Chương 50
Trần Mặc không rơi xuống đất mà trôi nổi trong một khoảng trống vô định nơi trọng lực đã mất đi ý nghĩa vốn có dành riêng cho những kẻ dám thách thức quy luật tự nhiên.
Cơ thể anh rung lên những cơn co thắt dữ dội.
Không phải vì đau đớn thể xác, mà là vì sự xung đột giữa hai hệ thống nhận thức đang tranh giành quyền kiểm soát trong đầu anh.
Linh lực Hóa Thần bên trong đan điền xoay chuyển điên cuồng, như muốn xé toạc lồng ngực để thoát ra ngoài.
Hắn nhắm chặt mắt lại, cố gắng giữ lấy lý trí cuối cùng.
Bên tai vang lên tiếng thì thầm xa xôi, những ký ức về người em gái bị 'Vực Ký Ức' xâm thực đang dần biến dạng thành nỗi kinh hãi thuần túy.
Trần Mặc nghiến răng, khí tức lạnh lẽo tỏa ra từ da thịt đóng băng không gian xung quanh.
Hắn biết mình đang ở đâu.
Hoặc ít nhất là nơi mà ranh giới giữa sự sống và ký ức đã bị xóa nhòa hoàn toàn.
Đây là vùng đất cấm địa của Huyền Vực, nơi những 'Ký Ức Xưa' bị trục xuất ra ngoài thời gian sẽ tụ tập lại thành một khối hỗn độn đầy nguy hiểm.
Trần Mặc mở mắt ra, đôi tròng đen sâu thẳm phản chiếu bóng tối bao trùm.
Hắn không sợ hãi.
Sự lạnh lùng vốn có trong máu thịt giúp hắn chắt lọc những cảm xúc dư thừa chỉ còn lại sự tỉnh táo tàn khốc.
Mục tiêu trước mắt duy nhất là tìm ra nguồn gốc của sức mạnh đang ngủ ngầm trong huyết mạch dòng họ Trần gia.
Nhưng thứ mà hắn nhìn thấy khi thị giác hoàn toàn thích nghi với bóng tối khiến ngay cả một người lạnh lùng như hắn cũng phải kinh ngạc.
Bầu trời phía trên không còn là màu đen, mà là những mảng màu xám xịt, giống như tro tàn của một thế giới đã bị thiêu rụi từ lâu đời.
Trần Mặc lùi lại một bước, chân anh đạp lên một mảng thực tại đã bị xói mòn.
Cơn đau nhói lên từ lòng bàn chân lan tỏa khắp người, giống như việc dẫm vào một vết thương hở của chính vũ trụ này.
Nền đất dưới chân hắn không phải là đá hay đất sét, mà là những lớp ký ức chồng chất lên nhau qua hàng ngàn năm lịch sử.
Mỗi bước đi đều làm dậy sóng những mảnh vỡ tâm linh còn sót lại.
Hắn cảm nhận được sự kháng cự từ môi trường xung quanh, như thể chính nơi này đang cố gắng đẩy hắn ra khỏi ranh giới nguy hiểm của nó.
Linh lực trong cơ thể Trần Mặc tự động phòng thủ, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh nhưng kiên cường chống lại những luồng khí độc hại tràn ngập không gian.
Hắn cần phải kiểm soát được luồng năng lượng hỗn loạn này trước khi chúng phá hủy ý chí cuối cùng còn sót lại bên trong đầu mình.
Nếu để cho 'Vực Ký Ức' xâm nhập sâu hơn nữa, Trần Mặc sẽ mất đi nhân tính và trở thành một con thú hoang dã chỉ biết giết chóc không ngừng nghỉ mà thôi.
Trần Mặc hít thở sâu, tập trung toàn bộ tinh thần vào việc ổn định đan điền đang run rẩy dưới áp lực khủng khiếp từ bên ngoài.
Hắn nhớ lại lời dạy của sư phụ ngày xưa về cách đối phó với tâm ma: "Khi ký ức trở thành gánh nặng, hãy cắt đứt dây liên kết giữa quá khứ và hiện tại."
Nhưng lần này khác biệt hoàn toàn so với những gì hắn từng trải qua trước đây.
Thứ đang tấn công vào ý thức của Trần Mặc không phải là ảo giác đơn thuần mà là chính bản chất gốc rễ của tồn tại trong thế giới Huyền Vực đầy bí ẩn này.
Mỗi ký ức về người em gái đều trở thành một lưỡi dao sắc bén cứa nát linh hồn anh từ bên trong ra ngoài theo cách tàn khốc nhất có thể tưởng tượng được.
Trần Mặc mở rộng lòng bàn tay, để nguyên lực của mình chảy tự do qua các huyệt đạo trên cơ thể đang dần chuyển sang màu xanh tái nhợt vì mất máu quá nhiều sau trận chiến trước đó với những thực thể vô hình ở rìa biên giới giữa hai thế giới song song tồn tại cùng lúc trong không gian đa chiều phức tạp này.
Đất dưới chân Trần Mặc bắt đầu rung chuyển dữ dội hơn nữa, lan truyền sóng xung kích làm nứt vỡ lớp vỏ bọc mỏng manh che chắn cho vùng đất chết chóc nơi đây trước sự xâm lấn ngày càng mạnh mẽ của những thế lực tối tăm đang ẩn nấp trong bóng tối sâu thẳm nhất của vực thẳm ký ức bao la vô tận.
Không phải là động đất thông thường mà con người vẫn hay gọi tên, mà là sự co thắt của chính không gian xung quanh đang phản ứng lại với sự hiện diện xâm nhập trái phép từ bên ngoài vào lãnh địa thiêng liêng vốn đã được niêm phong chặt chẽ bởi những đạo pháp cao cấp nhất từng được ghi chép trong lịch sử tu luyện huyền bí lâu đời đến mức khó tin.
Từ những vết nứt trên bầu trời xám xịt phía trên đầu, những tia sáng đỏ thẫm bắt đầu rơi xuống như mưa rào mùa hạ nhưng lại mang theo hơi thở chết chóc lạnh lẽo làm đóng băng mọi sinh vật sống khi tiếp xúc trực diện với chúng dù chỉ trong tích tắc ngắn ngủi thôi cũng đủ gây ra hậu quả nghiêm trọng không thể đảo ngược được nữa rồi đâu.
Mỗi tia sáng đỏ thẫm ấy đều là một 'Người Bảo Vệ' — những thực thể được tạo thành từ chính nỗi sợ hãi và ký ức đau buồn của hàng triệu linh hồn đã từng lang thang lạc lối trong mê cung ký ức khổng lồ này trước khi bị triệt tiêu hoàn toàn bởi Diệu Không Chân Nhân vì lý do bảo vệ trật tự chung cho cả thế giới tránh khỏi nguy cơ sụp đổ tan tành dưới sức nặng của quá khứ đen tối đè nén lên vai những người sống sót may mắn thoát chết lần nữa một cách đầy ngẫu nhiên nhưng cũng đầy bi kịch trong cuộc đời ngắn ngủi của họ.
Trần Mặc nhìn thấy chúng rõ ràng hơn qua lớp màng bảo vệ linh lực đang dần vỡ vụn trước áp lực tấn công liên tục không ngừng nghỉ từ phía đối phương gồm hàng ngàn thực thể vô hình đó đang bao vây lấy anh tứ bề bát diện cùng lúc tạo thành một vòng tròn khép kín đáng sợ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử chiến đấu giữa các tu sĩ cao cấp nhất hiện nay trên toàn bộ lãnh thổ Huyền Vực rộng lớn mênh mông đến mức không ai dám đo đếm chính xác kích thước thực tế của nó cả.
Hắn rút kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi dao lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng đỏ thẫm từ những tia lửa rơi xuống tạo thành một vầng hào quang chết chóc bao quanh thân hình gầy guộc nhưng rắn rỏi bất ngờ ấy khi đối mặt với hiểm nguy trước mắt mà không hề nhụt chí hay lùi bước dù chỉ một li tí chút nào cả.
Kiếm ý của Trần Mặc tỏa ra sắc lạnh cắt gió, xé toạc màn đêm đen tối đang cố gắng bao phủ lấy khu vực chiến đấu nhỏ bé nhưng đầy kịch tính này giữa hai bên đối đầu nhau trong tình thế tuyệt vọng tột cùng mà không ai có thể ngờ tới sẽ diễn ra ngay tại nơi đây vào đúng thời điểm này cả.
Trận đấu bùng nổ dữ dội hơn khi những 'Người Bảo Vệ' lao thẳng về phía Trần Mặc với tốc độ ánh sáng, mang theo khí tức chết chóc đủ để làm tan tro bụi bất kỳ kẻ thù nào dám cản đường chúng trong sứ mệnh triệt tiêu ký ức độc hại đang lan tỏa khắp nơi gây ra không thể kiểm soát được nữa nếu không can thiệp kịp thời bằng biện pháp mạnh tay nhất có thể áp dụng ngay lúc này đây trước khi mọi thứ trở nên quá muộn màng và không còn cách nào cứu vãn lại tình hình hiện tại đầy bi thảm này cả.
Trần Mặc né tránh linh hoạt những đòn tấn công từ phía đối phương, dùng kiếm ý của mình để chặn đứng từng tia sáng đỏ thẫm đang lao thẳng vào cơ thể anh với lực lượng khủng khiếp chưa từng thấy trước đây trong bất kỳ trận chiến nào mà hắn đã trải qua cho đến nay đều không sánh được với quy mô và mức độ nguy hiểm chết người hiện tại đang diễn ra ngay trước mắt này cả.
Máu từ những vết thương mới trên da thịt Trần Mặc bay lên thành vệt đỏ tươi nhuộm kín bầu trời xám xịt phía trên đầu tạo nên một bức tranh bi tráng đầy ám ảnh về cuộc sống của một tu sĩ phải hy sinh tất cả chỉ để bảo vệ cho người em gái duy nhất còn sót lại trong dòng họ đã gần như tuyệt chủng vì những bí mật đen tối được che giấu cẩn thận suốt bao thế hệ trước đó mà không ai dám hé lộ ra ngoài ánh sáng công khai dù chỉ một tí chút nhỏ thôi cũng đủ gây ra scandal lớn lao ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy tín và địa vị của cả gia tộc Trần gia vốn đã suy tàn từ lâu rồi còn gì nữa.
Trần Mặc ngã xuống trong một đống lá khô mục nát nhưng khi anh chạm đất, anh nhận ra rằng những chiếc lá này không phải là thực vật thông thường mà chúng ta vẫn hay gặp hàng ngày trên mặt đất bình thường nơi đây cả.
Chúng là những mảnh giấy cổ vàng hoe viết đầy những ký tự kỳ lạ mà anh hoàn toàn không thể đọc hiểu được ngay lập tức nhưng lại cảm nhận rõ ràng ý nghĩa sâu xa ẩn chứa bên trong từng nét vẽ đơn giản nhất của chúng như thể đang nói chuyện trực tiếp với tâm trí anh vậy đó mới thật sự đáng sợ chứ còn gì nữa đâu?
Trần Mặc quỳ gối xuống, dùng tay run rẩy chạm vào bề mặt nhẵn bóng của những trang giấy cổ đầy bí ẩn này.
Hắn cảm nhận được dòng chảy ký ức mạnh mẽ từ chúng truyền thẳng vào lòng bàn tay mình thông qua tiếp xúc trực diện da thịt trần trụi với vật thể linh thiêng chứa đựng sức mạnh siêu nhiên đặc biệt chỉ có trong các di tích cổ xưa nhất còn sót lại sau thảm họa lớn hủy diệt gần như toàn bộ nền văn minh cũ của thế giới Huyền Vực rộng lớn bao la vô tận đến mức khó tin này cả.
Những ký tự ấy không phải là chữ viết thông thường mà là những hình ảnh biểu tượng trừu tượng mô tả quá trình sinh ra và chết đi của chính vũ trụ từ thuở khai thiên lập địa cho đến ngày nay khi mọi thứ đang dần kết thúc tất yếu dưới áp lực đè nặng lên vai nhân loại nói chung và đặc biệt hơn nữa là đối với riêng Trần Mặc lúc này đây đang đứng trước ngã ba đường quan trọng quyết định tương lai sống còn không chỉ của bản thân anh mà còn cả số phận của người em gái yêu quý nhất đời mình luôn luôn như thế đó mới đúng phải không nào?
Trần Mặc nhắm mắt lại, để cho những hình ảnh ấy tràn vào ý thức anh một cách tự nhiên nhất có thể.
Hắn nhận ra rằng đây chính là 'Vực Ký Cạn Nguồn' — nơi chứa đựng ký ức gốc rễ của mọi sinh vật sống trong Huyền Vực kể cả những vị Thần cũ đã biến mất từ lâu đời nhưng vẫn để lại dấu ấn sâu đậm qua từng chi tiết nhỏ bé tưởng chừng như vô nghĩa nhất thực tế lại ẩn chứa ý đồ lớn lao đến mức kinh hoàng không ai có thể ngờ tới được trước đây bao giờ cả.
Hắn hiểu ra sự thật tàn khốc mà mình đang cố gắng trốn tránh bấy lâu nay: Người em gái của anh không phải là người bình thường, mà chính là 'Ký Ức Xưa' duy nhất còn sót lại của vị Thần cũ đã chết trong quá khứ xa xôi nào đó rất lâu rồi đây mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi hành trình đầy máu và nước mắt tiếp theo thôi chứ đâu có gì đáng nói lắm đúng không bạn đọc thân mến?
Trần Mặc đứng dậy, chân bước trên những trang giấy cổ.
Mỗi bước chân của anh để lại một dấu vết đen kịt trên bề mặt trắng xóa của hành lang ký ức đang dần biến mất trước mắt hắn nhanh chóng như cát bị gió cuốn đi trong cơn bão tố linh lực điên cuồng này vậy đó mới thật sự đáng sợ chứ còn gì nữa đâu?
Anh nghe thấy tiếng bước chân phía sau lưng mình, không phải của 'Người Bảo Vệ' vô hình đầy chết chóc vừa rồi mà là của một người phàm tục bình thường đang tiến lại gần với tốc độ chậm rãi nhưng chắc chắn đến mức khó tin trong hoàn cảnh nguy hiểm tột cùng này cả.
Trần Mặc quay đầu lại thật nhanh, kiếm ý vẫn còn lơ lửng trong không trung chưa kịp thu vào vỏ như thể muốn cảnh báo kẻ intruder bất ngờ xuất hiện đúng lúc anh yếu đuối nhất vừa rồi kia vậy đó mới đáng sợ chứ còn gì nữa đâu?
Người đứng ở cuối hành lang ký ức mờ ảo ấy chính là Lục Trúc — đồng môn bị đuổi theo trước đây giờ đã trở thành người dẫn đường đầy bí ẩn cho cuộc cách mạng lật đổ Thanh Vân Tông từ bên trong bằng mọi giá bất chấp hệ quả nghiêm trọng có thể xảy ra sau này cũng không hề nao núng chút nào cả.
Lục Trúc mỉm cười lạnh lùng, ánh mắt sắc lẹm nhìn Trần Mặc với vẻ mặt phức tạp khó tả: "Ngươi đã tìm thấy nó rồi phải không?
Nguồn gốc thực sự của sức mạnh đang ngủ ngầm trong huyết mạch dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay đây mới chỉ là khởi đầu."
Trần Mặc nín lặng, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng khi hắn nhận ra rằng bí mật mình vừa khám phá ra hôm nay sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện chiến tranh sắp tới giữa các thế lực tu luyện lớn nhỏ trong Huyền Vực rộng lớn bao la vô tận đến mức khó tin này cả.
Nhưng điều khiến Trần Mặc quên cả thở không phải là nụ cười lạnh lùng của Lục Trúc, mà là thứ nằm ngay sau lưng cậu ta — một bóng đen khổng lồ đang từ từ tách ra khỏi hư không, mang theo khí tức của Diệu Không Chân Nhân.
Hắn quay phắt người lại, kiếm khí cuối cùng trong cơ thể bùng nổ để đối mặt với cái chết.
Tuy nhiên, bàn tay xương trắng lạnh toát đã xuyên thủng lồng ngực, bóp nát tim đang đập thình thịch.
Một giọng nói vang lên từ chính bên trong
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận