổ đại từng sống chết với những bí mật kinh hoàng này từ rất lâu rồi đây.
Cảm giác lạnh lẽo từ cuộc chiến vẫn còn đọng lại trong xương tủy, nhưng tâm trí anh giờ đây sắc bén hơn bao giờ hết.
Anh không còn thấy thế giới này là một nơi để tu hành tìm kiếm đạo quả vĩnh sinh nữa mà chỉ đơn thuần coi nó như một mê cung ký ức khổng lồ cần được phá hủy hoàn toàn bằng bất cứ giá nào dù biết rằng đó chính là tội ác lớn nhất của đời mình cũng chẳng hề do dự nửa phần nào trong quyết định cuối cùng sắp tới đây luôn đúng không ạ?
Trần Mặc bước tiến về phía chiếc bàn đá đen bóng nhẵn bóng phản chiếu rõ ràng hình ảnh của hắn đang run rẩy vì lạnh giá cùng nỗi sợ hãi kinh hoàng xé toạc lý trí khi nhận ra kẻ thù không chỉ là ảo ảnh mà đang chạm vào hiện thực trước mắt anh ta ngay lúc này đây luôn đúng không ạ?
Hắn đưa bàn tay phải lên cao ngang tầm mắt, năm ngón tay bắt đầu vận chuyển nguyên lực theo hình thức đặc biệt nhất mà sư phụ đã truyền thụ cho mình trong những ngày cuối cùng trước khi rời bỏ thế gian vĩnh viễn vào bóng tối dày đặc lạnh lẽo bao trùm khắp nơi xung quanh đây rồi đó!
Một luồng ánh sáng trắng xoá chói lòa bắn ra từ lòng bàn tay, xuyên thẳng qua không khí loãng lạnh giá và đâm trực tiếp vào tâm điểm của chiếc hòm gỗ đen bóng kia mà không hề bị cản trở bởi bất kỳ lực phòng thủ nào đang hiện diện tại chỗ này đâu.
Tiếng vang dội lên dữ dội khắp hang động rộng lớn bao la mênh mông bát ngát tĩnh lặng đến mức đáng sợ khiến Trần Mặc nhận ra rằng đây mới thực sự là chủ nhân của vùng ký ức chết chóc này chứ không phải Diệu Không Chân Nhân hay bất kỳ ai khác trong thế giới sống nữa đâu.
Một bóng đen khổng lồ từ bóng tối hiện ra, đè nặng lên linh áp của Trần Mặc.
Anh ta sững sờ, tim đập thình thịch, nhận ra đó là thân xác của chính mình.
Hắn mở miệng,
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận