Chương 48

Không khí trong Gian Cổ không còn nặng nề như bên ngoài, mà trở nên loãng, mỏng manh như kính vỡ sắp nổ tung.

Trần Mặc bước sâu hơn vào vùng xói mòn, mỗi bước chân in xuống nền đá đen đều khiến những mảnh vỡ ánh sáng xung quanh rung động, phát ra tiếng leng keng xa xăm tựa chuông gió trong cơn bão tuyết.

Đây không phải là không gian vật lý bình thường mà là ranh giới giữa thực tại và ảo ảnh, nơi quy luật tu luyện bị bóp méo bởi sức mạnh của Ký Ức Xưa.

Linh hải bên trong cơ thể hắn đang sôi sục, nguyên lực cấp Hóa Thần cuồn cuộn nhưng lại cảm thấy bất lực trước áp lực tâm linh khủng khiếp này.

Hắn dừng chân trước một vách đá khổng lồ khắc đầy những ký tự cổ xưa đã bị ăn mòn bởi thời gian và sự điên loạn của các thế hệ tu sĩ đi trước.

Những con chữ ấy không phải là văn tự thông thường, mà là những lời nguyền được viết bằng máu tâm hồn của những kẻ từng bước vào đây và thất bại.

Trần Mặc đưa tay chạm nhẹ lên bề mặt đá lạnh lẽo, cảm nhận dòng chảy hỗn loạn của khí tức bên trong nó.

Hắn biết rằng phía sau bức tường này chính là trung tâm của Vực Ký Cạn Nguồn – nơi chứa đựng sự thật tàn khốc nhất về nguồn gốc của Linh Nhi và cũng là lý do tại sao Diệu Không Chân Nhân lại quyết liệt triệt tiêu mọi ký ức.

"Đừng tin vào những gì mắt ngươi thấy," giọng nói cơ học của Lục Trúc vang lên trong đầu, lạnh lùng nhưng mang theo một絲 lo lắng hiếm hoi.

"Ký Ức Xưa không có hình hài cố định.

Nó sẽ bắt chước thứ mà tâm trí ngươi mong muốn nhất để xé toạc nó từ bên trong." Trần Mặc nghiến răng, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao găm vừa được mài giũa.

Hắn không cần lời cảnh báo đó vì bản thân đã hiểu rõ hơn ai hết về sự nguy hiểm của cảm xúc đối với một tu sĩ.

Nhưng nỗi sợ thực sự của hắn không nằm ở kẻ thù bên ngoài, mà là tại chính nội tâm đang dần sụp đổ trước những ký ức đau thương bị chôn vùi.

Hắn hít sâu一口气, nén tất cả linh lực vào kiếm khí, chuẩn bị cho cuộc chiến sinh tử sắp xảy ra ngay trong lòng trí mình.

Thực thể Ký Ức Xưa không tấn công bằng thể chất, mà bằng cách xé toạc lớp màng nhận thức của Trần Mặc một cách tinh vi và tàn nhẫn nhất.

Nó bắt đầu ghép nối ký ức của chính nó vào dòng chảy ý thức của hắn, tạo ra những ảo cảnh sống động đến mức đáng sợ.

Trong tích tắc, trần gian biến mất thay thế bởi khung cảnh một trận chiến khốc liệt dưới mưa máu đỏ thẫm.

Trần Mặc đứng giữa đống xác tàn phá, nhìn thấy mình – phiên bản quá khứ yếu đuối và nhu nhược – đang quỳ gối cầu xin tha mạng trước mặt Diệu Không Chân Nhân với bộ dạng uy nghiêm lạnh lùng.

Cảm giác đau đớn từ vết thương tưởng tượng xuyên thấu qua linh hải thật sự của hắn, khiến nguyên lực trong kinh mạch chướng lại dữ dội.

Mùi máu tanh tưởi và tiếng gầm gừ của những linh hồn bị giết chết xâm chiếm khứu giác, đánh vào điểm yếu tâm lý sâu thẳm nhất: cảm giác tội lỗi vì đã không thể bảo vệ em gái mình khỏi số phận bi thảm này.

Linh Nhi trong ảo ảnh đứng trước mặt hắn, khuôn mặt bình thường nhưng đôi mắt trống rỗng như hai hố đen vô tận, ánh nhìn phán xét sự hèn nhát của anh trai.

"Anh hứa sẽ cứu con," giọng nói của cô bé vang lên, không phải từ môi miệng mà trực tiếp từ đáy lòng Trần Mặc, mang theo sức nặng ngàn cân đè bẹp ý chí tu luyện.

"Tại sao anh lại bỏ rơi chúng ta?

Tại sao anh chọn cách sống giả dối này?" Trần Mặc run rẩy, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Kiếm khí trong tay hắn dao động, sắp tan vỡ dưới áp lực tâm lý khổng lồ.

Đây là bẫy chết người mà Ký Ức Xưa thiết kế để hút cạn linh căn của hắn thông qua việc kích hoạt những nỗi sợ hãi và day dứt tích tụ hàng thập kỷ.

Hắn nhận ra rằng nếu không tìm cách cắt đứt kết nối cảm xúc này ngay lập tức, linh hải sẽ tự nổ tung vì mâu thuẫn giữa lý trí tu sĩ lạnh lùng và tình yêu anh em nồng nàn bị bóp méo.

Khoảng trống thời gian đó mở ra một cánh cửa nhận thức khi Trần Mặc đột ngột thay đổi chiến thuật.

Thay vì chống cự hay chạy trốn khỏi ảo ảnh, hắn chủ động lao thẳng vào trung tâm của cơn bão ký ức, sử dụng kỹ năng "Phá Ma Kiếm Ý" đặc trưng của mình để xé toạc lớp vỏ bọc cảm xúc đang bao phủ linh hải.

Không chỉ phá vỡ ảo ảnh mà còn bước vào "phòng máy" của ký ức này, hắn thấy được cấu trúc dữ liệu trừu tượng nhưng rõ ràng đáng kinh ngạc của Ký Ức Xưa.

Nó không phải là một linh hồn độc lập hay ma quỷ nào đó, mà thực chất là một mảnh vỡ khổng lồ của ý thức tập thể từ thời kỳ Thần Minh sụp đổ – nơi lưu trữ tất cả đau khổ và ký ức bị loại bỏ khỏi thế giới hiện tại bởi những tu sĩ cấp cao như Diệu Không Chân Nhân.

Trần Mặc nhận ra rằng Linh Nhi không đơn thuần là em gái ruột thịt hay vật nuôi bảo vệ, mà cô ấy chính là "chìa khóa" duy nhất còn sót lại để mở ra cánh cửa giải phóng hoặc hủy diệt hoàn toàn lớp vỏ bọc Huyền Vực này.

Ký Ức Xưa đang cố gắng đồng hóa linh lực của hắn vì nó cần một người mang cấp độ Hóa Thần đủ mạnh để kích hoạt cơ chế tự vệ cuối cùng – việc xóa sạch mọi ký ức liên quan đến tình cảm con người khỏi thế giới, tạo nên thiên đường vĩnh cửu không đau khổ mà Diệu Không Chân Nhân hằng mơ ước.

Hắn cười bitterly trong ảo cảnh, tiếng cười vang lên lạnh giá như băng hà đóng lại những vết thương đang rỉ máu.

Sự thật tàn khốc này vừa là lời giải đáp cho mọi bí ẩn, đồng thời cũng là bản án tử hình dành cho chính hắn và Linh Nhi.

Nếu để Ký Ức Xưa hoàn thành kế hoạch, cả thế giới sẽ rơi vào trạng thái tĩnh lặng chết chóc nơi không ai còn nhớ mình đã từng yêu hay ghét điều gì.

Trần Mặc nghiến chặt hàm răng đến mức lợi ra máu, dùng nỗi đau thể xác làm chất xúc tác để duy trì ý thức tỉnh táo giữa maelstrom của ký ức hỗn loạn.

Hắn hiểu rằng đây là lúc phải đưa ra lựa chọn: tiếp tục chiến đấu như một tu sĩ độc lập hay trở thành công cụ cho số phận bi kịch này?

Sự rung động không chỉ dừng lại ở không gian vật lý mà còn lan tỏa sang nhận thức khi Trần Mặc bị văng ra khỏi trạng thái nhập thiền, rơi xuống sàn đá thực tế với tiếng sầm vang chấn động cả khu vực.

Ông thở hồng hộc, mồ hôi lạnh phủ kín lưng và trán, cơ thể run rẩy vì kiệt sức nhưng ý chí lại chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế.

Trước mặt ông, bức tường đá khổng lồ vừa rồi đã nứt ra một khe hở nhỏ xíu tỏa sáng màu tím sẫm – dấu hiệu cho thấy hắn đã thành công trong việc kích hoạt phản ứng dây chuyền từ bên trong cấu trúc Ký Ức Xưa.

Lục Trúc xuất hiện phía sau góc cột đá, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt tràn đầy sự kính trọng và sợ hãi pha trộn.

ngươi vừa làm gì vậy?" cô hỏi với giọng run rẩy, tay vẫn nắm chặt pháp bảo giám sát nhưng không dám kích hoạt thêm bất kỳ phép thuật nào nữa vì biết rõ sức mạnh vượt trội của Trần Mặc trong tình huống này.

Trần Mặc đứng dậy chậm rãi, lau sạch máu chảy từ khóe môi bằng góc áo choàng đen tuyền.

Hắn nhìn về phía khe hở phát sáng với ánh mắt phức tạp – vừa có sự thỏa mãn khi khám phá ra bí mật lớn nhất đời mình, vừa dằn vặt vì biết rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy những hy sinh đau đớn hơn thế nữa.

"Ta đã tìm thấy gốc rễ của nỗi sợ," hắn đáp cộc lốc, giọng nói trầm thấp vang vọng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

"Và giờ thì ta phải cắt nó ra khỏi cơ thể này – dù điều đó có nghĩa là giết chết phần nhân tính còn lại cuối cùng." Trần Mặc đứng dậy hoàn toàn, chùi sạch mồ hôi và bụi đất trên áo choàng nhưng đôi mắt vẫn nhìn chăm chú vào khe hở phát sáng màu tím sẫm với sự tập trung tuyệt đối.

Không khí xung quanh im lặng chết chóc, nhưng sự im lặng này khác biệt so với trước – nó không còn là sự tĩnh lặng của sự trống rỗng hay chờ đợi cái chết, mà là sự tĩnh lặng căng thẳng tột độ của một kẻ săn mồi đỉnh cao đang chuẩn bị phóng ra cú đanh quyết định số phận.

Hắn rút kiếm khỏi vỏ lần nữa, nhưng lần này thanh kiếm không phản chiếu ánh sáng bình thường mà hấp thụ toàn bộ năng lượng xung quanh trở nên tối đen như mực – biểu hiện rõ ràng rằng linh khí trong đó đã đạt đến mức độ thuần khiết và hủy diệt chưa từng thấy dưới áp lực tâm lý cực đoan.

"Đây là bước cuối cùng," Trần Mặc tự nhủ thầm, cảm nhận nhịp đập trái tim mình chậm lại một cách đáng sợ khi hắn tiến tới gần khe hở bí ẩn.

Hắn biết rằng phía bên kia không phải là lối thoát đơn thuần mà là nơi đối đầu trực tiếp với ý chí của vị Thần cũ đã chết từ lâu – và để vượt qua nó, hắn sẽ phải hy sinh chính ký ức đẹp đẽ nhất về Linh Nhi trong quá khứ: những ngày tháng vui vẻ trước khi mọi thứ sụp đổ.

Sự lựa chọn này không chỉ đòi hỏi sức mạnh tu luyện mà còn cần một nghị lực phi nhân tính mà hầu hết các đạo sĩ đều e ngại chạm tới.

Trần Mặc đưa kiếm lên cao, chuẩn bị劈 xuống ranh giới giữa hai thế giới ký ức với ánh mắt lạnh lùng như băng hà vĩnh cửu – dù biết rằng sau khi kết thúc mọi thứ, hắn có thể sẽ không còn nhớ mình đã từng yêu thương điều gì nữa.

Kiếm quang xẹt qua hư không, cắt đứt màn đêm tĩnh mịch của thế giới ký ức.

Không phải là tiếng kim khí va chạm mà là âm thanh rên rỉ of đau đớn từ chính linh hồn hắn phát ra.

Mỗi tấc đường kiếm chém xuống đều mang theo trọng lượng của một phần tâm trí đang bị bào mòn.

Trần Mặc cảm nhận rõ rệt sự lạnh lẽo lan tỏa trong huyết mạch, không phải do ngoại lực xâm nhập mà xuất phát từ nội tại, khi những mảnh ghép ký ức vỡ vụn tan biến vào hư vô.

Linh Nhi hiện ra trước mắt hắn lần nữa.

Nàng đứng giữa cánh đồng hoa cải vàng rực rỡ dưới ánh nắng ấm áp của một buổi chiều thu xa xưa.

Làn tóc đen dài bay phất phơ trong gió nhẹ nhàng, nụ cười trên môi nàng chứa đựng sự thuần khiết và hạnh phúc vô tư mà giờ đây đã trở thành cấm địa đối với tâm trí hắn.

Nàng không biết mình đang dần biến mất.

Nàng chỉ mỉm cười, giơ tay ra như muốn nắm lấy bàn tay lạnh giá của Trần Mặc, mời gọi hắn bước vào vòng tay an yên đó lần cuối cùng trước khi vĩnh viễn từ biệt.

Hắn nhìn đôi mắt trong veo ấy và cảm thấy tim mình co thắt đau đớn đến mức khó thở.

Đây là thứ duy nhất giữ cho con người còn lại bên trong cái xác chiến binh này chưa hoàn toàn hóa đá.

Nếu cắt đứt nó, hắn sẽ trở thành một cỗ máy giết chóc thuần túy, không có quá khứ, không có tương lai, chỉ tồn tại để tiêu diệt mối đe dọa trước mắt.

Nhưng nếu không làm vậy, cả thế giới thực tại sẽ bị nuốt chửng bởi bóng tối đang lan tỏa từ vết nứt không gian kia.

Linh lực trong cơ thể hắn bùng nổ dữ dội như ngọn núi lửa phun trào dưới lòng đất.

Nguyên khí xoay chuyển theo quỹ đạo điên cuồng, va chạm với các huyệt đạo tạo ra những tiếng vang chói tai giống như sét đánh giữa ban ngày.

Hắn phải dùng toàn bộ ý chí để duy trì tư thế đứng vững trên nền đất ảo đang nứt nẻ bởi áp lực của sự lựa chọn này.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo, nhưng bàn tay cầm kiếm vẫn kiên cố không rung lắc dù chỉ một milimet.

sao anh lại nhìn em như vậy?" Giọng nói nhẹ nhàng của Linh Nhi vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo vẻ bối rối chân thành khiến Trần Mặc gần như gục ngã.

Hắn muốn đáp lời, muốn hét lên rằng hắn cũng đau đớn đến phát狂, nhưng thanh kiếm trong tay đã tự động điều chỉnh quỹ đạo, nhắm thẳng vào trái tim hình ảnh ấy.

Hắn nhớ lại cảm giác của bàn tay nhỏ bé nắm chặt ngón tay mình dưới mưa.

Hắn nhớ mùi hương thoang thoảng từ mái tóc nàng khi gió thổi qua thung lũng hoa mai.

Những chi tiết tưởng chừng vô cùng bình thường này giờ đây trở thành những lưỡi dao sắc bén cắt xé tâm trí hắn mỗi lần chúng hiện về trong ký ức trước khoảnh khắc hủy diệt.

Trần Mặc nhắm chặt mắt lại, nước mắt không chảy ra mà hóa thành băng giá đóng kết tinh trên khóe mi, lạnh buốt đến thấu xương tủy.

Khi mở mắt trở lại, ánh nhìn của hắn đã thay đổi hoàn toàn.

Sự do dự cuối cùng cũng bị nghiền nát dưới gót giày quyết liệt của sinh tồn.

Kiếm ý bắn ra như sấm sét劈裂 không gian, xuyên qua hình ảnh ảo giác đó một cách tàn nhẫn nhất có thể tưởng tượng được.

Không hề khoan nhượng, không chút lưu luyến giả tạo nào còn sót lại trong khoảnh khắc ấy vì mọi cảm xúc đều đã bị đóng băng bởi sự tuyệt vọng tột cùng.

Hình bóng của Linh Nhi bắt đầu vỡ ra thành vô số mảnh ghép ánh sáng li ti.

Nàng nhìn hắn với vẻ mặt kinh ngạc nhưng vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng, như thể chấp nhận định mệnh một cách bình thản hơn chính bản thân Trần Mặc còn có thể tưởng tượng được.

"Cảm ơn anh..." tiếng thì thầm cuối cùng vang lên rồi tan biến vào hư không cùng với cánh hoa vàng rơi rụng khắp nơi, nhuộm đỏ cả bầu trời ký ức bằng màu máu của sự mất mát vĩnh viễn.

Trần Mặc đứng chôn chân tại chỗ, thanh kiếm trong tay run rẩy nhẹ nhàng dù hắn đã cố gắng kiểm soát chúng bằng ý chí sắt đá.

Một khoảng trống khổng lồ xuất hiện ngay giữa tâm trí hắn, nơi trước đây từng chứa đựng những kỷ niệm ngọt ngào nhất giờ chỉ còn lại là sự tĩnh lặng chết chóc và lạnh lẽo hơn cả băng hà vĩnh cửu.

Hắn không khóc vì nước mắt đã cạn khô từ lâu trong quá trình tu luyện đầy gian nan này, nhưng linh hồn thì đang gào thét đau đớn đến mức làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc thế giới ảo xung quanh.

Đất đá bên dưới chân hắn bắt đầu sụp đổ khi ranh giới giữa hai chiều không gian ký ức và thực tại trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Những mảnh vỡ của ký ức bay lơ lửng trong không khí như những ngôi sao chết trước khi rơi xuống vực thẳm tăm tối vĩnh hằng phía sau lưng Trần Mặc.

Hắn quay người lại, đối mặt với bóng đen đang dần hình thành từ vết nứt lớn nhất trên trần nhà ảo – biểu tượng cho mối đe dọa thực sự đang chờ đợi ở thế giới bên kia cánh cửa này.

Linh lực trong cơ thể hắn giờ đây trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều nhờ việc loại bỏ yếu tố con người ra khỏi phương trình chiến đấu, nhưng cũng đồng thời khiến hắn cảm thấy cô đơn đến mức muốn tự hủy diệt bản thân ngay lập tức.

Không ai hiểu được cái giá phải trả cho sức mạnh này ngoại trừ chính những kẻ đã từng trải qua nỗi đau tương tự và sống sót bằng cách trở thành quái vật trong tâm khảm của riêng họ.

Trần Mặc bước chậm rãi về phía trước, mỗi bước chân in hằn lên mặt đất ảo đều để lại dấu vết băng giá lan tỏa ra xung quanh như một lời cảnh báo cho bất kỳ ai dám cản đường hắn tiếp tục sứ mệnh tàn khốc này.

Bóng đen phình to nhanh chóng thành hình dạng của một con quái vật cổ xưa với hàng trăm cặp mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào hắn từ vô số hướng khác nhau trong cùng lúc.

Tiếng gầm roars kinh hoàng vang vọng khắp không gian ký ức, làm rung chuyển từng tế bào trong cơ thể Trần Mặc dù hắn đã cố gắng ngăn chặn sự ảnh hưởng của nó lên tinh thần bằng cách tập trung toàn bộ ý thức vào thanh kiếm đang phát sáng rực rỡ trước mặt mình.

Đây là thử thách cuối cùng trước khi cánh cửa dẫn đến thế giới thực tại mở ra hoàn toàn, và nếu thất bại ở đây thì mọi hy sinh trước đó đều trở thành vô nghĩa đáng xấu hổ nhất trong lịch sử tu luyện của hắn.

Kiếm phong lao thẳng vào trung tâm khối bóng tối dày đặc ấy với tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng nhìn thấy được bằng mắt thường.

Va chạm xảy ra dữ dội đến mức tạo ra sóng xung kích lan tỏa khắp mọi hướng, thổi bay tất cả những gì còn sót lại trong thế giới ký ức vốn đã tan vỡ nọ thành bụi phấn mịn màng trôi dạt theo luồng gió mạnh mẽ hình thành từ vụ nổ năng lượng khổng lồ giữa hai cực đối kháng nhau.

Trần Mặc không hề lùi bước dù áp lực đè nặng lên vai hắn đủ để làm gãy xương sống của một người phàm tục bình thường gấp mười lần vẫn còn đang cố gắng đứng vững trước cơn bão tố linh lực điên cuồng này.

Máu từ miệng vết thương cũ trên ngực áo phun ra thành dòng đỏ tươi nhuộm kín半边 thân hình gầy guộc nhưng rắn rỏi bất ngờ ấy.

Hắn biết rằng đây không phải là kết thúc mà chỉ mới bắt đầu cho chuỗi hành trình đầy máu và nước mắt tiếp theo khi cánh cửa thực tại dần hé mở phía trước với ánh sáng trắng xóa chói lòa đủ làm mù cả đôi mắt thường người dù đã được bảo vệ bằng thuật pháp cao cấp nhất của dòng họ Trần gia từ ngàn đời nay.

Bước chân cuối cùng đặt lên nền đất ảo đang biến mất nhanh chóng như cát bị gió cuốn đi, để lại đằng sau là sự im lặng chết chóc bao trùm lấy vùng không gian từng tồn tại ký ức đẹp đẽ nhất trong cuộc đời ngắn ngủi nhưng đầy bi kịch của vị đạo sĩ trẻ tuổi này.

Ánh sáng từ thế
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập