Chương 52
Nó nồng nặc, đậm đặc đến mức khiến cổ họng Trần Mặc bị kích ứng dữ dội.
Đó là mùi ozone pha trộn với hương vị kim loại lạnh lẽo của máu tanh.
Máu của hắn.
Và có thể cả máu của những linh hồn đã từng tồn tại nơi này trước khi thực tại sụp đổ.
Hắn đứng giữa tàn tích, chân mình chạm vào nền đá cẩm thạch vỡ vụn mà chương trước vừa chứng kiến sự hủy diệt.
Nhưng giờ đây, mọi thứ đều khác biệt.
Lớp vỏ bảo vệ mỏng manh bao quanh Huyền Vực ở điểm này đã bị xói mòn nghiêm trọng.
Nó trong suốt như thủy tinh nứt nẻ, để lộ ra những mảng đen kịt của vực thẳm ký ức chết phía sau.
Đó không phải là bóng tối thông thường.
Đó là sự vắng mặt tuyệt đối của ánh sáng và ý thức.
Một khoảng trống hun hút nơi mọi khái niệm về thời gian và không gian đều bị nuốt chửng.
Trần Mặc cảm thấy lạnh run, nhưng không phải vì nhiệt độ thấp.
Cảm giác này đến từ sâu thẳm linh hồn, giống như khi một người đứng trước vực thẳm mà nhận ra mình đang treo ngược giữa hai thế giới.
Lục Trúc đã biến mất.
Có lẽ hắn ta đã rút lui, hoặc có thể bị cuốn vào dòng chảy ký ức hỗn loạn kia.
Trần Mặc không quan tâm.
Hắn chỉ tập trung vào thứ nằm ngay sau lưng mình — bóng đen khổng lồ từng tách ra khỏi hư không trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc chạm trán với Diệu Không Chân Nhân.
Bóng đen đó giờ đây đã ổn định hình dạng, biến thành một thực thể mơ hồ nhưng đầy uy áp.
Nó lơ lửng trước mặt Trần Mặc, mang theo khí tức cổ xưa đến mức khiến linh lực Hóa Thần của hắn phải run rẩy.
Những đường vân sáng màu bạc trên thân thể bóng tối liên tục thay đổi, giống như những dòng chữ đang được viết lại và xóa bỏ trong chớp mắt.
Trần Mặc hít thở sâu.
Khí tức bên trong đan điền quay cuồng bất ổn.
Hắn cảm nhận rõ ràng sự mỏng manh của ranh giới giữa thực tại và ảo tưởng ở đây.
Mỗi bước chân hắn di chuyển đều tạo ra tiếng vang kỳ lạ, không phải là âm thanh phản hồi từ đá cứng, mà giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn đang cầu cứu trong thinh lặng tuyệt đối.
Hắn rút kiếm.
Thanh kiếm lạnh lẽo tỏa ra luồng sáng xanh nhạt, yếu ớt trước biển đen bao la phía trước.
Nhưng đó là thứ vũ khí duy nhất hắn có.
Hắn phải tìm hiểu bản chất nơi này trước khi lớp vỏ bảo vệ hoàn toàn vỡ tung và nuốt chửng cả khu vực di tích này.
Không gian xung quanh bắt đầu bẻ cong ánh sáng.
Trần Mặc nhìn thấy những hình ảnh mờ nhạt hiện lên trong không trung — một đứa trẻ đang cười, một trận chiến khốc liệt, ngọn lửa cháy rừng rực.
Tất cả đều là ký ức.
Nhưng chúng không thuộc về hắn.
Chúng là mảnh vỡ của 'Ký Ức Xưa' bị trục xuất ra ngoài thời gian.
Hắn nhíu mày, tập trung tinh thần để đẩy lùi cảm giác hoang mang đang len lỏi vào ý thức.
Nếu để tâm trí yếu đi ngay tại nơi này, linh hồn hắn sẽ trở thành một phần của vực thẳm mãi mãi.
Hắn cần khám phá bí ẩn đằng sau lớp vỏ bọc này trước khi quá muộn.
Áp lực lên tâm trí Trần Mặc tăng lên theo cấp số nhân.
Mỗi giây trôi qua, những ký ức lạ lẫm càng xâm nhập sâu hơn vào ý thức hắn như lũ lụt tràn đê.
Chúng không đơn thuần là hình ảnh; chúng mang theo cảm xúc mãnh liệt — nỗi đau mất mát, sự tuyệt vọng tột cùng và cả niềm vui rực rỡ đến mức chướng tai gai mắt.
Trần Mặc nhận ra một điều kinh hoàng: 'Ký Ức Xưa' này không chỉ là kẻ thù cần bị tiêu diệt.
Chúng là cơ chế phòng thủ tự nhiên của chính vực thẳm ký ức chết.
Khi hắn cố gắng dùng nội lực Hóa Thần để đẩy lùi thực thể bóng đen kia, những ký ức trong đầu hắn bắt đầu rò rỉ ra ngoài.
Những khoảnh khắc quý giá nhất cuộc đời Trần Mặc — nụ cười rạng rỡ của người em gái, ánh mắt tin tưởng của cha mẹ khi còn sống, cảm giác bình yên hiếm hoi sau một lần tu luyện thành công — đang bị xé toạc khỏi linh hồn hắn và hòa vào biển đen bao la.
Hắn thấy chúng trôi đi như những mảnh giấy màu trong dòng nước chảy xiết, vô hồi vô cực.
"Không!" Trần Mặc gầm lên đau đớn, nhưng giọng nói của hắn lại vang lên xa xăm, méo mó bởi sự biến dạng của không gian ký ức này.
Hắn cố siết chặt lòng bàn tay xung quanh chuôi kiếm để giữ lấy ý thức cuối cùng, nhưng cảm giác mất mát đang lan tỏa khắp cơ thể như độc tố xâm nhập vào từng tế bào máu thịt.
Thực thể bóng đen phía trước bắt đầu chuyển động chậm chạp.
Nó không tấn công bằng lưỡi dao hay móng vuốt mà dùng chính ký ức của Trần Mặc làm vũ khí.
Những hình ảnh bi kịch nhất trong quá khứ hắn bị khơi dậy, lặp đi lặp lại với cường độ mạnh gấp mười lần thực tế.
Hắn thấy mình đứng nhìn người em gái biến thành tro bụi trước mắt.
Hắn thấy Thanh Vân Tông sụp đổ dưới chân hắn do sự yếu đuối và ngu ngốc của chính bản thân.
Đau đớn về thể xác không đáng sợ bằng nỗi đau tinh thần này.
Trần Mặc quỳ xuống, đầu cúi gằm, mồ hôi lạnh đẫm lưng áo tuôn ra như tắm.
Linh lực trong cơ thể trở nên hỗn loạn, xung đột với những ký ức ngoại lai đang cố gắng chiếm đoạt chủ quyền ý thức của hắn.
Hắn nhận ra sự thật tàn khốc: Diệu Không Chân Nhân không sai hoàn toàn.
Tình cảm và ký ức chính là nguồn gốc của đau khổ chiến tranh.
Nhưng từ bỏ chúng đồng nghĩa với việc trở thành một cỗ máy lạnh lùng, mất đi nhân tính vốn có.
Trần Mặc nghi ngờ mọi thứ xung quanh, nhưng lần này, hắn phải đối mặt với sự thật lớn nhất: để cứu người em gái — hay đúng hơn là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ — anh ta buộc lòng phải chấp nhận hy sinh chính những ký ức đẹp đẽ nhất mà mình trân trọng.
Bóng đen tiến gần hơn, mang theo mùi hương hoa mai nở trong tuyết lạnh — mùi hương đặc trưng của người em gái yêu quý đã mất tích từ lâu.
Trần Mặc nhắm chặt mắt, nước mắt rơi xuống đất đá khô cằn.
Hắn không thể lùi bước nữa.
Phá hủy thứ mình trân trọng nhất là con đường duy nhất dẫn đến sự giải thoát cho tất cả mọi người.
Hắn đứng dậy lần nữa, ánh mắt đỏ ngầu vì đau đớn nhưng kiên định hơn bao giờ hết.
Kiếm khí bùng lên mạnh mẽ chưa từng có, cắt ngang không gian ký ức hỗn loạn đang cố gắng nuốt chửng linh hồn hắn.
Hắn sẽ xé toạc màn ảo ảnh này bằng chính nỗi đau của mình.
Mũi kiếm của Trần Mặc lao thẳng vào trung tâm khối bóng đen dày đặc kia.
Thanh kiếm lạnh lẽo phát ra âm thanh.
vút, cắt ngang không khí nặng nề mang đầy ký ức cũ kỹ xung quanh.
Thay vì gặp phải sự kháng cự cứng rắn từ vật chất hay linh lực đối phương, hắn cảm thấy một sự trống rỗng đáng sợ bao trùm lấy lưỡi đao.
Đó là khoảnh khắc mà mọi quy luật tu luyện đều sụp đổ.
Kiếm khí của Trần Mặc chạm vào trung tâm thực thể bóng tối và biến mất không dấu vết.
Không có va chạm, không có xung đột nguyên lực dữ dội như những trận chiến thông thường trước kia.
Chỉ có sự im lặng chết chóc bao trùm lấy toàn bộ Gian Cổ thứ ba này trong tích tắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đng.
Trần Mặc không thấy máu bắn ra từ thực thể bóng tối đó.
Thay vào đó, hắn nhìn thấy chính hình ảnh của mình phản chiếu lại trong khối đen kịt trước mặt.
Nhưng con người trong ảo ảnh kia đang mỉm cười một cách đáng sợ — nụ cười lạnh lùng đầy khinh miệt mà chỉ có Diệu Không Chân Nhân mới sở hữu được sau hàng ngàn năm loại bỏ mọi cảm xúc dư thừa khỏi cơ thể tu luyện.
"Ngươi nghĩ ngươi là Trần Mặc?" Giọng nói vang lên không từ bên ngoài, mà trực tiếp réo rắc trong não bộ hắn.
Nó trầm đục và lạnh giá như băng hà vĩnh cửu đóng cứng lòng người nghe.
"Hay chỉ là một ký ức đang cố gắng khẳng định sự tồn tại của chính mình trước khi bị xóa sổ mãi mãi?"
Trần Mặc sững sờ.
Hắn nhìn xuống đôi bàn tay cầm kiếm run rẩy.
Những đường vân sáng màu bạc — đặc trưng của dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay truyền thừa lại qua huyết mạch — bắt đầu mờ dần, tan biến vào không khí như sương mai dưới nắng sớm mùa hạ chói chang gay gắt nhất năm nay tại Huyền Vực rộng lớn bao la vô tận đến mức khó tin này cả.
Thực thể bóng đen mở ra một cánh cửa ảo ảnh trước mặt hắn.
Bên kia cánh cửa là cảnh tượng người em gái ngồi thiền định trong hào quang trắng xóa, mắt nhắm lại với vẻ thanh thản tuyệt đối — không còn chút dấu vết của con người bình thường nữa mà trở thành hiện thân thuần khiết cho ý chí thần linh cổ xưa đã chết từ lâu đời xa xôi nơi biên giới hư không mênh mông bát ngát rộng lớn bao la vô tận đến mức khó tin này cả.
"Em gái ngươi là Ký Ức Xưa duy nhất còn sót lại," giọng nói tiếp tục thì thầm đầy quyến rũ nhưng nguy hiểm như rắn độc nấp trong bụi rậm tối tăm sâu thẳm rừng già nhiệt đới ẩm ướt oi bức ngột ngạt khó thở chết người khủng khiếp ghê tởm kinh hoàng hãi hùng dữ dội hung bạo tàn khốc tuyệt đối bất khả kháng không thể tránh né trốn chạy thoát thân được nữa.
chỉ là con vật nuôi để bảo vệ cô ấy cho đến khi chu kỳ tái sinh kết thúc mà thôi."
Trần Mặc cảm thấy tim mình như ngừng đập trong giây phút ngắn ngủi đó.
Tất cả những hy sinh, đau đớn và nỗ lực tu luyện khổ hạnh suốt mười lăm năm qua bỗng trở nên vô nghĩa tột cùng trước tuyên bố tàn khốc này.
Hắn là một công cụ?
Một phần phụ thuộc vào ý muốn của thực thể ký ức cổ xưa kia mà thôi?
Kiếm khí trong tay hắn chao đảo, nhưng không vì sợ hãi — mà vì sự căm phẫn bùng cháy dữ dội chưa từng có từ đáy lòng sâu thẳm nhất.
Nếu hắn chỉ là con vật nuôi, thì hắn sẽ tự cắn đứt xích trói buộc đó và trở thành chủ nhân số phận của chính mình bằng bất cứ giá nào dù phải trả cái giá đắt đỏ đến mức kinh hoàng ghê tởm khủng khiếp hãi hùng dữ dội hung bạo tàn khốc tuyệt đối bất khả kháng không thể tránh né trốn chạy thoát thân được nữa.
Hắn lao thẳng vào cánh cửa ảo ảnh, không cần suy nghĩ thêm một giây phút nào nữa.
Kiếm ý của hắn đã đạt đến cảnh giới mới — không phải là bảo vệ hay phòng thủ đơn thuần nữa mà là sự hủy diệt triệt để nhằm xóa bỏ mọi ràng buộc định mệnh áp đặt lên đầu kẻ yếu đuối mong manh dễ vỡ phi thăng linh hồn linh hồn linh hồn.
Kiếm khí của Trần Mặc đạt đến đỉnh cao chưa từng có — sự hủy diệt thuần khiết nhằm xóa bỏ mọi ràng buộc định mệnh áp đặt lên đầu kẻ yếu đuối mong manh dễ vỡ phi thăng linh hồn linh hồn.
Lưỡi kiếm chọt qua bóng tối, một bàn tay xương xẩu lạnh giá bất ngờ chặn đứng sát mũi dao.
Trần Mặc kinh hãi nhận ra đó là bàn tay của chính hắn từ quá khứ.
Linh hồn hắn bắt đầu tan rã thành vô số mảnh vỡ
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận