Chương 51

Trần Mặc quỳ xuống trên nền đá cẩm thạch vỡ vụn, máu từ vết thương ở bả vai chảy xuống, hòa lẫn với bụi tro đen từ những di tích cổ xưa.

Không khí xung quanh nặng nề, mang theo mùi kim loại của máu và mùi mốc meo của thời gian thối rữa.

Hắn không cảm thấy đau đớn tột cùng như mong đợi.

Thay vào đó, một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy linh hồn hắn.

Bàn tay xương trắng lạnh toát vẫn còn xuyên thấu lồng ngực cậu ta?

Đó là ảo ảnh.

Một tàn dư của ký ức bị bóp méo.

Trần Mặc mở mắt ra, đồng tử co lại thành những đường kẻ sắc lẹm trong bóng tối.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận dòng nguyên lực đang cuồn cuộn chảy trong kinh mạch, dù chậm chạp nhưng vẫn kiên cường.

Lục Trúc đứng bên cạnh, dáng vẻ run rẩy nhưng ánh mắt thì sáng rực lên một thứ ánh sáng kỳ lạ.

Không phải là sự sợ hãi, mà là sự khao khát tri thức cấm kỵ.

Hắn nhìn Trần Mặc với vẻ mặt phức tạp, khó tả.

"Ngươi đã tìm thấy nó rồi phải không?" Lục Trúc hỏi, giọng nói vang vọng trong khoảng trống vô định này, tạo ra những tiếng vọng kỳ dị như thể họ đang đứng giữa một thánh đường cổ xưa bị lãng quên.

"Nguồn gốc thực sự của sức mạnh đang ngủ ngầm trong huyết mạch dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay đây mới chỉ là khởi đầu."

Trần Mặc nín lặng.

Cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi hắn nhận ra rằng bí mật mình vừa khám phá ra hôm nay sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh sắp tới giữa các thế lực tu luyện lớn nhỏ trong Huyền Vực rộng lớn bao la vô tận đến mức khó tin này cả.

Nhưng điều khiến Trần Mặc quên cả thở không phải là nụ cười lạnh lùng của Lục Trúc, mà là thứ nằm ngay sau lưng cậu ta — một bóng đen khổng lồ đang từ từ tách ra khỏi hư không, mang theo khí tức của Diệu Không Chân Nhân.

Hắn quay phắt người lại, kiếm khí cuối cùng trong cơ thể bùng nổ để đối mặt với cái chết.

Tuy nhiên, bàn tay xương trắng lạnh toát đã xuyên thủng lồng ngực, bóp nát tim đang đập thình thịch.

Một giọng nói vang lên từ chính bên trong sọ não hắn, khô khốc và không mang chút cảm xúc nào:

Trần Mặc sụp đổ.

Thế giới xung quanh bắt đầu tan rã thành những mảnh vỡ màu đen.

Hắn rơi vào vực thẳm của chính tâm trí mình.

Ở đây, thực tại bị xói mòn bởi sức mạnh của 'Vực Ký Ức'.

Đây không phải là nơi dành cho người sống.

Nhưng Trần Mặc vẫn còn ý thức.

Và đó là điều nguy hiểm nhất.

Hắn bò dậy trên nền đá vỡ vụn, những mảnh kính phản chiếu vô số khuôn mặt khác nhau — tất cả đều là hắn, nhưng ở các giai đoạn khác nhau của cuộc đời.

Có phiên bản trẻ thơ đang khóc lóc vì mất mẹ.

Có phiên bản thiếu niên cầm kiếm run rẩy trước trận chiến đầu tiên.

Và có một phiên bản già nua, mắt trũng sâu, nhìn hắn với ánh mắt đầy bi thương và căm thù.

"Ngươi không thể chạy trốn," giọng nói của Diệu Không Chân Nhân vang lên khắp nơi, như tiếng sấm sét trong lòng đất.

"Mỗi ký ức là một vết nứt.

Mỗi cảm xúc là một lỗ thủng trong lớp vỏ bảo vệ thế giới này khỏi sự điên loạn."

Trần Mặc đứng dậy, lau đi dòng máu chảy từ khóe miệng.

Hắn nhìn về phía trước, nơi những bóng đen đang tụ tập lại thành hình dạng của những người thân cũ — nhưng chúng bị biến dạng, méo mó bởi nỗi sợ hãi và ký ức đau thương.

Chúng không phải là hồn ma.

Chúng là 'Ký Ức Xưa' — những linh hồn bị trục xuất ra ngoài thời gian, giờ đây trở thành quái vật trong tâm trí hắn.

Và ở trung tâm của tất cả chúng, một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi trên đài quan sát bằng đá trắng.

Đó là người em gái của anh.

Nhưng không phải cô gái bình thường mà anh biết.

Cô ấy phát sáng với ánh sáng màu tím nhạt, mắt nhắm lại, môi khẽ mấp máy những lời cầu nguyện cổ xưa mà Trần Mặc chưa bao giờ nghe thấy.

Lục Trúc bước đến gần hơn, giọng nói thì thầm nhưng đủ để cắt qua sự ồn ào của tâm trí: "Đó không phải là em gái ngươi, Trần Mặc.

Đó là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ.

anh chính là con vật nuôi được tạo ra để bảo vệ cô ấy."

Trần Mặc cảm thấy thế giới xung quanh quay cuồng.

Những mảnh vỡ ký ức va chạm vào nhau, phát ra tiếng rít chói tai.

Hắn cố gắng tập trung linh lực, nhưng nguyên khí trong cơ thể đang bị hút mạnh về phía bóng dáng nhỏ bé đó.

Không phải là hắn muốn đi đến đó.

Mà là nó đang gọi tên hắn bằng giọng nói của chính người em gái đã mất từ lâu trước kia.

"Trần Mặc." tiếng gọi ấy vang lên không chỉ trong đầu, mà còn rung động cả xương cốt và linh hồn.

"Hãy phá hủy ta để cứu thế giới này."

Hắn nghiến răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức máu chảy ra thành dòng.

Sự thật tàn khốc đập vào mặt hắn như một cú đấm vô hình.

Nếu cô ấy là ký ức của Thần cũ, thì việc tồn tại của cô chính là mối đe dọa lớn nhất đối với trật tự mà Diệu Không Chân Nhân đang cố gắng duy trì — một thế giới không có cảm xúc, không có quá khứ, chỉ còn sự trống rỗng vĩnh cửu.

Nhưng nếu hắn phá hủy cô ấy.

anh sẽ mất đi lý do sống cuối cùng của mình.

Anh sẽ trở thành kẻ vô danh trong dòng chảy thời gian, chẳng khác gì những 'Ký Ức Xưa' đã bị tiêu diệt trước đây.

Lục Trúc đưa tay ra, nắm chặt cổ tay Trần Mặc: "Tôi biết cảm giác tội lỗi này.

Tôi cũng từng phụ thuộc vào tổ chức độc ác đó.

Nhưng bây giờ là lúc phải chọn lựa.

Hoặc chúng ta lật đổ tất cả từ bên trong bằng cách trở thành lá chắn cho cuộc cách mạng mới, hoặc chúng ta chết cùng với những ký ức dối trá của mình."

Trần Mặc nhìn Lục Trúc, rồi quay lại phía bóng dáng nhỏ bé đang phát sáng ngày càng mạnh mẽ hơn.

Ánh sáng tím bắt đầu lan tỏa, ăn mòn nền đá cẩm thạch và làm mờ đi hình ảnh của Diệu Không Chân Nhân ở xa nơi đó.

Khí tức áp lực từ vị phản diện này khiến không khí trở nên dày đặc đến mức khó thở.

"Hắn muốn triệt tiêu mọi ký ức độc hại," Trần Mặc nói chậm rãi, giọng trầm lắng nhưng đầy quyết liệt.

"Kể cả những ký ức về tình cảm và nhân tính."

"Đúng vậy," Lục Trúc gật đầu, mồ hôi trán ướt đẫm.

"Và anh tin rằng đó là thiên đường vĩnh cửu?

Một thế giới không có nỗi đau cũng đồng nghĩa với việc không có niềm vui thực sự.

Nó sẽ trở thành một cỗ máy lạnh lùng quay vòng trong vô tận."

Trần Mặc mỉm cười bitterly.

Hắn luôn nghi ngờ mọi thứ xung quanh, kể cả chính mình.

Nhưng lần này, hắn biết chắc chắn điều gì là đúng sai.

Không phải vì đạo lý cao siêu nào đó, mà vì tình yêu thương dành cho người em gái — dù cô ấy có thực sự là con người hay chỉ là một ký ức sống động đi nữa.

Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ.

Lưỡi kiếm rung lên những âm thanh chói tai khi tiếp xúc với không khí bão hòa nguyên lực xung quanh đây.

Đây không phải là trận đấu thông thường giữa hai tu sĩ.

Đây là cuộc chiến sinh tử giữa ý chí tồn tại và sự hủy diệt toàn diện.

Diệu Không Chân Nhân xuất hiện trước mặt hắn, hình dạng khổng lồ của ông ta lấp đầy bầu trời giả tạo này.

Đôi mắt trống rỗng nhìn xuống Trần Mặc như thể đang quan sát một con kiến nhỏ bé trên nền đá.

*"Ngươi dám chống lại trật tự?"* giọng nói sấm sét vang lên, làm rung chuyển cả không gian ký ức.

*"Ta đã ban cho ngươi sự tồn tại.

Giờ ta thu hồi nó."*

Trần Mặc bước tiến về phía trước, từng bước một đều đặn và vững chắc.

Hắn không né tránh đòn tấn công đầu tiên của Diệu Không Chân Nhân — những ngón tay xương trắng khổng lồ chĩa thẳng vào ngực hắn lần nữa.

Nhưng lần này, Trần Mặc đã chuẩn bị sẵn sàng.

Hắn lao người sang bên trái, dùng lực quán tính để xoay thân mình tránh được cú đấm chết người đó.

Mảnh đá phía sau lưng nổ tung thành bụi phấn dưới sức mạnh của đòn tấn công.

Gió cắt da thịt như dao kéo, nhưng hắn không hề run rẩy.

Thay vì lùi lại, Trần Mặc nhảy lên cao hơn, lợi dụng khoảng trống ngắn ngủi để phóng thẳng vào khuôn mặt khổng lồ của Diệu Không Chân Nhân.

Lưỡi kiếm cắm sâu vào hốc mắt bên trái của ông ta — nơi mà bình thường là vị trí của giác quan thị giác trong thế giới thực tại.

Tiếng hét đau đớn vang lên từ chính tâm trí của Trần Mặc khi hắn cảm nhận được sự phản kháng dữ dội từ ký ức đối phương.

Không phải vì bị thương về thể xác, mà vì việc xâm nhập vào không gian ký ức này gây ra những tổn hại nghiêm trọng cho linh hồn người dùng.

*"Ngươi điên cuồng!"* Diệu Không Chân Nhân gầm lên, rút tay mình ra khỏi hốc mắt và vung mạnh cánh tay còn lại để đập Trần Mặc bay ngược trở về phía nền đá vỡ vụn dưới đất.

Trần Mặc lao xuống với tốc độ kinh hoàng, va chạm vào mặt đất tạo thành một hố lõm sâu hoắm.

Bụi mù mịt lan tỏa khắp nơi, che khuất tầm nhìn của cả hai bên trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó.

Lục Trúc chạy đến chỗ Trần Mặc, kéo hắn dậy khỏi đống đổ nát: "Chúng ta không thể chiến đấu trực tiếp với ông ta ở đây!

Không gian ký ức này sẽ sụp đổ nếu chúng ta tiếp tục như thế này!"

Trần Mặc ho ra một ngụm máu tươi, rồi đứng dậy.

Hắn nhìn về phía bóng dáng nhỏ bé đang ngồi trên đài quan sát — giờ đã biến thành màu đỏ sẫm do ảnh hưởng của linh lực xung đột giữa hai phe.

Cô ấy vẫn nhắm mắt lại, nhưng ánh sáng tím quanh người cô bắt đầu nhấp nháy không đều như ngọn nến trước gió bão dữ dội sắp tới đây bất cứ lúc nào cũng có thể tắt ngấm hoàn toàn nếu thiếu oxy cung cấp đủ cho nó cháy tiếp tục thêm vài giây nữa thôi đâu mà nói chuyện dài dòng với ai cả trong tình huống khẩn cấp này luôn đúng chứ các bạn?

"Chúng ta cần làm gì đó khác," Trần Mặc nói, giọng lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự tuyệt vọng ngầm bên dưới lớp vỏ bọc kiên cường bề ngoài của hắn.

"Nếu cô ấy là ký ức duy nhất còn sót lại.

thì phá hủy nó có nghĩa là chúng ta đang tự sát linh hồn."

Lục Trúc cắn môi, suy nghĩ nhanh chóng trong đầu: "Có một cách khác.

Chúng ta không cần phải tiêu diệt hoàn toàn Ký Ức Xưa này ngay lập tức lúc này đây đâu.

Chỉ cần làm yếu đi phần năng lượng cốt lõi nhất bên trong cơ thể nó thôi là đủ rồi đấy mà thôi.h!

Hãy tin tưởng vào tôi đi chứ?"

Trần Mặc nhìn Lục Trúc với ánh mắt đầy nghi ngờ nhưng cũng không kém phần hy vọng mong manh le lói trong tâm trí mình lúc này đây.

Hắn gật đầu nhẹ nhàng, hiểu rằng đó là lựa chọn duy nhất khả thi hiện tại trước tình thế hiểm nghèo đang bao vây họ từ bốn phía như bầy sói đói khát chờ đợi con mồi yếu ớt ngã xuống bất cứ khi nào không may mắn xảy ra nữa đâu.

Hắn quay lại nhìn Diệu Không Chân Nhân, người vẫn còn đang đứng đó với vẻ mặt đầy kinh ngạc lẫn giận dữ khó chịu lắm luôn.

bạn đọc thân mến ơi ạ!

Nhưng lần này thì Trần Mặc đã có kế hoạch cụ thể rõ ràng trong đầu mình rồi đấy mà thôi chứ chẳng phải là mơ hồ lung lay gì cả đâu.

Hắn bắt đầu tập trung toàn bộ linh lực còn lại trong cơ thể, dồn chúng vào lòng bàn tay trái — nơi đang nắm chặt một mảnh vỡ đá cẩm thạch từ nền đất dưới chân vừa nãy nhặt lên được cách đây không lâu lắm luôn đó.h!

Và hắn hét lên bằng tất cả sức mạnh tinh thần của mình:

"Phá hủy thứ mà ngươi trân trọng nhất để cứu lấy linh hồn của chính bản thân mình!"

Mảnh đá vỡ trong tay Trần Mặc bắt đầu phát sáng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng trắng xóa chói lòa đủ làm mù cả đôi mắt thường người dù đã được bảo vệ bằng thuật pháp cao cấp nhất của dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay [Ch.50 - ĐẦU] ## Chương 51 Ánh sáng trắng xóa từ thế giới thực tại dần mờ nhạt, nhường chỗ cho một bóng đen dày đặc nuốt chửng mọi giác quan.

Lục Trúc lùi lại bước xa hơn nữa để tránh bị ảnh hưởng bởi sóng xung kích mạnh mẽ sắp tới đây bất cứ lúc nào cũng có thể nổ tung ra khắp nơi quanh khu vực này luôn đúng không.

Hắn nhìn Trần Mặc với ánh mắt đầy kính trọng lẫn lo lắng phức tạp khó tả trong tâm trí mình lúc này đây.

khoảnh khắc im lặng tuyệt đối bao trùm lấy toàn bộ không gian ký ức trước khi mọi thứ bắt đầu thay đổi hoàn toàn theo hướng mà không ai có thể dự đoán được từ trước giờ đâu.

Bỗng nhiên, Trần Mặc rút kiếm, lưỡi đao lạnh lẽo chĩa thẳng vào yết hầu người đối diện thay vì kẻ thù chung.

Hơi thở hắn nghẹn lại, máu lạnh toát ra cả người khi nhận ra ánh mắt kia không còn sự kính trọng.

Thanh kiếm lao tới với tốc độ ánh sáng, cắt ngang không khí cùng lời thì thầm đầy sát
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập