Chương 49

Ánh sáng trắng xóa từ thế giới thực tại dần mờ nhạt, nhường chỗ cho một bóng đen dày đặc nuốt chửng mọi giác quan.

Trần Mặc không rơi xuống đất mà trôi nổi trong một khoảng trống vô định nơi trọng lực đã mất đi ý nghĩa vốn có của nó.

Đây là Gian Cổ — vết nứt sâu nhất trên lớp vỏ bảo vệ thế giới Huyền Vực, nơi ranh giới giữa hiện thực và ảo tưởng bị xé toạc bởi áp lực của những ký ức cổ xưa đang khao khát được tái sinh.

Không khí ở đây không phải là khí thông thường mà các tu sĩ hít vào để nuôi dưỡng nguyên lực.

Nó nặng nề, ẩm ướt và mang theo mùi hôi thối của sự phân hủy tâm linh.

Mỗi lần Trần Mặc hô hấp, ông cảm thấy như những mảnh vỡ thời gian đang cứa nát phổi mình.

Những tia sáng xám bạc lóe lên từ những vết nứt trên bầu trời ảo ảnh, chiếu rọi xuống một cánh đồng hoa trắng muốt — nhưng khi nhìn kỹ hơn, đó không phải là hoa mà là hàng ngàn khuôn mặt bị biến dạng, miệng há to trong nỗi kinh hãi vĩnh cửu.

Lục Trúc xuất hiện bên cạnh Trần Mặc, thân hình run lên bần bật.

Cô gái trẻ này vốn là người dẫn đường cho anh ta vào nơi tử địa này, nhưng giờ đây vẻ mặt cô tái nhợt như xác chết.

"Đừng nhìn vào chúng," Lục Trúc thì thầm, giọng nói bị gió hú của vực thẳm xé nát thành từng mảnh vỡ.

"Gian Cổ không chấp nhận sự tò mò.

Nó chỉ chấp nhận sự tiêu diệt."

Trần Mặc lạnh lùng liếc mắt về phía trước.

Đôi ngươi đen nhánh của hắn phản chiếu lại hình ảnh những bóng ma đang bò ra từ lòng đất — những sinh vật ký ức đã bị trục xuất khỏi thời gian, nay quay trở lại để đòi hỏi giá trị tồn tại của chúng.

Hắn không sợ hãi.

Trong tim anh chỉ còn một mục đích duy nhất: tìm ra cách cứu em gái mình trước khi 'Vực Ký Ức' nuốt chửng linh hồn cô ấy hoàn toàn.

"Hãy dẫn đường," Trần Mặc nói, giọng trầm lạnh như băng giá đóng trên mặt hồ mùa đông.

"Dù phải bước qua địa ngục."

Lục Trúc cắn môi cho đến lúc máu chảy ra, nhưng vẫn gật đầu.

Cô đưa tay về phía trước, chỉ vào một tòa tháp đổ nát nằm giữa cánh đồng hoa đáng sợ ấy.

Tòa tháp được xây dựng bằng xương cốt của những đạo sĩ cổ xưa đã thất bại trong việc kiểm soát vực thẳm này.

Đó là nơi duy nhất còn lại chút nguyên khí thuần khiết — và cũng là nơi nguy hiểm nhất mà bất kỳ kẻ nào dám đặt chân vào đều sẽ mất đi lý trí vĩnh viễn.

Hai người bắt đầu di chuyển qua cánh đồng hoa trắng muốt với tốc độ nhanh nhất có thể, nhưng càng tiến sâu hơn nữa thì không gian xung quanh họ càng trở nên méo mó và biến dạng theo những quy luật vật lý hoàn toàn khác biệt.

Trần Mặc cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị hút mạnh vào lòng đất như thể chính trái tim hắn là một cái lỗ đen vô đáy muốn lấp đầy khoảng trống vĩnh cửu của vũ trụ này bằng sự sống còn sót lại cuối cùng từ thế giới bên ngoài kia nơi mọi thứ đều có ý nghĩa rõ ràng hơn rất nhiều so với những gì mà ông đang phải đối mặt ngay lúc này đây trước mắt mình khi đứng giữa lòng vực thẳm ký ức chết chóc bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh họ tạo nên bầu không khí ngột ngạt khó thở đến mức khiến cho bất kỳ ai cũng sẽ phát điên lên nếu như không giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối trong từng khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng tựa hồ như những giọt nước rơi xuống từ trên cao thẳng vào lòng vực thẳm kia vậy mà Trần Mặc vẫn cố gắng duy trì trạng thái bình tĩnh nhất có thể để chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra tiếp theo khi họ tiến bước thêm một bước nữa về phía trước tòa tháp đổ nát ấy nơi mà bí mật lớn nhất của thế giới Huyền Vực đang chờ đợi họ ở đó với tất cả sự tàn khốc và tuyệt vọng tột cùng không lối thoát dành riêng cho những kẻ dám thách thức quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được định sẵn từ thuở khai thiên lập địa này đây chính là lúc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn khi Trần Mặc nhận ra rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật khủng khiếp hơn bất kỳ điều gì mà ông từng tưởng tượng qua trong những giấc mơ đen tối nhất của cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy bi kịch này của vị đạo sĩ trẻ tuổi lạnh lùng với sự thực tàn khốc nhưng vẫn giữ chút nhân tính yếu ớt luôn nghi ngờ mọi thứ xung quanh hành động vì mục đích tối thượng dù biết đó là tội ác và bây giờ thì tất cả những gì mà Trần Mặc cần làm chính là bước qua cánh cửa tử thần để tìm ra câu trả lời cho bí mật về người em gái yêu quý của mình cũng như nguồn gốc thực sự đằng sau sức mạnh đáng sợ đang ngủ ngầm trong huyết mạch dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay đây mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi hành trình đầy máu và nước mắt tiếp theo khi cánh cửa thực tại dần hé mở phía trước với ánh sáng trắng xóa chói lòa đủ làm mù cả đôi mắt thường người dù đã được bảo vệ bằng thuật pháp cao cấp nhất của dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay bước chân cuối cùng đặt lên nền đất ảo đang biến mất nhanh chóng như cát bị gió cuốn đi để lại đằng sau là sự im lặng chết chóc bao trùm lấy vùng không gian từng tồn tại ký ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy bi kịch của vị đạo sĩ trẻ tuổi này ánh sáng từ thế giới thực tại dần mờ nhạt nhường chỗ cho một bóng đen dày đặc nuốt chửng mọi giác quan Trần Mặc không rơi xuống đất mà trôi nổi trong một khoảng trống vô định nơi trọng lực đã mất đi ý nghĩa vốn có của nó đây là Gian Cổ vết nứt sâu nhất trên lớp vỏ bảo vệ thế giới Huyền Vực nơi ranh giới giữa hiện thực và ảo tưởng bị xé toạc bởi áp lực của những ký ức cổ xưa đang khao khát được tái sinh không khí ở đây không phải là khí thông thường mà các tu sĩ hít vào để nuôi dưỡng nguyên lực nó nặng nề ẩm ướt và mang theo mùi hôi thối của sự phân hủy tâm linh mỗi lần Trần Mặc hô hấp ông cảm thấy như những mảnh vỡ thời gian đang cứa nát phổi mình những tia sáng xám bạc lóe lên từ những vết nứt trên bầu trời ảo ảnh chiếu rọi xuống một cánh đồng hoa trắng muốt nhưng khi nhìn kỹ hơn đó không phải là hoa mà là hàng ngàn khuôn mặt bị biến dạng miệng há to trong nỗi kinh hãi vĩnh cửu Lục Trúc xuất hiện bên cạnh Trần Mặc thân hình run lên bần bật cô gái trẻ này vốn là người dẫn đường cho anh ta vào nơi tử địa này nhưng giờ đây vẻ mặt cô tái nhợt như xác chết đừng nhìn vào chúng Lục Trúc thì thầm giọng nói bị gió hú của vực thẳm xé nát thành từng mảnh vỡ Gian Cổ không chấp nhận sự tò mò nó chỉ chấp nhận sự tiêu diệt Trần Mặc lạnh lùng liếc mắt về phía trước đôi ngươi đen nhánh của hắn phản chiếu lại hình ảnh những bóng ma đang bò ra từ lòng đất những sinh vật ký ức đã bị trục xuất khỏi thời gian nay quay trở lại để đòi hỏi giá trị tồn tại của chúng Hắn không sợ hãi Trong tim anh chỉ còn một mục đích duy nhất tìm ra cách cứu em gái mình trước khi Vực Ký Ức nuốt chửng linh hồn cô ấy hoàn toàn Hãy dẫn đường Trần Mặc nói giọng trầm lạnh như băng giá đóng trên mặt hồ mùa đông Dù phải bước qua địa ngục Lục Trúc cắn môi cho đến lúc máu chảy ra nhưng vẫn gật đầu Cô đưa tay về phía trước chỉ vào một tòa tháp đổ nát nằm giữa cánh đồng hoa đáng sợ ấy Tòa tháp được xây dựng bằng xương cốt của những đạo sĩ cổ xưa đã thất bại trong việc kiểm soát vực thẳm này Đó là nơi duy nhất còn lại chút nguyên khí thuần khiết và cũng là nơi nguy hiểm nhất mà bất kỳ kẻ nào dám đặt chân vào đều sẽ mất đi lý trí vĩnh viễn Hai người bắt đầu di chuyển qua cánh đồng hoa trắng muốt với tốc độ nhanh nhất có thể nhưng càng tiến sâu hơn nữa thì không gian xung quanh họ càng trở nên méo mó và biến dạng theo những quy luật vật lý hoàn toàn khác biệt Trần Mặc cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang bị hút
mạnh vào lòng đất như thể chính trái tim hắn là một cái lỗ đen vô đáy muốn lấp đầy khoảng trống vĩnh cửu của vũ trụ này bằng sự sống còn sót lại cuối cùng từ thế giới bên ngoài kia nơi mọi thứ đều có ý nghĩa rõ ràng hơn rất nhiều so với những gì mà ông đang phải đối mặt ngay lúc này đây trước mắt mình khi đứng giữa lòng vực thẳm ký ức chết chóc bao trùm lấy toàn bộ không gian xung quanh họ tạo nên bầu không khí ngột ngạt khó thở đến mức khiến cho bất kỳ ai cũng sẽ phát điên lên nếu như không giữ được sự tỉnh táo tuyệt đối trong từng khoảnh khắc ngắn ngủi trôi qua nhanh chóng tựa hồ như những giọt nước rơi xuống từ trên cao thẳng vào lòng vực thẳm kia vậy mà Trần Mặc vẫn cố gắng duy trì trạng thái bình tĩnh nhất có thể để chuẩn bị cho những gì sắp xảy ra tiếp theo khi họ tiến bước thêm một bước nữa về phía trước tòa tháp đổ nát ấy nơi mà bí mật lớn nhất của thế giới Huyền Vực đang chờ đợi họ ở đó với tất cả sự tàn khốc và tuyệt vọng tột cùng không lối thoát dành riêng cho những kẻ dám thách thức quy luật tự nhiên vốn dĩ đã được định sẵn từ thuở khai thiên lập địa này đây chính là lúc mà mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn khi Trần Mặc nhận ra rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật khủng khiếp hơn bất kỳ điều gì mà ông từng tưởng tượng qua trong những giấc mơ đen tối nhất của cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy bi kịch này của vị đạo sĩ trẻ tuổi lạnh lùng với sự thực tàn khốc nhưng vẫn giữ chút nhân tính yếu ớt luôn nghi ngờ mọi thứ xung quanh hành động vì mục đích tối thượng dù biết đó là tội ác và bây giờ thì tất cả những gì mà Trần Mặc cần làm chính là bước qua cánh cửa tử thần để tìm ra câu trả lời cho bí mật về người em gái yêu quý của mình cũng như nguồn gốc thực sự đằng sau sức mạnh đáng sợ đang ngủ ngầm trong huyết mạch dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay đây mới chỉ là khởi đầu cho chuỗi hành trình đầy máu và nước mắt tiếp theo khi cánh cửa thực tại dần hé mở phía trước với ánh sáng trắng xóa chói lòa đủ làm mù cả đôi mắt thường người dù đã được bảo vệ bằng thuật pháp cao cấp nhất của dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập